Sự thật chứng minh, công tắc của d*c v*ng một khi đã được bật lên thì sẽ không thể nào thu xếp kiểm soát lại được nữa.
Tần suất tôi chạm mặt Chu Duật tại nơi làm việc tăng lên một cách rõ rệt, từ hội nghị lớn cho đến hoạt động nhỏ, phàm là những nơi có thể liên quan chút đỉnh thì anh ấy đều cố gắng đến bằng được.
Sau khi kết thúc, ở trong văn phòng riêng, phòng nghỉ, hay đôi khi thậm chí là ở cầu thang của hội trường, tôi bị anh ấy quấn lấy ở trong góc với tâm trạng đầy vẻ nơm nớp lo sợ.
"...Chu Duật anh muốn làm gì thế?"
"Muốn hôn, một cái thôi."
Một cái rồi lại một cái nữa.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày, mùa mưa dầm dài dằng dặc vừa mới kết thúc thì ánh nắng mặt trời đã trở nên gay gắt độc địa không một chút đắn đo.
Mùa hè đã bắt đầu rồi.
Vào ngày cuối tuần sóng nhiệt cuồn cuộn, tôi nằm trên đùi Chu Duật ăn kem, Scarlett nằm sấp trên bụng tôi l**m lông trên móng vuốt mèo, Chu Duật thì đang xem xét các bản báo cáo tóm tắt của tập đoàn trên máy tính bảng.
"Bế nó đi chỗ khác đi, nóng quá à." Tôi lười biếng lên tiếng.
Chu Duật nhìn chằm chằm không chớp mắt vào các số liệu trên màn hình, một tay vươn ra nhấc Scarlett lên: "Đến chỗ bố nào."
Nhiệt độ cao càn quét xâm nhập, cả thành phố bị phơi đến mức trở nên héo rũ dưới ánh nắng gay gắt. Tôi dán mắt ra ngoài cửa sổ thẫn thờ ngơ ngác, tưởng tượng những tòa kiến trúc kia chính là những cây nến, đang tan chảy ra từng chút một dưới ánh mặt trời...
Đột nhiên, một bóng đen đột ngột từ trước cửa sổ rơi xuống.
Đó là một con ve sầu màu đen có kích thước to lớn, ngửa bụng rơi xuống trên ban công, đã chết rồi.
Tôi đang thắc mắc làm thế nào mà con ve sầu lại bò lên được đây thì tiếng chuông của cuộc gọi thoại kia bỗng vang lên một cách đầy đột ngột vào ngay thời điểm này.
Cuộc điện thoại là gọi cho Chu Duật, anh nhìn trân trân vào màn hình ngẩn người ra hai giây rồi đột ngột đứng bật dậy khỏi ghế sô pha.
"Chu Hoài, em đang ở đâu thế?"
"Em đang ở Hà Lan mà anh trai, chút tình hình này thì chắc nhà chúng ta đã sớm điều tra ra rồi chứ nhỉ."
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói đã lâu không nghe của Chu Hoài, gây ra tai họa lớn như thế mà vẫn giữ nguyên cái giọng điệu mặc kệ cho lũ lụt ngập trời.
"Chu Hoài! Cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi à! Có biết mọi người lo lắng đến mức nào không hả?" Tôi gào lên với chiếc ảnh đại diện WeChat của Chu Hoài ở chính giữa màn hình, giống như thể cậu ấy đang ở ngay trước mặt vậy.
"Ái chà, bạn học Chúc Tiêu!" Chu Hoài tỏ ra ngạc nhiên, "Sao cậu lại ở cùng một chỗ với anh trai tớ thế? Có phải hai người sắp sửa có tin vui rồi không? Xin chúc mừng xin chúc mừng nha."
"Đừng có lảng sang chuyện khác." Chu Duật lộ ra uy nghiêm của người anh cả, "Càn quấy lâu như vậy rồi, cũng đến lúc phải về nước rồi chứ? Anh không cần biết em đang hẹn hò với bạn trai hay bạn gái, kiểu gì cũng phải đối mặt nói rõ ràng một lượt với bố mẹ."
"Về nước ấy ạ, trước mắt thì vẫn chưa được đâu."
"Lại làm sao nữa đây?"
"Có chút rắc rối đấy, cần phải mời hai người qua đây một chuyến trước đã." Chu Hoài nói, "Chỉ anh và Chúc Tiêu thôi, tạm thời đừng nói cho những người khác biết, đặc biệt là bố mẹ."
"Cậu... không xảy ra chuyện gì đấy chứ?" Tôi và Chu Duật nhìn nhau một cái, trái tim đều không kìm được mà treo ngược lên.
"Yên tâm đi, tớ ở nước ngoài cũng là một công dân Trung Quốc nhập gia tùy tục, tuân thủ kỷ cương pháp luật." Chu Hoài cười xòa nói một cách qua loa, "Cứ quyết định như vậy đi nha, visa Schengen mười năm của hai người chắc là đều chưa hết hạn đâu đúng không? Vé máy bay để tớ mua, có điều, xin hai người nhất định phải tranh thủ thời gian."
"Nhớ kỹ là phải giữ bí mật đấy nhé! Bye bye cả nhà thân yêu, hẹn gặp lại ở Hà Lan!"
*
Hồ Diệc Thần ngồi một mình trong phòng chuyên khoa, đang ăn một phần đồ ăn ngoài vừa mới được giao tới.
Người hướng dẫn từ bên ngoài đi vào, lúc cầm lấy chiếc ly giữ nhiệt trên bàn lên thì lườm cậu một cái: "Cậu suốt ngày ăn uống không lành mạnh quá rồi đấy, không phải trong viện chúng ta có nhà ăn sao?"
Hồ Diệc Thần vừa gặm gà rán vừa đáp lại một cách đầy lý lẽ cứng cỏi: "Hút thuốc cũng đâu có lành mạnh đâu, em cũng có thấy thầy hút ít đi đâu."
"Cái thằng nhóc này thích cãi cùn đúng không."
"Đâu có dám đâu ạ, ý của em là nói..." Hồ Diệc Thần bày ra vẻ mặt cười cợt nhả, "Có thầy và nhiều tiền bối, đàn anh đàn chị ở đây như vậy, em khó mà không sống lâu trăm tuổi được."
Người hướng dẫn cười khẩy, lại lắc đầu thở dài một tiếng: "Tiểu Hồ à, năm nay cậu 24 tuổi đúng không?"
"Dạ vâng ạ."
Người hướng dẫn rút từ trong tủ tài liệu ra một chiếc túi đựng hồ sơ, ném cho Hồ Diệc Thần.
"Trước tiên đừng xem bản chẩn đoán vội, hãy xem tấm phim chụp CT cản quang này đi, để tôi kiểm tra cậu một chút."
Hồ Diệc Thần lau sạch những vết dầu mỡ trên tay, dán tấm phim lên trên chiếc đèn đọc phim, nghiêm túc nghiên cứu bắt đầu xem xét.
"Vùng đầu tụy có bóng mờ mật độ bất thường, tính chất chưa thể xác định... Tuyến tụy trông có vẻ sưng to ở một mức độ nhất định, đường nét viền khá là mờ nhạt... Ừm, cân nhắc đến khả năng ung thư tuyến tụy ạ?"
Người hướng dẫn không tỏ thái độ đồng ý hay phản đối: "Xem tiếp một tấm khác đi."
Hồ Diệc Thần nhíu chặt đôi lông mày nhìn một hồi, giọng điệu trở nên nghiêm trọng hẳn lên: "Đã di căn sang gan rồi."
"Được đấy Tiểu Hồ, tiến bộ nhiều đấy." Người hướng dẫn gật gật đầu, "Bệnh nhân này bằng tuổi với cậu, gặp phải tình trạng thế này thì đừng nói là tôi, ngay cả các sư tổ sư bà của cậu có hợp lực lại cũng đều không có hy vọng cứu về được đâu. Vậy nên chàng trai trẻ à, hãy trân trọng cơ thể của mình đi."
Hồ Diệc Thần liếc nhìn phần gà rán còn thừa lại một góc nhỏ, liền mất hết cả cảm giác ngon miệng.
Trừ phi có kỳ tích xuất hiện, bằng không người bệnh nhân bị cậu nhìn thấy tấm phim chụp này, xác suất cao là chỉ còn lại vài tháng để sống mà thôi.
Vua của các loại ung thư. Hồ Diệc Thần gần như có thể tưởng tượng được mạng sống sẽ tàn tạ héo úa một cách nhanh chóng như thế nào dưới sự gặm nhấm tàn phá của bệnh tật.
"Được rồi, thu dọn bệnh án cho tốt đi, đi cùng tôi đến kiểm tra phòng bệnh một chuyến, sau đó đến giờ tan ca thì tan ca."
"Dạ vâng ạ!"
Hồ Diệc Thần đem tấm phim cất ngược vào trong túi, vội vã nhét trở lại vào trong tủ tài liệu.
Khoảnh khắc bước chân ra khỏi cánh cửa phòng chuyên khoa, cậu sực nhớ ra bản thân còn chưa nhìn rõ xem người bệnh nhân bất hạnh kia tên là gì.
Mà thôi bỏ đi, lỡ như lại là người quen biết thì chẳng phải càng thêm đau lòng thắt ruột hơn sao.
Cậu lắc lắc đầu, cố gắng tỏ ra một bộ dáng của một người bác sĩ trưởng thành đã xem nhẹ chuyện sống chết, bám sát theo bước chân của người hướng dẫn.
Trong tủ tài liệu xếp thành những hàng bệnh án chỉnh tề ngay ngắn, bộ hồ sơ vừa mới được lấy ra rồi đặt lại kia đang bị lệch nhẹ đi một góc, để lộ thấp thoáng thông tin ghi trên phần nhãn mác.
[Tên bệnh nhân: Chu Hoài.]
[Tuổi: 24 tuổi tròn.]
[Kết quả chẩn đoán: Ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối.]
*
Đặt chân xuống mặt đất Amsterdam là vào một buổi sáng sớm, cùng là bước vào mùa hè, thế nhưng những cơn gió ở nơi này lại thổi đến mức khiến người ta phải run rẩy cầm cập.
"Mấy ngày nay trời mưa, nhiệt độ giảm xuống rất mạnh." Chàng trai tự xưng là A Nam kia đưa cho tôi một chiếc áo khoác, "Khoác lên người đi."
Suốt dọc đường rời khỏi sân bay, bầu trời mây mù âm u dày đặc. Tôi và Chu Duật ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe ô tô, không một ai có thể thốt ra được lấy một lời.
A Nam đang lái xe, những lúc xoay chuyển chiếc vô lăng, nơi cổ tay để lộ ra một đường hình xăm, ngón tay áp út bên tay trái có đeo một chiếc nhẫn.
Cậu ta là một chàng trai vạm vỡ khỏe khoắn, cắt tóc đầu đinh, làn da màu bánh mật, ở vị trí xương chân mày còn có một vết sẹo hơi mờ. Giọng nói mang âm điệu Đài Loan.
Trong khoang xe đầy im lặng, chỉ có tiếng của thiết bị định dẫn đường là vang lên không ngừng nghỉ.
"Xin lỗi nhé. Sau khi đến nơi này, số lần tôi đi ra ngoài cũng không nhiều."
"Không sao đâu." Tôi khẽ khàng đáp lại, tầm mắt tìm kiếm hướng về phía bên cạnh mình.
Chu Duật nghiêng đầu tựa sát vào chiếc cửa kính xe, không nhìn rõ được biểu cảm. Tôi vươn ngón tay trỏ ra dò dẫm tiến vào trong lòng bàn tay anh, anh không quay đầu lại, chỉ lặng im không nói mà nắm chặt lấy tay tôi.
Bầu không khí bất an đã bắt đầu lan tràn ra kể từ khoảnh khắc nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy xuống dốc của A Nam xuất hiện ở đại sảnh sân bay rồi.
Nghe cậu ta nói xong câu "A Hoài muốn tự mình giải thích tất cả mọi chuyện", chúng tôi liền đi theo bước lên xe.
A Nam rất ít lời, cả con người cậu ta như bị ngập chìm trong một sự mệt mỏi đầy bất lực nào đó.
Một người có cuộc sống hạnh phúc thì không nên biểu hiện ra trạng thái như thế này.
Phong cảnh lướt nhanh qua bên ngoài cửa sổ xe, những sắc màu rực rỡ xen lẫn nhau của khu đô thị châu Âu vào ngày âm u trông giống như bị bám một lớp bụi bặm. Mây tích tụ đè nặng lên những ngọn chóp nhọn của nhà thờ giáo đường, bầy chim bồ câu lượn quanh quảng trường bay lơ lửng ở tầm thấp.
Chúng tôi vượt ngàn dặm xa xôi mà đến, dường như đang tiến lại ngày một gần hơn với một sự thật mà bản thân không hề mong muốn phải đối diện.
"Hello, cả nhà thân yêu ơi, có nhớ em không nào?”
"Đứng ngốc ra đó làm gì thế, ngồi đi chứ.”
"Sao vậy? Như này đã không nhận ra được nữa rồi à?"
Người nằm trên giường bệnh mang thân hình gầy gò héo hắt, lúc nhìn thấy chúng tôi thì đang cố sức nặn ra một chút dáng vẻ tràn đầy sức sống.
Chu Hoài biến mất hơn ba tháng trời, gầy guộc đến độ chỉ còn trơ lại một nắm xương, làn da vàng vọt khô khốc không có một tí huyết sắc nào, trên đầu đội một chiếc mũ len, ngoại trừ giọng nói ra thì gần như khiến người ta không dám nhận người quen.
A Nam bê hai chiếc ghế tựa đến, sau đó ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay của Chu Hoài.
"Giới thiệu một chút nhé, Hà Sĩ Nam, chồng của em, người chồng đã đăng ký kết hôn hợp pháp."
"Chuyện của hai người, em đã lải nhải kể đi kể lại với A Nam mấy lượt rồi, anh ấy quen thuộc lắm luôn." Chu Hoài nhe răng cười, lộ ra hàm răng vẫn trắng muốt như cũ, "Sau khi em không còn ở đây nữa, nếu có ngày nào đó anh ấy gặp phải rắc rối phiền hà gì thì còn xin hai người hãy bận tâm giúp đỡ nhiều hơn."
"Thế nào gọi là 'không còn ở đây nữa'?" Chu Duật đã giữ im lặng quá lâu rốt cuộc đã mở miệng lên tiếng.
"Bệnh án đâu rồi? Ghi chép quá trình điều trị đâu? Em đã đến khám những bác sĩ nào? Đã đi đến những bệnh viện nào rồi? Tây y không được thì vẫn còn Đông y, bác sĩ không được thì đi tìm những vị chuyên gia đỉnh cao xuất sắc hơn, bây giờ anh sẽ liên lạc ngay—"
"Anh trai." Chu Hoài cất tiếng, khựng lại một chút rồi nói, "Xin lỗi anh, anh trai."
Chu Duật đột ngột quay lưng đi, áp tay che lấy mặt rồi ngồi sụp xuống.
Khi chuyện sống chết chặn ngang ở ngay trước mặt không một lời báo trước, một người có mạnh mẽ kiên cường đến đâu đi chăng nữa thì cũng không cách nào tránh khỏi việc bị đánh gục sụp đổ.
"Cho nên, chỉ có thể là Hà Lan." Tôi run rẩy lẩm bẩm thì thầm, "Nơi vừa ủng hộ hôn nhân đồng giới hợp pháp, lại vừa ủng hộ cái chết nhân đạo."
Trong làn nước mắt giàn giụa nhạt nhòa, tôi mơ hồ nhìn thấy hình ảnh Chu Hoài đang dang rộng hai cánh tay, thế là tôi loạng choạng bước hụt lao về phía đó, ôm chặt lấy tấm thân xác gầy mòn héo úa đến mức khiến người ta phải đau lòng nát ruột kia.
"Bingo, Tiêu Tiêu." Giọng nói của Chu Hoài văng vẳng bên tai, "Thật là, cậu cướp mất lời thoại rồi, tớ còn biết nói cái gì nữa đây?"
"A Hoài, em phải tin tưởng anh trai." Chu Duật áp sát gương mặt của người em trai vào trong lòng mình, cố kìm nén giọng nghẹn ngào chực khóc, "Anh sẽ, anh sẽ đi liên hệ với những người bác sĩ tốt nhất, bất kể có phải đánh đổi cái gì đi nữa, nhưng xin em đừng... vạn lần xin em đừng từ bỏ vào ngay lúc này..."
Chu Hoài vươn tay ra, lau đi những giọt nước mắt cho anh trai từng cái từng cái một.
"Anh trai, em tin tưởng anh, chỉ là, chỉ là em thực sự không tài nào kiên trì chống chọi tiếp được nữa rồi.”
"Hai người có biết không, mẹ kiếp tiến trình của căn bệnh này nó chạy nhanh thật đấy, vừa mới kiểm tra phát hiện ra thì đã di căn rồ. Mẹ nó chứ, không thèm cho một chút cơ hội cứu vãn bù đắp nào.”
"Khoảng thời gian ban đầu, em cũng bị dọa cho ngơ ngác sợ hãi đến mất hồn. Suốt mấy đêm liền, em đau đớn đến mức thậm chí còn không thể làm nổi việc chợp mắt đi vào giấc ngủ, chỉ biết ngồi trơ trọi trên giường, nhìn ông trời sáng lên từng chút từng chút một, rồi lại từng chút một tối sầm đi, thầm nghĩ xem, rốt cuộc bản thân mình còn lại bao nhiêu lần ngắm mặt trời mọc mặt trời lặn nữa đây?"
...
Cậu ấy đến bệnh viện để bàn luận về phương án hóa trị, hỏi bác sĩ xem, dựa trên tình trạng hoàn cảnh này của cậu ấy mà nói thì liệu pháp hóa trị liệu có thực sự đem lại hiệu quả hay không?
Bác sĩ nói, chỉ có thể thử xem sao thôi.
Chu Hoài nở nụ cười đầy vẻ bất lực khôn cùng.
Trước đó, cậu ấy đã tự mình đi dạo quanh các phòng bệnh một vòng, nhìn thấy một ông cụ khổ sở van nài van xin con trai mình từ bỏ việc trị liệu, nghe thấy một người phụ nữ khóc lóc kể lể oán trách chồng mình vì tác dụng phụ của hóa trị mà bị nhồi máu não dẫn đến liệt nửa người rồi.
Những chiếc giường bệnh ở khu vực chứng bệnh nặng, đôi khi chẳng khác gì những ngôi mộ nằm chờ chết cả.
Vậy nên, có cần phải tiếp tục chữa trị nữa không đây?
Chữa... có những người kiên định vững vàng, có những người lại dao động lắc lư. Kẻ mang tâm trạng mờ mịt hoang mang nhất chính là những người bệnh nhân chịu sự bất hạnh kia.
Có chữa không?
Cậu ấy nghe thấy từ trên một chiếc giường bệnh truyền đến tiếng r*n r* đầy đau đớn khổ sở, thế là tiến tới hỏi, có cần cháu giúp bác gọi bác sĩ đến không ạ?
Người đó mở ra một khe hở nhỏ ở đôi mắt hoàn toàn không có lấy một chút sức sống nào, hơi thở yếu ớt như một sợi tơ mỏng: "Bác sĩ á? Thôi bỏ đi, cậu làm ơn làm phước, cho tôi một con dao đi."
Dĩ nhiên, trong phòng bệnh cũng có những con người mang tinh thần tích cực lạc quan. Nhưng Chu Hoài lại biết rõ tường tận bản thân không thuộc về nhóm đó.
Cảm giác đau đớn ngày một trở nên rõ rệt hơn, từng phút từng giây đều đang gặm nhấm bào mòn đi ý chí của cậu ấy.
Giống như là số mệnh định sẵn vậy. Ngày hôm đó, có người đã trèo lên trên sân thượng của khu nhà nội trú rồi nhảy xuống.
Tiếng la hét thất thanh vang lên khắp bốn phía xung quanh, vị bác sĩ kéo kín tấm rèm cửa sổ của phòng chẩn đoán lại.
"Tình huống như thế này diễn ra có nhiều không ạ?" Cậu ấy hỏi.
"Ở trong khuôn viên bệnh viện, thực ra là tương đối ít." Bác sĩ trả lời, "Thông thường chúng tôi đều có lắp đặt các biện pháp phòng hộ bảo vệ."
Chu Hoài nhìn về phía tấm rèm chớp lật đang che khuất đi tầm nhìn kia: "Bác sĩ đánh giá thế nào về họ ạ?"
Vị bác sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sâu sắc nặng nề xuyên qua từ phía sau cặp mắt kính.
"Cậu Chu này, tôi làm ngành y nhiều năm nay, hiểu được rằng chúng ta không có tư cách để đi đánh giá một con người làm thế nào để lựa chọn ra kết cục của chính bản thân họ."
Chu Hoài gật gật đầu: "Cảm ơn bác sĩ, chuyện điều trị trị liệu, cháu cần phải suy nghĩ cân nhắc thêm một chút nữa."
...
"Đây chính là kết cục mà em tự lựa chọn cho bản thân mình, nhân lúc còn đang tỉnh táo, rời bỏ thế gian một cách có tôn nghiêm."
Nói xong toàn bộ những lời này, do thể lực kiệt quệ không chống đỡ nổi nữa mà Chu Hoài đổ rạp vẹo người vào trong lòng A Nam.
Sự im lặng tịch mịch không lời giống như một tảng đá khổng lồ đè nặng lên cõi lòng của mỗi một người có mặt.
Khó khăn lắm mới ổn định lại được luồng cảm xúc, Chu Duật đưa mắt nhìn sang người em trai, hỏi: "Vậy nên, là vào lúc nào?"
"Sáng sớm mai ạ." Chu Hoài nở nụ cười vô cùng yếu ớt, "Cũng may, hai người đến rất kịp lúc."
"Được rồi Tiêu Tiêu, chắc là khóc đến mệt lử rồi đúng không, ngồi cho ngay ngắn nào. Dạo gần đây tớ đang đọc một cuốn sách mà tớ vô cùng yêu thích, muốn đọc cho hai người nghe một đoạn văn.”
"...Thế giới ngày một trở nên tươi đẹp hơn rồi, tuy tôi chỉ có một thân một mình, nhưng lại rất tự tại ung dung.”
"Tôi không mong cầu gì khác, chỉ muốn được ánh nắng mặt trời chiếu rọi qua người.”
"Tôi khát khao sự trưởng thành chín chắn, đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận cái chết, đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận sự hồi sinh."
Cậu ấy khép cuốn sách lại, cánh cửa phòng bệnh cũng vừa vặn được gõ vang lên vào lúc này.
"À, là bác sĩ đến đấy, họ cần phải tiến hành xác nhận lại quyết định của em thêm một lần nữa vào ngày hôm trước, trong trạng thái em còn đang hoàn toàn tỉnh táo."
Cậu ấy dưới cố sức ngồi thẳng dậy sự dìu dắt của A Nam, nói với chúng tôi, "Khoảng thời gian tiếp theo sau đây, em muốn được ở riêng với A Nam. Hai người đi nghỉ ngơi trước đi nhé, hãy nhớ kỹ ngày mai, phải mặc đồ cho thật là đẹp vào đấy."

