Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 25: Không được mang thai cốt nhục của hắn




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 25 miễn phí!

Những vệt sáng từ nến lấp lánh trong điện, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng lại thoáng qua hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng và hoa dành dành.

Ánh Tuyết Từ về khuya vẫn trằn trọc không ngủ được. Có lẽ do đã quen với tiếng nước chảy róc rách của hồ Thái Dịch, nay bốn bề bỗng nhiên yên tĩnh thế này lại làm nàng thấy khó ngủ.

Đĩa vải trên bàn đã vơi đi một nửa.

Lúc nãy nàng ăn hơi nhiều, tuy phần lớn đều vào bụng Mộ Dung Dịch nhưng nàng vẫn thấy đầy bụng, khó chịu, bèn lấy tay đặt lên bụng xoa nhẹ.

Huệ Cô nghe thấy động tĩnh liền bước vào nói: "Để ta xoa cho người."

"... A mỗ."

Ánh Tuyết Từ mở mắt, ánh nhìn mông lung khi chạm vào Huệ Cô bỗng trở nên dịu dàng và nhỏ bé.

Huệ Cô nhìn nàng, trong lòng xót xa khôn nguôi.

Động tĩnh trong điện lúc nãy bà đâu phải không nghe thấy, có khác gì lúc ở vương phủ năm xưa?

Bà cứ ngỡ vào cung rồi, tiểu thư ít nhất cũng được sống những ngày yên ả, không ngờ Hoàng đế lại là hạng người như vậy, ngay cả em dâu còn chưa hết tang chồng mà cũng cưỡng đoạt cho bằng được!

Quả nhiên là huynh đệ ruột thịt, dù không cùng một mẹ sinh ra thì bản tính tồi tệ cũng y hệt như nhau!

Ánh Tuyết Từ ôm lấy cánh tay bà, nhắm mắt tựa vào lòng bà như hồi còn nhỏ.

Nàng biết lần này không thể giấu Huệ Cô được nữa.

Mộ Dung Dịch càng lúc càng không thỏa mãn với việc thân mật cùng nàng, Huệ Cô là người cận kề, sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra.

Huệ Cô không hỏi nhiều, bà chỉ thấy đau lòng, khẽ vuốt mái tóc dài của Ánh Tuyết Từ: "Hắn có... có làm người bị thương không?"

Thể trạng Ánh Tuyết Từ vốn yếu, lúc xuất giá đại phu đã dặn dò, sau này chuyện chăn gối cần phu quân phải hết sức nhẹ nhàng, vỗ về.

Lúc đó mọi người đều nghĩ phu quân tương lai của nàng sẽ là một thư sinh nghèo tính tình ôn hòa, có phúc cưới được vợ cao sang tất sẽ đối đãi tử tế.

Dù Dung Dung không muốn chung phòng, đối phương cũng chẳng dám ép buộc.

Đợi nàng điều dưỡng cơ thể vài năm rồi mới tính chuyện mang thai, đến lúc đó bất kể sinh con trai hay con gái, chỉ cần nhà ngoại của Dung Dung còn vững, chàng rể phải nể sợ cả đời.

Chẳng ngờ lại gặp phải Lễ Vương.

Lễ Vương trẻ tuổi l* m*ng, thấy Dung Dung như diều hâu vồ thỏ, tuyệt đối không chịu buông tha.

Đêm động phòng năm ấy, mí mắt Huệ Cô giật liên hồi, chỉ sợ hắn không biết nặng nhẹ mà khiến Dung Dung phải chịu khổ rồi mang thai.

Cho đến sáng hôm sau Dung Dung thức dậy, mí mắt hơi sưng nói với bà chuyện đó không thành, bà mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Nay Dung Dung mười bảy, dung mạo càng thêm diễm lệ, lại rơi vào tay Hoàng đế.

Lễ Vương mắc bệnh bất lực, nhưng Hoàng đế thì chưa chắc.

Vóc dáng hắn nhìn còn cao lớn, cường tráng hơn Lễ Vương, lại là người từng cầm quân trấn giữ biên thùy, quen tung hoành sa trường. Nếu hắn muốn Dung Dung, liệu nàng có chịu đựng nổi không?

Nếu chẳng may lại có thai...

Đứa trẻ này chắc chắn sẽ không được phép sinh ra, nhưng nếu phá bỏ, chẳng phải sẽ lấy đi nửa cái mạng của Dung Dung sao?

Huệ Cô hoảng loạn.

Bà không muốn nghĩ đến những chuyện này, nhưng phu nhân mất sớm, bên cạnh Dung Dung chẳng có ai bảo ban, dạy dỗ.

Đàn ông một khi đã nổi lòng h*m m**n là chẳng thiết nặng nhẹ, bà là nhũ mẫu của Dung Dung, phải đặt sức khỏe của nàng lên trên hết.

Nghĩ đến đây, bà dứt khoát đứng dậy, lôi một chiếc hộp gỗ đàn hương đen từ trong rương hòm, thấp giọng nói: "Nếu lần sau hắn lại tới, người nhất định, nhất định phải bảo hắn dùng thứ này. Nếu không dùng, tuyệt đối không được cho hắn chạm vào người, hiểu không?"

Ánh Tuyết Từ nhìn vào trong hộp, hàng mi khẽ run — là bong bóng cá.

Thê tử của các vương công đại thần một khi đã con cái đề huề, không muốn mang thai thêm để làm lỡ dở việc nhà hay tổn hại sức khỏe, lại không thể tránh khỏi việc chung chăn gối với trượng phu, thường dùng thứ này để tránh thai.

Nàng do dự một chút, rồi vẫn lấy một cái ra nắm chặt trong lòng bàn tay.

Mộ Dung Dịch càng lúc càng quấn quýt lấy nàng. Đàn ông luôn vậy, hễ đã được nếm mùi mật ngọt là chẳng bao giờ biết đủ, chỉ muốn đòi hỏi nhiều hơn.

Nếu trong mười ba ngày tới, Mộ Dung Dịch bỗng dưng nảy sinh ý định muốn chiếm hữu nàng, điều duy nhất nàng có thể làm là bảo vệ bản thân hết mức có thể.

Và quan trọng nhất là, tuyệt đối không được mang thai cốt nhục của hắn.

Khẽ khép hộp lại, Ánh Tuyết Từ nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Huệ Cô, ánh mắt kiên định mà dịu dàng: "A mỗ, ta hiểu, người yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không làm chuyện dại dột."

Sáng sớm hôm sau, nàng còn đang chải chuốt thì bên ngoài bỗng có tiếng nói chuyện.

Nhu La bước vào bẩm báo: "Vương phi, có Chung Mỹ nhân và Tần Mỹ nhân tới bái kiến ạ."

Kể từ khi Ánh Tuyết Từ vào cung đến nay, ngoại trừ ngày Tiết Thiên Huống ra thì chưa từng gặp mặt các phi tần khác.

Suy nghĩ một lát, nàng bảo: "Mời họ vào đi."

Tần Mỹ nhân tên là Tần Hương Nghi, chính là người từng mạo muội gặng hỏi Ánh Tuyết Từ xem Hoàng đế đã nói những gì với nàng vào ngày Tiết Thiên Huống.

Sau khi được Ánh Tuyết Từ khéo léo giải vây giúp, nàng ấy vẫn luôn ghi lòng tạc dạ.

Vừa nghe tin Hàm Lương Điện bị cháy, Ánh Tuyết Từ phải dời vào nội cung tạm trú, sáng sớm nàng ấy đã mang lễ mọn tới thăm hỏi, không ngờ lại tình cờ gặp Chung Tự ở ngay ngoài cửa.

Hai người chào hỏi xã giao vài câu, vì vốn không thân thiết nên có phần ngượng ngùng bước theo chân Nhu La đi vào.

"Vương phi."

Tần Hương Nghi vừa thấy Ánh Tuyết Từ liền nở nụ cười rạng rỡ.

Nàng ấy là người tính tình thẳng thắn, không có tâm cơ, ở nhà vốn được cha mẹ nuông chiều. Ngược lại, từ sau khi vào cung, nàng ấy chưa từng được diện kiến Thánh nhan, cũng chẳng thân thiết với đám tú nữ nhập cung cùng đợt nên luôn cảm thấy cô độc, lạc lõng.

"Ta nghe nói cung điện trước kia của người bị cháy, may mắn có Bệ hạ đi ngang qua nên mới hạ lệnh cho người dời vào nội cung. Đó thật là chuyện tốt, sau này chúng ta nên năng đi lại thân thiết để còn chăm sóc lẫn nhau." Tần Hương Nghi cười nói.

Ánh Tuyết Từ cũng không hề bài xích nàng ấy.

Tính cách của nàng vốn ít khi ghét bỏ ai, đối với ai nàng cũng có thể dịu dàng trò chuyện vài câu.

Nàng nhẹ giọng cảm ơn, rồi bảo Huệ Cô múc canh hoa sen cho nàng ấy.

Đầu ngón tay nàng khẽ đặt lên mu bàn tay Tần Hương Nghi, vừa tạo cảm giác thân tình nhưng lại không quá đường đột.

"Ta cũng không có gì quý giá để tặng ngươi, đây là canh hoa sen tự tay ta nấu. Ta thấy khóe mắt ngươi hơi đỏ, có lẽ là bị nóng trong người. Uống thứ này để thanh nhiệt, cũng giúp cơ thể thoải mái hơn đôi phần."

Tần Hương Nghi không ngờ nàng lại quan sát tinh tế đến vậy, nhất thời cảm thấy ngại ngùng đưa tay xoa xoa mắt: "Để Vương phi chê cười rồi."

"Làm sao có thể chứ?"

Ánh Tuyết Từ lắc đầu cười khẽ, ánh mắt long lanh giấu sau hàng mi mềm mại: "Ai mà chẳng có lúc khó chịu trong người. Ngươi cứ thường xuyên tới đây, ta sẽ nấu cháo hoa hồng hạt sen cho ngươi dùng, món đó cũng hạ hỏa rất tốt, vừa vặn chỗ ta có trồng vài khóm hoa hồng."

Nàng vừa nói vừa đưa mắt nhìn ra ngoài điện.

Nam Huân Điện được bao bọc giữa ngàn hoa, rèm châu ngọc báu rực rỡ.

Trước đó, mọi người trong cung còn đang bàn tán xôn xao, đồn đoán xem vị sủng phi nào mới có phúc phận được ở trong một cung viện hoa lệ, tinh xảo đến nhường này.

Tần Hương Nghi nói mình không ghen tị thì là dối lòng.

Nhưng khi thực sự tới đây, nhìn thấy dáng vẻ mảnh mai, đôi mày thanh tú của Ánh Tuyết Từ ngồi tại chỗ này, dù không tô son điểm phấn vẫn đẹp đến nao lòng, thì chút ghen tị nhen nhóm trong lòng liền biến thành sự ngưỡng mộ và muốn kết giao.

Nàng ấy vô thức ngồi sát lại gần Ánh Tuyết Từ thêm một chút, chỉ cảm thấy hương lan thoang thoảng trên ống tay áo nàng là mùi hương dễ chịu mà không nơi nào có được.

Ngồi bên cạnh, Chung Tự vẫn hếch cằm, từ lúc bước vào đến giờ luôn giữ vẻ kiêu kỳ, ngạo mạn.

Thấy điệu bộ cảm kích đến luống cuống của Tần Hương Nghi, nàng ta khinh khỉnh quay mặt đi: "Nghe nói mẫu thân ta trước đó có nói vài lời không hay về ngươi trước mặt Thôi Thái phi, khiến Thái phi nổi trận lôi đình với ngươi. Ta thay bà ấy xin lỗi ngươi một tiếng. Bà ấy vì cái chết của cậu ta mà luôn bất mãn với Ánh gia, chỉ là chuyện công tư lẫn lộn chứ không phải cố ý nhắm vào một mình ngươi đâu."

Ánh Tuyết Từ ngẩn người, nhất thời không hiểu tại sao Chung Tự đột ngột nói ra những lời này.

Trưởng Công chúa Phúc Ninh là người có tính tình kiêu ngạo và vô cùng cố chấp.

Lúc Ánh Tuyết Từ chưa xuất giá, nàng đã thường nghe vị huynh trưởng trẻ tuổi bốc đồng của mình nói Trưởng Công chúa là một người phụ nữ điên, sau này huynh trưởng nhất định phải cùng các đồng liêu dâng sớ hạch tội để dập tắt uy phong của bà ta.

Bà ta vì người đệ đệ sợ tội nhảy giếng mà căm hận tất cả quan lại nhúng tay vào vụ án Hàn Vương năm đó, bao gồm cả Tiên đế.

Bà ta lại càng cắn chặt không buông Ánh gia, nhiều lần sai khiến Phò mã và thuộc hạ cố ý gây khó dễ.

Tổ phụ nàng lúc đó tình cờ nghe được lời nói của huynh trưởng thì rất tức giận.

Ông phạt huynh trưởng phải quỳ trước cửa thư phòng và răn dạy rằng, Trưởng Công chúa có tội thì đã có pháp luật trừng trị, nếu vì việc công thì trên triều đình muốn dâng sớ thế nào cũng được.

Nhưng nếu vì tư thù cá nhân, nảy sinh bất mãn mới phỉ báng hạch tội, thì đã vi phạm đạo nghĩa công chính của Ngự sử, có khác gì kẻ tiểu nhân chơi trò quyền thuật chuyên quyền?

Thấy Ánh Tuyết Từ im lặng hồi lâu, mặt Chung Tự lúc đỏ lúc trắng: "Ngươi không biết ta phải không? Ta tên là Chung Tự, mẫu thân ta chính là Trưởng Công chúa Phúc Ninh. Ngươi đừng tưởng ta mở lời xin lỗi là do yếu thế, ta chỉ không muốn người ngoài nghĩ người nhà họ Chung chúng ta là hạng không biết đạo lý, khắc nghiệt ngang tàng."

"Ta biết mà."

Ánh Tuyết Từ dịu dàng lên tiếng.

Đợi đến khi Chung Tự kinh ngạc nhìn sang, nàng cong mắt cười nói: "Ta biết ngươi mà."

Nàng khẳng định gọi: "Chung Tự."

Từ nhỏ trí nhớ nàng đã rất tốt, vẫn nhớ năm mười ba tuổi, nàng từng thấy vị thiếu nữ này đi cùng Trưởng Công chúa Phúc Ninh vào phủ.

Chung Tự khi đó đứng sau rèm lụa, lặng lẽ nghe tiếng đàn với ngón đàn còn non nớt của nàng hồi lâu, không hề chế nhạo, cũng chẳng hề thiếu kiên nhẫn.

Những cánh hoa quỳnh xoay tròn rơi trên dây cầm khảm hoa mai, bị đầu ngón tay nàng gảy đi.

Lúc đó nàng đã nghĩ, nàng muốn đàn thêm một khúc nữa.

Nếu Chung Tự vẫn sẵn lòng nghe, nàng sẽ lấy hết can đảm ôm đàn ra cạnh lan can hỏi xem sau này nàng ấy có muốn thường xuyên tới đây nghe nàng đàn hay không.

Ánh Tuyết Từ tuổi mười bảy không khác gì lúc mười ba tuổi, vẫn trắng trong như tuyết, không vướng bụi trần. Khi nàng dịu dàng nhìn một người sẽ khiến lòng người ta mềm nhũn, ngẩn ngơ.

Chung Tự không kìm được mà nghĩ, đúng là tạo hóa trêu ngươi.

Nàng ta siết chặt ngón tay, cắn môi lạnh lùng nói: "Đừng có nhìn ta như thế, ta không mắc mưu của ngươi đâu!"

Nàng ta sẽ không giống như Tần Hương Nghi, để lộ nụ cười ngây ngốc trước mặt Ánh Tuyết Từ.

Ánh Tuyết Từ bất lực nói: "Không sao, khách đến đều là khách cả. A mỗ, người cũng múc cho Chung Mỹ nhân một bát canh hoa sen đi."

Vân Dương Cung.

Trưởng Công chúa Phúc Ninh hay tin Thôi Thái phi lâm bệnh liền đặc biệt vào cung thăm hỏi.

Nhìn qua rèm lụa thấy khuôn mặt bệnh tật xám xịt của Thôi Thái phi, Phúc Ninh lạnh lùng thu hồi tầm mắt, không lao vào khóc lóc, cũng chẳng buồn hỏi han kỹ lưỡng về bệnh tình.

Bà ta đến nhẹ nhàng và đi cũng rất nhẹ nhàng.

Bước ra khỏi Vân Dương Cung, Phúc Ninh hỏi: "Các phu nhân nhà họ Thôi chưa vào cung thăm hỏi sao?"

Tỳ nữ đáp: "Chưa ạ, Thái phi bệnh hai ba ngày rồi mà phía Thôi gia chẳng có động tĩnh gì cả."

Trước kia nếu Thôi Thái phi ngã bệnh, dù chỉ ho vài tiếng cũng sẽ mượn cớ hạ chỉ, lệnh cho các nữ quyến lớn nhỏ nhà họ Thôi vào cung bầu bạn, phô trương thanh thế rất lớn.

Nay bệnh đến mức này mà chẳng thấy vị phu nhân nào của Thôi gia được phép vào cung thăm bà ta.

Một người gầy rộc nằm đó, thoi thóp, đâu còn thấy dáng vẻ sủng ái, vinh hiển vây quanh như ngày xưa?

Phúc Ninh nhếch môi: "Nay xem ra Thôi gia thực sự hết thời rồi —— May mà con gái ta trúng tuyển vào cung, sau này nếu có thể sinh cho Bệ hạ một đứa con thì chúng ta sẽ không còn nỗi lo về sau nữa."

Tỳ nữ đỡ bà ta bước xuống bậc thềm: "Tiểu thư nhà ta là người có phúc, lại biết suy nghĩ trước sau, Trưởng Công chúa yên tâm. Lát nữa người nói chuyện hẳn hoi với tiểu thư, nàng ấy nhất định sẽ hiểu nỗi khổ tâm của người."

Hai người đi ngang qua Nam Huân Điện, Phúc Ninh vô tình liếc mắt nhìn, thấy Nam Huân Điện vốn luôn tĩnh mịch nay bỗng nhiên thắp đèn sáng trưng, bên trong còn truyền ra tiếng nói cười huyên náo.

Bà ta không khỏi nhướng mày: "Nam Huân Điện có người ở rồi sao?"

"Nghe nói Lễ Vương phi đã dời vào đây. Hôm qua Hàm Lương Điện nơi nàng ở bị cháy, Bệ hạ liền chuẩn tấu cho nàng dời vào Nam Huân Điện tạm trú."

"Thật là hoang đường!" Phúc Ninh đột ngột trợn tròn mắt, không thể tin nổi mà siết chặt lòng bàn tay.

Tỳ nữ bị bà ta bóp đau quá liền kêu lên một tiếng: "Trưởng Công chúa..."

"Một góa phụ còn đang thủ tang chồng mà Bệ hạ lại cho ả ở trong nội cung, không sợ điềm gở sao! Hàm Lương Điện gần nước, xây dựng bao nhiêu năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì, sao ả vừa dời vào đã bốc cháy? Ta thấy ả rõ ràng là một ngôi sao chổi, mới rước trận hỏa hoạn này về!"

Trưởng Công chúa Phúc Ninh nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nhìn tòa cung điện xa hoa lộng lẫy này.

Phải biết rằng, đây chính là nơi năm xưa phụ hoàng của bà ta xây dựng cho vị yêu phi đến từ nước Tiểu Uyển.

Yêu phi đó độc chiếm sủng ái hàng chục năm, khiến phụ hoàng đến chết vẫn không nguôi nhung nhớ.

Còn mẫu phi của bà ta, ngay cả ngày sinh thần cũng không được phụ hoàng đoái hoài nhìn lấy một lần, bị lãng quên nơi thâm cung quạnh quẽ.

Dựa vào đâu? Yêu phi đó dựa vào đâu, mà Ánh Tuyết Từ dựa vào đâu cơ chứ?

"Trưởng Công chúa, chúng ta đi thôi." Tỳ nữ không dám nán lại lâu.

Đây là nội cung, người ngoài nếu không có mệnh lệnh thì không được dừng chân, huống hồ hôm nay Trưởng Công chúa Phúc Ninh vì thăm Thôi Thái phi mà đã mất quá nhiều thời gian.

Phúc Ninh lạnh lùng quét mắt nhìn tỳ nữ, hung hăng đẩy nàng ta ra, đi tới trước cửa cung đóng chặt của Nam Huân Điện, khóe môi nở một nụ cười giễu cợt: "Đi cái gì mà đi? Ta lớn lên ở trong cung, về nhà mình chẳng lẽ còn phải nhìn sắc mặt người khác sao?"

Bà ta dùng sức đập cửa, không có ai thưa, liền cúi đầu nhìn qua khe cửa.

Bà ta nhất định phải xem Ánh Tuyết Từ đang làm cái gì!

Bệ hạ chuẩn tấu cho ở mà ả cũng dám ở thật sao? Không sợ mang tai họa đến cho cấm cung à?

Chờ khi về phủ bà ta sẽ bảo các thuộc hạ dâng sớ hạch tội Ánh gia, nuôi dạy kiểu gì mà lại ra hạng con gái không biết quy củ như thế!

Cánh cửa lớn của Nam Huân Điện bỗng nhiên bị người đẩy ra từ bên trong. Ánh Tuyết Từ, Chung Tự và Tần Hương Nghi cùng nhau bước ra ngoài.

Hai người đang định chào tạm biệt Ánh Tuyết Từ thì bỗng nghe thấy một tiếng thét thảm thiết, đồng loạt cúi xuống nhìn.

Trưởng Công chúa Phúc Ninh mặt mày tái mét, ngã ngồi bệt dưới đất, trên trán bà ta sưng lên một cục u rõ ràng.

Nhu La mở cổng đứng phía sau cánh cửa với vẻ mặt hoảng hốt, người run lên cầm cập.

Nàng làm sao biết được bên ngoài cửa còn có người lén lút đứng đó, mà kẻ rình mò này lại còn là... Trưởng Công chúa Phúc Ninh!

"Mẫu thân?"

Chung Tự biến sắc, vội tiến lên đỡ Phúc Ninh dậy, "Sao người lại ở đây?"

Lại còn ở ngay ngoài cung của Ánh Tuyết Từ.

Trưởng Công chúa Phúc Ninh run rẩy cả người, bám vào cánh tay con gái đứng dậy.

Ánh mắt thâm hiểm của bà ta quét mạnh qua Ánh Tuyết Từ, vì mất mặt nên gầm gừ: "Sao con lại đàn đúm với ả ta!"

Chung Tự đổi sắc: "Mẫu thân..."

"Đi theo ta!"

Phúc Ninh một khắc cũng không muốn nán lại nơi này. Từ khi xuất giá đến nay, bà ta chưa từng mất mặt thế này lần nào!

Bà ta và Ánh Tuyết Từ quả thực xung khắc!

Dẫn Chung Tự về cung rồi đóng chặt cửa lại, Chung Tự tiến lên một bước muốn giải thích: "Mẫu thân, Ánh Tuyết Từ không phải như người nghĩ đâu, nàng ấy..."

"Con câm miệng cho ta!"

Phúc Ninh quay người, giáng một bạt tai vào khuôn mặt non nớt của con gái.

Trong ánh mắt không thể tin nổi của Chung Tự, bà ta th* d*c bóp chặt bả vai mảnh dẻ của con mình.

"Con quên hết những nỗi khổ mà Hàn Vương cậu con phải chịu rồi sao? Đó đều do Ánh gia hại cả, nếu không phải tại ông nội của Ánh Tuyết Từ, cậu con đã không phải chết! Giờ con lại còn giúp nàng ta nói đỡ, mẫu thân nuôi con lớn chừng này, chẳng lẽ là để con đi lấy lòng Ánh thị sao!?"

Trong phòng nhanh chóng truyền ra những tiếng nức nở nhỏ bé.

Chung Tự ôm lấy gò má đỏ bừng sưng tấy, nước mắt rơi lã chã như chuỗi hạt đứt dây.

"Mẫu thân, con biết lỗi rồi, sau này con không dám nữa."

"Con thật hồ đồ!"

Phúc Ninh thấy con rơi lệ, lòng sao không đau. Đây là viên minh châu bà ta nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng cái chết của người đệ đệ càng khiến bà ta đau thấu tâm can, vạn kiếp khó quên.

"Sau này đừng làm chuyện ngốc nghếch như vậy nữa."

Bà ta rút từ trong ngực áo ra một thứ, nhét vào tay Chung Tự, hít một hơi thật sâu: "Hôm nay mẫu thân vào cung là có việc khác muốn giao cho con. Việc này con nhất định phải làm cho tốt, nó liên quan đến tiền đồ của cha con sau này. Coi như mẫu thân cầu xin con, bằng mọi giá phải thành công."

Một nén nhang sau, Chung Tự thẫn thờ ngồi trong cung điện vắng lặng, hồi tưởng lại lời dặn dò của mẫu thân lúc nãy.

Bệ hạ thủ đoạn mạnh mẽ, vượt xa Tiên đế, Thôi gia hiện đã suy tàn.

Phụ thân nàng không thể dựa dẫm vào cái cây lớn Thôi gia được nữa, phải đổi chủ để trung thành.

Nếu nàng có thể sớm ngày hầu hạ Đế vương, mang long thai, thì đó chính là sự hỗ trợ đắc lực nhất cho gia tộc.

Chung Tự cúi đầu, khuôn mặt tươi tắn kiều diễm không biết từ lúc nào đã lấm tấm mồ hôi, nước mắt mờ mịt.

Nàng nhẹ nhàng nắm chặt thứ mà mẫu thân đã nhét vào tay mình.

Bệ hạ mãi vẫn chưa triệu hạnh phi tần, nàng phải nhanh chóng tìm thời cơ để dùng nó.

Mẫu thân nói, phụ thân nàng tình cảnh không ổn, không thể chờ đợi thêm được nữa.

Nếu nhờ vậy mà một bước trở thành sủng phi, hoặc mang long thai để có chỗ đứng vững chắc trong cung, Chung gia mới có thể được nhờ vả.

Bệ hạ có lẽ sẽ khai ân, tha thứ cho việc phụ thân nàng trước kia từng ra sức tận trung với Thôi gia.

Từ tiểu Phật đường trở về đã là buổi chiều tối.

Ánh Tuyết Từ xưa nay ăn tối rất ít, Huệ Cô liền chuẩn bị cháo hạt sen cho nàng.

Chẳng ngờ Lương Thanh Đệ đạp lên ánh hoàng hôn bước vào Nam Huân Điện, mặt mày hớn hở nói với Ánh Tuyết Từ: "Vương phi, lát nữa Bệ hạ sẽ tới chỗ người ngự thiện. Sợ Vương phi chưa chuẩn bị, nô tài đặc biệt lệnh cho Ngự Thiện Ti làm rượu ngon món quý bày lên rồi. Vương phi không cần vất vả, chỉ cần đợi một lát thôi, Bệ hạ còn hai bản tấu chương nữa, phê duyệt xong là tới ngay."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.