Lồng Hương Tuyết - Hổ Phách Miêu Trụy

Chương 6: Trong giấc mộng, nàng mặc đồ màu đỏ sẫm




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Thái dương của Hoàng đế khẽ đau âm ỉ.

—— Mọi chuyện sao lại thành ra thế này?

Đầu tiên là hắn đến tìm thủ bút của hoàng huynh.

Vì trong đó ghi chép không ít cơ mật, Tạ Hoàng hậu năm đó đã đặc biệt xây dựng một mật thất sau giá sách ở Ngọa Tuyết Trai để cất giữ những thủ bút mật yếu của Tiên đế.

Để che mắt người đời, nàng đã đặt một bức bình phong vẽ hoa chim trước mật thất làm vật che chắn.

Chuyện này chỉ có hắn, Tạ Hoàng hậu và người thợ xây dựng năm đó biết được.

Cửa mật thất vô cùng kín đáo, bất cứ ai đến đây cũng sẽ không nhận ra gian Ngọa Tuyết Trai cổ kính thanh nhã này lại có ẩn tình bên trong.

Mỗi lần hắn vào trong đều cho lui tả hữu, lệnh cho người chờ ở cách lầu không xa.

Hôm nay tiếng mưa dày đặc, hắn ở trong mật thất, đợi khi cầm được thủ bút lúc sinh thời của hoàng huynh bước ra mới nhận ra trong thư phòng có người.

Hắn nhíu mày đang định bước ra, chợt nghe thấy một giọng nói nũng nịu.

Dịu dàng, hơi mềm mại, như một chiếc lông vũ xoay tròn bên tai.

"Lạnh quá."

Bất chợt cởi áo khoác, cánh tay tr*n tr** chạm vào không khí hơi lạnh, nàng khẽ rùng mình một cái.

Ánh Tuyết Từ giơ tay ôm lấy đôi cánh tay mảnh khảnh, khẽ hà ra một hơi nóng.

Lớp lụa trắng của bình phong mịn màng mà mềm xốp. Để hoa văn chim muông hiện rõ trên mặt lụa, người ta đã đặc biệt dùng loại tơ lụa mỏng nhẹ tiến cống từ vùng đất Ngô, nhằm tạo ra vẻ đẹp phong nhã mờ ảo và uyển chuyển.

Tà áo màu xám tuyết của nàng rủ mềm mại trên mặt đất, như ánh trăng chảy tràn trong gian phòng hơi tối.

Lớp lụa trắng phác họa rõ ràng chiếc cổ xinh đẹp, bờ vai gầy mỏng và vòng eo thon nhỏ như một dải lụa của nàng.

Cách hắn chỉ vài bước chân, nàng cởi bỏ xiêm y, cởi giày tất, đôi má ửng hồng nhàn nhạt vì chút thẹn thùng: "Đã tháng sáu rồi mà mưa vẫn thấy hơi lạnh nhỉ."

Hơi thở mềm mại lướt qua chậu xương bồ đặt trên án, những chiếc lá khẽ rung rinh.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt sắp chạm vào chiếc yếm màu hoa sen của nàng, Hoàng đế âm trầm dời mắt đi.

Trong giấc mộng, nàng mặc đồ màu đỏ sẫm.

Lúc này mà bước ra thì e là không kịp nữa rồi.

Nhu La nghe nàng kêu lạnh, vội vàng lấy tấm chăn lụa bên cạnh quấn lấy cơ thể nàng: "Vương phi chịu đựng một chút, lát nữa là khô ngay thôi."

Nàng ngồi xổm trước lò sưởi lật qua lật lại để sấy xiêm y và giày tất cho Ánh Tuyết Từ.

Ánh Tuyết Từ nhìn thấy lọn tóc ướt của nàng liền đưa tay kéo nàng lên sập La Hán, nhận lấy đồ trong tay nàng, tự mình lật mặt sấy: "Em cũng bị mưa ướt rồi, ở đây dù sao cũng không có người ngoài, chúng ta cùng sưởi lửa một chút, tránh để bị cảm lạnh, về nhà lại đau đầu mất."

Nhu La ngẩn người ngồi trên đệm bông mềm mại, nhìn gương mặt Ánh Tuyết Từ được lò sưởi soi rọi thêm rạng rỡ và dịu dàng, trong lòng trào dâng một nỗi xúc động.

Cũng chỉ có Vương phi nhà nàng tâm tính lương thiện mới nói ra những lời này, bản thân bị ướt mà vẫn còn nhớ đến đứa tỳ nữ như nàng. Trên đời này làm gì còn chủ tử nào biết nghĩ cho nô tài như vậy chứ?

Quẹt đi hơi nước trên mắt, Nhu La nghẹn ngào nói: "Có thể theo hầu Vương phi thật là phúc đức tám đời của nô tỳ. Năm đó nếu không nhờ Vương phi cứu nô tỳ từ tay Vương gia ra, nô tỳ e là đã sớm bị một cuộn chiếu rách quẳng vào bãi tha ma rồi, làm sao có được ngày lành như hiện tại? Nô tỳ sẽ cảm niệm ân đức của người cả đời."

Ánh Tuyết Từ im lặng một chút, khẽ ôm lấy vai nàng: "Sống sót được thì càng phải nhìn về phía trước, chuyện cũ hà tất cứ phải nhớ mãi? Sau này nếu không có người ngoài, em có thể gọi ta là Dung Dung."

Hoàng đế phía sau bức bình phong lặng lẽ nhếch môi.

Nàng quả là biết cách an ủi người khác.

Chỉ là lời này, chính nàng có tin không?

Từ khi vào cung đến nay, nàng dường như chưa từng mặc màu sắc nào khác ngoài màu xanh nhạt, màu trắng và sắc thanh đạm. Nàng thua hắn vài tuổi, vậy mà lại cố ý ăn vận bảo thủ, giản dị, che giấu phong thái tuyệt mỹ, cứ như thật sự quyết tâm cả đời này chỉ làm một quả phụ bầu bạn với đèn xanh cửa Phật.

Lần duy nhất nàng mặc rực rỡ một chút chính là chiếc yếm hôm nay, sắc hồng nhạt tựa như từ trong làn da của nàng ánh ra vậy.

Yết hầu của Hoàng đế chậm rãi chuyển động, xuyên qua bức bình phong, hắn lạnh lùng chăm chú nhìn gương mặt xinh đẹp của nàng.

Hắn hừ lạnh một tiếng.

Thành thân mới được hai năm, vậy mà nàng đã tình thâm nghĩa trọng với Lễ Vương đến thế.

Đến chết không đổi sao?

"Vương phi, người có nghe thấy tiếng động gì không?"

Nhu La thắc mắc gãi đầu.

Nàng ta nghe thấy có tiếng đàn ông, hình như truyền ra từ phía sau bức bình phong.

Ánh Tuyết Từ cũng nghe thấy, nàng siết chặt tấm chăn lụa trên người.

Ngay lúc cả hai người đều cảnh giác nhìn về phía bình phong, ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng vật gì đó bị đổ vỡ.

Nhu La xỏ giày chạy ra ngoài: "Thì ra là tiếng động từ bên ngoài truyền vào. Vương phi, người cứ ngồi đây, nô tỳ ra ngoài xem sao."

Ánh Tuyết Từ không kéo nàng lại kịp, trơ mắt nhìn nàng chạy ra ngoài, nàng vội vàng nhặt chiếc áo khoác đã khô một nửa lên mặc vào.

Nàng còn muốn xỏ giày tất, nhưng tất lụa đã ướt sũng, nàng đành rụt đôi chân lại, ôm gối ngồi trên sập chờ Nhu La quay về.

Chờ mãi không thấy Nhu La đâu, hơi nóng từ lò sưởi bốc lên không thoát ra được, khiến căn phòng vô cùng bí bách.

Đầu óc Ánh Tuyết Từ choáng váng, sau khi khẽ hắt hơi một cái, nàng nhận ra có lẽ mình đã bị nhiễm phong hàn.

Thế thì thật tệ, nếu nàng ngã bệnh sẽ không thể đi hầu hạ Thôi Thái phi, bà ta chắc chắn sẽ tìm cớ để gây khó dễ cho nàng...

Cơ thể càng lúc càng lạnh, nàng chỉ muốn áp sát vào lò sưởi ấm áp kia, gần hơn chút nữa, gần hơn chút nữa.

Cuối cùng, nàng gục xuống chiếc bàn gỗ đặt chậu xương bồ, chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Hoàng đế bước ra từ sau bức bình phong, ánh mắt sâu thẳm rơi trên thân hình đang cuộn tròn của Ánh Tuyết Từ.

Ngay cả khi ngủ nàng cũng phải vùi mặt vào đầu gối, hàng mi đen cong vút run rẩy, vô thức phả ra hơi thở nóng hổi.

Đôi bàn chân thò ra dưới vạt váy rất nhỏ, thậm chí còn chẳng bằng bàn tay hắn.

Cổ chân mảnh khảnh, đầu ngón chân ửng hồng.

Làn da trên mu bàn chân quanh năm không thấy ánh sáng, toát ra vẻ mịn màng như ngọc ấm, giống một tờ giấy trắng chưa hề bị vấy bẩn.

Hoàng đế thu hồi tầm mắt, trong lòng ẩn hiện mấy phần phiền muộn, cất giọng gọi ra ngoài: "Lương Thanh Đệ."

Ngoài cửa, Lương Thanh Đệ thưa một tiếng nhưng không vào: "Bệ hạ, nô tài có mặt."

"Đi chuẩn bị kiệu." Hoàng đế nói: "Nàng bệnh rồi, đi mời một vị Thái y tới, không cần nói là do trẫm sai bảo."

Giọng nói lạnh nhạt của Hoàng đế hòa lẫn trong tiếng mưa xối xả trở nên vô cùng trầm thấp, không thể nghe ra được cảm xúc gì.

Là vui, là giận, là có tình, hay là vô tình.

Lương Thanh Đệ không đoán ra được, đành che ô rảo bước vào màn mưa để đi làm việc Hoàng đế giao phó.

Dẫu cho ông đã hầu hạ Bệ hạ mười mấy năm rồi cũng không thể nắm bắt được tính khí của vị Thiên tử trẻ tuổi này.

Vừa rồi ông ở bên ngoài, bị một tia chớp tím nơi chân trời làm phân tâm, nhất thời không canh chừng kỹ, để Lễ Vương phi và tỳ nữ chạy vào Ngọa Tuyết Trai trú mưa.

Muốn gọi người ra thì đã không kịp, may mà ông nhanh trí, cố ý làm vỡ bình hoa trên bệ cửa sổ bên ngoài.

Tỳ nữ kia chạy ra trước, ông vội sai người dưới tay giữ nàng ta lại, lúc này chưa thể quay về ngay được.

Còn về phần Lễ Vương phi...

Có Bệ hạ trông nom, chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì lớn.

Hoàng đế dặn dò Lương Thanh Đệ xong, mắt nhìn thẳng bước qua bên cạnh Ánh Tuyết Từ.

Bất chợt, tay áo bị người ta nắm lấy, hơi thở ẩm ướt của nữ nhân phả lên xương cổ tay đang hạ thấp của hắn.

Rất nóng.

Khiến hắn nghi ngờ có phải nàng sắp sốt đến mức mê sảng rồi không.

Hắn lẳng lặng nhìn qua, nghĩ thầm nếu lúc này nàng tỉnh lại, đối diện với hắn trong tình trạng y phục không chỉnh tề, nàng sẽ khóc đến mức nào.

Lúc đó hoàng huynh từng dặn dò hắn: "Trường Thắng, tiểu thư Ánh gia tính tình yếu đuối, sau này đệ gặp nàng thì không được dọa nàng đâu đấy. Cẩn thận nàng về mách cha mẹ mà khóc nhè, thì mối nhân duyên ta khổ công cầu cho đệ sẽ bay mất."

Trường Thắng là nhũ danh của hắn.

Hắn tên Mộ Dung Dịch.

Dịch, nghĩa là hân hoan vui vẻ.

Hoàng tẩu ngồi bên cạnh hoàng huynh, cười mỉm chi nói với hắn.

Vị tiểu thư họ Ánh kia tên gọi Tuyết Từ.

Ánh Tuyết Từ.

Nhũ danh là Dung Dung.

Chữ Dung trong Lê hoa viện lạc dung dung nguyệt.

Sân viện hoa lê, ánh trăng dìu dịu.

Hắn liền nhớ kỹ.

Không được ức h**p cô nương Ánh gia tên gọi Dung Dung kia.

Vậy mà lúc này, hắn lại nghe Ánh Tuyết Từ mơ màng gọi: "A mỗ, ta đau đầu quá."

Hóa ra là đang gọi nhũ mẫu của nàng.

Hoàng đế cúi thấp người, nắm lấy cổ tay mềm mại của nàng, thong thả gỡ từng ngón tay nàng ra, rút tay áo của mình lại. Hắn khoanh tay đứng nhìn rồi nói: "Vậy thì phải làm sao đây, hửm?"

Câu trả lời của "a mỗ" thật lạnh lùng, giọng nói cũng khàn đục.

Ánh Tuyết Từ cảm thấy có mấy phần tủi thân, nàng khịt mũi, đầy lòng luyến lưu nép lại gần lòng bàn tay của "a mỗ". Gò má nàng khẽ áp vào bàn tay to lớn lạnh lẽo của hắn, mềm mại cọ cọ.

"A mỗ cứu ta với." Nàng thầm thì mềm mại, giống hệt như đang làm nũng: "Dung Dung đau."

Hoàng đế khẽ mỉm cười.

Nụ cười đó thoáng qua rồi biến mất, rất nhanh đã trở lại vẻ nhạt nhòa lãnh đạm.

Hắn mân mê bông hoa nhài bên tóc mai của nàng, nghiền nát giữa đầu ngón tay, đưa lên mũi khẽ ngửi. Hàng mi dài buông xuống mấy tầng bóng râm: "Hóa ra không phải Dung Dung trong câu Lê hoa viện lạc dung dung nguyệt."

"Mà là Dung Dung trong câu Thu thiên viện lạc dung dung nguyệt, tu đổ hồng chi thụy hải đường."

Sân viện xích đu trăng dìu dịu, thẹn nhìn hải đường đỏ ngủ say.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.