Ta nhìn Lâm Thanh Việt một cái.
“Huynh ấy nói gì về ta?”
Liễu cô nương cười.
“Nói muội giỏi giang, cũng nói trước kia huynh ấy khốn nạn.”
Lâm Thanh Việt ho một tiếng.
“Nàng bớt nói vài câu.”
Ta không nhịn được cười.
Lục Vọng Thư ngồi bên cạnh ta, cũng cười theo.
Lâm Thanh Việt thấy vậy, thần sắc rất mềm.
Sau tiệc, hắn tiễn chúng ta ra khỏi phủ.
Trước khi lên xe, hắn bỗng nói:
“Tri Vi.”
Ta quay đầu.
Hắn đưa tới một chiếc hộp nhỏ.
“Cho Lục thiếu chủ.”
Lục Vọng Thư nhận lấy, mở ra xem.
Bên trong là một con chim gỗ mới khắc.
Đường dao rất vụng, nhưng nhìn ra được khắc rất nghiêm túc.
Lâm Thanh Việt hơi mất tự nhiên.
“Tay ta vụng, khắc không đẹp.”
Lục Vọng Thư nhìn rất lâu.
Sau đó ngẩng đầu nói:
“Rất tốt.”
Lâm Thanh Việt thở phào nhẹ nhõm.
Ta nhìn bọn họ, một người chậm chạp nhưng chân thành, một người vụng về lại mang áy náy đến muộn, bỗng cảm thấy nhiều chuyện có lẽ thật sự có thể chậm rãi tốt lên.
Không phải xóa sạch.
Chỉ là về sau bớt đau hơn một chút.
Trên xe ngựa về Lục phủ, Lục Vọng Thư vẫn ôm con chim gỗ kia nhìn.
Ta hỏi:
“Thích không?”
Chàng gật đầu.
“Huynh ấy muốn làm hòa.”
Ta nói:
“Có lẽ vậy.”
“Nàng muốn không?”
Ta nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh đèn trước cửa Lâm phủ dần dần xa.
“Từ từ thôi.”
Lục Vọng Thư gật đầu.
“Vậy thì từ từ.”
Vài năm sau, Lục lão thái quân giao toàn bộ Lục gia vào tay chúng ta.
Hôm ấy nắng rất đẹp.
Trong sảnh đứng đầy tộc nhân.
Không còn ai đem sự si ngốc của chàng ra cười nhạo.
Khi Lục Vọng Thư nhận gia chủ ấn, tay vẫn còn hơi run.
Ta đứng bên cạnh chàng, như ngày thành hôn năm ấy, tay áo khẽ chạm vào mu bàn tay chàng.
Chàng nghiêng đầu nhìn ta.
“Tri Vi.”
“Ừ?”
“Ta sợ.”
Ta cười.
“Ta biết.”
“Vậy nàng vẫn ở đây sao?”
“Ở đây.”
Chàng liền vững vàng nhận lấy con ấn kia.
Về sau rất lâu, ta vẫn nhớ buổi sáng ấy.
Nhớ cả sảnh đường tĩnh lặng, nhớ ánh nắng rơi trên vai Lục Vọng Thư, nhớ rõ ràng chàng sợ hãi nhưng không hề lùi bước.
Cũng nhớ từ đường nhiều năm trước, đám nữ quyến trong tộc đã cười ta như thế nào.
Đích nữ phối với kẻ ngốc.
Đúng là chuyện lạ.
Bọn họ không biết, thứ ngày ấy ta cúi người nhặt lên chưa từng là sự nhục nhã.
Đó là con đường để ta rời khỏi thiên vị, tranh đoạt, tiếng khóc và ánh mắt lạnh lùng của Lâm gia.
Cũng là con đường để Lục Vọng Thư được người ta dắt ra khỏi mùi thuốc nhiều năm, cơn mộng về lửa, tiếng cười nhạo và sự im lặng.
Chúng ta đều từng bị người ta đặt sai vị trí.
May mà về sau, không ai trong chúng ta còn ở lại chỗ cũ.

