Sắc mặt Huệ Cô tức khắc trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời. Bà run lẩy bẩy giơ hai tay định kiểm tra váy của Ánh Tuyết Từ, nhưng nàng đã ngăn lại: "Y phục ta thay rồi, bộ bị vấy bẩn kia đã được người hầu ngự tiền mang đi."
"Sự đã đến nước này, a mỗ —— " Giọng Ánh Tuyết Từ dịu xuống. Nàng vốn là người có thể nhanh chóng lấy lại bình tĩnh trong lúc hoảng loạn. Nàng đặt tay mình lên tay Huệ Cô, lòng bàn tay lạnh ngắt áp vào cổ tay đang run rẩy của bà, thần sắc điềm tĩnh: "Người mau đi lấy thuốc đi, phải uống thật nhanh mới không xảy ra sai sót. Tình cảnh của chúng ta lúc này tuyệt đối không thể để xảy ra sai sót nào nữa."
Huệ Cô chợt tỉnh ngộ. Phải rồi, ngày mai họ sẽ rời đi, nếu để đến ngày mai mới uống canh tránh thai thì sao còn kịp? Nếu đợi sau khi ra khỏi cung mới phát hiện có thai, Dung Dung và đứa trẻ, ai mà chẳng vô tội?
Mà lúc ấy, ai là người có thể đành lòng bỏ rơi đây?
Phá thai gây tổn hại cực lớn cho thân thể phụ nữ, không được có, tuyệt đối không được để có thai!
"Ta đi ngay đây, đi ngay đây..." Bước chân Huệ Cô hỗn loạn. Bà cố trấn tĩnh lại rồi vội vàng đi ra phía cửa: "Nhu La, ngươi ở đây hầu hạ Vương phi, ta sẽ về ngay!"
Đứng bên cạnh nghe thấy toàn bộ câu chuyện, Nhu La sợ đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch. Đêm qua Vương phi không về phòng, hóa ra là được Bệ hạ sủng hạnh. Cô bé tiến đến đỡ lấy tay Ánh Tuyết Từ, dìu nàng tới cạnh bàn ngồi xuống. Lúc đi chậm rãi thì chưa thấy gì, nhưng vừa ngồi xuống liền lộ tẩy. Khi khom lưng ngồi xuống, hai chân nàng gần như không thể khép lại, chỉ có chóp mông chạm được một chút vào mép ghế. Da thịt ở gốc đùi ma sát vào lớp vải vóc, nàng đau đến mức cau chặt đôi mày ngài, phải lấy tay chống đầu gối, nghiêng người về phía trước mới thấy dễ chịu hơn một chút.
"A mỗ, hãy bốc thuốc nặng một chút..."
Bóng lưng Huệ Cô run lên, bà khép cửa lại rồi nhanh chóng bước đi.
Ánh Tuyết Từ khẽ thở phào nhẹ nhõm, tựa vào cánh tay Nhu La bảo: "Em tìm cho ta một chiếc quần lụa khác, loại bằng lăng mềm, đệm thêm vải lót kinh nguyệt vào."
Tính cả nửa trận dây dưa vừa rồi, hắn đã để lại bên trong ba lần rưỡi. Lau người ba lượt cũng chẳng thể nào làm sạch hoàn toàn được, chỉ một lát sau, chất dịch đã theo từng bước chân trào ra rất nhiều. Nàng lấy tay chống trán, âm thầm nhẫn nhịn dư vị khó chịu đó. Nhu La vội vàng làm theo. Thay quần lụa xong, Ánh Tuyết Từ mới nằm lại trên giường để nghỉ ngơi.
"Sự đã thành sao? Tốt, tốt quá!"
Thái hoàng Thái hậu đại hỷ. Ở tuổi này, nửa thân người bà đã vùi dưới cát bụi, chuyện gì bà cũng xem nhẹ, duy chỉ có một việc không yên lòng chính là giang sơn đại thống của Thái Tổ. Bà mong trước khi nhắm mắt xuôi tay có thể thấy chắt trai ra đời. Chỉ cần giang sơn có người kế vị, bà chết cũng nhắm mắt.
"Có ban chữ 'lưu' không?" Bà chỉ quan tâm điều quan trọng nhất.
Hoàng đế lâm hạnh phi tần, nếu không muốn họ mang long thai thì sẽ không ban chữ 'lưu'. Khi đó, nữ quan sẽ ấn vào huyệt vị sau thắt lưng phi tử để ép bài tiết ra ngoài. Còn nếu ban chữ 'lưu' nghĩa là Hoàng đế bằng lòng có con với người phụ nữ này, cũng coi như nàng đã lọt vào mắt xanh của Thiên tử. Có đứa trẻ của mình thì người phụ nữ mới có chỗ đứng chốn hậu cung.
Nữ quan ghi chép Đồng Sử cười đáp: "Bẩm lão tổ tông, ban rồi ạ. Lúc Bệ hạ lên triều sớm, Chung Mỹ nhân vẫn chưa thức dậy. Bệ hạ xót thương Mỹ nhân lần đầu thừa hạnh nên dặn chúng nô tỳ không được làm kinh động đến nàng. Bệ hạ còn biết thương người hơn cả lão tổ tông nghĩ đấy ạ."
Vào lúc canh tư, nữ quan bị Lương Chưởng ấn đến tận Thượng Tẩm Cục tìm, nói Bệ hạ đêm qua lâm hạnh Chung Mỹ nhân, bảo bà mau đi ghi chép vào sổ Đồng Sử.
Từ sau khi đăng cơ, Bệ hạ đã bãi bỏ Kính Sự Phòng, ngay cả chức nữ quan Đồng Sử này cũng gần như không còn tác dụng. Lúc nữ quan hớt ha hớt hải chạy tới Bảo Cầm Hiên, vừa vặn nghe thấy tiếng chiếc giường khung kẽo kẹt bên trong vang lên. Tiếng động không mấy rõ rệt nhưng đi kèm với tiếng nức nở như có như không, khó tránh khỏi khiến người ta liên tưởng viển vông. Lương Chưởng ấn nhẹ chân nhẹ tay kéo nữ quan qua một bên, khiến nữ quan còn chưa kịp nhìn rõ kiểu dáng bộ cung trang trên tay nữ sử...
Lương Chưởng ấn thúc giục: "Nữ quan tới rồi thì mau ghi đi, Bệ hạ lâm hạnh Chung Mỹ nhân, tính từ canh một đêm qua..."
Thái hoàng Thái hậu vuốt ngực, cảm thấy tảng đá lớn trong lòng đã thực sự rơi xuống: "Chỉ mong con bé nhà họ Chung có phúc phận, có thể một lần được thai, cũng không uổng công tâm tư của ta."
Nữ quan khép sổ Đồng Sử, mỉm cười: "Nhờ lời chúc của lão tổ tông. Nô tỳ đã hầu hạ qua ba triều quan gia, thân thể Bệ hạ khang kiện lại đang độ sung mãn, Chung Mỹ nhân cũng khỏe mạnh, trông rõ là người có phúc tướng. Theo nô tỳ thấy, việc này mười phần chắc đến tám chín!"
"Chao ôi, thế thì tốt quá!" Thái hoàng Thái hậu hiếm khi lộ nụ cười, liên tục gật đầu. Sau khi xua tay cho nữ quan Đồng Sử lui xuống, bà gọi Đông Sinh tới: "Chuyện ngươi chốt cửa tối qua không bị ai phát hiện đấy chứ?"
Đông Sinh lắc đầu như trống bỏi: "Không có đâu ạ, đêm qua không ai thấy nô tỳ chốt cửa cả. Sáng nay phía ngự tiền cũng không truyền ra động tĩnh gì."
Thái hoàng Thái hậu thong thả thở dài: "Thế thì đúng là ông trời đang giúp chúng ta, giúp cả Hoàng đế. Tuy nhiên, có bị phát hiện cũng chẳng sao, xem chừng Hoàng đế rất thích Chung thị. Chuyện này nếu lộ ra thì giơ cao đánh khẽ là được, ta còn cái mặt già này chống đỡ, Hoàng đế sẽ không làm gì ngươi đâu."
Đông Sinh đáp vâng.
Nói cũng lạ, theo lý Bệ hạ ngủ lại Bảo Cầm Hiên thì bốn phía phải có người canh gác mới đúng. Thế nhưng đêm qua lúc Đông Sinh mò tới, bên ngoài tối om không thấy một bóng người, có điều bên trong truyền ra đúng là giọng của Bệ hạ. Hắn nói gì nghe không rõ, còn giọng nữ nức nở nghẹn ngào như đang ngậm nước thì lại càng không nghe rõ được. Đông Sinh nghiến răng một cái, vẫn chốt cửa lại.
Thà giết lầm còn hơn bỏ sót.
"Phải thừa thắng xông lên."
Thái hoàng Thái hậu vỗ vỗ tay vịn phượng tọa: "Một lần chưa có cũng không sao, thêm vài lần là được! Ngươi gọi Chung Tự tới đây, cô nương mới thừa hạnh da mặt mỏng, chắc chắn không tiện chủ động đi tìm lang quân. Ta đưa con bé tới nơi Hoàng đế tan triều chờ sẵn, Bệ hạ nhìn con bé thêm một cái sẽ lại vương vấn thêm một phần tình nghĩa phu thê. Tục ngữ có câu, một ngày phu thê trăm ngày ân ái!"
Một lát sau Chung Tự tới, khuôn mặt nhỏ tiều tụy, hơi lộ vẻ thâm quầng như thể đêm qua không ngủ ngon, y phục vẫn mặc bộ hôm qua. Nghe thấy lão tổ tông muốn đưa mình đi chờ Bệ hạ tan triều, khuôn mặt vốn đã mệt mỏi của nàng ta lại thêm vài phần căng thẳng và lo sợ.
"Lão tổ tông, hay là thôi... không nên đâu ạ. Bệ hạ triều chính bận rộn, tan triều chắc chắn phải về Ngự Thư Phòng xử lý quốc sự, hay là đợi đến đêm rồi hãy..."
"Con bé ngốc này thật nhát gan." Thái hoàng Thái hậu cười mắng: "Lời này Trung cung Hoàng hậu nói còn nghe được, ngươi chỉ là một Mỹ nhân nhỏ bé mà cũng học mấy câu sáo rỗng này để lừa ta. Nay thiên hạ thái bình, mưa thuận gió hòa, nghe nói chuyện đám giặc Bắc Di quấy nhiễu biên giới đã được dẹp yên, người trấn giữ biên quan đều là thân binh năm xưa Hoàng đế đích thân chỉ dạy, hắn còn có đại sự quốc gia nào quan trọng bằng việc khai chi tán diệp?"
"Ngày nào hắn thực sự say mê một người phụ nữ đến mất trí, phát điên phát cuồng, đòi sống đòi chết, đó mới thực sự là đại sự làm hỏng cương kỷ xã tắc. Ngươi làm được không?" Thái hoàng Thái hậu thản nhiên cười, liếc nhìn Chung Tự một cái.
Chung Tự tức khắc đỏ mặt, lý nhí: "Thần thiếp không có bản lĩnh đó."
"Thế là được, đừng nghĩ vẩn vơ, ai gia đang giúp ngươi. Cô nương nào mà chẳng muốn gặp phu quân? Ngươi phải gặp hắn nhiều hơn, hắn mới nhớ tới tình nồng ý mật đêm qua mà thương xót che chở ngươi. Nếu không ngày mai hắn sủng hạnh người khác, ngươi khóc cũng không kịp đâu, mau đi thôi, không là Hoàng đế tan triều đấy."
Thái hoàng Thái hậu một tay chống trượng đầu phượng, một tay dắt Chung Tự, bước những bước già nua đi về phía Kim Loan Điện. Họ là nữ quyến hậu cung, cùng lắm chỉ có thể đứng chờ ở dãy hành lang giữa hậu cung và ngoại triều, không thể để ánh mắt ngoại thần xâm phạm.
Lúc Chung Tự đi đường, Thái hoàng Thái hậu để ý tư thế của nàng ta, sự nghi hoặc thoáng qua trong mắt. Bà tọa trấn Trung cung mấy chục năm, phi tần của trượng phu, của nhi tử, dáng vẻ lần đầu thừa hoan bà đã thấy quá nhiều.
Người thân thể khỏe mạnh thì đi đứng tự nhiên nhưng còn lâu mới đến mức đi lại thoăn thoắt. Người thân thể yếu thì ba bước đã đổ mồ hôi đầm đìa cũng là chuyện thường. Chung Tự này sức khỏe bình thường, không tốt không xấu, đêm qua Đồng Sử ghi chép đến ba lần, dày vò từ canh một đến canh tư, sáng nay con bé dậy được đã là tốt lắm rồi, tại sao vẫn có thể đi đứng thong thả như vậy?
Chưa đợi bà nghĩ nhiều, Kim Loan Điện đã tan triều, nghi trượng của Hoàng đế từ xa hiện ra đi về phía này. Thái hoàng Thái hậu dồn sự chú ý vào Hoàng đế, an ủi nói: "Xem kìa, chúng ta đến thật khéo, đúng vào lúc tan triều. Ngươi nhìn khóe miệng Hoàng đế đang cười kìa, không biết là nghe được tin tốt gì, là lúa gạo phương nam trúng mùa, hay là thủy lợi phương đông có tiến triển?"
Bà nghĩ một lát, cười trêu chọc với Chung Tự: "Không chừng là vì ngươi nên hôm nay tâm trạng Hoàng đế mới tốt thế đấy."
Chung Tự run rẩy: "Lão tổ tông..."
Thái hoàng Thái hậu cười nói: "Được rồi, không trêu ngươi nữa, mau đi thỉnh an hắn đi, hắn thấy ngươi nhất định sẽ bất ngờ lắm."
Bà mỉm cười đẩy đẩy Chung Tự. Mắt thấy Hoàng đế sắp tới trước mặt, Chung Tự nghiến răng, tim đập chân run bước lên. Nàng ta nghĩ tới lần đầu tiên cũng chặn nghi trượng Hoàng đế như thế này, nhưng kết quả thì sao? Một mệnh lệnh lạnh lùng truyền ra từ sau bức rèm kiệu của Hoàng đế: "Bảo nàng ta cút". Còn đêm qua, nàng ta bị Lương Chưởng ấn đưa ra khỏi Thận Hình Ti, bí mật giấu đi, những lời Lương Chưởng ấn nói khiến nàng ta cảm thấy lạnh sống lưng.
Ông bảo nàng ta hãy nhận lấy danh hàm được sủng hạnh này.
Nàng ta không hiểu, người phụ nữ mà Bệ hạ đang sủng hạnh trong Bảo Cầm Hiên đâu phải nàng ta.
Rất nhanh sau đó nàng ta đã hiểu ra.
Bệ hạ sủng hạnh một người phụ nữ không phải cung phi, thân phận không thể tiết lộ, người phụ nữ này có thể là ai?
Trong khắp hậu cung, ngoài phi tần, cung nữ, thì còn một người phụ nữ tuổi tác thích hợp, không thường lộ diện, đẹp đến kỳ lạ nhưng lại luôn bị mọi người bàn tán, người phụ nữ đặc biệt đó chính là —
Lễ Vương phi.
Có phải là nàng không?
Đồng tử của Chung Tự chấn động kịch liệt.
"Chậm đã."
Nhìn rõ người chặn đường, Hoàng đế giơ tay ra lệnh cho thái giám dừng lại. Hắn khẽ ngước mắt là có thể trông thấy nhóm người của Thái hoàng Thái hậu, bèn thản nhiên thu hồi tầm mắt. Chẳng thèm nhìn khuôn mặt vì căng thẳng mà trắng bệch của Chung Tự, đôi môi mỏng nhạt màu của hắn bình thản hỏi: "Có chuyện gì?"
Phi tần chặn trước ngự tiền, nếu ở mấy triều trước thì chỉ có cáo trạng, chẳng qua là khóc lóc kể lể Hoàng hậu bất công, Quý phi bá đạo — Thế nhưng hậu cung của hắn chỉ có mười mấy Mỹ nhân, tất cả đều được an trí trong nội cung, im hơi lặng tiếng, ai cũng như ai, Chung Tự đã được coi là người "ngang ngược" nhất trong số đó.
"Thần thiếp, thần thiếp..." Chịu áp lực cực lớn từ cả phía trước lẫn phía sau, Chung Tự vò nát chiếc khăn tay, chẳng thốt nổi chữ nào. Qua mấy lần chạm mặt cùng với phán quyết vô tình của Hoàng đế đối với cha mình, nàng đã không còn tình cảm ngưỡng mộ ban đầu nữa, trong lòng chỉ còn lại sự thận trọng và sợ hãi.
Đúng lúc này, Lương Thanh Đệ tiến lên hòa giải. Ông cười hì hì ôm phất trần nói: "Chung Mỹ nhân có lời gì thì đêm đến hãy thưa chuyện chi tiết với Bệ hạ, lúc này Bệ hạ đang vội tới Ngự Thư Phòng rồi."
Chung Tự giống như chim nhỏ được thả ra khỏi lồng, cảm kích nở nụ cười: "Vâng, là thần thiếp thất lễ, thần thiếp cung tiễn Bệ hạ."
"Ơ, sao lại đi rồi?"
Thái hoàng Thái hậu phía xa bước tới, kinh ngạc hỏi: "Hoàng đế nói gì với ngươi thế? Mà đây là hướng đi tới... Bảo Cầm Hiên?" Thái hoàng Thái hậu nghi hoặc: "Chẳng phải ngươi đang ở đây sao, hắn vội vàng đến đó làm gì?"
Chung Tự vội vàng đỡ cánh tay Thái hoàng Thái hậu, dịu dàng trấn an: "Bệ hạ nói phải tới Ngự Thư Phòng phê duyệt tấu chương, bảo thần thiếp có chuyện gì thì đêm đến nói sau. Còn đi Bảo Cầm Hiên... chắc là đêm qua không được nghỉ ngơi tử tế nên Bệ hạ muốn tới đó tạm ngả lưng một lát chăng!"
Thái hoàng Thái hậu nhướng mày: "Thế nghĩa là Hoàng đế đồng ý đêm nay sẽ lật thẻ bài của ngươi sao? Thật đúng là không lầm khi đưa ngươi tới đây!"
Chung Tự giả vờ bẽn lẽn cúi đầu cười nhưng trong lòng thấp thỏm không yên. Nàng nhận ra Bệ hạ chẳng có chút tình ý nào đối với mình, thậm chí một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho nàng.
Nàng vừa buồn bã vừa thấy sợ hãi, nếu đêm nay Hoàng đế triệu hạnh, người thị tẩm chẳng lẽ vẫn là Lễ...
Nhụy Châu Điện.
"Huệ cô cô!"
Phi Anh đứng từ dưới hành lang đã thấy Huệ Cô xách một hộp thức ăn, bước nhanh vào cửa cung. Hắn liền phi thân tới muốn giúp Huệ Cô xách hộp. Huệ Cô khựng lại một thoáng, cuối cùng vẫn đưa cho hắn nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm không rời.
"Cái này nặng lắm! Để nô tài xách giúp người." Phi Anh vừa nói xong liền "ư" một tiếng, nghi hoặc nhấc nhấc chiếc hộp trong tay, "Cái này... cũng không nặng mà. Huệ cô cô đi đâu về thế, mang theo món gì vậy?"
Huệ Cô biết người bên ngự tiền không có ai dễ lừa, đây là đang tra hỏi theo lệ rồi. Bà nặn ra một nụ cười, chủ động mở hộp thức ăn cho hắn xem: "Cái này hả, là canh quả lâm cầm hầm với hoàng kỳ. Ta vừa phụng mệnh Hoàng hậu nương nương đến Nam Cung báo cáo tình hình sức khỏe của Vương phi. Hoàng hậu nương nương nghe nói kinh nguyệt của Vương phi vừa dứt nên vội ban cho bát canh này để giúp bồi bổ khí huyết, rất tốt cho cơ thể phụ nữ. Thế nên ta mới phải tranh thủ mang về ngay lúc còn nóng đây này."
Bà lấy tay quạt quạt khí nóng, quả nhiên một mùi thơm chua chua ngọt ngọt của quả lâm cầm tỏa ra. Phi Anh "ái chà" một tiếng, vội vàng đậy nắp lại: "Thế thì đúng là đồ tốt rồi, đừng để nô tài làm tản hết hơi nóng. Chỗ Hoàng hậu nương nương —— chắc là không biết chuyện của Vương phi và Bệ hạ chứ..."
"Không biết, không biết, ta đâu dám nói cho Hoàng hậu điện hạ. Nương nương mà biết thì lúc này đã chạy tới đây rồi." Huệ Cô vội vàng cười khổ nói.
"Thế thì tốt, cô cô là người lương thiện, ta tin cô cô. Cô cô mau vào đưa canh cho Vương phi đi, kẻo nguội mất!" Phi Anh nói.
Huệ Cô mỉm cười đi vào Nhụy Châu Điện, cửa vừa đóng lại bà đã nhanh chóng bưng bát thuốc tránh thai ra, đỡ Ánh Tuyết Từ dậy từ trên giường. Bà dùng muỗng nhỏ múc bát thuốc còn đang bốc hơi nóng, đút cho nàng từng ngụm nhỏ.
"Sợ bị người khác phát hiện nên Trương Thái y đặc biệt bỏ thêm quả lâm cầm và hoàng kỳ vào thuốc. Nấu kỹ có thể át được mùi thuốc tránh thai, người cẩn thận nóng, uống hết bát này có thể bảo đảm được hai ba ngày."
Ánh Tuyết Từ mệt lả, thân thể như đóa hoa tuyết mỏng manh, chỉ mặc mỗi lớp áo lót, nàng nhắm mắt tựa vào lòng Huệ Cô uống thuốc. Dù có vị của quả lâm cầm trung hòa nhưng vị đắng chát làm tê cả cuống lưỡi đó vẫn thấm sâu vào tận ruột gan. Vị thuốc quá mạnh khiến dạ dày nàng hơi quặn lên, nàng che miệng khẽ ho một tiếng, bưng cả bát thuốc đặt bên môi thổi thổi.
"Không cần đút đâu ạ, cứ thế uống thôi cho nhanh."
Huệ Cô đỏ hoe mắt, "Không đắng sao?"
Ánh Tuyết Từ đến lông mày cũng không nhíu lấy một cái. Có đắng đến mấy thì cũng chẳng bằng bát thuốc năm xưa Thôi Thái phi sai người cưỡng ép đổ vào miệng nàng. Hương vị chua chua ngọt ngọt của quả lâm cầm ninh nhừ lan tỏa trong bát thuốc. Ánh Tuyết Từ mới uống được một phần ba, từ phía sau bỗng truyền tới một giọng nói không nhanh không chậm, mang theo nét uy nghiêm trầm thấp: "Đang uống gì vậy?"
Ánh Tuyết Từ lập tức mở to mắt. Huệ Cô bị giọng nói đột ngột này làm cho giật mình, quay đầu lại liền thấy Mộ Dung Dịch đang lạnh lùng đứng trước cửa. Bóng dáng hắn tôn quý tựa như một bức tranh thủy mặc trên giấy. Sống mũi cao, bờ môi mỏng, đôi mắt đen sâu thẳm như ngọc bị mí mắt rủ xuống che khuất một phần. Hàng mi đen dài cùng gương mặt không chút cảm xúc của hắn khiến người ta cảm thấy một luồng áp lực ngạt thở như Thái Sơn đè nặng, còn đáng sợ hơn cả khi hắn đang kìm nén cơn thịnh nộ. Diện mạo thế này nếu làm cô gia nhà người ta thì cũng đành, chứ thân phận và tính tình của hắn chỉ làm cho cô nương nhà bà phải chịu khổ mà thôi.
"Bệ hạ! Tham kiến Bệ hạ!" Huệ Cô quýnh quáng quỳ sụp xuống, lúc dập đầu móng tay còn bấm chặt vào thảm. Sao lại đúng lúc này cơ chứ, chỉ một lát nữa thôi là Dung Dung đã uống hết bát thuốc tránh thai rồi, sao lại bị hắn bắt quả tang thế này.
"Đứng lên đi."
Mộ Dung Dịch chắp bàn tay thon dài sau lưng, thong thả bước tới. Hắn bước qua vầng trán đang dập dưới đất của Huệ Cô, đi thẳng đến trước mặt Ánh Tuyết Từ.
Sau khi tan triều, hắn đã thay một bộ trường bào màu xám tuyết. Từ khi nhận ra nàng yêu thích ba màu xám tuyết, xanh khói và hồng đào, hắn đã sai Thượng Y Cục vội vã may vài bộ. Nàng mặc màu gì thì hắn cũng muốn mặc màu đó, phải chăng đây chính là phu xướng phụ tùy? Hắn muốn mọi lúc mọi nơi, bất cứ chỗ nào cũng phải có mối liên kết gắn bó với nàng.
"Đang uống gì vậy?"
Mộ Dung Dịch hạ mắt nhìn chằm chằm bát thuốc tránh thai trong tay Ánh Tuyết Từ, giọng điệu lạnh lùng như thể ngậm nước tuyết, nhưng thái độ lại mang vẻ dịu dàng. Có điều, trong sự dịu dàng ấy kèm theo băng giá, đôi mắt không cười mà như đang cười.
"Dung Dung, trẫm đã bảo nàng ở Bảo Cầm Hiên đợi trẫm cơ mà? Sao lại về đây rồi?"
Lương Chưởng ấn đứng chờ ngoài cửa nghe thấy câu này không khỏi cúi gằm đầu xuống, bộ mãng bào sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi hột.
Cái thằng ranh Phi Anh này, đi cùng Vương phi về Nhụy Châu Điện mà cũng không biết sai người báo một tiếng!
Bệ hạ vừa tan triều đã thẳng tiến đến Bảo Cầm Hiên nhưng lại hụt mất người, chẳng thấy bóng dáng Vương phi đâu. Lương Chưởng ấn tận mắt thấy lúc tới Bệ hạ còn mang theo nụ cười, vậy mà lúc bước ra khỏi Bảo Cầm Hiên mặt đã sa sầm xuống. Hắn tháo phắt chuỗi ngọc bích bên hông, mạnh tay ném xuống bậc đá trước cửa. Trong nháy mắt, chuỗi ngọc vỡ tan tành, dây đứt hạt bắn tung tóe. Người hầu ngự tiền sợ tới mức đồng loạt quỳ sụp xuống. Bệ hạ giẫm lên những mảnh vụn ngọc bích trên bậc đá, cứ thế bước xuống từng bậc, từng bậc một: "Người đâu?" hắn hỏi.
Biết được Vương phi đã về Nhụy Châu Điện, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, cảm giác giống như vừa từ cõi chết trở về. Sự ngạt thở vây hãm quanh cổ khi nãy khiến bầu không khí ngưng đọng đến mức có thể vắt ra nước, dù ông đã hầu hạ bên cạnh Hoàng đế hai mươi hai năm cũng chưa từng thấy mấy lần.
Bệ hạ ngày càng...
Ngày càng không thể xa rời Vương phi.
"Thang thuốc gì mà lại ngon đến thế? Khiến nàng vương vấn không thôi, nhất định phải lén lút uống một bát sau lưng trẫm?"
Mộ Dung Dịch cúi người khẽ cười, nửa thân trên bao trùm lấy vóc dáng mảnh mai của Ánh Tuyết Từ. Đầu mũi hắn cách trán nàng gần đến mức hơi thở vừa phả ra đã có thể thu hồi lại nơi sống mũi. Hắn hơi cúi đầu một chút là bờ mi đã chạm vào bầu mắt màu hồng nhạt của Ánh Tuyết Từ, cứ thế m*n tr*n nhẹ nhàng từng chút, từng chút một.
Ghé sát vào mới biết nàng xinh đẹp đến nhường nào. Qua đêm vừa rồi, vẻ đẹp này hóa thành một loại tâm ma, như ma chướng câu lấy hồn phách hắn, cào xé trái tim hắn. Mới tan triều, hắn đã nôn nóng muốn gặp nàng, muốn m*n tr*n đôi môi đỏ mềm mại, muốn áp mặt vào gò má trắng ngần thơm tho, muốn nhìn chằm chằm vào đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm lấp lánh kia. Tình yêu này không chỉ là không nỡ rời tay nữa, mà là yêu đến mức không nỡ rời hồn.
"Dung Dung..."
Hắn nhìn đến đ*ng t*nh, muốn nắm lấy tay nàng để nói vài lời tâm tình dịu dàng giữa phu thê. Luồng thịnh nộ bất an kia khi nhìn thấy nàng đã không còn gào thét nữa mà dịu lắng xuống.
Mồ hôi lạnh của Huệ Cô ướt đẫm cổ, bà sợ hãi ngẩng đầu nhưng chỉ dám nhìn đôi ủng màu đen tuyền thêu hoa văn sóng nước tinh xảo dưới vạt áo của Hoàng đế. Đôi giày lụa thanh tú của Ánh Tuyết Từ bị đôi ủng của hắn ép chặt ở giữa. Nàng trông thật nhỏ bé quá đỗi, sắc hồng nhạt thanh thoát tựa như một đóa hoa tịnh đế nở rộ giữa mảnh đất đen của hắn.
"Đây là canh quả lâm cầm hầm hoàng kỳ." Ánh Tuyết Từ khẽ cười, dịu dàng nắm lấy cánh tay hắn, kéo hắn ngồi xuống cạnh bàn. Giọng điệu nàng rất tự nhiên, nàng đặt bát thuốc lên bàn: "Thuốc bồi bổ khí huyết, thần thiếp uống chơi thôi."
Mộ Dung Dịch tỏ vẻ thản nhiên, chẳng rõ là tin hay không tin: "Ngọt không?" Bên môi nàng đang tỏa ra mùi hương chua ngọt của quả lâm cầm.
"Đắng lắm ạ." Ánh Tuyết Từ mềm mỏng nũng nịu, đưa đầu ngón tay khẽ vén lọn tóc rối rủ bên tai lên gần hàng mi.
"Không tin chàng ngửi thử mà xem —— "
Nàng đưa làn môi đầy đặn hồng hào tới trước mặt hắn, chỉ cách đầu mũi hắn chưa đầy một đốt ngón tay. Đôi môi nàng tựa gần tựa xa với đôi môi hắn, khẽ cười khúc khích: "Có ngửi thấy mùi đắng không? Đã là thuốc thì sao mà không đắng được chứ, đắng lắm đó."
Ánh mắt Mộ Dung Dịch trầm xuống, bờ môi mỏng khẽ hé mở, giống như con thú rình mồi đang chờ đợi đôi môi đung đưa qua lại của nàng. Hắn nhướng mày: "Đắng?" Rồi trầm giọng bảo: "Nếu vậy để trẫm uống giúp nàng. Đỡ cho nàng vừa chịu khổ từ trẫm xong, lại còn phải chịu thêm cái khổ khác."
Ánh Tuyết Từ ngẩn người, bát thuốc trên bàn tay đã bị hắn rút mất, đưa lên bên môi. Theo bản năng, nàng nhìn về phía Huệ Cô. Huệ Cô mím chặt môi lắc đầu vì ngỡ nàng đang sợ hãi.
Thang thuốc này vốn không đúng bệnh với nam tử, cho dù hắn uống vào cũng chẳng hại gì.
Thế nhưng Ánh Tuyết Từ lại không nghĩ đến điều đó.
Nàng nhìn yết hầu đang chuyển động của Mộ Dung Dịch, trong lòng chợt nghĩ, nếu đây không phải thuốc tránh thai mà là thuốc độc thì sao?
Ánh Tuyết Từ bỗng nhiên ôm lấy bả vai hắn. Nàng vốn dĩ thanh mảnh, nay chỉ mặc độc một lớp áo lót trắng muốt, đơn sơ càng tăng thêm cảm giác xót thương, yếu ớt. Mộ Dung Dịch thong thả nhìn sang. Nàng ghé sát tới, mượn tay hắn ngậm một ngụm thuốc, cạy mở kẽ môi hắn rồi đưa vào trong khoang miệng. Nàng nuốt đi một nửa, chiếc lưỡi nhỏ mềm mại quấn quýt lấy hắn: "Bệ hạ uống một mình thì có gì vui, thần thiếp bầu bạn với chàng có được không?" Nàng câu lấy hắn, khiến hắn cắn lên môi mình, cứ thế từng ngụm từng ngụm uống cạn bát thuốc.
Chẳng mấy chốc, nàng đã quấn quýt đến mức khuôn mặt ửng hồng, hơi thở hổn hển, mắt ngập nước lệ kiều lấp lánh rồi phủ phục trước lồng ngực Mộ Dung Dịch nghỉ ngơi. Mộ Dung Dịch khẽ hạ mắt, tư thế vẫn ngay ngắn nhưng khuôn mặt cũng đã ửng sắc đỏ nhạt. Hắn mở mi mắt, đôi mắt ngập tràn t*nh d*c không còn vẻ thanh lãnh, âm chí thường ngày nữa. Hắn dùng một tay đỡ lấy nàng, bế thốc nàng lên: "Bình thường nàng hay tiếp kiến Thái y ở đâu?"
"A..." Ánh Tuyết Từ bị hắn hỏi đến mức đầu óc mụ mị. Thân thể nàng vốn yếu, huống hồ thuốc này không đúng bệnh với Mộ Dung Dịch, uống vào tuy không sao nhưng nàng lại cần một chút thời gian để thuốc ngấm vào cơ thể. Nàng bèn tiện tay chỉ vào chiếc sập thêu bên cửa sổ: "Ở đó, có chuyện gì vậy?"
Mộ Dung Dịch không trả lời câu hỏi này. Hắn sải bước bế nàng tới trước sập thêu rồi ngồi xuống, đỡ nàng ngồi ngay ngắn trên đùi mình: "Nàng đau ở đâu?"
Trong mũi Ánh Tuyết Từ phát ra một tiếng "hử?" mơ hồ đầy nghi hoặc, đôi mắt đẹp bối rối, thuần khiết nhìn hắn: "Cái gì cơ..."
"Sáng nay chẳng phải nàng nói đau ngực sao?" Hắn không cho nàng cơ hội hoàn hồn, cách một lớp áo lót nắm trọn lấy, mạnh tay nhào nặn. Hắn ghé sát tai nàng, hơi thở khàn đục áp lực: "Thần tới giúp nương nương trị bệnh. Bệnh của nương nương không ở tim, thần biết nó ở đâu rồi."
Hắn vén vạt áo bào lên, một nhát ấn nàng lên chày giã thuốc. Nghe tiếng th* d*c hụt hơi liên tục của nàng, da đầu hắn tê dại hẳn đi: "Liều thuốc này thế nào? Nếu không ổn, thần vẫn còn vài loại thuốc khác, cứ thử từng thứ một, cuối cùng rồi cũng... sẽ có thứ trị khỏi cho người."

