Tống Trì gọi điện cho tôi.
Giọng cậu ấy vô cùng vui vẻ.
— Hạ Hạ, lều cho chuyến đi Quốc khánh anh thuê xong rồi. Anh thuê hẳn hai cái, để em khỏi lo...
Tống Trì của tôi.
Tống Trì tốt nhất trên đời.
Tôi cố gắng giữ giọng mình lạnh lùng như sắt đá.
— Chúng ta chia tay đi.
Tôi sợ chỉ cần giọng nói run lên một chút thôi, cậu ấy sẽ nghe ra sự bất thường của tôi.
Đầu dây bên kia im lặng.
— Hạ Hạ?
Tống Trì nghi hoặc gọi tên tôi.
— Chia tay đi, em thích người khác rồi.
Tôi dứt khoát nói.
Bên tai chỉ còn tiếng hít thở trầm ổn của cậu ấy.
Một lúc sau, Tống Trì bình tĩnh lên tiếng:
— Hạ Hạ.
— Đông Chí đang ở bên cạnh em phải không?
Tôi sững người.
Ngẩng đầu lên, thấy Dư Đông Chí cũng thoáng kinh ngạc.
— ...Sao cậu biết?
Tống Trì khẽ cười.
Không trả lời câu hỏi của tôi.
Giọng nói vẫn dịu dàng nhưng kiên định:
— Đưa điện thoại cho anh ta.
Tôi cố tỏ ra mất kiên nhẫn:
— Hai người còn gì để nói nữa?
Sự dịu dàng của Tống Trì không hề thay đổi.
Cậu ấy dỗ dành như dỗ một đứa trẻ:
— Ngoan nào, nghe lời anh.
Điều tôi không chịu nổi nhất, chính là sự dịu dàng ấy.
Cổ họng tôi nghẹn đến đau đớn.
Nước mắt vừa ngừng lại trào ra lần nữa.
Dư Đông Chí nhận lấy điện thoại, tắt loa ngoài.
Tôi không biết Tống Trì đã nói gì.
Chỉ thấy sắc mặt Dư Đông Chí lập tức tái nhợt.
— Đông Chí à, anh và chị tôi yêu nhau suốt hai tháng. Chắc anh không biết chị ấy có thói quen viết nhật ký đâu nhỉ?
...
Dư Đông Chí ngồi trong quán cà phê.
Chán chường ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Gương mặt tuấn tú của anh khiến các nhân viên phục vụ liên tục nhìn sang, đoán già đoán non xem anh có phải đang đợi bạn gái hay không.
Nhưng người anh chờ lại là một thiếu niên.
Thiếu niên ấy trẻ hơn vài tuổi, nhưng khí chất đã rất nổi bật, khó giấu được phong mang.
Hai người khách sáo chào hỏi.
Khách sáo trò chuyện.
Anh em hòa thuận.
Vui vẻ hòa nhã.
Không ai có thể tưởng tượng được nội dung cuộc trò chuyện của họ lại tr*n tr** và tội lỗi đến vậy.
Dư Đông Chí bật cười:
— Cậu không định bảo tôi sẽ tin cậu đấy chứ? Nếu thật sự có nhật ký, cậu đã giao thẳng cho cảnh sát từ lâu rồi, còn đợi tới bây giờ sao?
Tống Trì nhấp một ngụm cà phê.
— Vì anh tin nên mới bay hơn ngàn cây số tới gặp tôi.
Cậu ấy lấy một chiếc USB đặt giữa bàn.
— Đây là cuốn nhật ký chị tôi viết, tôi mới tìm được gần đây.
— Rồi sao?
Dư Đông Chí liếc nhìn chiếc USB, vẻ mặt không đổi.
— Rồi tôi biết người đó là anh. Tôi suy ra được, anh nghĩ cảnh sát không suy ra được sao?
Tống Trì bình thản nói.
Hai người im lặng.
Ánh mắt ghim chặt vào đối phương, cố đọc ra bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Rất lâu sau, Dư Đông Chí bật cười.
— Tôi đoán thông tin trong nhật ký không đủ để kết tội trực tiếp. Nếu không cậu đã đưa nó cho cảnh sát rồi. Vậy nên lời uy h**p của cậu vô dụng.
— Dám cược không, anh trai?
Tống Trì mỉm cười, đặt tay lên chiếc USB.
— Nói thật với anh, tôi đã tra rất nhiều tài liệu.Nội dung trong đó đủ để anh ngồi tù ít nhất ba năm, có thể từ ba đến mười năm, tôi không chắc.
— Vậy sao cậu còn chờ?
Dư Đông Chí cười đầy mỉa mai.
— Cứ việc đưa đi. Dù sao chỉ có hai khả năng...
Cậu ấy giơ một ngón tay lên.
— Một là nhật ký không thể kết tội anh, lời đe dọa của tôi vô hiệu.
Rồi giơ thêm ngón thứ hai.
— Hai là nhật ký đủ để kết tội anh. Vài năm sau anh ra tù, tôi vẫn có thể đi tìm Lập Hạ. Cô ấy ở đâu, tôi sẽ đến đó. Anh làm gì được tôi?
Tống Trì không hề nổi giận.
Dường như chẳng có chút cảm xúc dao động nào.
Giọng cậu ấy vững vàng:
— Hạng người như anh, có thể chịu nổi việc Lập Hạ thoát khỏi cuộc đời mình sao? Nếu anh ngồi tù bốn năm năm năm, đến lúc tôi đủ tuổi kết hôn, cô ấy sẽ kết hôn sinh con với tôi. Anh chịu nổi không? Kể cả anh chỉ ngồi tù ba năm, tôi vẫn sẽ sống chung với cô ấy. Anh chịu nổi không? Vì tội danh như thế mà vào tù, mẹ của Lập Hạ sẽ bị anh làm cho tức chết. Đến lúc đó, anh và cô ấy còn khả năng nào nữa sao?
Nụ cười trên môi Dư Đông Chí cứng lại.
Mỗi câu nói đều như đâm thẳng vào tim anh.
Anh cau mày, im lặng thật lâu.
Cuối cùng mới miễn cưỡng hỏi:
— Điều kiện của cậu là gì?
Tống Trì cầm chiếc USB trong tay.
— Đơn giản thôi. Anh ra nước ngoài. Trốn sáu bảy năm. Chờ thời hiệu truy tố của vụ việc qua đi rồi hãy quay lại. Đến lúc đó tôi cũng không thể dùng chuyện này uy h**p anh nữa.
Cậu ấy lại bổ sung:
— À đúng rồi. Trong thời gian anh ở nước ngoài, tôi tuyệt đối sẽ không động đến một sợi tóc của cô ấy.
Trông Tống Trì chân thành đến mức đáng kinh ngạc.
Lại là một khoảng im lặng rất dài.
Cuối cùng hàng chân mày đang nhíu chặt của Dư Đông Chí cũng giãn ra.
Anh nhấp một ngụm cà phê, thong thả hỏi:
— Vậy cậu được gì?
Câu trả lời hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Dư Đông Chí.
— Thời gian.
Tống Trì cụp mắt nhìn những ngón tay của mình.
— Thời gian để có thể đứng ngang hàng đối đầu với anh. Tôi nhỏ hơn anh ba tuổi. Ngay từ đầu chuyện này đã không công bằng rồi. Đợi đến khi anh quay về, thử xem anh còn có thể có được cô ấy hay không.
Tống Trì ngẩng đầu lên.
Trong mắt cậu ấy là sự sắc bén của tuổi trẻ và quyết tâm không chịu khuất phục.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Rồi cùng bật cười.
— Không ngờ đấy, Tống Trì...
Dư Đông Chí từ trên xuống dưới đánh giá cậu ấy, như muốn nhìn thấu từng sợi tóc.
— Nhưng cậu còn một sơ hở, cậu không nhận ra sao?
Dư Đông Chí chậm rãi nói:
— Nếu cậu trực tiếp tống tôi vào tù, chẳng phải cũng có được khoảng thời gian cậu muốn sao? Cần gì phải vòng vo lớn như vậy...
Anh cười đầy ác ý, hạ thấp giọng, mang theo sức dụ hoặc chết người:
— Đó là chị ruột của cậu đấy. Người chị đã lớn lên cùng cậu từ nhỏ. Cậu thật sự cam lòng bỏ qua cho tôi như vậy sao?
Tống Trì cúi đầu khuấy cà phê.
Mái tóc rủ xuống che kín ánh mắt, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Rất lâu sau.
Cậu ấy khẽ thở ra một hơi.
— Đừng dò xét tôi nữa, anh Đông Chí. Anh là người thế nào, tôi biết rất rõ. Còn tôi là người thế nào, có lẽ trong lòng anh cũng đã có đáp án rồi.
Tống Trì ngẩng đầu, nở nụ cười chân thành đến lạ.
— Chị tôi từng nói với anh rồi mà. Nhà tôi trọng nam khinh nữ.
Hoang đường.
Quá hoang đường.
Dư Đông Chí không nhịn được bật cười.
Tống Tịch à...
Cô thật sự có một người em trai tốt.
Tôi chẳng qua chỉ thuận tay đẩy thêm một cái vào cái chết của cô mà thôi.
Em trai của cô đang ngồi ngay bên cạnh thi thể của cô để mặc cả giá trị. Cô chết thật đáng giá đấy.
— Nói thẳng nhé, anh Đông Chí.
Lần này đến lượt Tống Trì bình thản giơ ngón tay lên.
— Nếu tôi tống anh vào tù... Thứ nhất, mẹ của Hạ Hạ sẽ bị anh làm cho tức chết. Hạ Hạ có thể cả đời cũng không chấp nhận tôi.
Thứ hai... Nếu anh chỉ bị phán ba năm, vậy sau khi ra tù... Cùng lắm tôi cũng chỉ đuổi kịp anh mà thôi. Nhưng nếu anh ra nước ngoài năm năm...
Tôi có một trăm phần trăm tự tin sẽ vượt qua anh. Dùng một mạng người đổi lấy hai năm thời gian của anh. Chẳng phải rất đáng sao?
Tống Trì nhìn thẳng vào Dư Đông Chí.
Trong mắt cậu ấy cũng lóe lên sự điên cuồng và cố chấp chẳng khác gì đối phương.
Trong khoảnh khắc ấy.
Không ai phân biệt nổi rốt cuộc ai là người, ai là quỷ.
Dư Đông Chí thanh toán hóa đơn rồi đứng dậy.
Trước khi rời đi, anh lạnh lùng nhìn Tống Trì.
— Cậu lấy mạng chị mình ra làm giao dịch với tôi. Cậu và tôi có gì khác nhau?
Giết người giết tâm.
Tàn nhẫn đến cực điểm.
Thế nhưng Tống Trì hoàn toàn không bị kích động.
Thậm chí còn khẽ cười.
— Đương nhiên là có khác.
Cậu ấy cũng đứng lên, như thể đang lịch sự tiễn khách.
Trên mặt vẫn là nụ cười ôn hòa lễ độ.
— Khác ở chỗ...Hạ Hạ thích tôi.
Ánh mắt Dư Đông Chí chợt trầm xuống.
Sự u ám đáng sợ gần như hóa thành sát khí.
Tống Trì không hề né tránh ánh mắt ấy.
— Tất nhiên, anh vẫn còn một cách khác.
Cậu ấy chậm rãi nói:
— Anh có thể giết tôi. Giấu xác tôi ở bất cứ đâu. Đánh cược một phen lớn. Tôi tin bây giờ anh đang nghĩ như vậy.
Bị nhìn thấu tâm tư, Dư Đông Chí cũng không tỏ ra bất ngờ.
Chỉ lạnh lùng nhìn cậu ấy.
Nếu Tống Trì nghĩ được đến đây.
Vậy chắc chắn cũng đã có chuẩn bị.
Quả nhiên.
— Nhưng xin lỗi nhé.
Tống Trì nhún vai cười.
— Chiếc điện thoại tôi giấu ở trường đã được cài đặt chế độ báo cảnh sát tự động rồi. Cho nên, nhất định phải để tôi bình an đúng giờ trở về trường đấy.

