Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 59: Tiểu quả phụ




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 59 miễn phí!
  Bàn tay Mộ Dung Dịch khựng lại, có một luồng điện li ti men theo nơi hắn chạm vào nàng, truyền thẳng đến xương sống. Hắn cố đè nén khóe môi đang chực nhếch lên, giả vờ lạnh lùng nâng mắt, hời hợt hỏi: “Nàng đang quan tâm trẫm sao?”

Ánh Tuyết Từ bị ảo tưởng của hắn làm cho kinh hãi: “Ai quan tâm ngài chứ?”

Đôi mắt thâm trầm của Mộ Dung Dịch nhìn chằm chằm nàng, nhướng mày: “Nàng.”

Ánh Tuyết Từ: “Ta không có.”

Nàng khách khí lườm Mộ Dung Dịch một cái, đuôi mắt vì giận mà đỏ ửng.

Nàng lùi về sau, muốn tránh hắn càng xa càng tốt, nhưng chân đang nằm trong tay hắn, bị bàn tay to dài đầy xương của hắn nắm chặt, nàng có lùi thế nào cũng vô ích, ngược lại còn làm vạt áo bị vặn mở ra.

Áo mùa hè vốn mỏng, ẩn hiện làn da thịt non nớt của nàng, như gốm trắng bọc trong lớp lụa xanh. Vạt áo trễ xuống vai trái, lộ ra một nửa xương quai xanh. Nàng lùi đến mệt nhoài, quay đầu đi th* d*c nhè nhẹ, nằm ngổn ngang trên giường sập trong vẻ nhếch nhác và hỗn loạn. Làn da như ngọc, dưới ánh sáng tỏa ra vẻ trong vắt, đôi mắt màu hổ phách vì bị rọi sáng mà hơi hoa mắt, hàng mi nheo lại cũng được chiếu ra sắc nâu vàng, tựa như được khảm bằng từng sợi chỉ vàng.

Vòng eo thon nhỏ, môi đỏ tóc đen, cứ thế lười biếng phơi bày trước mặt hắn. Nàng không còn muốn dỗ dành hắn, cùng hắn diễn trò "Bệ hạ - Ái phi" gì nữa. Nàng thậm chí không muốn nhìn hắn thêm một lần nào.

Dù sao bộ dạng không thể diện nhất hắn cũng đã thấy rồi. Nàng dù có đẹp đến đâu cũng không phải thần tiên không ăn không uống. Nàng không cầu hắn yêu nàng, chỉ cầu hắn buông tha cho nàng.

Nàng nghĩ ngợi, thử cong mu bàn chân, nhẹ nhàng đá vào lồng ngực Mộ Dung Dịch một cái: “Ngài...”

Nàng muốn nói... Ngài cút đi.

Còn chưa kịp thốt ra, giây tiếp theo, lòng bàn chân nàng đã bị người ta đỡ lấy. Mộ Dung Dịch nâng chân nàng lên, cúi đầu hôn một cái vào mu bàn chân. Cảm giác ấm nóng ẩm ướt khiến lông tơ Ánh Tuyết Từ đều dựng đứng cả lên. Nàng sững sờ nhìn người đàn ông dưới thân, giọng khép tội từ mềm mỏng trở nên hơi sắc: “—— Ngài thật bẩn!”

“Bẩn cái gì?” Mộ Dung Dịch vung tay lớn, ấn hai chân nàng xuống, thuận thế tiến lên, đè nặng trên người nàng, vây khốn nàng trong vòng tay: “Cũng không phải chưa từng hôn, bao nhiêu lần rồi, cũng nên quen đi.”

Đầu óc Ánh Tuyết Từ trống rỗng: “Khi nào?”

Nàng chỉ nhớ đêm đầu tiên đó, hắn đã cắn chân nàng.

Mộ Dung Dịch dễ dàng khống chế cánh tay đang kháng cự của nàng, gập đôi cánh tay mảnh khảnh đó trước ngực, ghé sát tai nàng nói: “Lúc nàng ngủ say, trẫm đã hôn rồi.”

Ánh Tuyết Từ ngẩn ra: “Đêm qua sao?” Lúc nàng bị hắn làm cho ngất đi?

“Không.”

Mộ Dung Dịch sâu kín nói: “Lần nào cũng vậy.”

Hắn cư nhiên ghé sát định hôn môi nàng. Hơi thở không thể né tránh bao trùm lấy, Ánh Tuyết Từ có chút sụp đổ, nghiêng đầu đi, để mái tóc dài đen nhánh che khuất nửa khuôn mặt. Nụ hôn của Mộ Dung Dịch rơi trên má phải bị tóc che khuất của nàng, hắn cũng không giận, nắm lấy nửa vai nàng, cúi đầu khẽ cọ vào cổ nàng: “Tránh cái gì? Trẫm cùng nàng ngày ngày tắm rửa, dùng hương xông áo, có khi một ngày tắm hai ba lần. Nàng còn yêu sạch sẽ hơn trẫm, sao lại tự mình ghét bỏ mình thế?”

Đêm qua bế nàng về, hắn cũng đã đưa nàng đi tắm. Trong hồ nàng tỉnh lại, tóc dài ướt đẫm, tay chân đều run rẩy, trong lúc mê ly bị hắn khống chế và nghiền nát, ngâm trong làn nước ấm từng trận co giật, cuối cùng phóng thích trong lòng hắn.

Hắn khựng lại, nói tiếp: “Nàng ghét bỏ cũng không sao, trẫm không ghét bỏ, trẫm không sợ bị độc chết.” Hắn ấn chặt cái eo đang vặn vẹo của nàng, khẽ phả hơi nóng dưới thùy tai: “Nàng có chỗ nào mà trẫm chưa hôn qua? Còn có chỗ...”

“Ngài im miệng!”

Ánh Tuyết Từ lại lườm hắn.

Dáng vẻ khi nàng nổi giận còn mang thêm vài phần phong tình hơn vẻ yếu đuối thường ngày. Hắn thích cảm giác khống chế nàng, cũng thích cái vị trêu chọc khiến lòng hắn xao động thế này. Nhất thời lòng ngứa ngáy khó nhịn, hắn rũ mắt, để hàng mi dài quét qua gò má nàng, mập mờ nói: “Vừa nãy nàng đang quan tâm trẫm? Nàng sợ trẫm bị độc chết, nàng sẽ lại phải làm tiểu quả phụ.”

Ánh Tuyết Từ nói: “Ta không có.” Lại nói: “Làm quả phụ có gì không tốt?”

Thanh tịnh!

“Tốt, đương nhiên là tốt.”

Mộ Dung Dịch rất có hứng thú cãi cọ với nàng, phụ họa theo: “Chẳng có gì không tốt, trẫm sống thì nàng cùng trẫm vụng trộm, trẫm chết thì biến thành quỷ đến tìm nàng. Trẫm để lại cho nàng một tòa nhà lớn, vàng bạc châu báu ăn mặc không hết, chúng ta cứ đóng cửa ở bên trong dây dưa một đời. Dù sao trẫm chết rồi cũng không cần làm Hoàng đế nữa, có thừa thời gian giày vò nàng. Đợi nàng cũng chết, chúng ta tiếp tục xuống dưới địa phủ làm một đôi uyên ương khoái lạc, đời đời kiếp kiếp không rời xa.”

Ánh Tuyết Từ bịt tai lại, Mộ Dung Dịch không buông tha nàng, gỡ hai tay nàng xuống, cố ý cười hỏi nàng: “Còn muốn để trẫm đi chết không?”

Vành mắt hắn ửng đỏ, nhưng giữa lông mày vẫn là vẻ kiêu ngạo chủ tể tất cả đó. Ánh Tuyết Từ bị hắn dùng chân đè chân, hai cổ tay bị siết chặt ghì bên gối. Nàng khó nhọc cử động lưỡi một chút, bị hắn bắt quả tang động tác nhỏ hoảng loạn này, đáy mắt hắn thoáng qua ý cười, dụ dỗ nàng: “Nàng yêu trẫm, đúng không?”

“Không.” Ánh Tuyết Từ không mắc bẫy của hắn, nhướng cằm, thà nhắm mắt cũng không nhìn hắn.

Mộ Dung Dịch thản nhiên nói: “Nàng lừa ta.” Hắn nói: “Nàng xưa nay là kẻ biết lừa người nhất.”

Ánh Tuyết Từ nói: “Ngài chẳng tính là người.”

Kẻ lấy a mỗ và những người nàng trân quý ra đe dọa nàng thì sao tính là người được, là cầm thú.

Một hồi lâu không có tiếng động, mãi sau, giọng nói hơi lạnh của Mộ Dung Dịch truyền đến: “Vậy trẫm tính là cái gì?” Hắn nói: “Không yêu trẫm, tại sao lại sợ trẫm sẽ chết?”

Hắn tuyệt nhiên không nhắc đến vì nguyên nhân gì mà chết.

Ánh Tuyết Từ cũng không biết hắn tính là cái gì. Chó còn trung thành hơn hắn, sói còn biết đạo nghĩa hơn hắn, sư tử báo hoa cũng chẳng có khẩu vị lớn như hắn.

Nàng mở mắt, đôi mắt ngậm nước như quả nho ngâm trong nước giếng, lạnh lẽo mà u tĩnh: “Ta sợ ngài chết trên người ta sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của ta. Đến lúc đó ta không còn mặt mũi nào đi gặp ai nữa. Mọi người đều sẽ biết, Hoàng đế bệ hạ của Đại Ngụy bị ta đầu độc chết, lúc chết xiêm y còn chưa mặc chỉnh tề. Ngài chết thì không sao, người chết như đèn tắt, cùng lắm dã sử sẽ ghi vài nét về sự phong lưu của ngài, nhưng ta vẫn còn phải sống tiếp. Ta không muốn bị người đời cười chê cả đời.”

Nàng nhìn hắn, giọng nói nhẹ mà đanh thép: “Ta không muốn sau khi ngài chết còn phải bị buộc chặt với danh tính của ngài, liên tục bị thế gian nhắc đến.”

Nàng nghiêm túc nói về những chuyện nam hoan nữ ái đó, Mộ Dung Dịch cư nhiên có vài phần muốn cười, nhưng theo sự chán ghét trong lời nàng càng lúc càng nặng, đôi mắt hắn cũng càng lúc càng sâu, cuối cùng trên mặt không còn một tia cười nào, chỉ có sự âm trầm vô tận.

Vẫn còn đang lắt léo mắng hắn đây mà.

Hắn khẽ nhếch khóe miệng, liếc nàng một cái.

Nàng thực ra gan không lớn đến thế, lúc cãi nhau với hắn, vai cứ run bần bật. Không biết có phải vì để bảo vệ mấy kẻ ngu ngốc bị xích trong sương phòng Tây Uyển sau lưng nàng hay không mà nàng sợ hắn, nhưng vẫn ngẩng đầu đối diện và đối kháng với hắn. Có điều chút xương cứng bướng bỉnh này, hắn chẳng để vào mắt, vuốt nhẹ một cái là gãy.

Bàn tay hắn vuốt qua bờ vai đang run rẩy của nàng.

“Trẫm có một tòa đế lăng khổng lồ.”

Ánh Tuyết Từ nhất thời không hiểu hắn đang nói gì, nhíu mày nhìn hắn. Mộ Dung Dịch thong thả: “Trẫm chết trước, trẫm liền vào đó đợi nàng. Nàng chết rồi, trẫm liền táng nàng vào trong. Có điều nàng phải đợi trẫm một chút.”

Đôi mày Ánh Tuyết Từ nhíu lại sâu hơn: “Ai thèm ở đế lăng của ngài?” Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của nàng phủ đầy băng sương: “Đợi ngài làm gì?”

Mộ Dung Dịch nhìn nàng: “Trẫm cần thời gian để nuôi dạy Thái tử của chúng ta nên người.”

Hắn bình thản nói, như thể đã nghĩ chuyện này trong đầu hàng ngàn vạn lần: “Nếu trẫm đi trước, nàng làm Thái hậu lâm triều, trẫm sẽ khâm mệnh tám vị đại thần phụ chính kiềm chế lẫn nhau, đồng thời để lại cho nàng năm vạn thân quân, hai mươi vạn quân Liêu Đông, ba mươi vạn quân Tái Bắc. Trong vòng mười lăm năm, không ai có thể đe dọa đến địa vị của nàng và Thái tử. Mười lăm năm sau, Thái tử cũng đã khôn lớn, tự khắc sẽ có toan tính của riêng mình.”

Ánh Tuyết Từ bị những lời này làm cho sững sờ hoàn toàn trong chốc lát. Mộ Dung Dịch nhân lúc này ôm chầm lấy nàng, hơi thở nam tính trầm uất xâm lấn tới. Hắn hôn lên mái tóc dài của nàng, không cho nàng cơ hội phản ứng: “Dung Dung, sinh cho trẫm một đứa con? Bất kể trai hay gái, chỉ cần là cốt nhục của nàng, trẫm có thể giao tất cả cho nó. Chỉ cần nàng hứa với trẫm, sau trăm tuổi sẽ cùng táng vào đế lăng, phu thê cùng quan, vĩnh viễn không rời xa.”

Nụ hôn của hắn vừa dày vừa kịch liệt, như cơn mưa hạ dữ dội quấn lấy cổ và bờ vai nàng. Nàng bị cách hôn thô bạo này làm cho giống như con cá thiếu nước, trên giường sập ưỡn cong thắt lưng, dùng cánh tay trắng ngần đẩy hắn, bị hắn gập tay lại mà hôn, từ đầu ngón tay hôn đến tận mặt trong cánh tay.

Ánh Tuyết Từ vùng vẫy đến mồ hôi đầy mình, áo lụa dính sát vào thân hình mảnh mai, phác họa ra vòng eo nhỏ nhắn thanh thoát tựa liễu rủ, trước mắt Mộ Dung Dịch thấp thoáng gợn sóng xuân.

“Ai thèm sinh con cho ngài chứ?”

Nàng cuống lên, đá hắn một cái, bị hắn ấn lại không thể động đậy. Nàng xoay người, mặt vùi vào gối. Mộ Dung Dịch nắm lấy eo nàng, thong thả giúp nàng vén từng sợi tóc dài ra sau lưng, để lộ gương mặt cho nàng hít thở. Chính quan miện của hắn cũng bị nàng làm cho tung ra, hắn dứt khoát tháo quan xuống, ném xuống đất. Không có vàng ngọc làm nền và trang sức, vẻ cường thế và ngạo mạn giữa lông mày hắn lộ ra hết thảy: “Nàng hãy nghĩ cho kỹ lại xem?”

“Hôm nay trẫm không có tấu chương phải phê, có thừa thời gian để đợi nàng đổi ý.”

Thân thể Ánh Tuyết Từ run lên như một mảnh tuyết, mỏng manh như thể sắp bị ánh sáng chói mắt này rọi cho tan chảy. Mộ Dung Dịch ngẩn ngơ, đưa tay muốn chạm vào mặt nàng, lại nghe thấy nàng khẽ nói: “... Ta cũng đã làm Thái hậu rồi.”

Hắn rũ mắt nhìn nàng, môi nở nụ cười: “Nhanh như vậy đã nghĩ thông rồi sao?”

Nàng không thèm để ý hắn, tiếp tục run giọng nói: “Ta làm Thái hậu rồi... còn phải nghe lời ngài sao?”

Hắn nhíu mày một cái, đỡ nàng ngồi dậy. Ánh Tuyết Từ mềm yếu tựa vào gối, bị hắn ức h**p đến thảm thương, khóe mắt đọng nước. Khi nhìn hắn, đôi mắt nàng vẫn minh lãnh như ban đầu: “Đợi ta làm Thái hậu, liền tìm mười bảy mười tám trai bao, ai nấy đều trẻ trung tuấn tú hơn ngài, ta cũng tìm cho cả a tỷ nữa!”

Lúc này rồi mà nàng vẫn không quên người tỷ tỷ cũng trẻ tuổi đang góa bụa của mình.

Nàng đỏ mũi, nhỏ giọng rơi lệ, vừa rơi vừa sụt sịt: “Ngài chết đi, ta và a tỷ cùng nhau phong lưu khoái lạc. Người nhà Mộ Dung các người chẳng có ai là thứ tốt đẹp cả. Ta mới không thèm nghe lời ngài. Dựa vào cái gì ngài bảo ta làm gì ta phải làm cái đó? Ai hiếm lạ cái đế lăng của ngài, tự ngài đi mà ở!”

Mặt Mộ Dung Dịch lập tức lạnh ngắt: “Nàng dám?”

“Ta có gì mà không dám?” Nàng đỏ mắt, đáng thương mở đôi mắt đẫm lệ, bướng bỉnh cắn môi: “Dù sao lúc đó ngài đều chết sạch rồi! Ngài lấy a mỗ của ta ra đe dọa ta, ngài rõ ràng biết bà là người ta trân trọng nhất, vậy mà ngài còn định, còn định ném bà vào lửa——”

Nước mắt Ánh Tuyết Từ không ngừng được, lã chã rơi xuống. Nàng nức nở đến mức gần như không thể nói hết một câu: “Ngài còn giẫm lên cánh tay họ, sai người đánh Trương Thái y. Ngài làm đủ chuyện ác, Mộ Dung Dịch, ngài, ngài sẽ bị báo ứng!”

Nàng căn bản không biết mắng người, vài từ ngữ tổn thương người duy nhất mà nàng học được cũng chỉ có một chữ chết, cùng với những từ văn vẻ như thương thiên hại lý, táng tận lương tâm, cùng lắm thêm từ lòng lang dạ thú.

Sắc mặt Mộ Dung Dịch từng trận xanh mét, hắn hiếm khi bị chọc giận đến mức này. Hắn sa sầm mặt tách chân nàng ra: “Vậy sao? Trẫm chết rồi, nàng liền muốn tìm mười bảy mười tám trai bao? Một mình trẫm nàng còn chịu không nổi, mười bảy mười tám kẻ, nàng muốn trẫm phát điên, muốn tìm một cách không thể diện nhất để tuẫn táng cho trẫm sao?”

Ánh Tuyết Từ nức nở đẩy hắn: “Vậy thì a tỷ tám người, ta bảy người!”

Trước mắt Mộ Dung Dịch tối sầm lại. Hắn đang cùng nàng bàn chuyện tìm mấy trai bao sao? Hắn dùng bàn tay lớn bịt cái miệng lảm nhảm không ngừng của nàng lại, cưỡng ép mình bình tĩnh lại, gân xanh nơi thái dương khẽ giật đau, nghiến răng nói: “Nàng đừng hòng!”

Hắn mặc kệ nàng vùng vẫy, cúi đầu gặm nhấm môi nàng: “Nàng muốn làm Thái hậu? Vậy cũng phải sinh ra Thái tử trước đã.”

Hắn lạnh lùng giễu cợt: “Đây chính là điều nàng nói ghét trẫm, không yêu trẫm sao?”

Ánh Tuyết Từ lệ nhòa mắt: “Thì đã sao? Đổi lại là bất kỳ người đàn ông nào khác cũng đều như vậy cả.”

Trong ánh mắt cực kỳ âm trầm của hắn, nàng rụt rè nhưng vẫn dũng cảm nghênh đón: “Thân thể của ta, cũng đâu phải chỉ có một mình ngài mới có thể chạm vào!”

Gần như ngay lập tức, cổ họng Mộ Dung Dịch dâng lên một vị tanh ngọt, trái tim bị chọc giận đến đau âm ỉ.

Hắn phẫn nộ nắm lấy cổ tay nàng, dốc sức kiềm chế để không nhìn nàng, đôi môi mỏng lướt qua một nụ cười lạnh: “Còn ai nữa? Nàng còn muốn ai chạm vào nàng? Mộ Dung Khác đã chết rồi!”

Ánh Tuyết Từ ngậm lệ, cuộn tròn dưới thân hắn: “... Ta không cần ngài quản.”

Mộ Dung Dịch nhắm mắt lại mới có thể cưỡng ép nén cơn thịnh nộ đó xuống.

Làm sao có thể không quản chứ?

Hắn nhất thời sơ suất, nàng liền gả cho Mộ Dung Khác. Lại nhất thời sơ suất, nàng liền chạy khỏi tầm mắt hắn. Đôi chân này của nàng quả thực không mọc không công, lúc quấn trên eo hắn có thể làm hắn mê mẩn đến quên cả lối về, lúc chạy cũng thật đủ tuyệt tình. Chưa đầy sáu canh giờ, dắt díu cả nhà, một người cũng không sót.

Đêm qua còn dưới thân hắn vũ mị quyến luyến, hôm nay đã có thể mở miệng nói ra những lời tuyệt tình như thế. Nếu hắn thực sự không quản, chẳng lẽ nàng muốn gả cho người khác sao?

Nàng năm nay mới mười bảy tuổi. Hắn bắt được nàng rồi, nếu không bắt được thì sao?

Hắn không nghĩ nàng có thể thực sự thủ tiết cả đời.

Không phải cho rằng nàng lăng loàn, nam hoan nữ ái vốn là lẽ thường tình, nàng rồi sẽ có lúc cần đến. Đợi đến khi nàng hai mươi tuổi, hai mươi lăm tuổi, ba mươi tuổi—— đợi đến lúc đó, hắn ở xa tận kinh thành, roi dài không tới, thậm chí có thể ngay cả nàng ở đâu cũng không biết. Nếu nàng gặp được người đàn ông mình thích, danh chính ngôn thuận mà thành thân với người đó, động phòng, sinh con, đêm này qua đêm khác, giống như đã từng quấn lấy hắn, mà quấn lấy người đàn ông đó.

Họ có lẽ còn có một đứa con, đứa con đó giống nàng nhiều hơn hay giống chồng nàng nhiều hơn?

Hắn khát khao có một đứa con với nàng đến thế, đứa con sẽ gọi hắn là phụ hoàng, gọi nàng là mẫu hậu. Con của họ nhất định sẽ thông minh đáng yêu, dù giống hắn hay giống nàng cũng đều tốt, sinh ra đã là Thái tử của Đại Ngụy.

Nhưng nếu là giống dã chủng mà nàng tìm chồng khác sinh ra thì không nhất định. Cái giống dã chủng đó có thể bằng một nửa con của hắn không? Sao nàng lại ngốc thế, tìm chồng mà không biết tìm người tốt hơn?

Còn ai có thể tốt hơn hắn chứ?

Nghĩ đến việc nàng sẽ thành thân với người khác, sinh con, chỉ nghĩ thôi hắn đã ghen ghét đến phát điên rồi.

“Nàng nhất định phải chọc tức trẫm như thế sao?”

Hắn đứng dậy, nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn khóc đỏ hoe của nàng, ngón tay cái lau đi vệt lệ trên mí mắt nàng. Ánh Tuyết Từ đẩy cánh tay hắn: “Ngài đi đi!”

Mộ Dung Dịch bất động thanh sắc, từng chút từng chút dùng đầu ngón tay lau sạch nước mắt trên mặt nàng rồi mới đỡ nàng ngồi dậy, quỳ một gối trước mặt nàng, nắm chặt hai cánh tay nàng. Thấy nàng khóc như hoa lê đẫm mưa, hắn hít sâu một hơi, giọng điệu dịu lại: “Bắt đầu lại có được không?”

“Trẫm và nàng, bắt đầu lại.”

“Cứ coi như hôm nay là lần đầu gặp mặt, trẫm yêu thích nàng, muốn đến Ánh gia cầu cưới nàng. Không có Mộ Dung Khác, cũng không có ai khác, chỉ có trẫm và nàng.”

Vốn dĩ nên là như thế.

Hắn chẳng qua là muốn mọi thứ quay lại đúng quỹ đạo mà thôi.

Mắt Ánh Tuyết Từ sưng lên như hạt đào, nàng cúi đầu, lộ ra một đoạn cổ thon dài thanh tú, đôi vai nhấp nhô, trông đáng thương vô cùng.

Một giọt nước mắt men theo cằm nàng nhỏ xuống mu bàn chân hắn, nóng đến mức tim hắn nhói đau.

Hắn nhíu mày, thấp giọng gọi nàng: “Dung Dung.”

Ánh Tuyết Từ nghe tiếng ngẩng đầu lên, mái tóc dài ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn cỡ lòng bàn tay, dáng vẻ nhu nhược yêu kiều. Tay hắn mang theo mùi hương bạc hà và đào, một nửa đến từ bình dầu thuốc đó, một nửa đến từ loại xà phòng hương đào hắn đổi dùng để rửa tay cho nàng, át đi mùi Long Diên hương vốn trầm nồng trên người hắn.

Hắn luồn hai tay qua nách nàng, bế nàng ngồi lên đầu gối mình, nhíu mày nhìn vẻ mặt nhòa lệ của nàng. Hắn muốn lau lệ cho nàng, bị Ánh Tuyết Từ đẩy ra, nàng nói tay ngài bẩn ta không cần, rồi quay lưng đi, lấy ống tay áo mình lau mặt. Nàng lúc nào cũng yêu sạch sẽ, tỉ mỉ lau sạch mặt từng chút một rồi lại chê ống tay áo bẩn.

Vẻ mặt căng cứng của Mộ Dung Dịch lúc này hơi giãn ra, hắn xoa xoa thái dương: “Trẫm bảo người mang quần áo vào cho nàng, nhân tiện mang nước vào rửa mặt nhé?”

Ánh Tuyết Từ nhỏ giọng nói được, vừa nói vừa vểnh đầu ngón tay lên, túm lấy ống tay áo dính vệt lệ, không muốn chạm vào da thịt.

Người bên ngoài nhanh chóng mang quần áo và nước sạch vào. Ánh Tuyết Từ bưng quần áo đi thay, Mộ Dung Dịch theo sau, nàng quay đầu nhìn hắn: “Ngài không được đi theo.”

Bước chân Mộ Dung Dịch dừng lại trước bình phong, nhướng nhướng mày: “Thực sự không cần trẫm giúp sao? Vậy trẫm đợi nàng ra ngoài.”

Ánh mắt đầy thâm ý của hắn ném về phía bức bình phong đang được ánh nến hắt vào. Có ánh sáng chiếu tới, cái bóng mềm mại của nàng đổ lên đó, cái cổ và cánh tay mảnh dẻ, sự mềm mại đầy đặn và vòng eo nhỏ nhắn không đầy một nắm tay, tất cả đều hiện rõ mồn một...

Ánh Tuyết Từ cúi đầu thổi tắt nến trên đài.

Bình phong tối sầm lại.

Mí mắt Mộ Dung Dịch giật mạnh một cái.

Thay xong quần áo, Ánh Tuyết Từ chạy chậm ra ngoài. Nói là chạy chậm, thực chất nàng còn đang đau, không chạy nhanh được, nhưng chất liệu váy áo trên người mềm mại, chảy tràn trên người nàng như vân nước trong hồ, khiến mỗi bước đi của nàng đều tỏa hương thơm ngào ngạt, sóng sánh lân tinh.

Mộ Dung Dịch đi phía sau nàng, thấy nàng đi tới trước chậu nước bằng vàng ròng, vốc một vốc nước sạch khẽ khàng lau mặt, động tác dịu dàng, lại lấy khăn vải nhúng ướt lau cổ tay bị hắn chạm qua.

Sắc mặt Mộ Dung Dịch hơi sa sầm, rốt cuộc không nói gì. Ánh Tuyết Từ xoay người, giơ dải khăn mình vừa dùng đến trước mặt hắn: “Mộ Dung Dịch, ngài cúi đầu xuống một chút.”

Mộ Dung Dịch còn nhớ lời nàng vừa rêu rao tìm mười tám trai bao, lạnh lùng nói: “Vì sao trẫm phải cúi?”

Ánh Tuyết Từ bèn khẽ kiễng chân, bám lấy cánh tay hắn, đắp dải khăn lên mặt hắn. Dải khăn ấm áp ẩm ướt mang theo hương thơm từ đầu ngón tay nàng vương vấn nơi đầu mũi.

Ánh Tuyết Từ nhẹ giọng hỏi: “Dễ chịu không?”

Mộ Dung Dịch khẽ nhíu mày: “Nàng muốn làm gì?”

Lời còn chưa dứt, nàng ghé sát lại hôn lên môi hắn.

Một nụ hôn chuồn chuồn đạp nước, dải khăn trước mặt rơi xuống. Hắn mở mắt, Ánh Tuyết Từ dịu dàng đứng trước mặt hắn, yếu ớt không chịu nổi, trong ánh nến chiều tà, làn da tỏa ra vẻ sáng mịn như ngọc. Nàng cắn môi, yếu ớt ghé lại gần, đôi môi đỏ dưới làn môi hắn lúc rời lúc chạm.

Nàng ngửa mặt, tóc đen như vân mây, cứ thế mềm mại bám trên ngực hắn. Đôi mắt Mộ Dung Dịch dần sâu thẳm, hắn cúi người bóp lấy cằm nàng: “Cam tâm tình nguyện sao?”

Đầu ngón chân Ánh Tuyết Từ đặt trên mu bàn chân hắn, đôi môi đỏ khẽ hé, răng trắng như hạt bối, tựa như đang nghênh hợp sự xâm lăng của hắn. Tuy nhiên, vào khoảnh khắc hắn sắp hôn xuống, nàng đẩy tay hắn ra, né tránh đi.

“Không cho ngài hôn ta.”

Nàng khẽ lùi về sau hai bước, túm lấy dải áo trượt xuống vai, khóe miệng khẽ cong lên, lạnh lùng nói: “... Buồn nôn.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.