Lấy Danh Nghĩa Người Nhà

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

Đêm trước kỳ thi vào cấp ba, khi học sinh trường trọng điểm đang học tự tối, chị gái của Tống Trì là Tống Tịch đã nhảy từ tầng thượng tòa nhà dạy học xuống.

Cả nhà Tống Trì như phát điên. Tống Trì túc trực ở bệnh viện suốt đêm.

Hai tiếng trước khi kỳ thi bắt đầu, Tống Tịch không qua khỏi.

Với trạng thái lúc đó, Tống Trì vẫn có thể vào phòng thi và hoàn thành kỳ thi đã là điều rất đáng nể.

Sau khi biết chuyện, tôi điên cuồng gọi điện cho Tống Trì. Tôi muốn ở bên cậu ấy, ôm cậu ấy, an ủi cậu ấy.

Nhưng điện thoại của cậu ấy thế nào cũng không gọi được.

Tôi lén đến đám tang của Tống Tịch.

Trong tấm ảnh đen trắng, người chị ấy giống như một đóa hoa bách hợp trắng, mỉm cười dịu dàng và yên tĩnh.

Tôi đứng từ xa nhìn Tống Trì.

Cậu ấy gầy đi một vòng, trông tiều tụy vô cùng.

Thiên tài hăng hái, đầy khí phách ngày nào dường như cũng đã chết theo.

Mỗi đêm tôi đều trốn trong chăn khóc.

Ba mẹ đã từ nơi khác trở về, tôi không dám khóc quá lớn tiếng vì sợ họ nghe thấy.


Tôi khóc đến mức nghẹn thở trong chăn.

Không biết từ lúc nào, Dư Đông Chí đã vào phòng tôi.

Anh kéo chăn xuống, đưa nước cho tôi, lau nước mắt cho tôi.

Anh ngồi bên giường, cúi đầu nhìn tôi, dịu dàng vuốt tóc tôi.

Khẽ hỏi:

“Đau lòng đến vậy sao?”

Tôi nắm lấy tay áo anh, vừa khóc vừa hỏi liệu các bạn cùng lớp của anh có biết vì sao Tống Tịch lại tự sát hay không.

Dư Đông Chí lắc đầu.

Anh chui vào chăn, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, vỗ lưng tôi từng cái một.

Tôi khóc mệt rồi ngủ thiếp đi trong lòng anh.

Mơ hồ cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phả bên tai, kèm theo tiếng thở rất khẽ.

Ngày hôm sau, trong bữa cơm, ba mẹ vô tình nhắc đến chuyện này.

Mẹ tôi nói nhỏ rằng nghe nói cô gái ấy vì thất tình nên mới nhảy lầu.

Bà kể rất sinh động rằng hai tháng gần đây cô ấy quen một người bạn trai bí ẩn, sau đó bị người kia làm cho đầu óc không bình thường, lời nói và hành vi đều rất kỳ lạ...

Rồi mẹ hỏi Dư Đông Chí:

“Các con có biết cậu bạn trai đó là ai không?”

Dư Đông Chí bình thản đặt đũa xuống:

“Tống Tịch rất hướng nội, luôn sống khép kín. Cho dù thật sự yêu đương cũng chưa chắc có ai biết.”

Anh cười:

“Những cô gái tự ti và thiếu thốn tình cảm như thế rất dễ bị người khác khống chế.”

Tôi nhìn nụ cười ấy, bỗng thấy có gì đó rất kỳ lạ.

Ba tôi gõ bàn:

“Dư Lập Hạ, con mà dám yêu sớm, ba đánh chết thằng đó!”

Tôi còn chưa kịp nói gì thì Dư Đông Chí đã lên tiếng:

“Hạ Hạ sẽ không đâu, em ấy ngoan lắm.”

Anh nhìn tôi như dỗ dành trẻ con:

“Đúng không?”

Tôi thi đỗ vào cùng trường trọng điểm với Dư Đông Chí.

Anh sắp lên lớp 12.

Để thưởng cho tôi và cũng để anh thư giãn, ba mẹ sắp xếp cho hai chúng tôi một chuyến du lịch Vân Nam bảy ngày.

Tôi vốn không muốn đi.

Khoảng thời gian đó hoàn toàn không liên lạc được với Tống Trì.

Tôi muốn ở nhà, lỡ như cậu ấy cần tôi thì còn có thể tìm tôi.

Nhưng Dư Đông Chí nói trạng thái của tôi quá dễ bị ba phát hiện, đi chơi vài ngày sẽ tốt hơn. Nếu tôi muốn về bất cứ lúc nào, anh sẽ đưa tôi về.

Tôi thấy cũng có lý.

Nhìn anh vừa rửa bát vừa khe khẽ hát, tôi càng thấy không ổn.

Đã rất lâu rồi Dư Đông Chí không có vẻ mặt nhẹ nhõm như vậy.

Tôi quan sát rất lâu mới nhận ra điều kỳ lạ.

Tôi hỏi:

“Anh, bạn cùng lớp anh mất rồi, anh không buồn chút nào sao?”

Dư Đông Chí trầm ngâm một lúc rồi bình thản nói:

“Đôi khi cái chết cũng là một sự giải thoát.”

Tôi không hiểu.

Chết rồi là hết tất cả, sao lại là giải thoát?

Anh chậm rãi giải thích:

“Tư tưởng trọng nam khinh nữ của gia đình Tống Tịch rất nghiêm trọng. Từ nhỏ trong mắt ba mẹ cô ấy chỉ có Tống Trì. Dù Tống Tịch có giỏi giang đến đâu cũng không nhận được sự quan tâm...”

“Cô ấy không thể đi ghen ghét chính em trai mình được. Bao năm qua thật ra tâm lý cô ấy luôn có vấn đề...”

“Có lẽ cô ấy muốn dùng cái chết để đổi lấy sự quan tâm cuối cùng của cha mẹ.”

Khóe môi Dư Đông Chí hiện lên một nụ cười khinh miệt:

“Như vậy cũng tốt. Nhìn xem cha mẹ cô ấy đau khổ thế nào. Nếu dưới suối vàng cô ấy biết được, có lẽ cũng thấy mình chết đáng.”

Tôi được ba mẹ nâng niu từ nhỏ, nên không thể hiểu được cảm xúc ấy.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy Dư Đông Chí hiểu rất rõ.

Một luồng lạnh lẽo dâng lên trong lòng tôi.

Đến Vân Nam rồi nhưng tôi chẳng có tâm trạng đi chơi.

Lại thêm ba mẹ không đi cùng, chỉ có tôi và Dư Đông Chí, nên tôi cũng chẳng cần giả vờ vui vẻ nữa.

Suốt dọc đường tôi gần như ngủ hết.

Nếu không phải Dư Đông Chí kéo tôi đi chỗ này chỗ kia thì có lẽ tôi thật sự có thể nằm lì trong khách sạn suốt bảy ngày.

Đến phố cổ, tôi và Dư Đông Chí đi dạo vô định.

Một cậu bé khoảng bảy, tám tuổi chặn chúng tôi lại, nói rằng hai người chúng tôi quá xứng đôi, đúng là trai tài gái sắc, thần tiên quyến lữ trong truyền thuyết.

“Bạn gái xinh thế này mà không tặng hoa thì tiếc lắm đấy!”

Cậu bé thở dài đầy vẻ già đời.

Tôi dở khóc dở cười.

Nhầm anh em thành người yêu thì còn chấp nhận được.

Dư Đông Chí cũng bị chọc cười, trông vô cùng vui vẻ.

Anh đưa hết tiền lẻ cho cậu bé, đổi lấy một bó hoa thật lớn, rồi đưa hoa cho tôi.

Tôi thuận tay nhận lấy, ngửi thử.

Mùi hương lẫn lộn, ngọt đến mức hơi gắt mũi.

Tôi hắt hơi một cái.

Dư Đông Chí cong mắt cười, xoa đầu tôi.

Buổi tối, chúng tôi tìm một quán bar bên bờ sông, vừa ăn đặc sản địa phương vừa nghe người ta đàn hát.

Nghe nói quán bar ở Vân Nam rất thích hợp để gặp gỡ tình cờ.

Tôi chống cằm nhìn hồi lâu, quả nhiên mọi người rất nhanh đã ghép thành từng đôi.


Dư Đông Chí hứng thú rất cao, còn chạy lên sân khấu gọi bài hát.

Tôi chán chường ngồi lướt điện thoại.

Đột nhiên có một cô gái ăn mặc sành điệu chen qua đám đông đi thẳng về phía tôi.

Cô ta nheo mắt nhìn tôi:

“Em gái, người vừa ngồi đối diện em là bạn trai em à?”

Tôi ngẩn người, hỏi cô ta có chuyện gì.

Cô ta cười đầy ám muội:

“Nếu không phải bạn trai em thì cho chị mượn anh ấy một đêm được không?”

Tôi sững sờ.

Nhìn cô gái từ đầu đến chân đều ăn mặc lộng lẫy nhưng rất phô trương, lớp trang điểm đậm đến mức không đoán nổi tuổi tác, nước hoa nồng nặc đến nghẹt thở.

Nghe nói ở trường, ngay cả hoa khôi cũng từng theo đuổi Dư Đông Chí, người thầm thích anh nhiều vô số kể.

Theo bản năng tôi cảm thấy cô ta không xứng với Dư Đông Chí.

Lúc đó Dư Đông Chí đang bưng hai ly rượu đi xuyên qua đám đông trở lại.

Không biết từ khi nào anh đã cao lớn hẳn lên.

Ít nhất cũng khoảng mét tám lăm.

Thân hình hoàn toàn là của một người trưởng thành, cao ráo, thanh nhã, tuấn tú.


Tôi cười với cô gái:

“Chị tính sai rồi. Anh ấy có bạn gái rồi, chị tìm người khác đi.”

Cô ta liếc tôi một cái rồi hậm hực bỏ đi.

Dư Đông Chí ngồi xuống hỏi người đó là ai.

Tôi thấy buồn cười nên kể lại toàn bộ sự việc cho anh nghe.

Anh thoáng ngẩn ra, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc kỳ lạ.

Anh đưa ly rượu cho tôi.

Tôi vừa định uống thì điện thoại reo lên.

Tống Trì.

Cuối cùng Tống Trì cũng gọi cho tôi!

Tim tôi lập tức đập loạn.

Không kịp chào Dư Đông Chí, tôi vội vàng chạy ra ngoài quán bar nghe điện thoại.

Vừa nghe thấy giọng cậu ấy, tôi đã bật khóc.

Giọng Tống Trì trong điện thoại lúc gần lúc xa, đứt quãng.

Cậu ấy nói cả nhà sắp chuyển sang tỉnh bên cạnh.

Ba mẹ quyết định bán căn nhà hiện tại.

Họ không thể chịu đựng nổi những dấu vết mà Tống Tịch để lại nữa.

Lần thi này Tống Trì cũng thi rất tệ.

Cậu chỉ có thể sang tỉnh bên cạnh tìm cách học lại.

Mọi thứ đã được sắp xếp xong.

Cuối cùng cậu cười:

“Hạ Hạ, anh không thể học cấp ba cùng em được nữa, là anh không tốt. Anh đã không làm được điều đã hứa với em.”

“Em không chờ anh cũng không sao, em thích người khác cũng không sao...”

Cậu vừa cười vừa khóc:

“Nhưng Hạ Hạ à, anh thật sự rất yêu em, rất yêu em. Em có thể đợi anh ở đại học được không? Anh nhất định sẽ đuổi kịp em...”

Tôi đứng khóc nức nở ở góc phố cổ.

Cuối cùng tôi nói:

“Được.”

Chỉ là xa nhau ba bốn năm thôi.

Tôi không sợ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.