Mộ Dung Dịch chậm rãi lau sạch đôi bàn tay.
Những giọt nước dính dấp trên các khớp xương cổ tay đang trượt xuống, bị hắn tùy ý lau đi.
Ánh Tuyết Từ quay lưng về phía hắn, nằm trên chiếc sập nhỏ trong phòng nghỉ. Vạt áo sa mỏng dài thướt tha trên mặt đất, hàng lông mi mềm mại run lẩy bẩy, che giấu ánh mắt mơ màng.
Đầu ngón tay nàng vẫn không quên nắm chặt một mảnh vải nhỏ nửa ướt nửa khô.
Mảnh vải này vừa rồi đã lau của nàng, lại lau của hắn.
Mặc lại thì quyết không thể mặc nữa, nhưng nàng cũng không muốn để nó lại nơi này.
Đối mặt với chiếc sập loang lổ vết nước này, nàng không dám nghĩ lát nữa cung nhân vào dọn dẹp sẽ khinh miệt trong lòng nhường nào. Nếu như để họ phát hiện còn dư lại một mảnh vải mỏng manh nửa ướt nửa khô thế này thì...
Chóp mũi Ánh Tuyết Từ cay cay, hàm răng đều tăm tắp như châu ngọc cắn chặt lấy bờ môi.
Chỉ vì bị huynh trưởng của trượng phu dùng tay dày vò mà khóc thành ra thế này.
Nàng cũng không biết hôm nay mình bị làm sao, thậm chí còn mất kiểm soát ngay trước mắt Mộ Dung Dịch.
Những giọt nước ấm nóng làm ướt đẫm cả chiếc sập, có vài giọt còn bắn lên hàng mi rậm dài và sống mũi cao anh tuấn của Mộ Dung Dịch.
Nàng nhìn thấy đôi mắt đen sẫm của hắn thoáng ngẩn ra, hầu kết khẽ động rồi bật ra một tiếng cười khẽ.
Sau lưng bỗng chốc có một luồng nhiệt nóng bỏng áp sát, nàng hoảng loạn nhắm nghiền mắt lại.
Mộ Dung Dịch ôm nàng vào lòng. Bên tai hắn truyền đến hơi thở ẩm ướt của nàng, ánh mắt hắn rơi trên gò má vẫn chưa tan hết vẻ ửng hồng.
Hắn giơ tay lên, từng chút từng chút v**t v* tấm lưng nàng: "Lần sau trẫm sẽ nhẹ tay chút."
Hắn không biết hôm nay nàng lại nhạy cảm đến vậy.
Cũng tại lúc nãy hỏi chuyện lập hậu, hắn bị ánh mắt mông lung không hiểu chuyện của nàng làm cho thoáng nổi giận, thành ra lực tay nặng thêm vài phần.
Nàng liền cuộn tròn lại như con tôm luộc, khóc mãi không ngừng trong lòng hắn, khắp thân thể cho đến cổ chân, đầu ngón chân đều ửng lên sắc hồng nhạt.
Ánh Tuyết Từ liếc nhìn hắn một cái, đôi mắt đẫm lệ.
Lần sau sao?
Nhưng nàng không bao giờ muốn có lần sau nữa.
Lời này rốt cuộc không dám nói ra, Ánh Tuyết Từ dứt khoát ngoảnh mặt đi không thèm nhìn hắn.
Ngay cả Mộ Dung Khác, phu quân danh chính ngôn thuận của nàng cũng chưa từng đối xử với nàng như thế.
Nếu hắn không phải Hoàng đế, không phải người chỉ cần một câu nói nhẹ bẫng là có thể quyết định sinh tử của nàng, nàng mới không thèm cam chịu cùng hắn làm loại chuyện này.
Vừa ngang ngược lại vừa độc đoán.
Rõ ràng chiếc sập nhỏ này chỉ đủ cho một người nằm, hắn cũng muốn chen qua để dán chặt lấy nàng, những đường gân xanh trên mu bàn tay nóng hổi của hắn khiến nàng run rẩy.
Nàng ghét dáng vẻ trước mặt người khác thì tôn quý nghiêm nghị, sau lưng lại tham lam cắn lấy nàng không buông của hắn.
Sự chán ghét này, khi nhìn thấy một mặt khác của hắn trong tịnh phòng sáng nay, đã chạm đến đỉnh điểm.
Ngay cả hai bàn tay khép lại cũng không thể bao trọn kích cỡ của hắn, nàng chợt nhận ra, túi bảo hộ bằng bong bóng cá mà a mỗ chuẩn bị, có lẽ căn bản chẳng có tác dụng gì.
"Thần thiếp phải về rồi."
Ánh Tuyết Từ mệt đến mức mí mắt cũng không mở ra nổi. Nàng muốn đẩy bàn tay đang m*n tr*n nơi thắt lưng của hắn ra nhưng không dám, chỉ có thể bấu vào vai hắn, nhỏ giọng cắn môi nói.
Mộ Dung Dịch v**t v* cổ tay nàng. Vừa mới thỏa mãn xong nên tính tình hắn vẫn được coi là ôn hòa, nghe vậy liền nheo mắt: "Buổi tối trẫm lại đến thăm nàng."
Nghe thấy đêm nay hắn còn muốn tới, tim Ánh Tuyết Từ tức khắc treo ngược lên.
Nàng cố gắng mở hàng mi dính dấp ra, không dám từ chối sự sắp xếp của hắn, trên mặt hiện rõ vẻ tủi thân.
Mộ Dung Dịch xoay mặt nàng lại, Ánh Tuyết Từ không còn chỗ trốn, chỉ có thể ngửa khuôn mặt nhỏ trắng ngần, ánh mắt ướt rượt nhìn hắn, dáng vẻ giận mà không dám nói.
Hai bàn tay đặt trên vai hắn, hàng mi rậm dày run rẩy tựa cánh bướm. Giữa những lần chớp mắt trào ra những giọt lệ lấp lánh, hàm răng đều đặn trắng muốt như trân châu được ngậm trong làn môi đỏ mọng.
Hành động này khiến hắn nhớ tới lúc nãy, khi đưa ngón tay đến bên miệng nàng thì bị đầu lưỡi ẩm ướt của nàng khẽ chạm vào một cái.
Nàng vốn là người ưa sạch sẽ hơn hẳn người thường, chỉ l**m một cái đã không chịu tiếp tục nữa.
Khi nhả ngón tay hắn ra, nàng còn khẽ nhổ nhổ hai tiếng, rồi dùng ống tay áo cẩn thận lau miệng.
Nàng quay lưng về phía hắn, cứ ngỡ rằng hắn không nhìn thấy.
Nào ngờ Mộ Dung Dịch chứng kiến hết thảy, sắc mặt âm trầm nhưng trong lòng lại thấy buồn cười.
Hắn không cầu kỳ như vậy, càng không phân biệt của nàng hay của ta. Hắn xách cổ tay nàng kéo qua, ngậm lấy khuôn miệng vừa bị nàng lau đến đỏ rực.
Nàng đã không thích thì sau này không cần ngậm nữa, hắn ăn của nàng là được.
"Sao không nói lời nào?"
Mộ Dung Dịch v**t v* mặt nàng, ngón tay cái mân mê vành tai nhỏ nhắn trắng trẻo.
Nơi đó vẫn còn lưu lại vết cắn đêm qua của hắn.
Không biết có phải vì lý do này không mà hôm nay nàng không đeo khuyên tai.
Hai bên tai sạch sẽ giấu trong làn tóc đen, lúc này dưới đầu ngón tay hắn từ từ ửng đỏ, mịn màng ấm áp như một miếng ngọc quý, khiến người ta yêu thích không muốn buông tay.
Ánh Tuyết Từ khẽ "ồ" một tiếng, liền rũ mí mắt xuống, không lên tiếng nữa.
Mộ Dung Dịch nheo mắt lại, bỗng nhiên bế bổng nàng lên, gập hai bắp chân thon thả trắng ngần của nàng lại trước ngực.
Trọng lượng cả người hắn đè ép xuống, hắn trầm giọng nói: "Dung Dung, nàng biết điều trẫm muốn nghe không phải là câu này."
Hai cổ tay bị hắn khóa chặt ở sau lưng, đôi chân lại bị lồng ngực rắn chắc của hắn đè đến mức không thể động đậy.
Ánh Tuyết Từ luống cuống chớp mi.
Dáng vẻ Mộ Dung Dịch khi cuồng nhiệt chuyện ân ái khiến nàng sợ hãi, mà dáng vẻ hắn lúc này, lạnh lùng như băng nhìn chằm chằm nàng, lại càng khiến nàng sợ hãi hơn.
Trước kia Mộ Dung Khác tuy đê tiện nhưng nàng cũng chưa đến mức khiếp sợ, nhưng Mộ Dung Dịch thì không giống vậy.
Nàng không biết sự tàn nhẫn và tâm cơ của hắn liệu có giới hạn hay không.
Nhìn vào con ngươi lạnh lẽo của hắn, nàng chỉ cảm thấy khắp người cho đến từng sợi tóc đều sợ đến mức run rẩy cuộn tròn lại.
Nàng muốn chạy thật xa, cả đời này không để hắn tìm thấy.
Vành mắt nàng không tự chủ được mà đỏ lên.
Ánh Tuyết Từ rũ mắt, giây lát sau liền nặn ra nụ cười ngọt ngào: "Vậy buổi tối thần thiếp sẽ đợi chàng qua."
Màn đêm bao trùm toàn bộ cung điện, hồi lâu sau Ngự Thư Phòng mới có động tĩnh truyền ra.
Một chiếc kiệu che rèm sa đỏ được khiêng ra ngoài. Ánh Tuyết Từ mệt mỏi tựa vào thành kiệu, ngây người hồi tưởng lại chuyện xảy ra trong Ngự Thư Phòng vừa rồi.
Nàng bị Mộ Dung Dịch bế ra từ phòng nghỉ, cung nhân trên hành lang thảy đều né tránh quay lưng lại, nhưng nàng vẫn căng thẳng đến mức chóp mũi rịn đầy mồ hôi.
Mộ Dung Dịch bế nàng vào Ngự Thư Phòng, đặt thẳng lên chiếc bàn ngự nơi hắn thường phê duyệt tấu chương.
Nàng ngẩn người một lúc, sắc mặt trắng bệch muốn bước xuống liền bị hắn dùng một tay ấn lại, giữ chặt gáy nàng, bắt nàng nhìn những bản tấu trên bàn.
Trên bản tấu đó dày đặc tên người, nàng càng nhìn càng thấy quen thuộc, lúc này mới nhận ra đây là danh sách những quan viên từng thuộc Lễ Vương phủ.
Không phân biệt văn võ, không màng quan chức lớn nhỏ, tất cả đều được chép lại trên bản tấu chương này.
Mộ Dung Dịch ôm lấy eo nàng, cằm đặt lên vai nàng, bàn tay to lớn nắm lấy tay nàng, ép nàng cầm chiếc bút lông chấm mực đỏ.
Hắn nhìn chằm chằm những cái tên đó, đạm mạc hỏi: "Gồm có những ai?"
Ánh Tuyết Từ lộ vẻ mông lung.
Nàng nghe thấy hắn không nhanh không chậm lặp lại một lần nữa: "Những kẻ năm xưa ở Tiền Đường muốn dồn nàng vào chỗ chết, gồm có những ai?"
Hắn ấn chặt bờ vai gầy guộc của nàng, bình tĩnh giữ lấy tay nàng, để mực đỏ từng giọt từng giọt thấm đẫm mặt sau của bản tấu.
"Khoanh vào đi."
Khoanh vào, sau đó thì sao?
Ánh Tuyết Từ không dám hỏi tiếp.
Nàng không xuống tay được, hắn liền bóp chặt cổ tay nàng để ép nàng khoanh.
Lúc đó Ánh Tuyết Từ đã hiểu rõ, người của Lễ Vương phủ sợ là một kẻ cũng không giữ lại được.
Nàng vốn chẳng có hảo cảm gì với những kẻ lòng lang dạ thú, đối xử với nàng lạnh nhạt bàng quan đó, càng hiểu rõ đạo lý một triều Thiên tử một triều thần.
Năm xưa đám trưởng sử và hộ vệ gây loạn tuy đã chết, nhưng những người còn lại khó bảo đảm sẽ không nảy sinh hai lòng.
Nàng sẽ không ngây thơ cho rằng Mộ Dung Dịch thực sự chỉ vì muốn trút giận cho nàng, sát tâm của hắn sớm đã dấy lên rồi — ngay từ khi Mộ Dung Khác sở hữu phiên địa riêng.
Chung Tự vội vã đi qua lối nhỏ trong cung, vừa khéo chạm mặt với chiếc kiệu bốn người khiêng kia.
Màn sa đỏ mềm mại như nước che đi bóng dáng thanh mảnh của người phụ nữ ngồi bên trong. Nàng ta ngẩn ra một lúc, không thể nhận ra người ngồi bên trong là ai.
Giờ này từ Ngự Thư Phòng đi ra, lẽ nào là một vị Mỹ nhân nào đó trong hậu cung?
Nhưng sao nàng ta không biết dạo gần đây có ai được Bệ hạ ưu ái đến mức gọi tới trước ngự hầu hạ?
Chung Tự giấu đi ánh mắt đầy nghi hoặc, lòng nặng trĩu tâm sự tiến về phía Ngự Thư Phòng.
Lương Chưởng ấn nhìn thấy nàng ta liền từ trên bậc thềm đi xuống, nụ cười đầy mặt nhưng không chạm tới đáy mắt: "Chung Mỹ nhân tới rồi, thật khéo Bệ hạ đang bận xử lý quân cơ, thực sự không rảnh rỗi. Chung Mỹ nhân hôm nay mang thứ gì tới, nô tài đưa vào thay người nhé."
Nụ cười của Chung Tự cứng đờ trên môi. Nàng ta thất vọng rũ mắt xuống, đón lấy chiếc cặp lồng gỗ sơn son từ tay cung nữ, mở ra lấy bát canh hạt sen hầm thơm ngọt đưa tới tay Lương Chưởng ấn.
"Vậy thì làm phiền công công rồi."
"Người nói gì vậy, Chung Mỹ nhân trong lòng có Bệ hạ, ngày ngày tới đây thỉnh an đưa canh, nô tài đều nhìn thấu cả. Đợi Bệ hạ có thời gian rảnh, nô tài nhất định sẽ nói tốt vài câu."
Lương Chưởng ấn vừa nói vừa gọi một tiểu thái giám cầm đèn lồng tới: "Trời tối rồi, Mỹ nhân mau về đi thôi, nô tài sai người đưa người về."
Chung Tự nhếch khóe miệng, lưu luyến nhìn ánh đèn hắt ra từ Ngự Thư Phòng một cái, bước chân gian nan dời về hướng lúc nàng ta tới.
Ngày ngày thỉnh an đưa canh thì đã sao... ngay cả mặt Bệ hạ nàng ta cũng không nhìn được.
Bệ hạ không phải đang bận thì là không có mặt.
Nàng ta thường xuyên tới đây, đám Mỹ nhân cùng vào cung đó không thiếu kẻ đặt điều về nàng ta sau lưng, lời khó nghe gì cũng có.
Nhưng vì phụ thân, vì Chung gia, nàng ta thực sự không còn thời gian nữa rồi.
Uể oải đi được hai bước, Chung Tự vẫn không cam lòng cứ thế rời đi. Nàng ta nghiến răng quay lại, nở nụ cười với Lương Chưởng ấn.
"Công công, vừa rồi lúc ta tới, thấy có vị Mỹ nhân từ Ngự Thư Phòng rời đi, nhưng không biết là ai, công công có thể cho ta biết không?"
Không gặp được Bệ hạ, ít nhất nàng ta phải biết ai đã lọt vào mắt Bệ hạ.
Nụ cười trên mặt Lương Chưởng ấn bỗng nhiên trầm xuống, nửa ngày sau mới nhếch môi, bình tĩnh nói: "Không phải Mỹ nhân hậu cung, đó là Lễ Vương phi. Nơi ở của Vương phi vừa qua bị cháy lớn, phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng hai ngày mới hồi phục sức khỏe. Hôm nay đặc biệt tới tạ ơn. Bệ hạ thương xót người thân thể yếu ớt nên cho người ngồi kiệu về. Chung Mỹ nhân sau này nên ít nghe ngóng chuyện ngự tiền thôi, nếu bị Bệ hạ biết được, làm Bệ hạ không vui, sẽ lớn chuyện đấy."
Chung Tự không ngờ đó là Ánh Tuyết Từ.
Lại nghĩ đến cơ thể nàng vốn dĩ đã yếu ớt, trước đây gặp nàng ở Nam Huân Điện, làn da nàng trắng bệch hơn hẳn người thường, gần như hòa làm một với hoa trà mi phía sau.
Nói được vài câu nàng liền lấy khăn tay khẽ ấn lên ngực, có lẽ là do tức ngực gây ra.
Nàng ta bị vài câu nói của Lương Chưởng ấn dọa cho toát mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu, siết chặt ống tay áo: "Ta biết rồi, đa tạ công công nhắc nhở, sau này ta không dám nữa..."
Đợi Chung Tự rời đi, Lương Chưởng ấn tiện tay đưa bát canh hạt sen trong tay cho một tiểu thái giám, đạm mạc phân phó: "Đổ đi."
Trở lại Nam Huân Điện, Ánh Tuyết Từ được Nhu La đỡ xuống kiệu.
Chỉ mấy bước đường ngắn ngủi, người nàng đã rịn một lớp mồ hôi mỏng, đôi mày dài thanh mảnh sầu muộn nhíu lại.
Đợi Huệ Cô đóng cửa điện lại, nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, bảo Nhu La mang chậu than tới, lại bảo hai người bọn họ đi ra ngoài trước.
Lửa vừa to, nàng lập tức buông tay, ném chiếc q**n l*t bẩn thỉu không chịu nổi kia vào trong chậu than.
Ánh Tuyết Từ lùi lại hai bước, dùng kẹp sắt khẽ khều, đôi mắt đẹp nhìn chăm chăm vào ánh lửa, thoáng vẻ thẫn thờ.

