Ký Sự Nguyệt Hoè Thụ - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 7




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 7 miễn phí!

Tuyết Liên dần dần cũng không sang chơi nữa, cô ấy đã có tin vui. Đến cả cái bụng của Tuyết Liên cũng đã có động tĩnh, vậy mà Phượng Chi vẫn chưa có động tĩnh gì, chuyện này quả thực khiến người ta phải bàn ra tán ra vào.

Đám phụ nữ trong vùng, người thì bảo Chương Vọng Triều chắc chắn là không ổn rồi, nhìn cái dáng thư sinh ấy là biết. Người đâu mà chẳng đen chẳng khỏe, phí hoài cái thân hình cao ráo. Lại có người bảo tại Phượng Chi, cái giống phụ nữ mà đất không tốt thì hạt giống nào nảy mầm cho nổi, kể cả có là giống dại đi chăng nữa. Ông cụ nhà họ Chương cũng mất được hơn nửa năm rồi, chẳng lẽ hai vợ chồng lại định giữ lễ mà không nằm chung giường cả năm trời hay sao?

Đúng lúc này, cán bộ thường trú tại địa phương nhận được một bức thư tố cáo nặc danh. Thư nói rằng cán bộ công xã Lý Đại Thành là phần tử xấu, thường xuyên ăn vụng trứng gà của công quỹ. Chữ viết trong thư méo mó, nghuệch ngoạc, chẳng ra hình thù gì. Ở cái đất Nguyệt Hòe Thụ này người biết chữ vốn chẳng bao nhiêu, đọc được chữ đã là giỏi lắm rồi.

Giấy viết thư là loại giấy từ cuốn sổ tập viết mà những người ghi công điểm hay dùng. Cán bộ gọi người ghi công điểm đến đối chiếu chữ viết nhưng chẳng có chút gì liên quan. Thế là một cuộc họp đại hội được mở ra, yêu cầu tất cả những ai biết chữ trong công xã đều phải viết vài chữ để xem xét, nhưng chẳng một ai có nét chữ khớp với bức thư kia. Dù sao đã có quần chúng tố cáo thì phải điều tra, Lý Đại Thành gào thét kêu oan, tức đến phát điên.

Vào một ngày tuyết rơi trắng trời, chú sáu Mã đến nhà báo tin cho Chương Vọng Triều rằng không cần phải viết bản kiểm điểm nữa, mau chuẩn bị mà quay lại trường dạy học, giọng chú vang lên đầy sảng khoái. Phượng Chi mừng rỡ vô cùng, vội mời chú vào nhà uống nước.

Tuyết rơi mỗi lúc một dày, gió bắc thổi lồng lộng. Chú sáu Mã vừa dậm chân vừa phủi tuyết trên áo, sau đó lại thọc hai tay vào trong tay áo chần bông cho ấm.

Trận tuyết này không nhỏ, đất trời mịt mù một màu trắng xóa. Học sinh được tan trường sớm, đứa nào đứa nấy về nhà với hàng lông mày và mái tóc bạc phơ vì dính tuyết.

Cửa sổ dán giấy không kín nên gió cứ lùa vào vù vù như tiếng quỷ hú. Ban đầu khi Nam Bắc nghe thấy thì sợ lắm, nhưng khi cả nhà quây quần bên chiếc bàn gỗ nhỏ húp bát canh bột mì nóng hổi, vừa ấm vừa an toàn, cô bé chẳng còn thấy sợ nữa.

“Củ cải khô chị dâu muối ngon thật đấy!” Nam Bắc nhai rau ráu, tiếng kêu giòn tan.

Phượng Chi hỏi: “Có muốn thêm bát nữa không?”

“Có ạ! Em muốn ăn thêm với củ cải khô!”

Củ cải khô được rắc bột hoa tiêu nên rất đậm đà. Hoa tiêu này là hồi đầu thu cô bé cùng anh ba đi hái về, phơi khô rồi được chị dâu nghiền thành bột, đựng trong lọ thủy tinh.

Chương Vọng Triều thông báo mình sắp được đi dạy trở lại, cả nhà đều hân hoan.

Lúc dọn dẹp bát đũa, Chương Vọng Triều giúp Phượng Chi đun nước nóng. Anh nói: “Cũng vừa lúc sắp thi học kỳ, phải tập trung ôn tập cho các em học sinh thôi.”

Phượng Chi dùng xơ mướp rửa bát, cọ xoong, rồi dùng gáo múc nước nóng rót vào phích: “Anh nói xem, bức thư tố cáo đó là ai viết nhỉ?”

Chương Vọng Triều lắc đầu: “Khó đoán lắm, nhưng dù sao cũng phải cảm ơn chú Sáu đã nói đỡ cho anh. Nhà mình chẳng có gì quý giá biếu người ta, anh còn mấy quyển vở tập viết, mai để lại cho Bát Phúc học chữ.”

Phượng Chi bật cười: “Cái thằng bé Bát Phúc ấy anh còn lạ gì nữa? Bảo nó làm gì cũng được, chứ bảo nó học thì chịu chết. Mấy quyển vở ấy mang sang chắc thím Sáu lại lấy đi chùi đít cho nó mất thôi.”

Chương Vọng Triều ôn tồn: “Trẻ con mà, đứa nào chẳng ham chơi, biết đâu đến ngày nào đó nó lại sáng dạ ra thì sao.”

Nhắc đến chuyện trẻ con, chạm vào nỗi lòng thầm kín, Phượng Chi bỗng nhiên im lặng. Những lời ra tiếng vào ngoài kia cô đều biết cả, trong lòng cũng sốt ruột không yên. Chương Vọng Triều hiểu thấu tâm tư của vợ, anh khẽ nắm lấy bàn tay cô: “Chúng mình còn trẻ, rồi sẽ có thôi.”

“Nhỡ em không sinh được thì sao?” Phượng Chi nhìn anh đầy lo lắng, nhưng Chương Vọng Triều lại bảo: “Sao em không nghĩ nhỡ đâu là tại anh?”

Phượng Chi khẽ phì phui mấy tiếng: “Nói gở gió lớn thổi bay đi.” Cô đỏ mặt: “Thôi không nói chuyện này nữa, hôm nay lạnh quá, để Nam Bắc và Vọng Sinh ngủ sớm đi anh.”

Nam Bắc và Chương Vọng Sinh ở trường đều đã nghe phong thanh chuyện Lý Đại Thành bị tố cáo, cán bộ từ nơi khác đến đang kiểm tra lại sổ sách cũ của anh ta. Hôm nay Nam Bắc muốn ngủ cùng anh ba, cô bé còn chưa kịp mở miệng thì chị dâu đã lên tiếng trước: “Nam Bắc, tối nay em sang ngủ chung giường với anh ba cho ấm nhé?”

Chương Vọng Sinh hơi bất ngờ, còn Nam Bắc thì hớn hở: “Dạ, để em sưởi chân cho anh ba!”

Hai anh em lần đầu ngủ chung như vậy. Bảo là sưởi chân nhưng nghe tiếng gió rít như quỷ hú trên đầu, Nam Bắc vội chui tọt vào lòng Chương Vọng Sinh. Tuyết đập vào khung cửa sổ kêu sột soạt, đêm đen mênh mông ngoài kia sao mà dài đến thế.

“Anh ba, anh kể chuyện cho em nghe đi, chuyện gì vui vui ấy!” Nam Bắc có thói quen nghe kể chuyện, chị dâu và anh hai trước khi ngủ thường kể cho cô bé nghe, cô bé cứ nghe một hồi là chìm vào giấc ngủ.

Chương Vọng Sinh không quen ôm trẻ con ngủ. Nam Bắc cứ như con sâu ấy, chẳng chịu nằm yên, bàn tay nhỏ lúc thì sờ mặt, lúc lại chọc vào bụng làm cậu nhột hết cả người.

“Em muốn nghe chuyện gì?” Cậu vừa nói, hơi thở ấm áp đã phả đầy mặt Nam Bắc. Nam Bắc nhìn lên xà nhà đen ngòm, nói: “Hôm nay em với Bát Phúc đắp một con người tuyết, anh bảo nó ở ngoài kia đêm nay có bị chết rét không?”

Chương Vọng Sinh thở dài đầy bất lực, Nam Bắc lúc nào cũng vậy, nghĩ gì nói nấy. Cậu xoa xoa mái tóc mềm của cô bé, bảo: “Nó có phải người thật đâu. Em mà mang nó vào nhà sưởi lửa cho ấm là nó tan ra thành nước ngay đấy.”

Nam Bắc ôm lấy tay cậu đặt lên ngực mình như đang nghịch món đồ chơi: “Nhưng em cứ tưởng tượng nó là người thật, ngoài kia tối thế, lạnh thế, nó có sợ không anh?” Cô bé thấy sợ thay cho người tuyết, cứ nghĩ đến việc con người tuyết đứng cô đơn một mình ngoài trường học là cô bé không vui chút nào. Biết thế lúc đó cùng Bát Phúc đắp hai con cho có bạn.

Chương Vọng Sinh bảo: “Hay là ngày mai em với các bạn đắp thêm một con nữa?”

Nam Bắc cười hì hì: “Anh em mình ý tưởng lớn gặp nhau rồi!” Cô bé vừa cười vừa rúc vào lòng Chương Vọng Sinh, thì thầm: “Anh ba, em có một bí mật này muốn nói với anh.”

Chương Vọng Sinh quá quen với trò này rồi, ngày nào con bé chẳng có bí mật: hôm nay tranh thủ lúc Bát Phúc đang ngồi xổm mà nhảy phắt qua người thằng c* ấy, ngày mai đọc thuộc lòng nhanh hơn Phùng Trường Canh làm cậu ta tức nổ đom đóm mắt…

Nhưng đối với Nam Bắc, cậu luôn tràn đầy kiên nhẫn, không bao giờ làm cô bé mất hứng. Cậu coi cô bé như Tiểu Trú, người mà cậu yêu thương nhất.

“Bí mật gì thế?”

“Bức thư tố cáo Lý Đại Thành là do em viết đấy!” Nam Bắc nói thầm vào tai cậu, giọng đầy vẻ tự hào.

Chương Vọng Sinh sững người, ngẩn ngơ một lúc lâu mới hỏi lại: “Chuyện này không phải để đùa đâu, em đừng có nói dối anh.”

Nam Bắc càng rúc vào người cậu thân thiết: “Anh đừng nói cho anh hai với chị dâu biết nhé, em chỉ nói với mỗi anh thôi đấy.”

Đúng là hỏi một đằng trả lời một nẻo, Chương Vọng Sinh lần đầu tiên trở nên nghiêm túc, cậu ôm chặt lấy Nam Bắc: “Rốt cuộc là thế nào?”

Chóp mũi Nam Bắc lạnh ngắt nhưng hơi thở phả ra lại nóng hổi: “Thì chính em viết mà. Em xé một tờ giấy ở chỗ chú ghi công điểm, viết hết những việc xấu chú ta làm rồi gửi cho cán bộ. Như thế chú ta sẽ không thể bắt nạt anh hai nữa. Chính chú ta làm anh hai không được đến trường dạy học, em biết hết.”

Chương Vọng Sinh không ngờ gan cô bé lại to đến vậy!

“Sao em lại xé giấy của chú ghi công điểm? Em không có vở sao?”

Nam Bắc bĩu môi: “Em đâu có ngốc. Dùng giấy trong vở bài tập thì lộ hết à? Người ta nhìn một cái là biết ngay vở học sinh!”

Chương Vọng Sinh cảm thấy kinh ngạc vô cùng vì sự tính toán kỹ lưỡng của đứa trẻ ít tuổi như cô bé.

“Em không sợ cán bộ tưởng là chú ghi công điểm tố cáo à?”

“Không đâu, em nhìn chữ của chú ấy rồi, không giống thế đâu. Em cố tình viết chữ thật xấu, chẳng ai nhận ra là ai viết cả!” Nam Bắc càng nói càng đắc ý: “Giờ thì tốt rồi, em nghe nói Lý Đại Thành sắp mất chức cán bộ rồi, anh hai cũng sắp được quay lại trường dạy!”

Cô bé cứ tưởng Chương Vọng Sinh sẽ phấn khích lắm, sẽ hôn cô bé, khen cô bé kiểu như: “Sao Nam Bắc lại thông minh thế nhỉ?”. Nhưng cô bé đợi mãi, Chương Vọng Sinh như thể đã ngủ say, nửa ngày trời chẳng nói năng gì!

Nam Bắc chọc chọc vào người cậu: “Sao anh không nói gì thế?”

Chương Vọng Sinh không biết phải nói gì. Nam Bắc làm vậy là đúng hay sai? Nếu để người ta biết được thì đó sẽ là đại họa, cô bé còn nhỏ thế mà làm việc vừa liều lĩnh vừa kín kẽ như vậy! Đúng là ‘quỷ ranh’ chẳng sai chút nào.

“Làm sao em biết Lý Đại Thành đã làm những việc gì?”

Nam Bắc thấy anh cuối cùng cũng chịu lên tiếng, vội vã kể: “Bát Phúc nói cho em đấy, nó ở nhà nghe cha nó nói bao nhiêu chuyện của Lý Đại Thành, thế là em nhớ hết.”

Chương Vọng Sinh hỏi: “Thế làm sao em biết những điều chú Sáu nói là thật hay giả?”

Nam Bắc thấy khó hiểu với anh mình quá.

“Chú Sáu tốt với nhà mình, em biết. Lý Đại Thành là người xấu, hơn nữa Bát Phúc còn tận mắt thấy chú ta ăn vụng trứng gà của công xã mà.”

Chương Vọng Sinh lúc này mới nhớ ra dạo gần đây Nam Bắc cứ ôm khư khư quyển từ điển, tập viết cũng chăm chỉ hơn hẳn. Cậu không thể trách cô bé được, có lẽ tình yêu và lòng thù hận của trẻ con đơn giản là vậy, trắng đen phân minh. Cô bé không hiểu về sự lợi hại, chỉ là muốn làm thì làm thôi, thậm chí còn vận dụng hết tất cả sự khôn ngoan của mình.

“Anh ba, sao anh không nói gì?”

Chương Vọng Sinh suy nghĩ hồi lâu, giữa tiếng gió tuyết gầm rít, cậu bảo: “Nam Bắc, sau này làm việc gì em phải nói với anh hai hoặc chị dâu trước nhé. Em còn nhỏ, nhỡ làm gì sai sẽ gặp rắc rối lớn đấy.”

Nam Bắc vốn định cãi lại, nhưng nghe giọng anh ba trầm xuống như bị tiếng tuyết rơi che lấp, dường như anh không mấy vui vẻ, nên cô bé ngoan ngoãn vâng lời.

Đêm tuyết rơi dài và tĩnh lặng, Nam Bắc chìm vào giấc ngủ trong tiếng kể chuyện của Chương Vọng Sinh. Còn Chương Vọng Sinh thì mãi chẳng chợp mắt được, từ nhỏ cậu đã thích nghe tiếng mưa, tiếng tuyết đậu lên khung cửa sổ cũ kĩ. Cứ thế, bao nhiêu năm trôi qua, cậu đã lớn lên thành một thiếu niên mười mấy tuổi đầu.

Chẳng biết là mấy giờ, từ gian nhà phía đông truyền đến động tĩnh. Chương Vọng Sinh khoác áo bông, rón rén bước tới.

Trong phòng, anh hai và chị dâu dường như đang nói chuyện, hoặc cũng có thể là không. Nhưng những âm thanh ấy nghe thật kỳ lạ, dường như là tiếng va chạm. Cậu nghe rõ mồn một tiếng chị dâu kêu lên, lần đầu tiên cậu nghe thấy chị phát ra âm thanh như vậy, thanh âm của một người phụ nữ thật đằm thắm. Ngay sau đó, những tiếng r*n r*, tiếng va chạm cứ thế đan xen, hỗn loạn ập tới, trong đêm tuyết tĩnh lặng này nghe rõ mồn một.

Điều này làm Chương Vọng Sinh đỏ bừng mặt. Cậu lờ mờ hiểu được họ đang làm gì bên trong, nhưng lại không hoàn toàn chắc chắn. Đó là chuyện đàn ông và phụ nữ ngủ cùng nhau. Bạn học ở trường bảo, lúc đàn ông ngủ với phụ nữ thì giống như chó đực cưỡi chó cái vậy.

Cảnh tượng đó cậu đã thấy bên lề đường, thật khó coi. Trẻ con nhìn thấy còn dùng đá ném chúng để bắt chúng tách nhau ra, nhưng chúng cứ dính chặt lấy nhau, đá đập vào người cũng chẳng rời.

Anh hai và chị dâu cũng như thế sao? Tim Chương Vọng Sinh thắt lại, cậu thấy vô cùng khó chịu, cảm giác như anh hai và chị dâu đã biến thành những người khác, những người thật lạ lẫm. Làm sao họ có thể như thế được?

Cậu không muốn nghe thêm nữa, nhưng lạ thay, những âm thanh ấy lại khiến đầu óc cậu mê mụ, tai nóng bừng, lồng ngực phập phồng. Cậu cảm thấy hổ thẹn, một cảm giác cực kỳ mãnh liệt và phức tạp cứ từng nhịp từng nhịp thúc vào hai bên thái dương.

Chương Vọng Sinh nằm lại vào trong chăn. Nam Bắc đang nói mớ, hình như đang mắng ai đó, cô bé trở mình, tay chân đè cả lên người cậu. Lúc này cậu thấy thật bực bội, đẩy cô bé sang một bên. Nam Bắc bắt đầu nghiến răng kèn kẹt, Chương Vọng Sinh thực sự muốn đánh thức con nhóc này dậy.

Cậu ép mình phải nghĩ xem nên nói chuyện với anh hai chuyện bức thư tố cáo thế nào, hoặc giả là không nghĩ gì nữa, chỉ lắng nghe tiếng tuyết rơi. Chẳng biết ngủ thiếp đi từ lúc nào, tuyết càng dày, giấc mơ càng sâu. 

Trong mơ, chị dâu như đang chịu khổ cực, những âm thanh cứ kéo dài mãi không dứt, tiếng đàn ông, tiếng phụ nữ… Khi Chương Vọng Sinh tỉnh dậy, chỗ đó đã ướt đẫm, lạnh ngắt và dính dính đầy tay. Cậu hổ thẹn không biết giấu mặt vào đâu, sợ Nam Bắc biết chuyện, cậu liếc nhìn sang nhưng cô bé vẫn ngủ say như heo, có khi khiêng nhỏ này vứt ra bãi tuyết ngoài kia nó cũng chẳng tỉnh.

Chương Vọng Sinh thẫn thờ một hồi lâu. Cậu thấy thật nhục nhã, chẳng còn mặt mũi nào nhìn ai nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.