Khi tỉnh lại, người trong lòng vẫn im phăng phắc, chỉ mở đôi mắt hạnh mông lung nhìn hắn đánh giá.
Thấy hắn thức giấc, Ánh Tuyết Từ cụp mắt xuống rồi lại ngước lên, vờ như không có chuyện gì mà nhìn sang quả phật thủ bày trên mặt bàn bên cạnh để tỏa hương thanh nhã.
Cổ nàng vẫn còn quấn chiếc khăn vải, mái tóc dài nửa khô nửa ướt. Cũng may chiếc ghế mỹ nhân đặt ở nơi đón nắng gắt nhất trong phòng, vừa rồi trải qua ánh mặt trời hong sấy nửa canh giờ nên trên người nàng ấm áp, tỏa ra mùi hương thơm ngát của nắng.
Ngủ một lát, nàng cảm thấy cơ thể khá hơn nhiều, không còn khó chịu nữa. Có lẽ là do người Mộ Dung Dịch ấm áp nên nàng thậm chí còn thấy hơi nóng.
Mộ Dung Dịch cũng rất bình tĩnh. Hắn bỏ mảnh vải ướt trên cổ nàng ra, lấy một chiếc khăn khô khác phủ lên đầu nàng, tỉ mỉ lau tóc.
Ánh Tuyết Từ cuộn tròn để hắn lau một lát thì hơi mất kiên nhẫn, bèn ngoảnh mặt đi. Tay hắn khựng lại, bóp lấy cằm nàng xoay ngược trở lại. Ánh Tuyết Từ nhíu mày, đôi mắt ướt át lườm hắn một lúc rồi lại ngoảnh đi. Tay hắn đang định chuyển động thì đột nhiên ăn một cú đánh của nàng.
Tay nàng vừa nhẹ vừa thanh mảnh, phát vào mu bàn tay hắn như một mảnh ngọc tinh xảo, kêu "bạch" một tiếng rõ giòn. Lúc đầu hắn chỉ thấy mát rượi, đến khi cảm nhận kỹ mới thấy ẩn hiện cái rát, thoang thoảng vị đau. Trong lòng hắn mơ hồ dấy lên một nỗi thỏa mãn kỳ quái, cơ thể cũng lập tức có phản ứng.
Hắn vê gấu áo, kéo phẳng chỗ áo duệ tát bị nhăn và cộm lên, cười xòa ra vẻ rộng lượng: "Cọc cằn quá đấy." Hắn đánh giá khuôn mặt mộc sạch sẽ của nàng: "Kỳ kinh nguyệt sắp đến rồi à?"
Gò má Ánh Tuyết Từ hơi phồng lên, đôi con ngươi lại sáng đến đáng kinh ngạc. Nàng đang định nói chuyện thì Mộ Dung Dịch đã giật lấy khăn vải trên đầu nàng, cố ý quẹt lên mặt nàng. Ánh Tuyết Từ vội né tránh, cáu kỉnh nói: "Chàng làm cái gì thế hả?"
"Đừng cử động." Mộ Dung Dịch một tay cố định đỉnh đầu nàng, bàn tay lớn cách một lớp khăn bóp mạnh vào phần thịt má mềm mại của nàng một cái. Hắn thu tay về, giơ chiếc khăn dính vài giọt nước kia ra trước mặt nàng, nghiêm mặt nói: "Trên mặt cũng có nước này. Xem bản thân mình ướt thành cái dạng gì rồi, có khác gì con mèo nhúng nước không cơ chứ."
Hắn chợt nảy ý định, bế bổng nàng lên đi về phía mép sập, "Quần áo ướt cả rồi, thế này đi, ta giúp nàng thay bộ khác... Nàng muốn mặc bộ nào?" Nói đoạn, hắn định cởi váy lụa của nàng ra.
Ánh Tuyết Từ kinh hãi, cắn mạnh một cái vào cẳng tay hắn. Răng ngập qua lớp tay áo, lực cắn không nặng không nhẹ như gãi ngứa, nhưng lại làm ướt đẫm mảnh vải. Lúc buông ra, đầu lưỡi nàng lướt qua cổ tay hắn, ấm áp, ẩm ướt và vô cùng linh hoạt. Một luồng điện xộc thẳng lên sống lưng làm cơ thể hắn căng cứng trong nháy mắt. Tay lơ lửng giữa không trung, ánh mắt hắn tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào nàng như chim ưng vồ mồi, đồng tử từ từ giãn ra.
Ánh Tuyết Từ bị cái nhìn của hắn làm cho hoảng sợ. Trái tim thình thịch loạn nhịp như có con thỏ muốn nhảy ra khỏi lồng ngực mảnh dẻ. Nàng theo bản năng lùi lại, kéo vạt váy lụa vừa bị hắn vén lên chân xuống, rồi ôm lấy chiếc gối mềm bên cạnh chắn trước ngực. Làm như thể nàng có thể ngăn cản sự tấn công và xâm chiếm của hắn bất cứ lúc nào.
Mộ Dung Dịch đầy hứng thú đợi nàng làm xong, đôi mắt cong lên cười. Nụ cười của hắn vô cùng tao nhã. Làn da trắng ngần, ngũ quan sắc sảo, hàm răng trắng muốt lộ ra vừa đủ chân thành mà không nét lả lơi, khinh bạc. Hắn dịu dàng hỏi: "Làm gì thế, sợ à?"
"Sợ cái gì chứ?" Hắn cúi người áp sát nàng, giọng nói ngọt ngào, trong trẻo như suối núi, "Ta có ăn thịt nàng đâu."
Ánh Tuyết Từ thầm nghĩ, thế thì chưa biết chừng. Nàng vẫn ôm chặt chiếc gối mềm, cảnh giác nhìn hắn để đề phòng hắn bỗng nhiên vồ tới. Nghĩ đến đây, nàng không tự chủ được mà khép chặt hai chân và chiếc q**n l*t đang mặc.
Hai người giằng co một hồi, hắn xuống nước trước, dỗ dành: "Đùa nàng chút thôi, ta thật lòng muốn giúp nàng thay quần áo, không chạm vào nàng đâu. Không phải người đang khó chịu sao? Mặc quần áo ướt thì dễ chịu à? Ngoan ngoãn cởi ra đi, y phục của nàng ở trong rương hay ở đâu để ta đi lấy. Cứ chần chừ mãi bị nhiễm lạnh, nàng lại hắt hơi liên tục cho xem."
Hắn nói tiếp: "Nói đi nào, quần áo nàng để ở đâu?" Dứt lời, hắn nhướng mày xoay người đi đến trước tủ, ra dáng muốn lật tìm thật.
Ánh Tuyết Từ nhìn hắn đi đến trước một chiếc rương nhỏ đặt trên nóc tủ lớn. Chiếc rương đó ngày thường nàng và Nghi Lan phải giẫm lên ghế mới với tới, vậy mà hắn chỉ cần giơ tay là nhấc xuống được.
Chiếc rương nhỏ nhắn, tinh xảo, bên trên vẽ hoa tường vi và những cánh bướm chực bay, khóa cài làm bằng pháp lam hình cây tỳ bà nhỏ. Đây là món đồ nàng vô cùng yêu thích, dùng để đựng y phục lót bên trong như yếm. Còn có một chiếc rương vẽ hoa lan chuyên dùng đựng q**n l*t. Ánh Tuyết Từ nhìn hắn mở rương ra mà suýt ngất, ngăn không kịp, nàng cuống cuồng dùng gối mềm che kín mặt, nằm bò ra giường bất động, vờ như mình đã chết.
Trong phòng yên ắng đến cực điểm, chỉ có tiếng sột soạt vang lên. Không biết hắn đang làm gì mà khiến những mảnh vải nhỏ mềm mại kia ma sát vào nhau, giống như chiếc lông vũ m*n tr*n sợi thần kinh nhạy cảm sau tai nàng. Chẳng mấy chốc, cổ nàng đã đỏ bừng lên.
Một lát sau, nghe thấy tiếng hắn cười trầm, nàng không ngẩng đầu lên, chỉ cảm nhận được hắn đang đi tới. Hắn kéo tay nàng, nhét vào lòng bàn tay nàng một mảnh vải, thấp giọng bảo: "Mặc bộ này đi, bên trên thêu quả đào tiên, trông rất đáng yêu, với lại——"
Hắn cười xấu xa: "Thơm lắm."
Một lúc lâu sau, Ánh Tuyết Từ sa sầm mặt, hai tay khoanh trước ngực không nhúc nhích.
Mộ Dung Dịch ghé lại định giúp, nàng né tránh: "Không cần chàng giúp."
"Được." Mộ Dung Dịch khoanh tay, tựa vào chiếc tủ lớn của nàng, "Nàng thay đi."
Ánh Tuyết Từ đợi một lát, chờ mãi không thấy hắn quay đi. Lòng bàn tay nàng đẫm mồ hôi, chiếc yếm trong tay cũng bị nắm đến ẩm ướt. Nàng cắn môi, khẽ khàng bảo: "Quay đi chứ."
Mộ Dung Dịch không nhúc nhích. Khóe môi mỏng của hắn khẽ nhếch lên một độ cong đầy kiềm chế, dù không cười nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ nhìn thấu hồng trần.
Ánh Tuyết Từ bỗng rất sợ lúc này hắn sẽ thốt ra câu nói hạ lưu vô sỉ nào đó làm nàng lùng bùng lỗ tai, đứng ngồi không yên. Nàng dứt khoát không thèm mong chờ hắn sẽ đóng vai quân tử, chỉ coi như hắn không có ở đây. Đôi tay run rẩy vòng ra phía sau, nàng nhẹ nhàng cởi sợi dây buộc lỏng lẻo kia, lấy hết dũng khí, hạ quyết tâm cởi ra.
Lạnh. Mái tóc nửa ướt xõa xuống trước ngực, thỉnh thoảng quẹt trúng da thịt, lạnh đến mức nàng rùng mình một cái. Thế nhưng mặt nàng lại đỏ bừng lên thấy rõ, trên cánh tay trắng muốt như tuyết nổi lên một lớp da gà mịn màng. Nàng cuống cuồng giũ mảnh yếm thêu quả đào tiên trong tay ra, cúi đầu tròng vào người.
Càng vội lại càng dễ sai sót. Hai sợi dây buộc không hiểu sao lại quấn chặt vào nhau. Nàng luống cuống tay chân, dây buộc càng kéo càng chặt. Chóp mũi Ánh Tuyết Từ đỏ ửng, hai tay nắm lấy tấm vải vò nát. Mộ Dung Dịch đột nhiên sải bước đi tới, thuận tay nhấc bộ lễ phục màu xanh đỏ treo trên giá áo xuống.
Bộ lễ phục lộng lẫy trang trọng như thế, tầng tầng lớp lớp, đính vô số ngọc trai đá quý, sức nặng không thể tưởng tượng được. Vậy mà trong tay hắn lại nhẹ bẫng như dải lụa mỏng, lướt qua trước mắt Ánh Tuyết Từ như một đám mây màu thướt tha.
Nàng theo bản năng lấy tay che ngực, muốn quay lưng đi, nhưng lại bị hắn dùng bộ lễ phục vây lấy. Bàn tay to của hắn hơi siết nhẹ, kéo nàng xoay trở lại.
Mái tóc dài nửa ướt, khuôn mặt mộc mạc chưa trang điểm, dưới sự bao bọc của bộ lễ phục tôn quý ung dung kia lại hiện ra một vẻ quyến rũ gần như thánh khiết nhưng cực kỳ yếu ớt.
Tựa như giọt sương trong bình nước cam lộ của Quan Âm đọng trên đầu cành liễu, trong vắt không tì vết, nhưng vì gánh chịu sức nặng và cái nhìn quá mức chăm chú mà lung lay sắp đổ, vừa muốn viên mãn, lại vừa muốn tan vỡ.
Đến dũng khí nói chuyện nàng cũng không còn nữa, chỉ khẽ sụt sịt mũi. Mộ Dung Dịch nhìn nàng vừa rồi còn giương nanh múa vuốt, chớp mắt đã như con mèo lớn bị nhổ răng, khóe miệng từ từ nhếch lên nhưng trên mặt lại chẳng có nụ cười: "Từ bao giờ nàng lại ngoan ngoãn thế này —— ta bảo nàng thay là nàng thay sao?"
Hắn càng nghĩ càng tức giận, cảm thấy nàng không nên ngoan ngoãn như vậy, liệu có ẩn tình gì khác. Thần sắc hắn âm u, không biết nghĩ đến điều gì liền hỏi: "Đã từng bị người khác nhìn thấy chưa?" Lại thấy hỏi như vậy không ổn, quá bắt nạt nàng, bèn đổi giọng điệu như thể đang suy nghĩ cho nàng, dịu dàng mà hiểm độc: "Đã từng có ai đối xử với nàng như thế chưa?"
Ánh Tuyết Từ cụp mí mắt, không hé răng.
Sắc mặt hắn lạnh tanh, nhưng trước mặt nàng vẫn tỏ ra thanh nhã kiềm chế như cũ. Nghĩ đến việc nàng gọi Gia Lạc là "bé ngoan" vừa ngọt ngào vừa thân mật, dỗ Gia Lạc đến mức không biết trời đất là gì, hắn liền đè nén ngọn lửa giận đang trực trào. Hắn nửa quỳ trước gối nàng, một mặt quan sát nét mặt của nàng, một mặt siết chặt bộ lễ phục trong tay bọc lấy nàng thật chặt. Những hạt ngọc trai đá quý xếp ngay ngắn kia cấn vào lòng bàn tay hắn thành những vết hằn nhỏ đau nhức. Hắn nhướng mày, trêu đùa nói: "Bé ngoan, nói chuyện đi."
Ánh Tuyết Từ khẽ liếc hắn một cái rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, giọng lí nhí trong cổ họng: "... Có."
Mộ Dung Dịch suýt không khống chế nổi biểu cảm, hắn cảm thấy bản thân chắc vẫn đang cười: "Ai?"
Dương Tu Thận sao? Hắn ta không có gan lớn như thế. Mộ Dung Khác? Hắn sẽ san bằng nấm mồ của Mộ Dung Khác thành đất trống, rồi lại giáng xuống thành bình địa... Không, khuôn mặt hắn không chút biểu cảm, ánh mắt đen kịt, lạnh lùng nghĩ, hay là thế này... Đào lên, phế làm thứ dân, lấy chiếu cỏ bó xác, chôn bừa nơi hoang dã. Kẻ này uổng lớp da người, hành vi còn không bằng hoạn quan, tư cách thua cả heo chó chốn chợ búa, dẫu có phơi xương nơi đồng hoang cho sói rừng gặm nhấm cũng không đủ chuộc một phần vạn tội lỗi.
Trong lúc suy nghĩ, lồng ngực hắn cuộn trào một luồng tanh nồng mãnh liệt, suýt nữa vọt lên cổ họng nhưng lại bị hắn nuốt ngược vào trong. Hắn cố gắng kiềm chế, nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng vị tanh ngọt ấy lại một lần nữa dâng lên ngập tràn khoang miệng.
Đúng là một kẻ hèn hạ.
Đáng đời kẻ đó khi sống thì mất danh dự, khi chết thì tan xác, ngàn thu muôn đời vĩnh viễn làm cô hồn dã quỷ, không được vào tông miếu, không được hưởng hương hỏa, không bia mộ, không nấm mồ, không cúng tế, muôn kiếp không được siêu sinh.
Vĩnh viễn làm cô hồn dã quỷ.
Bên tai hắn vang lên tiếng hỏi han của Ánh Tuyết Từ: "... Chàng sao thế?"
"Không sao." Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, ngón tay cái quẹt qua khóe môi như muốn lau đi vệt máu vốn chẳng hề tồn tại, rồi nói: "Ta rất ổn."
Hắn dường như đang cố tự khẳng định điều gì đó, bèn lặp lại một lần nữa: "Ta ổn mà."
Hắn chỉnh lại vạt áo cho nàng, ngắm nhìn dáng vẻ nàng khoác bộ lễ phục, hít một hơi thật sâu rồi bảo: "Đứng lên để ta xem nào, xem có vừa vặn không."
Mặt nàng hơi ửng đỏ, ngập ngừng: "Vẫn chưa mặc xong mà..." Nàng đang muốn nói đến chiếc yếm. Bộ lễ phục cứ thế áp trực tiếp lên làn da tr*n tr**, cảm giác đặc biệt trơn trượt. Nàng thấy mình giống như một chú cá nhỏ trơn tuột được bao bọc trong lớp vải, lòng ngập tràn căng thẳng.
Hắn bảo không sao, bàn tay to định gạt vạt áo nàng ra. Ánh Tuyết Từ liền đẩy tay hắn ra: "Đau."
Mộ Dung Dịch biết nàng cứ đến kỳ kinh nguyệt là sẽ bị đau bèn thu tay về. Hắn ôm nàng vào lòng, cúi đầu rúc nhẹ vào người nàng như đang tìm kiếm thứ gì đó, nhưng cuối cùng cũng không thực sự vùi mặt vào sâu. Hắn chỉ ôm lấy đôi tay nàng. Chiếc gáy thon dài cùng bờ vai và tấm lưng rộng của hắn đổ xuống một vùng bóng tối nặng nề, gần như bao trùm lấy toàn bộ cơ thể nàng. Nếu hắn không cúi đầu như vậy, có lẽ nàng đã chẳng nhìn thấy gì xung quanh.
Bờ môi mỏng của Mộ Dung Dịch tìm kiếm trước ngực nàng, cuối cùng ngậm lấy một hạt ngọc trai trên vạt áo. Hạt ngọc trai đó nằm ngay vị trí trước ngực, cách làn da của nàng chẳng bao xa. Hắn dùng đầu răng khẽ ngậm lấy một cái, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn ngước lên, nhìn thẳng vào nàng.
Ánh Tuyết Từ khẽ khựng lại một nhịp.
Nàng giơ tay lên vòng qua cổ hắn: "Thực ra..." Mộ Dung Dịch nhướng mày, đợi nàng ghé sát lại gần. Trong hương thơm thoang thoảng vây quanh, Ánh Tuyết Từ bấu nhẹ vào vai hắn, ghé tai nói nhỏ nhẹ: "Gạt chàng đấy. Ngoài chàng ra, chưa từng có ai nhìn thấy cả, ta chỉ muốn... khiến chàng tức chết thôi."

