Kể từ đó, Tiết Tông và nàng rẽ lối, hai người như kẻ xa lạ.
Nghe nói cuối cùng nàng gả cho Lễ Vương.
Tiết Tông vốn là người ôn hòa nho nhã. Thân là công tử nhà quyền quý, nửa đời thuận buồm xuôi gió, cả đời này của hắn e rằng chỉ có hai lần mất kiểm soát.
Một lần là vì Ánh Tuyết Từ mà tuyệt thực.
Một lần là vào ngày đại hỷ của nàng, đứng giữa đám đông khách khứa, lặng lẽ nhìn vị tân lang đang hăm hở, đắc ý của nàng.
Hắn mỉm cười mà vành mắt đỏ hoe. Miệng nói ra những lời chúc tụng hoa mỹ theo thói đời, nhưng bàn tay lại lặng lẽ đặt lên chuôi kiếm sắc bén sau lưng, thứ vốn tượng trưng cho khí chất quân tử.
Thanh kiếm đó cuối cùng không cứa đứt cổ họng Lễ Vương.
Thuộc hạ của cha hắn đã kịp thời ập đến đưa hắn đi.
Sau khi bị cấm túc ba tháng trong từ đường, hắn nhận được tin nàng đã cùng phu quân đến Tiền Đường.
Dưới bóng cây, hàng mi của Tiết Tông run rẩy.
Hắn muốn nhìn nàng thật kỹ, nhưng rốt cuộc không dám, ánh mắt chỉ dám dừng trên tà váy màu ngọc của nàng.
Nàng đứng yên ở đó, cổ tay buông thõng, như hai đóa hoa trà mi đính bên mép váy, thấp thoáng mùi hương vương trên đầu ngón tay.
Tiết Tông nhìn đến xuất thần, bỗng nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Ánh Tuyết Từ. Giữa tiết trời tháng sáu mà lời ấy như lưỡi dao băng cứa vào tim hắn: "Đây là chuyện riêng của ta, không liên quan đến An Bình Bá."
Hơi thở của Tiết Tông nghẹn lại.
Hắn trơ mắt nhìn nàng xoay người. Tà váy tạo thành một vòng cung nhỏ, ánh sáng lấp lánh lướt qua trước mắt hắn.
Đã chờ suốt hai năm, hắn không còn bao nhiêu cái hai năm nữa.
Chẳng phải nàng đã mất chồng rồi sao?
Lễ Vương không còn, dù sao cũng phải có người chăm sóc nàng chứ? Nàng còn trẻ như vậy.
Tiết Tông biết Vương phi chưa từng có tiền lệ tái giá. Nhưng không sao cả, hắn không cần danh phận.
Không thể nhẫn nhịn nhìn nàng rời đi thêm lần nào nữa, Tiết Tông chộp lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng.
Nắm lấy rồi mới phát giác nàng lại gầy đến thế: "Đừng đi được không, Dung Dung, cầu xin nàng, ta còn có lời muốn nói với..."
Lời còn chưa dứt, nơi góc tường có bóng người thoáng qua, ẩn vào rừng trúc phía sau Phật đường.
Ánh Tuyết Từ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy nơi cuối hành lang, Mộ Dung Dịch đang lặng im đứng đó.
Không biết hắn đã quay lại từ lúc nào, và đã đứng đó quan sát bao lâu.
Đôi mắt đen hơi nheo lại như đầm nước lạnh không đáy, vô cảm nhìn chằm chằm hai người bọn họ.
Nhận ra nàng nhìn qua, hắn nhướng mày.
Rừng trúc u tối, đổ lên người hắn những bóng râm loang lổ.
Xuyên qua màu xanh biếc đến ngột ngạt kia, nàng nhìn thấy mu bàn tay thon dài của hắn nổi lên những đường gân rõ rệt. Một luồng khí âm u khó nhận ra đang phủ lên đôi con ngươi đậm màu của hắn.
Rừng trúc.
Lăng Ba đang vội vàng băng qua.
Ngặt nỗi nàng ta không quen đường sá quanh tiểu Phật đường này. Rừng trúc lại vừa sâu vừa dày, đi gần nửa ngày cũng chưa ra được, nàng ta thở hổn hển cúi người nghỉ ngơi.
Nghĩ lại cảnh tượng vừa trộm nhìn thấy, thật là kinh hãi đến thót tim!
Bởi vì sáng nay người Thôi Thái phi lại không khỏe. Bà ta sai người đi truyền Ánh Tuyết Từ nhưng bị khước từ, trong lòng bực bội nên đã cấu véo nàng ta hơn mười cái, khiến dưới ống tay áo nàng ta chằng chịt những vết bầm tím đen.
Sau khi trút giận xong, Thái phi lại sai nàng ta đến tiểu Phật đường giám sát Ánh Tuyết Từ, sợ nàng không tận tâm với chuyện của Lễ Vương.
Ai dè vừa mới tới, nàng ta đã thấy An Bình Bá nắm tay Ánh Tuyết Từ không buông.
Dáng vẻ đó chẳng khác nào đôi uyên ương bị chia rẽ sống chết, miệng còn gọi nhũ danh của Vương phi, thật là trơ trẽn!
Nàng ta quay đầu chạy ngay, định bụng báo chuyện này cho Thôi Thái phi!
Thôi Thái phi đang lo không có chứng cứ để ép chết Ánh Tuyết Từ. Nếu biết nàng và An Bình Bá tình cũ không rủ cũng tới, thậm chí là tư thông trong cung, bà ta có thể danh chính ngôn thuận ép Ánh Tuyết Từ uống rượu độc để che đậy bê bối.
Khóe môi Lăng Ba nhếch lên một nụ cười kín đáo.
Nàng ta là gia bộc được Thôi Thái phi mang đến từ Thôi gia, vẫn luôn âm thầm nghe theo sai bảo của Thôi gia.
Thôi gia và Thôi Thái phi thực chất có cùng một ý đồ, đều muốn Ánh Tuyết Từ phải chết.
Năm đó tuy Lễ Vương cưới Ánh Tuyết Từ, nhưng người Ánh gia vốn cứng nhắc nên từ đó đã cắt đứt qua lại với nàng.
Thôi gia chẳng những không bám víu được quan hệ với Ánh gia, mà trước ngự tiền, Ánh gia vẫn cứ dâng sớ luận tội Thôi gia như thường, quan hệ hai nhà ngày càng đóng băng.
Lễ Vương còn sống thì thôi, nay Lễ Vương qua đời, sự hiện diện của Ánh Tuyết Từ chẳng khác nào cái gai trong mắt Thôi gia, chỉ mong sao có thể âm thầm nhổ phắt đi.
Lăng Ba đang vội vã, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện ba người đàn ông.
Nàng ta giật bắn mình, nhìn kỹ lại mới nhận ra người cầm đầu là Lương Thanh Đệ.
Sau lưng hắn là hai tên thái giám vạm vỡ, đâu có tính là đàn ông.
Trong mắt Lăng Ba lướt qua một tia khinh miệt kín đáo, ngoài mặt vẫn tươi cười hành lễ: "Sao Lương Chưởng ấn lại ở đây? Nơi này chẳng có người, ngài làm nô tỳ giật mình đấy!"
"Người của Công Bộ nói tiểu Phật đường trong cung lâu ngày không tu sửa, e là cần trùng tu. Ta đích thân dẫn người qua xem thử, sau này chặt rừng trúc này đi để xây một tòa Phật lâu cũng không tồi, Lăng Ba cô nương không hầu hạ bên cạnh Thôi Thái phi à, sao lại đến đây?"
"Chẳng là Thái phi nương nương bận lòng Vương phi đang chép kinh ở đây, nên sai nô tỳ mang một thố canh bổ tới. Ai dè lúc về nô tỳ đi nhầm đường, mãi mà không ra được. May mắn gặp Lương Chưởng ấn ở đây, xin ngài chỉ đường cho nô tỳ được không?"
Nàng ta chẳng cần nghĩ ngợi đã thêu dệt ra một lý do.
Dù sao Ánh Tuyết Từ cũng không bao giờ qua lại với người bên ngự tiền, Lương Thanh Đệ càng không thể vào tiểu Phật đường hỏi nàng xem có được uống canh bổ hay không.
Lương Thanh Đệ nghe vậy thì mỉm cười.
Xưa nay ở trong cung ông nổi tiếng hiền lành, đối với ai cũng giữ gương mặt tươi cười, phong thái như gió xuân ấm áp.
Vì vậy, Lăng Ba không hề sợ ông chút nào.
"Dĩ nhiên là được, có điều ta cũng không thông thuộc nơi này lắm. Tên tiểu thái giám này của ta thì rành đường, để hắn đưa cô nương ra ngoài."
Lương Thanh Đệ mỉm cười nhìn tên thái giám sau lưng: "Lai Khánh, ngươi thay ta tiễn Lăng Ba cô nương ra ngoài. Nhớ cẩn thận đấy, đừng để cô nương va quẹt vào đâu. Cô nương là người đắc lực nhất bên cạnh Thái phi nương nương, chúng ta không gánh nổi trách nhiệm với nương nương đâu."
Tên thái giám tên Lai Khánh đáp một tiếng "vâng", cúi đầu đi đến trước mặt Lăng Ba: "Cô nương, mời."
"Vậy thì đa tạ Lương Chưởng ấn!"
Lăng Ba chán ghét thái giám, không muốn đi quá gần Lai Khánh để tránh ám phải cái mùi nửa nam nửa nữ kia.
Thế nên nàng ta cố tình tụt lại một bước, tỏ vẻ cao sang thong thả mà đi.
Chờ đến khi bóng dáng nàng ta biến mất trong rừng trúc, Lương Thanh Đệ mới chậm rãi thu lại nụ cười, nheo mắt đợi một lát.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng thét từ phía sau vọng lại, ông thở dài một tiếng.
"Ta biết ngay mà, chẳng phải việc dễ dàng gì. Ngươi cũng qua phụ một tay đi, kẻo một mình Lai Khánh không đè nổi nàng ta."
Ông quay đầu nhìn tên thái giám còn lại sau lưng, thấp giọng thúc giục.
Gương mặt ông ôn hòa, ánh mắt vẫn từ bi.
Hoàn toàn không giống như đang ra lệnh giết người.
Hương trong Phật đường đã tắt trong lư, khói tàn lẩn khuất.
Tiết Tông thất thần rời đi.
Ánh Tuyết Từ cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào từng ô gạch đá xanh đen trên nền đất, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hàng mi rủ xuống nơi khóe mắt tạo thành một vòng cung ướt át đáng thương.
Nàng không biết tại sao Mộ Dung Dịch không rời đi, càng không biết Tiết Tông sẽ đột ngột tìm đến.
Nàng chỉ cảm thấy mịt mờ, hàng mi cũng nặng trĩu khó lòng nhấc lên. Rõ ràng biết Hoàng đế đang đứng trước mặt mình, nhưng nàng mệt mỏi đến mức không còn sức để ngước nhìn.
Nếu chỉ đơn thuần là em dâu của hắn, bị hắn bắt gặp cảnh tượng trái với lễ giáo này, nàng nên làm gì đây?
Có phải nên khóc lóc quỳ xuống thanh minh, đổ hết mọi lỗi lầm cho Tiết Tông, bởi nàng vốn dĩ là người vô tội nhất mà.
Nhưng hắn có tin không?
Hắn và nàng mới chính là những kẻ không trong sạch nhất.
Chỉ mới một nén hương trước, nàng còn ở trong lòng hắn cầu xin được gia hạn thêm mười bốn ngày.
Mộ Dung Dịch v**t v* mái tóc dài của nàng mà không nói lời nào. Ánh Tuyết Từ biết hắn đang chờ nàng tạ ơn.
Để bày tỏ lòng biết ơn, nàng bám lấy cổ Mộ Dung Dịch, nhẹ nhàng cắn lên d** tai hắn.
Nàng không biết tại sao mình lại làm vậy, chỉ là một loại bản năng.
Trước đây, khi lười phải đối phó với Mộ Dung Khác, thỉnh thoảng nàng làm như vậy thì Mộ Dung Khác sẽ im lặng.
Hắn sẽ ôm nàng th* d*c nặng nề, chẳng làm được gì khác, trong mắt chỉ có sự si mê.
Bọn họ là anh em ruột, cùng chung dòng máu, cách làm giống nhau chắc hẳn cũng sẽ có tác dụng.
Điểm khác biệt là, cơ thể Mộ Dung Dịch rắn rỏi hơn.
Cơ thể Mộ Dung Khác còn mang chút thanh xuân mới lớn, còn Mộ Dung Dịch đã là một người đàn ông trưởng thành hoàn toàn, cao lớn và vạm vỡ.
Khi được hắn bế lên, mũi chân nàng lơ lửng, chỉ có thể lặng lẽ tựa lên sườn bụng hắn.
Chỗ đó cũng cứng ngắc.
Ngay cả khi cách lớp đế giày, lòng bàn chân nàng vẫn cảm nhận được cơ thịt săn chắc và hơi ấm của hắn.
Rất nóng.
Kết cục của hành động đó là Ánh Tuyết Từ bị hắn giữ chặt đầu, phạt nàng phải ngậm thêm một lát nữa.
Trên d** tai hắn quả nhiên có một nốt ruồi son nhỏ, lần này nàng đã nhìn rõ.
Sắc đỏ như thấm ra từ trong da thịt ấy điểm xuyết thêm vẻ diễm lệ lên vùng cổ trắng lạnh, sạch sẽ của hắn.
Giống như lúc này, hắn cúi người áp sát tai nàng nói: "Vào đi."
Ánh Tuyết Từ rủ mắt bước vào trong, Mộ Dung Dịch nói: "Đóng cửa lại."
Ánh Tuyết Từ không biết hắn định làm gì, đôi mắt ngấn lệ ngước lên: "Bệ hạ đã hứa với thần thiếp rồi, mười bốn ngày."
Mộ Dung Dịch ngắt lời: "Trẫm sẽ không nuốt lời."
Phật đường u tịch, sau khi tất cả cửa sổ khép lại, bên trong trở nên tối tăm mờ mịt.
Dựa vào ánh sáng lấp lánh hắt ra từ sợi chỉ vàng trên bộ y phục duệ tát của hắn, Ánh Tuyết Từ đại khái nhận ra hắn đang đứng dưới cửa sổ.
Mượn chút ánh sáng cuối cùng bên cửa sổ, ánh mắt hắn lặng lẽ dán chặt lên cổ tay trắng như sứ của nàng.
Biểu cảm của hắn rất nhạt, không rõ vui giận.
Ánh Tuyết Từ không muốn lại gần, bản năng cảm nhận được sự nguy hiểm, Mộ Dung Dịch cũng không ép nàng.
Trong căn phòng tối tăm thế này, việc quan sát một người có thể nhìn thấu sự bất lực và bất an của nàng đến mức tối đa.
Nước mắt lặng lẽ đong đầy hốc mắt, bướng bỉnh không chịu rơi xuống, trông đáng thương đến mức có vài phần đáng yêu.
Lần này hắn không ra lệnh "Lại đây" nữa, hắn muốn thấy nàng phải chủ động bước về phía hắn.
Một lát sau, hắn nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Ánh Tuyết Từ gượng gạo dời về phía mình. Rốt cuộc nàng không cam lòng đến mức nào mà lớp vải mềm của đế giày nàng cứ kéo lê trên mặt đất.
Trong bóng tối, nàng mang đôi mắt đẫm lệ đứng trước mặt hắn, giọng nghẹn ngào: "Bệ hạ, thần thiếp và An Bình Bá..."
Mộ Dung Dịch dịu giọng: "Dung Dung, đi lau sạch tay đi."
Ánh Tuyết Từ ngẩn người, giọt lệ thấp thoáng nơi hàng mi.
Thân hình vốn đã mảnh mai bị bóng dáng của hắn bao trùm, yếu ớt như một cành hoa lê dập nát sau mưa.
Thấy nàng còn đang ngơ ngác, Mộ Dung Dịch hơi cúi người, ghé sát vào chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng, cơ thể hai người vẫn duy trì một khoảng cách tinh tế.
Dường như hắn thực sự chỉ là một người huynh trưởng tốt bụng đang nhắc nhở em dâu, nhắc nàng đừng mang theo dấu vết của người đàn ông khác về nhà, kẻo bị mẹ chồng nghi kỵ quở phạt.
"Muốn trẫm lau giúp nàng?"
Ánh Tuyết Từ hoàn hồn, run giọng định nói không, nhưng lời đến cửa miệng đã nghẹn lại.
Mộ Dung Dịch nắm lấy cổ tay nàng, phủ lên lớp khăn khô ráo mềm mại, chậm rãi nhưng đầy sức mạnh chà xát qua chỗ cổ tay ấy, nơi làn da kiều diễm từng bị Tiết Tông nắm giữ.
Những ngón tay thon dài của hắn đặt trên lớp vải mềm, bắt đầu từ cổ tay, tỉ mỉ lau qua lòng bàn tay, mu bàn tay, kẽ tay và đầu ngón tay nàng.
Ánh mắt hắn u tối, động tác tao nhã và nhịp nhàng.
Cuối cùng, qua lớp vải mềm, hắn len lỏi vào từng kẽ tay sạch sẽ của nàng, đan cài với từng ngón tay thon nhỏ.
Ánh Tuyết Từ bị hắn ôm chặt vào lòng, hắn ghé sát vào bờ vai gầy của nàng: "An Bình Bá muốn đợi nàng tái giá?"
"Vậy sao nàng không nói cho hắn biết?"
Bàn tay Mộ Dung Dịch vòng qua ôm lấy cổ nàng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy nguy hiểm: "Nói cho hắn biết, trẫm mới chính là gian phu của nàng."

