Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 39: Dung Dung, đừng lừa trẫm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 39 miễn phí!

Thái hoàng Thái hậu cầm một chiếc kính lúp Tây Dương, chăm chú nhìn vào quyển kinh văn.

Ánh Tuyết Từ bước vào, tiến đến trước mặt bà hành lễ. Thái hoàng Thái hậu lên tiếng: "Đứng lên đi."

Ánh mắt bà vẫn không rời khỏi quyển kinh, khẽ nheo lại, đưa chiếc kính lúp lại gần hơn.

Ánh Tuyết Từ chỉ đứng cách bà nửa cánh tay, nàng khẽ nhướng mi mắt lên, phát hiện quyển kinh văn đó chính là quyển nàng chép để siêu độ cho Mộ Dung Khác theo lời Huệ Năng đại sư.

Người tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh, dẫu tôn quý như Thái hoàng Thái hậu cũng không tránh khỏi nỗi đau này. Trên mặt bà tuy không lộ vẻ gì, nhưng trong lòng e là cũng đang xót xa đau buồn.

Thôi Thái phi nói Mộ Dung Khác từ nhỏ được nuôi dưới gối Thái hoàng Thái hậu, tình cảm bà cháu vô cùng sâu đậm. Thế nhưng nàng gả cho Mộ Dung Khác rồi theo hắn đến Tiền Đường xa xôi, suốt hai năm trời nàng cũng chưa từng nghe hắn nhắc đến vị tổ mẫu này dù chỉ một lần.

Không một lần nào.

Người Mộ Dung Khác nhắc đến nhiều nhất là Thái Tông và Thôi Thái phi.

Thái Tông vô cùng thương yêu đứa con út này, đặc cách cho hắn gọi mình là "cha" như dân gian. Trước khi băng hà, ngài còn triệu hắn đến trước long sàng, nắm chặt tay hắn mới chịu nhắm mắt.

Mộ Dung Khác cũng vậy.

Ánh Tuyết Từ vẫn nhớ rõ mồn một cái đêm Mộ Dung Khác đột phát bạo bệnh. Hắn không ngừng ho ra máu, máu tươi nhuộm đỏ nửa khuôn mặt, men theo thái dương và khóe miệng chảy tràn vào tóc và gối. Chăn đệm thấm đẫm máu của hắn, loang lổ một mảng đỏ thẫm.

Hắn nhìn ra sau lưng Ánh Tuyết Từ, gương mặt hiện lên nụ cười quyến luyến, khàn giọng nói: "Cha, cha đến đón nhi thần sao."

Ánh Tuyết Từ quỳ bên giường, bị hắn nắm chặt cổ tay đến mức đau đớn. Mộ Dung Khác quay mặt lại nhìn nàng, hơi thở yếu ớt, mỉm cười hỏi: "Dung Dung, nàng có thấy cha ta không? Người vẫn chưa được gặp nàng, hãy để người thấy nàng, thấy thê tử mà ta cưới về."

Ánh Tuyết Từ kinh hãi, cố gắng rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn.

Nhưng một người sắp chết khi ấy lại có sức lực lớn đến lạ lùng, hắn kéo phăng nàng vào lòng.

Khoảnh khắc ôm chặt lấy nàng, hắn thốt ra một tiếng thở dài thỏa mãn, đôi mắt vô lực dần nhắm lại, đồng tử bắt đầu tan rã.

Hắn cọ vào búi tóc nàng, vết máu trên người hắn dính lên mặt Ánh Tuyết Từ, chảy xuống thành một vệt dài tươi rói như dòng lệ máu.

Hắn ôm nàng, hàng mi khép lại, giọng nói nhẹ nhàng đầy mong đợi: "Dung Dung, ta không sống nổi nữa rồi, hãy đi cùng ta, đi gặp cha với ta. Người là người mong ta yên bề gia thất nhất. Ta đã cưới nàng, sống chung chăn, chết phải chung huyệt, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa. Xuống âm tào địa phủ cũng làm phu thê, qua cầu Nại Hà cũng không buông tay nhau... nhé? Dung Dung, Dung Dung."

Hắn không ngừng thân mật gọi nhỏ nhũ danh của nàng, rồi tắt thở trong từng tiếng "Dung Dung" ấy.

Huệ Cô xông vào ôm lấy nàng đang chết lặng vì sợ hãi, cố gắng gỡ cánh tay còn ấm nóng và tràn đầy sức lực của Mộ Dung Khác ra.

Chuyện mới xảy ra hơn một tháng trước, lẽ ra phải còn mới nguyên trong ký ức. Nhưng có lẽ vì lúc đó quá đỗi kinh hoàng... giờ đây khi hồi tưởng lại, diện mạo của Mộ Dung Khác đã trở nên mơ hồ.

Chỉ có vệt máu đỏ tươi nơi khóe môi hắn là vẫn giữ nguyên hình dáng của một nụ cười.

Chiếc kính lúp trong tay Thái hoàng Thái hậu xoay vài vòng vẫn không nhìn rõ chữ trên kinh văn. Ánh sáng từ đèn lưu ly xuyên qua mặt kính, khúc xạ ba bốn lần, tình cờ rọi lên đôi mày mắt của Ánh Tuyết Từ, soi rõ đôi mắt lấp lánh như ngọc oánh nhuận.

"Nếu Thái hoàng Thái hậu nhìn không rõ, thần thiếp xin đọc cho người nghe." Ánh Tuyết Từ khẽ nói.

Hồi mới vào cung, Thôi Thái phi luôn bắt nàng đọc kinh, mỗi lần đọc là mấy canh giờ liền. Nàng thường phải đọc đến mức giọng khản đặc, cổ họng đỏ rát bà ta mới chịu thôi. Thái hoàng Thái hậu tuổi cao nhìn không rõ chữ, đương nhiên sẽ muốn phận con cháu như nàng làm thay.

Ánh Tuyết Từ vốn đã chuẩn bị tinh thần đọc hết quyển kinh này, không ngờ Thái hoàng Thái hậu bình thản bảo: "Không cần đâu."

Bà đặt chiếc kính lúp Tây Dương lên kinh văn, lơ đãng phất tay: "Giờ không còn sớm nữa, ngươi về đi. Từ ngày mai hãy đến Thọ Khang Cung chép kinh, không cần đến tiểu Phật đường nữa."

Ánh Tuyết Từ ngẩn người.

Có cung nhân đến tiễn nàng ra cửa, nàng không phải kiểu người không biết điều. Tuy không rõ vì sao Thái hoàng Thái hậu không hề khắt khe trách phạt như lời Thôi Thái phi nói, nhưng nàng cũng không dám lơ là, cung kính hành một lễ chu toàn vạn phần rồi mới theo cung nữ ra khỏi Thọ Khang Cung.

Tại Vân Dương Cung ở phía xa, Thôi Thái phi nghe tin Thái hoàng Thái hậu giữ Ánh Tuyết Từ lại cả buổi chiều, khóe miệng suýt nữa vểnh lên tận mang tai: "Trong ba đứa con trai, Thái Tông thương nhất là Khác Nhi của ta. Khác Nhi vừa sinh ra, người sợ ta thân thể yếu ớt bị tiếng trẻ con khóc làm giật mình, nên đặc biệt đưa Khác Nhi đến chỗ Thái hoàng Thái hậu nuôi dưỡng, yêu chiều biết bao nhiêu. Giờ biết Khác Nhi cưới phải một Vương phi không ra gì, hại Khác Nhi mất sớm, trong lòng bà chắc chắn không vui, kiểu gì cũng hành hạ Ánh Tuyết Từ một trận ra trò."

Cung nữ Vân Nhi khúm núm đứng một bên.

Từ khi Lăng Ba mồm mép lanh lợi chết đuối, Thôi Thái phi không còn tâm phúc để trò chuyện. Bà ta suốt ngày lẩm bẩm một mình, lúc khóc lúc cười, cung nhân nào dám ngắt lời đều bị ăn tát. Vân Nhi sợ bị đánh nên cắn chặt môi không dám ho he một câu.

"Thái hoàng Thái hậu là nhân vật ghê gớm cỡ nào! Năm xưa hậu cung của Thái Tổ toàn là con em của các bậc công thần danh tướng, ai ai xuất thân cũng lẫy lừng thiên hạ. Thế mà rơi vào tay Thái hoàng Thái hậu, chẳng phải đều bị bà trị cho ngoan ngoãn phục tùng hết cả đấy sao? Ánh Tuyết Từ là cái thá gì, hừ —— thật sự nghĩ Thôi gia ta dễ bắt nạt chắc, rơi vào tay Thái hoàng Thái hậu xem nó còn giở được trò trống gì."

Bà ta ngồi trước gương, chải mái tóc đã được nhổ sạch tóc bạc, chỉ còn lại màu đen óng ả, u uất gọi: "Vân Nhi."

Vân Nhi bị giọng nói bỗng nhiên trầm xuống của bà ta làm cho rùng mình, vội vàng bước tới: "Thái phi nương nương, nô tỳ có mặt."

"Chuyện ta bảo ca ca điều tra đã có kết quả chưa?"

Bà ta nghi ngờ cái chết của Mộ Dung Khác có khuất tất, bèn nhờ anh trai là Thôi Các lão điều tra. Nhưng Lăng Ba là người tiếp ứng đã chết, bà ta tốn bao công sức mới miễn cưỡng dạy được con cung nữ ngốc nghếch Vân Nhi này cách liên lạc với Thôi gia.

Vân Nhi nói: "Thôi Các lão bảo dạo gần đây sóng gió trên triều đình rất dữ, ngài ấy phải cáo bệnh lánh triều một thời gian, lúc này không nên để bị nắm thóp. Phía Lễ Vương phủ ngài ấy vẫn chưa tra ra được gì, bảo Thái phi hãy đợi thêm. Có điều —— "

"Làm sao?" Thôi Thái phi sa sầm mặt hỏi.

"Có điều hai ngày trước, các thuộc quan của Lễ Vương phủ lần lượt bị tìm cớ bắt tội rồi đem đi hành hình, e là Bệ hạ đã động sát tâm, Các lão dặn Thái phi ở trong cung vẫn nên cẩn thận thì hơn. Ngài ấy đã phái người tra hỏi vài thuộc quan của Lễ Vương trước khi hành hình, biết được lúc Lễ Vương chưa mất từng để lại một bản tấu chương, tấu xin ban chết cho Vương phi Ánh thị. Sau khi ngài ấy mất, bản tấu bị người ta tìm ra, nào ngờ Ánh thị không chịu khuất phục... Hơn nữa bản tấu đó chưa kịp đóng dấu nên không có giá trị, hiện giờ không rõ tung tích ở đâu."

Từ trước đến nay, từ đầu đến cuối chỉ có Thôi Thái phi nhất quyết muốn Ánh Tuyết Từ phải tuẫn táng theo Mộ Dung Khác.

Bà ta oán trời trách đất, nếu không phải do quy củ cản trở, bà ta cảm thấy dù có dùng đến quan to quách đẹp hay nghi lễ của Hoàng đế, bắt vạn người tuẫn táng cho con trai bà ta cũng không đủ.

Nay nghe thấy Mộ Dung Khác lúc lâm chung quả thực từng hạ lệnh bắt Ánh Tuyết Từ tuẫn táng, trong lòng bà ta vừa cuống vừa giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ánh thị con tiện phụ này, sao nó dám chống đối!"

Toàn thân bà ta run rẩy: "Không sao, thứ Khác Nhi muốn, ta làm mẹ thế nào cũng phải cho nó. Ánh thị ở Tiền Đường không chịu chết, vậy thì chết ở trong cung rồi đưa hài cốt về Tiền Đường cũng thế thôi."

Rời khỏi Thọ Khang Cung khi trời vẫn chưa tối hẳn, Ánh Tuyết Từ chậm rãi đi bộ về Nhụy Châu Điện. Huệ Cô bưng lên một đĩa bánh anh đào tất la vừa mới làm xong, Ánh Tuyết Từ ăn hết một cái dưới ánh hoàng hôn. Thấy giờ đã hòm hòm, nàng liền mượn Nhu La một bộ y phục cung nữ thay vào, cẩn thận đi ra ngoài.

Thị vệ canh cửa đều đã được người bên cạnh Hoàng đế thu xếp, thấy nàng đi ra cũng nhắm mắt làm ngơ.

Lần trước nàng để Mộ Dung Dịch đợi quá lâu, Mộ Dung Dịch liền phóng hỏa thiêu Hàm Lương Điện. Lần này nàng không dám trễ nải, đến ngồi sẵn trên bậc đá trước cửa tiểu Phật đường từ sớm để chờ đợi.

Bóng trúc xanh mướt, ánh trăng như nước, tiếng dế tiếng ve vang vọng trong rừng trúc xanh um cách đó không xa. Nàng ngồi xuống, tựa gò má nhỏ nhắn nhợt nhạt lên đầu gối, lặng lẽ nhìn về phía cuối hành lang.

Cách đây không lâu, An Bình Bá Tiết Tông đến tìm nàng, Mộ Dung Dịch đã đứng ở đó chứng kiến tất cả.

Hắn lạnh lùng nhìn, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh, sâu không lường được lại uy nghiêm bức người. Trong lòng nàng sợ hãi, vì bấy giờ hai người vẫn chưa có tiếp xúc sâu hơn, nàng vẫn coi hắn là huynh trưởng của phu quân, lòng lo ngay ngáy như một đứa trẻ làm sai chuyện.

Lúc đó nàng tưởng hắn không vui vì đệ đệ cưới phải một người vợ không chung thủy. Mãi cho đến khi hắn bóp cổ nàng, ung dung dạy nàng cách quấn quýt đầu lưỡi với hắn, nàng mới biết hắn khó chịu là vì có kẻ dòm ngó con mồi của mình.

Ngày hôm đó nàng đã thấy dáng vẻ mất khống chế của hắn, sau đó hết lần này đến lần khác phải làm những việc trái với lòng mình, ngay cả bản thân cũng chán ghét. Ánh Tuyết Từ thất vọng ôm chặt bả vai.

Khi Mộ Dung Dịch đến, thứ hắn nhìn thấy chính là bóng dáng nàng thu nhỏ thành một cụm trên bậc thềm.

Hắn ngồi loan giá tới, phất tay bảo dừng rồi bước xuống.

Ánh Tuyết Từ nghiêng đầu nhìn ánh trăng mỏng manh trên mặt đất, không phát hiện ra hắn.

Nàng vươn bàn tay mềm mại thon dài, hứng lấy ánh trăng bạc sáng choang, ánh trăng xuyên qua kẽ tay nàng, chảy tràn qua cổ tay và dải áo.

Nàng mặc y phục cung nữ, trông cứ như một tiểu cung nhân trốn khỏi cung nào đó ra chơi.

Mộ Dung Dịch lặng lẽ nhìn một lúc, nhìn nàng lật mở năm ngón tay thanh mảnh, ánh trăng như sợi tơ xuyên thấu quấn quýt nơi đầu ngón tay nàng.

Nếu nàng chỉ là một cung nữ, ngày mai hắn có thể để nàng làm Hoàng quý phi dưới một người trên vạn người. Nếu nàng là tú nữ, hắn có thể đề bạt cha anh nàng, để nàng ngồi lên vị trí sánh vai cùng hắn mà không ai tranh cãi được. Nhưng trớ trêu thay nàng lại là thê tử của đệ đệ hắn, nàng từng hiến dâng tất cả cho một người đàn ông khác, còn bây giờ, họ đang vụng trộm trong lúc để tang cho trượng phu nàng.

Mộ Dung Dịch lặng lẽ chắp tay đứng đó, chưa bao giờ thấy rõ mình là một kẻ cầm thú bỉ ổi đến thế, nhưng lại vô cùng thản nhiên chấp nhận kh*** c*m mà sự bỉ ổi này mang lại.

Nếu không bỉ ổi, thì phải buông tha nàng.

Hắn không phải hạng thánh nhân đó, hắn muốn nàng ở lại bên cạnh hắn, bất kể là bỉ ổi hay hèn hạ.

Mộ Dung Dịch băng qua ánh trăng đi về phía nàng. Ánh Tuyết Từ nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, nàng khẽ gọi một tiếng Bệ hạ rồi nhấc váy, như chim yến non tìm về rừng nhào vào lòng hắn, tà váy phía sau như cánh chim dang rộng.

Trên người nàng tỏa ra mùi hương thanh ngọt vấn vương, cơ thể mềm mại ấm nóng như một viên mật đường tan chảy, nhẹ hẫng gần như không trọng lượng.

Mộ Dung Dịch ôm chặt lấy nàng theo bản năng. Hắn cúi người xuống, ngón tay cái m*n tr*n mái tóc dài suôn mượt, trầm giọng nói: "Họ nói nàng nhớ trẫm, muốn gặp trẫm, sao trẫm thấy khó tin thế nhỉ? Dung Dung, đừng lừa trẫm."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.