Tạ Hoàng hậu ngẩn ra.
Cung An Hầu?
Vị ấy vốn là bạn học thời niên thiếu của Hoàng đế. Ba năm trước, hắn từ quan rời kinh để chu du sơn thủy, cách đây không lâu mới trở lại kinh thành.
Nghe nói cũng là một kẻ giữ mình trong sạch, chưa bao giờ vướng vào nữ sắc — sao có thể đột nhiên tiến dâng mỹ nhân cho Hoàng đế?
Dù nghi hoặc nhưng Tạ Hoàng hậu không hỏi thêm.
Dẫu sao nàng cũng chỉ là chị dâu của Hoàng đế, can thiệp quá sâu vào chuyện riêng của Thiên tử khó tránh khỏi vượt quá giới hạn.
Dù sao Hoàng đế cũng chẳng còn là đứa trẻ như xưa nữa.
Lần đầu tiên nàng gặp Hoàng đế, hắn mới mười hai tuổi, vẫn còn là một thiếu niên trầm tính, lại sớm bộc lộ bản lĩnh cùng chí hướng già dặn trước tuổi.
Mỗi khi Thái tử xuất cung du ngoạn, hắn sẽ mặc võ phục, cưỡi chiến mã, hông dắt trường đao để mở đường cho huynh trưởng.
Chớp mắt một cái, hắn đã qua tuổi nhược quán được hai năm.
Tạ Hoàng hậu khẽ thở dài trong lòng, nàng nở nụ cười nhạt, thu hồi tầm mắt rồi dịu dàng v**t v* sau gáy nhỏ nhắn của Gia Lạc đang ngồi bên cạnh.
"Hóa ra là người của Cung An Hầu, hèn gì ta chưa từng gặp mặt. Được Bệ hạ sủng ái thì cũng là phúc phận của nàng ấy, mong rằng nàng ấy có thể sớm ngày khai chi tán diệp vì Bệ hạ."
Lương Chưởng ấn mỉm cười: "Hoàng hậu điện hạ nói chí phải."
Dứt lời, ông lui về bên chiếc xe ngựa nơi Hoàng đế đang ngồi, đích thân nhận lấy dây cương từ tay phu xe để đánh xe cho ngài.
Chuyến đi lần này là do Công chúa nhỏ Gia Lạc đã chán ngấy việc học cưỡi ngựa bắn cung ở mã trường trong cung, cứ nằng nặc đòi ra ngoại ô phía đông ngắm cảnh rừng núi.
Hoàng đế vốn yêu thương cô cháu gái nhỏ này nên đương nhiên chẳng thể từ chối.
Lúc này, Ánh Tuyết Từ chậm rãi bước lên xe ngựa của Hoàng đế, tiến vào sau bức rèm che.
Vạt váy thướt tha lay động phía sau, dưới ánh mặt trời ánh lên sắc đỏ mận pha chút hồng rực, diễm lệ và mượt mà như cánh hoa ngậm sương.
Nàng đưa tay vén lớp sa mỏng trước mặt, để lộ cổ tay trắng ngần như tuyết, gạt đi vài lọn tóc dài đen nhánh như mây rũ bên vầng trán trơn bóng đầy đặn.
Chóp mũi nàng khẽ rịn một tầng mồ hôi mỏng, đó là do vừa rồi phải rảo bước nhanh theo Phi Anh mà thành.
Hai dải sa mỏng của chiếc mũ trùm được vén ra sau vai, để lộ đôi gò má mềm mại.
Nàng vẫn đang khẽ th* d*c, một bàn tay đặt trước ngực, hàng mi dài run lên nhè nhẹ.
Từ tầm mắt cúi thấp của mình, nàng vừa khéo nhìn thấy đôi bàn tay của Mộ Dung Dịch.
Hắn vốn đang cầm sách, lúc này cuốn sách đã được đặt sang một bên, đôi tay rõ từng đốt xương tùy ý đặt trên đầu gối, đầu ngón tay rủ xuống.
Khớp xương đẹp đẽ như ngọc.
Nếu không tính lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay, thì đôi bàn tay này ngoại trừ việc đặc biệt to rộng và thuôn dài ra, thực sự trông rất nho nhã, đẹp đẽ.
Huyết thống nhà Mộ Dung xưa nay vốn thế, sinh ra đã có tướng mạo anh tuấn phi phàm, thân hình cao lớn.
Ngay cả kẻ khốn nạn và điên cuồng như Mộ Dung Khác, lúc phát điên trông vẫn cực kỳ xinh đẹp.
Hắn thường xuyên mở to đôi mắt đỏ ngầu, nước mắt lưng tròng nhìn nàng, nghẹn ngào th* d*c, vừa khóc vừa cười gọi nàng là Dung Dung, tại sao?
Tại sao không yêu hắn?
Tại sao đã bái đường, đã kết tóc phu thê, nhưng hắn vẫn không thể trở thành phu quân thực sự của nàng?
Mộ Dung Dịch cũng vậy.
Cho dù lúc đè nàng ra làm loại chuyện khó nói kia, chiếm đoạt nàng, hầu kết lên xuống khi l**m láp những giọt nước vương bên môi, hắn vẫn tuấn mỹ khôn cùng, thần thái thong dong.
Nàng căm ghét vẻ mặt luôn bình tĩnh tôn quý đó của hắn, ghét cả cách hắn luôn nhìn xuống nàng từ trên cao, nhìn nàng chật vật khóc lóc, nức nở, để rồi sau đó lại khép ngón tay, ép càng sâu, ra tay càng ác.
Mộ Dung Dịch đợi nàng một lát, thấy nàng cứ đứng yên bất động, không rõ đang nghĩ gì, hắn nhướng mày ngoắc ngoắc tay.
Ánh Tuyết Từ cụp mi bước tới.
Nàng vốn định ngồi bên cạnh hắn, nhưng lại bị hắn ôm eo kéo qua, đành phải tựa vào lồng ngực hắn.
Nơi thắt lưng truyền đến hơi ấm nóng, nàng biết bàn tay hắn đang siết trên đó, ánh mắt của người đàn ông từ trên cao rủ xuống gương mặt nàng.
Một ánh nhìn cực kỳ áp lực, như muốn xuyên qua gò má trắng ngần để nhìn sâu vào tận xương tủy nàng.
Ánh Tuyết Từ theo bản năng hơi nghiêng mặt tránh né, nhưng lại bị hắn bóp cằm, ép phải ngẩng lên.
"Trốn cái gì?" Mộ Dung Dịch hôn lên tóc mai của nàng, trầm giọng hỏi.
Nước gội đầu nàng dùng có mùi hoa nhài, hương thơm ngọt ngào thoang thoảng, khiến người ta ngửi một lần lại muốn ngửi thêm lần nữa.
Mộ Dung Dịch siết chặt eo nàng, ấn vào lòng rồi vùi mặt vào mái tóc dài của nàng, hít hà mùi hương vương vấn: "Sau này ở trước mặt trẫm, nàng không cần mặc những màu sắc u ám đó nữa."
Ánh Tuyết Từ bị hắn ôm chặt đến mức hơi đau, khẽ cựa quậy một chút rồi ngẩng mặt lên, mỉm cười hỏi: "Nhưng lỡ đâu thần thiếp lại thích những màu sắc đó thì sao?"
Mộ Dung Dịch nhìn nàng, ngón tay chậm rãi mân mê vành tai nàng: "Nàng thích màu sắc của những bộ y phục đó, hay là thích người đã khiến nàng phải mặc chúng?"
Giọng hắn bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào, ánh mắt sâu thẳm xuyên qua khoảng không, nhìn thẳng vào đôi mắt không còn đường lui của nàng.
Tim Ánh Tuyết Từ khẽ thắt lại, nàng gượng nở một nụ cười: "Dĩ nhiên là thích màu sắc rồi —— khi thần thiếp còn ở khuê phòng vốn đã quen mặc đồ thanh đạm nhã nhặn, thói quen từ nhỏ đến nay chưa từng thay đổi."
Mộ Dung Dịch lạnh nhạt nhìn nàng một lúc, bấy giờ mới buông nàng ra: "Hôm nay Gia Lạc muốn đi ngoại ô phía đông cưỡi ngựa ngắm cảnh. Trẫm nhớ lúc còn ở khuê phòng nàng rất ít khi ra khỏi cửa, sau khi về kinh lại vào thẳng trong cung, chưa từng được ra ngoài chơi, nên muốn mang nàng theo để nàng khuây khỏa."
Ánh Tuyết Từ ngơ ngác nhớ lại, lúc tới đây quả thực nàng có trông thấy hai chiếc xe ngựa, hóa ra trên chiếc xe kia là Gia Lạc.
Gia Lạc đã ở đây, tỷ tỷ sẽ không yên tâm để con bé tự mình ra khỏi cung, chắc hẳn cũng sẽ đi theo, vậy thì tỷ tỷ cũng ở trên chiếc xe đó.
Nàng chỉ cách họ có một trượng...
Nhưng vì sự ép buộc của Mộ Dung Dịch, nàng phải đội mũ trùm, dùng lớp sa mỏng che khuất gương mặt, không thể dùng diện mạo thật để gặp người ngoài. Đó chính là tỷ tỷ của nàng, vậy mà họ lại không thể nhận nhau.
Bên môi Ánh Tuyết Từ hiện lên nụ cười khổ lạnh lẽo, giọng nói của nàng nhạt đi thấy rõ: "Vậy lát nữa Bệ hạ dạy Gia Lạc cưỡi ngựa, thần thiếp chỉ việc ngồi trên xe ngựa đợi Bệ hạ về sao?"
Mộ Dung Dịch đáp: "Nàng có thể đi cùng trẫm."
Ánh Tuyết Từ lắc đầu: "Vậy Bệ hạ định giải thích thế nào về thân phận của thần thiếp?"
Bên trong chiếc xe kín mít có đặt chậu băng, lại dùng rèm trúc và tơ lụa ngăn cách cái nóng oi ả bên ngoài, khiến không khí trở nên ẩm ướt và mát mẻ.
Hồi lâu sau, giọng nói của Mộ Dung Dịch mới vang lên, mang theo cảm giác áp bức tuyệt đối, không cho phép chất vấn: "Hôm nay nàng là mỹ nhân do Cung An Hầu tiến dâng, là người của trẫm. Cứ đội mũ trùm đi sau lưng trẫm, sẽ không có ai nhận ra nàng đâu."
Ngoại ô phía đông.
Ánh Tuyết Từ tựa vào thành xe mà ngồi. Kể từ khi Hoàng đế nói nàng chỉ là "mỹ nhân do Cung An Hầu tiến dâng", nàng liền giữ im lặng, ngoan ngoãn cúi đầu để lộ chiếc cổ thanh tú, không hé môi thêm một lời nào nữa.
Hoàng đế xuống xe, bên ngoài lập tức truyền đến tiếng reo hò vui sướng của Gia Lạc.
Ánh Tuyết Từ thoáng do dự, rốt cuộc vẫn không kìm được lòng mà vén rèm lên, ghé mắt nhìn ra ngoài.
Gia Lạc nhỏ nhắn như một chú hươu con đang tung tăng chạy nhảy. Hôm nay cô bé mặc chiếc áo ngắn màu đào tươi tắn, gọn gàng, đầu đội mũ cản gió, chạy thoăn thoắt giữa cánh rừng như một vệt nắng hồng.
Nhìn gương mặt rạng rỡ, ửng hồng của cô bé, trong mắt Ánh Tuyết Từ chợt dâng lên vài phần hoài niệm và thương cảm.
Nàng mải mê ngắm nhìn, khiến Tạ Hoàng hậu đang đi bên cạnh bảo vệ Gia Lạc dường như cảm nhận được điều gì. Nàng ấy ngẩng đầu, hướng ánh mắt về phía xe ngựa của Hoàng đế.
Ánh Tuyết Từ giật mình vội buông rèm xuống, hai tay đặt chồng lên đầu gối, buồn bã siết chặt vạt váy.
Nàng cũng muốn được ở bên cạnh tỷ tỷ và mọi người.
Thế nhưng với thân phận hiện tại, lại bị giấu giếm không danh không phận trên xe của Hoàng đế, nàng còn mặt mũi nào để đối diện với tỷ tỷ?
Tiếng động náo nhiệt bên ngoài không biết đã tắt từ lúc nào. Nàng bần thần tựa trán vào thành xe, bỗng nhiên, tấm rèm trước mặt bị một bàn tay to lớn vén ra, ánh mặt trời chói chang lập tức rọi thẳng vào khuôn mặt trắng ngần, kiều diễm của nàng.
Nàng giơ tay che đi đôi mắt đang nhói lên vì ánh sáng mạnh, cơ thể bất chợt bị người ta bế bổng lên.
Nàng vốn có vóc dáng thanh mảnh, đối với một nam tử cao lớn, vững chãi như hắn thì việc bế nàng lên quả thực dễ như trở bàn tay.
Ánh Tuyết Từ khẽ chớp hàng mi thanh tú, khi nhìn rõ người đang ôm mình chính là Mộ Dung Dịch, nàng khẽ thốt lên một tiếng kinh hãi: "Bệ hạ?"
Nhận ra Mộ Dung Dịch đang bế mình xuống xe ngựa, toàn thân Ánh Tuyết Từ từ đầu đến chân đều căng cứng như dây đàn.
Tỷ tỷ vẫn còn ở bên ngoài, dáng vẻ này của nàng tuyệt đối không thể để tỷ ấy trông thấy!
"Không được, Bệ hạ, Hoàng hậu điện hạ và Gia Lạc vẫn còn ở..."
"Hoàng tẩu đưa Gia Lạc tới gần chân núi cưỡi ngựa rồi, chỗ này không có ai đâu."
Giọng trầm thấp của Mộ Dung Dịch vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng.
Bên ngoài quả nhiên vắng lặng, không chỉ Tạ Hoàng hậu và Gia Lạc, ngay cả đám thái giám, cung nữ và thị vệ hầu cận ngự tiền cũng chẳng thấy bóng dáng một ai.
Ánh Tuyết Từ nép sát vào vai hắn, căng thẳng đến mức cuộn chặt mấy đầu ngón chân. Nàng chỉ sợ phía trước bỗng nhiên có người xông ra, nhận ra nàng chính là Lễ Vương phi — người đáng lẽ phải đang ở tiểu Phật đường ăn chay chép kinh.
May mắn là suốt dọc đường không gặp một ai, Ánh Tuyết Từ cũng dần đoán ra, đây chắc chắn là sự sắp xếp của Mộ Dung Dịch.
Hắn bế nàng tới bên một con suối nhỏ.
Cạnh bờ suối, một con ngựa toàn thân trắng muốt như tuyết, không một sợi lông tạp đang cúi đầu uống dòng nước mát lành, ngọt lịm.
Nghe thấy tiếng bước chân của Mộ Dung Dịch, nó ngẩng đầu lên, sải những bước chân khỏe khoắn chậm rãi tiến lại gần, khẽ thở phì phò tỏ vẻ thân thiết.
Mộ Dung Dịch đặt nàng xuống đất, giơ tay v**t v* chiếc bờm mượt mà của con ngựa trắng, hỏi: "Nàng biết cưỡi ngựa không?"
Mười lăm năm trước khi xuất giá, cuộc sống của Ánh Tuyết Từ gần như chỉ quanh quẩn nơi hậu viện của Ánh gia.
Hiếm hoi lắm mới có một hai lần nàng được theo các huynh trưởng ra ngoài săn bắn, nhưng cũng chỉ có thể ngồi trong doanh trại, nhìn các ca ca hăm hở trở về, khoe khoang những con mồi săn được trên tay.
Phụ thân nàng xưa nay không cho phép nàng cưỡi ngựa.
Nàng có thể đọc sách văn sử, thông suốt điển tịch, theo học phu tử cùng các huynh trưởng, nhưng phụ thân tuyệt đối không để nàng học thuật cưỡi ngựa bắn cung.
Ông cho rằng con gái Ánh gia có thể làm một nữ Gia Cát, một nữ công tử, chứ tuyệt đối không thể giống như nữ nhi của các tộc du mục bên ngoài.
"Không biết." Ánh Tuyết Từ nhẹ giọng đáp.
Con ngựa trắng này rất ngoan.
Có lẽ nó nhận ra trên người nàng có mùi của Mộ Dung Dịch, nên sau khi quấn quýt bên hắn xong liền cúi đầu cọ vào ống tay áo nàng, như muốn mời gọi nàng giơ tay v**t v*.
Ánh Tuyết Từ bị nó cọ đến mức lòng bàn tay phát ngứa, bất giác nhớ đến chú mèo mướp béo tên "Hỷ Viên" ở nhà ngày trước.
Hỷ Viên sống được mười bảy năm, là chú mèo mẫu thân nuôi từ thuở còn ở khuê phòng, tính ra tuổi đời còn lớn hơn cả nàng. Sau khi mẫu thân qua đời được ba tháng, Hỷ Viên cũng bỏ ăn bỏ uống rồi đi theo luôn.
Ánh Tuyết Từ nhớ nó vô cùng.
Thời nàng chưa xuất giá, sáng nào Hỷ Viên cũng chui qua cửa sổ vào phòng khuê của nàng, l**m lòng bàn tay nàng, rồi dùng cái đầu xù lông ủi vào tay nàng đòi v**t v*.
Cảm giác hơi ẩm ướt truyền đến nơi lòng bàn tay khiến Ánh Tuyết Từ bừng tỉnh, nàng nhìn lại thì thấy con ngựa trắng đang l**m tay mình.
Đôi mắt hiền lành của nó ánh lên sắc hổ phách, chiếc mũi đen phập phồng thở ra hơi ấm ẩm ướt. Cảm giác này làm sống mũi Ánh Tuyết Từ chợt cay cay, nàng bỗng thấy nhớ mẫu thân và Hỷ Viên da diết ——
"Trẫm dạy nàng." Mộ Dung Dịch trầm giọng nói.
Ánh Tuyết Từ được hắn đỡ lấy hai cánh tay để đặt chân lên bàn đạp. Thân hình nàng nhẹ tựa chim yến, tuy là lần đầu học nhưng lại linh hoạt đến bất ngờ, dễ dàng ngồi vững trên lưng ngựa.
Con ngựa trắng rất biết ý cúi thấp đầu, đợi nàng ngồi thật vững mới cất bước, thong thả đi dọc theo con suối nhỏ.
Vạt váy màu đỏ mận thướt tha phủ trên lưng ngựa trắng muốt, Ánh Tuyết Từ cẩn thận nắm chặt dây cương. Chiếc bàn đạp này vốn được thiết kế theo chiều dài chân của Mộ Dung Dịch, mà vóc dáng hắn lại cao lớn hơn nàng rất nhiều.
Con ngựa trắng vừa đi được vài bước, lòng bàn chân Ánh Tuyết Từ đã dẫm không vững, trượt khỏi bàn đạp mấy lần.
Mộ Dung Dịch vốn đang chắp tay đi bộ bên cạnh, thấy vậy liền nâng cẳng tay phải lên, đưa tới dưới chân nàng, ngắn gọn ra lệnh: "Dẫm lên tay trẫm."
Ánh Tuyết Từ do dự nhìn hắn. Trên đời này ngoại trừ Gia Lạc, e là chẳng có người thứ hai dám dẫm lên tay hắn để học cưỡi ngựa.
Nhưng nàng thì khác.
Ngay cả mặt hắn, nàng cũng từng ngồi lên.
Tuy là bị hắn vừa dụ dỗ vừa ép buộc.
Ánh mắt Ánh Tuyết Từ khẽ xao động, gò má đỏ bừng lên trông thấy.
Nàng thử thò đầu ngón chân ra khỏi vạt váy, chạm nhẹ vào cẳng tay hắn. Thấy Mộ Dung Dịch chỉ im lặng nhìn mình, không hề nổi giận cũng không dời tay đi, nàng mới dám đặt cả lòng bàn chân lên đó.
Dẫm lên tay hắn và dẫm lên bàn đạp ngựa chẳng có gì khác biệt, đều cứng ngắc như nhau, xem ra còn chẳng bằng bờ vai hắn; lúc ân ái bờ vai hắn còn mềm mại đôi chút, không đến mức khiến nàng gác chân khó chịu thế này.
Nàng đã quen với việc khi đi đứng thì lòng bàn chân phải chạm đất thật nhẹ nhàng, như vậy phong thái mới thướt tha, mềm mại.
Thói quen này khi cưỡi ngựa vẫn không hề thay đổi, hai chân nàng chẳng dám dùng lực, chỉ dẫm hờ lên cẳng tay Mộ Dung Dịch, lộ ra đoạn cổ chân thanh mảnh, mu bàn chân căng ra một đường cong tuyệt đẹp.
Phần tua rua đính trên mũi giày lướt qua xương cổ tay hắn, mang lại cảm giác ngứa ngáy lạ thường.
Nơi cổ chân vô tình lộ ra làn da trắng ngần, ẩn hiện giữa những nếp váy màu đỏ mận.
Mộ Dung Dịch lặng lẽ nhìn chăm chú vào cổ chân nàng, đôi môi mỏng khẽ mím lại, hầu kết lăn động rồi mới dời tầm mắt đi.
Ánh Tuyết Từ người yếu, con ngựa trắng mới đi được chừng hai vòng, nàng đã không ngồi vững nữa.
Một là vì cưỡi ngựa quả thực rất hao thể lực, hai là từ ngày hôm qua, bụng dưới của nàng cứ luôn nặng trĩu, đau âm ỉ và lạnh ngắt.
Nàng ghì chặt dây cương, lí nhí gọi hắn: "Bệ hạ, thiếp mệt rồi, chàng bế thiếp xuống được không?"
Nàng dĩ nhiên chẳng có bản lĩnh tự mình nhảy xuống từ trên lưng ngựa. Nếu mới học mà đã làm được vậy, nàng đã được coi là thiên phú dị bẩm, có thể đi làm trinh sát tinh nhuệ rồi.
Mộ Dung Dịch giơ tay, ôm lấy eo nàng bế bổng xuống.
Ánh Tuyết Từ vừa ngã vào lòng hắn liền mệt mỏi ôm lấy cổ hắn, vùi đầu vào lồng ngực hắn không chịu nhúc nhích, chỉ lộ ra một đoạn cổ trắng ngần như ngọc, mặc cho hơi thở trầm đục của hắn phả lên gáy mình.
Tư thế này hệt như người vợ yêu kiều đang sà vào lòng phu quân làm nũng. Nhưng nếu đặt vào mối quan hệ vụng trộm giữa anh chồng và em dâu, thì khó tránh khỏi quá mức to gan lớn mật.
Mộ Dung Dịch nheo mắt, một tay ôm lấy nàng, một tay nâng chiếc cổ mảnh mai, xoay mặt nàng lại để nàng nhìn thẳng vào hắn, tránh cho nàng lại nhầm hắn thành vị vong phu xương cốt chưa lạnh kia.
"Mệt đến thế cơ à?"
Ánh Tuyết Từ bị hắn xoay mặt lại, mơ màng nhìn hắn một cái rồi lí nhí "ừm" một tiếng, rúc sâu vào tay hắn: "Bệ hạ đừng nghịch nữa, để thần thiếp nghỉ ngơi một lát..."
Mộ Dung Dịch ngẩn ra, ánh mắt dừng lại trên gò má hơi ửng hồng vì mệt của nàng. Ánh Tuyết Từ uể oải tựa vào cánh tay hắn, hơi thở khẽ khàng mà đều đặn.
Những đốm nắng vụn vặt lọt qua kẽ lá rơi trên hàng mi nàng, khiến những sợi mi như được dát một lớp mạ vàng nhạt.
Hắn nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy nàng, khi ấy nàng đang nhoài nửa người ra khỏi ô cửa sổ chống.
Tóc đen như mây, bóng dáng thướt tha.
Khi nàng vội vàng quay đầu lại, đôi hoa tai lướt qua chiếc cổ ngọc tinh xảo. Rõ ràng trong lòng không vui, nhưng giọng nói của nàng vẫn thanh nhã êm tai, vậy mà dám lừa hắn rằng nàng tên Hỷ Viên ——
Vừa xinh đẹp lại vừa mềm yếu.
Đó chính là thê tử ngày sau của hắn.
Hắn thầm buồn cười. Hắn đã muốn cưới nàng làm vợ thì sao có thể không nhận ra nàng, làm sao có thể không biết cuộc sống khuê các suốt mười lăm năm của nàng nhạt nhẽo và tĩnh mịch đến nhường nào. Sự xuất hiện đường đột và mạnh mẽ của hắn chắc chắn sẽ khiến nàng hoảng sợ, nên hắn mới chọn cách lấy lùi làm tiến.
Chỉ là, hắn đã chậm một bước.
Chỉ một bước mà thôi.
Nàng đã trở thành thê tử của đệ đệ hắn.
Trước lúc lên đường tới phiên địa Liêu Đông, lần cuối cùng hắn dò hỏi tin tức của nàng, người ta nói sau khi thành hôn Mộ Dung Khác yêu chiều nàng như trân bảo, đêm đêm không để phòng trống.
Thực sự là một đôi bích nhân khiến người ta phải ghen tị.
Sau đó, nàng theo phu quân xuôi về phía nam, còn hắn lên đường đi xa tới biên cương phía bắc.
Ánh Tuyết Từ bị một nụ hôn ẩm ướt, dồn dập làm cho tỉnh giấc. Bờ môi bị cắn chặt, hơi thở của Mộ Dung Dịch xâm chiếm hoàn toàn mũi miệng nàng.
Hắn đang hôn nàng, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc đen sau gáy, cưỡng ép và trói buộc nàng vào nụ hôn sâu.
Chiếc lưỡi thô bạo khuấy động khiến đôi môi nàng căn bản không thể khép lại, giọt nước bọt dọc theo khóe miệng lặng lẽ nhỏ xuống.
Nàng sực nhớ ra vừa rồi sau khi cưỡi ngựa, vì thấy không khỏe nên đã ngủ thiếp đi trong lòng Mộ Dung Dịch. Bây giờ là giờ nào rồi?
Tỷ tỷ và Gia Lạc đâu?
Ánh Tuyết Từ hơi hé môi, bất lực mặc cho sự chiếm đoạt thô bạo của hắn khuấy động, khóe mắt trào ra những giọt nước mắt sinh lý vì ngạt thở.
Thịt môi bị hắn nhẹ nhàng ngậm chặt, nhanh chóng đỏ rực lên như được bôi một lớp chu sa đậm.
Lúc cánh môi tách ra, một sợi chỉ bạc mờ ảo kéo dài nơi khóe môi. Nàng th* d*c, cả người mềm nhũn tựa vào thành xe, nhưng bàn tay bỗng nhiên bị hắn kéo đi.
Đến khi những ngón tay chạm phải và nhận ra đó là thứ gì, nàng đột ngột mở to đôi mắt. Ánh nhìn mịt mờ hơi nước ngỡ ngàng lướt qua thứ đáng sợ của hắn, đầu ngón tay nàng như bị bỏng mà rụt phắt lại, nhưng lập tức bị một bàn tay to lớn khác giữ chặt.

