Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 5




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 5 miễn phí!

Có lẽ vì ở nhà được chăm sóc chu đáo nên đến ngày tới bệnh viện tái khám, chân của tôi cơ bản đã có thể đi lại bình thường.

Sau khi kiểm tra xong xuôi thì đã không còn gì đáng ngại, bác sĩ còn khen khả năng phục hồi của tôi thật đáng kinh ngạc.

Hồ Diệc Thần nói là sẽ đợi tôi ở bên ngoài phòng khám. Lúc tôi đẩy cửa bước ra, cậu ta đang tập trung tinh thần theo dõi một bản tin thời sự địa phương phát trên chiếc TV ở hành lang.

"Cậu hai tập đoàn Chu Thị là Chu Hoài gần đây bị khui chuyện bán sạch gia sản, bỏ trốn ra nước ngoài cùng bạn trai bí ẩn. Giá cổ phiếu của Chu thị hôm nay xuất hiện biến động, sụt giảm 6.8%..."

Trên màn hình xuất hiện Chu Duật với gương mặt lạnh như băng sơn, diện bộ vest màu đen, được một nhóm vệ sĩ vây quanh hộ tống, đi thẳng qua tầng tầng lớp lớp máy quay và ống kính của giới truyền thông.

"Được biết, Phó chủ tịch tập đoàn Chu thị là Chu Duật hôm nay đã lộ diện nhưng vẫn chưa đưa ra phản hồi nào về tình hình liên quan..."

Hồ Diệc Thần phát hiện ra tôi bèn thu lại tinh thần.

"Chúc Tiêu, anh trai cậu sao lại... mang họ Chu thế?"

Ngồi trên chiếc ghế băng dài ở bãi cỏ bệnh viện, tôi giải thích mọi chuyện cho Hồ Diệc Thần nghe.

"Hóa ra là như vậy à," Hồ Diệc Thần bừng tỉnh hiểu ra, "Chẳng trách hôm đó anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy cảnh giác."

"Cậu có nhìn nhầm không đấy?"

"Không nhầm được đâu, đây là trực giác của đàn ông."

"Ừ... Được rồi." Tôi gãi gãi tai, "Tóm lại là xin lỗi cậu nhé, tôi không cố ý lừa cậu đâu."

"Thế nhưng, chuyện cậu lừa tôi đâu chỉ có mỗi việc này đâu." Cậu ta khoanh hai tay trước ngực, nghiêm túc nói, "Cái danh sách những người cưới Chúc Tiêu khi trưởng thành ấy, rõ ràng tôi nằm ở vị trí top đầu mà."

Tôi cứng họng không nói được lời nào, chỉ biết trừng mắt nhìn cậu ta.

"Haha, đùa chút thôi." Cậu bạn Tiểu Hồ xua xua tay, khôi phục lại vẻ mặt cợt nhả, "Nhắn lại với chồng chưa cưới của cậu là cứ yên tâm đi nhé, tôi không phải loại tiểu nhân thích đào góc tường nhà người khác đâu."

Tôi nở nụ cười lấy lệ, trong lòng thầm nghĩ anh ấy có thèm bất an đâu chứ.

"Vậy không làm mất thời gian làm việc của cậu nữa, lúc nào rảnh thì tụ tập nhé."

"Được, bái bai!"

Cho đến khi không còn nhìn thấy bóng lưng của Chúc Tiêu nữa, nụ cười trên gương mặt Hồ Diệc Thần mới dám tắt lịm đi.

Chàng trai có chân dài tay dài, vóc dáng chuẩn chỉnh, lúc này ngồi khom người trên chiếc ghế băng như thể trút hết sức lực, trông vẫn giống như một bức tượng điêu khắc được khắc họa vô cùng tỉ mỉ.

Trong lòng trống rỗng, chắc chắn là vì đám mây đen vừa bay qua trên đỉnh đầu đã mang ánh mặt trời đi mất rồi.

Hồ Diệc Thần tự an ủi mình như vậy, ngay sau đó thì nghe thấy từ phía cửa sảnh lớn ở đằng sau, anh khóa trên đang gọi tên cậu ta với giọng vô cùng nội lực.

"Tiểu Hồ! Thẫn thờ ra đấy làm gì đấy? Người hướng dẫn gọi cậu cùng đi thăm phòng bệnh rồi kìa!"

Hồ Diệc Thần gần như sống lại ngay trong vòng một giây, một tay chống lên lưng ghế, lộn người nhảy qua chiếc ghế băng, một chuỗi động tác vô cùng mượt mà lưu loát, làm cho những nhân viên y tế và bệnh nhân đi ngang qua nhìn đến ngây người.

Cậu ta mỉm cười với những bệnh nhân đang mắt chữ O mồm chữ A, vừa hô lớn "Rõ ạ", vừa như một cơn gió lao thẳng về phía trước.

*

"Bố, truyền thông Giang Thành điên rồi sao? Dù gì Chu thị cũng là doanh nghiệp đứng đầu địa phương, sao lại có thể báo cáo tin tức tiêu cực một cách công khai trắng trợn như thế chứ?"

Vừa về đến nhà, tôi liền lao ngay vào phòng trà để tìm ông già.

"Giang Thành lớn như vậy, kẻ có thể đứng vững gót chân ở đây, sau lưng ai mà chẳng có chút thế lực?" Ông bố vừa chậm rãi làm các công đoạn pha trà vừa rót cho tôi một chén, "Lão Tùng Bát Tiên, nếm thử đi."

Tôi bưng chén sứ lên ngửi ngửi, hương trà xộc vào mũi. Nếm thử một ngụm, vị đắng chát nhưng đầy đặn, ngay sau đó liền chuyển sang vị ngọt hậu, hương hoa ngào ngạt, đậm đà và vương vấn mãi.

Thấy sự nôn nóng của tôi đã được làm dịu đi, ông bố mới tiếp tục mở lời.

"Hai năm nay Chu Duật dần tiếp quản các công việc của tập đoàn, khai hoang mở cõi, thế như chẻ tre, đã động vào không biết bao nhiêu miếng bánh của người khác rồi. Bị đè nén cho tới tận bây giờ mới có người ngoi đầu lên kiếm chuyện thì đã tính là do thằng nhóc đó có hành động mạnh mẽ rồi.”

"Trên thương trường lừa lọc đấu đá nhau là chuyện thường tình, nói cho cùng thì cũng đều vì tranh giành miếng ăn, con ăn nhiều rồi thì người ta sẽ ăn ít đi, cạnh tranh bắt đầu như thế đấy.”

"Thế nên việc làm ăn của chúng ta càng lớn thì càng phải biết cách tìm kiếm sự hợp tác, để đối tượng thích hợp trở thành một mắt xích trên chuỗi lợi ích của phe mình. Buộc chặt vào nhau bao nhiêu thì năng lực chống chọi rủi ro sẽ càng mạnh bấy nhiêu.”

"Tiêu Tiêu, ý của bố con đều hiểu cả chứ?"

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc bàn trà bằng gỗ tử đàn trước mắt, lặng lẽ gật đầu.

Bố cầm lấy chiếc chén tôi đã uống cạn, lại châm thêm một tuần trà nữa.

"Con là đứa hiểu chuyện, không giống như một vài đứa trẻ bị chiều hư trong giới kia, mở miệng ra là nói cái gì mà phải theo đuổi tình yêu, phá vỡ xiềng xích, cứ phải đợi đến lúc nhiệt huyết tiêu tan, đâm đầu vào tường Nam rồi mới bắt đầu nghĩ xem rốt cuộc là cái gì đang chống đỡ cho cuộc sống ưu việt hơn hai mươi năm trước đó của bọn nó.”

"Liên hôn ấy mà, hai bên có thể bồi đắp ra tình cảm là tốt nhất, nếu như thực sự không bồi đắp được tình yêu thì cũng phải bồi đắp ra tình nghĩa. Con và Chu Duật sau này không chỉ là vợ chồng mà còn là chiến hữu, như vậy thì tương lai mới có thể kiên cố không thể phá vỡ trước sóng gió."

Tôi uống từng hớp một cạn chén trà thứ hai mà ông pha cho rồi đặt chiếc chén xuống bên tay.

Trong phòng trà ngập tràn hương thơm của cỏ chi và hoa lan.

"Bố, con hiểu rồi."


Bố gật đầu hài lòng: "Tuần sau ở Du Thành có một buổi hội thảo giao lưu ngành, con đi cùng chồng chưa cưới của con một chuyến đi."

"Vâng ạ."

*

Chu Duật trông gầy đi một chút so với lần gặp trước, đường xương quai hàm sắc nét đến mức khiến người ta phải ghen tị.

Anh ấy dùng một tay giúp tôi nhét hành lý vào khoang để đồ phía trên, mãi cho đến một giây trước khi máy bay chuẩn bị lăn bánh, bàn tay còn lại mới chịu đặt điện thoại xuống.

Kể từ khi Chu Hoài chơi trò mất tích đến nay, những mảng nghiệp vụ mà cậu ấy chịu trách nhiệm ở công ty đều đổ hết lên đầu anh trai cậu ấy.

"Chân không sao rồi chứ?" Đây là câu đầu tiên anh ấy nói với tôi sau khi gặp mặt ngày hôm nay.

"Anh ngủ một lát đây." Đây là câu thứ hai.

Ba tiếng rưỡi sau, máy bay hạ cánh an toàn xuống sân bay Du Thành. Chu Duật tỉnh dậy với đôi mắt ngái ngủ, tựa vào lưng ghế, cực kỳ hiếm hoi mà ngớ người ra một lát.

Tôi ghé sát vào tai anh ấy, nói nhỏ: "Anh ngủ rồi mà vẫn bắt chuyện với tiếp viên hàng không cơ đấy."

Anh ấy nhíu mày, lộ ra vẻ mặt hoang mang.

"Thì vừa nãy chứ đâu, tiếp viên hàng không nói với chú ở hàng ghế trước là thưa quý khách, loại rượu anh muốn gọi trong chuyến bay này không có chuẩn bị ạ, anh có thể đổi sang loại khác được không?”

"Lúc này, anh có biết là anh đã đáp lại một câu thế nào không?"

Tôi tựa lại vào lưng ghế, nhắm mắt lại rồi bắt chước cái bộ dạng nói mớ lúc ngủ của Chu Duật.

"Thay đổi đột xuất, trên hợp đồng có căn cứ không, gọi phòng pháp chế qua đây một chuyến."

Chu Duật bật cười một tiếng, ánh mắt đã khôi phục lại sự nhạy bén và tỉnh táo.

Anh ấy tháo dây an toàn, đứng dậy lấy hành lý xuống.

"Biết thế đã không ngủ, đáng lẽ nên để dành chút tinh lực để xin số điện thoại của tiếp viên hàng không gì đó."

Tôi khẽ lườm một cái rồi đi theo xuống máy bay.

Cái gọi là hội thảo giao lưu ngành, phần lớn đều là lấy danh nghĩa giao lưu để mở rộng mạng lưới các mối quan hệ, thu thập tài nguyên.

Cậu cả nhà họ Chu chẳng qua là nể mặt mũi ân tình nên mới lộ mặt một chút, cả buổi chiều công việc không ngớt, động một tí là không thấy người đâu, khiến cho một đám nhà cung ứng muốn xin phương thức liên lạc phải xếp thành một hàng dài trước tấm thẻ ghi tên vị trí của anh.

Quý nhân khó gặp, thế là họ liền đưa mắt nhìn sang tôi ở vị trí ngồi bên cạnh.

"Alo, à đúng đúng đúng, tôi đang đi công tác bên ngoài đây, có chuyện gì thế..."

Tôi giả vờ nghe điện thoại, dưới những ánh mắt "xin được làm quen" của đám đông, tôi lẻn ra khỏi hội trường.

Du Thành có nhiều địa hình đồi núi, từ khách sạn nhìn ra ngoài, một nửa thành phố là nhà cao tầng san sát, một nửa là núi đồi trập trùng, một cảnh quan rất kỳ lạ.

"Xin lỗi đã làm phiền, cô cũng là khách mời tham gia buổi giao lưu ngày hôm nay sao?" Một người đàn ông trẻ tuổi đeo kính gọng mảnh, mặc bộ vest màu xám bạc đứng bên cạnh tôi.

"Chào anh." Tôi lịch sự gật đầu với người đàn ông.

"Tôi là Đinh Khang Nguyên của công ty Công nghệ Tri Nguyên, không biết có tiện để tìm hiểu xem cô đây là đại diện của công ty nào không?" Người đàn ông phong độ ngời ngời.

Thế là tôi cũng tự giới thiệu bản thân: "Thực ra mảng nghiệp vụ tôi phụ trách ở công ty không liên quan nhiều đến chủ đề ngày hôm nay, chỉ là bố tôi có việc bận không đi được nên mới sắp xếp cho tôi làm chân chạy một chuyến."

Đinh Khang Nguyên cười nói: "Chắc chắn là bố cô rất công nhận năng lực của cô Chúc nên mới cử cô thay mặt ông ấy đến tham dự."

"Làm gì có, ông bảo tôi qua đây để làm linh vật đấy."

"Đã có duyên gặp gỡ, không biết cô Chúc có tiện để lại phương thức liên lạc không?"

Trong tình huống đối mặt trực tiếp thế này, yêu cầu như vậy rất khó từ chối. Tôi sảng khoái đồng ý, lấy mã QR ra, đang định cho anh ta quét.

"Khang Nguyên."

Đi kèm theo một hồi tiếng giày cao gót "lạch cạch lạch cạch" vội vã, một cô gái xinh đẹp mặc bộ âu phục màu hồng cánh sen bước nhanh về phía này.

"Sao lại ở đây thế hả? Bên ban tổ chức đang tìm anh khắp nơi kìa, lượt phát biểu sau lượt tới là đến anh rồi đấy."

Cô gái rạng rỡ cởi mở, giọng nói lúc cất lên có chút khàn khàn đầy hào sảng của người hay dùng thuốc lá rượu bia. Chân đi đôi giày cao gót 12cm, vô cùng tự nhiên khoác lấy cánh tay của Đinh Khang Nguyên.

Cô ấy dùng đôi mắt có đeo kính áp tròng giãn tròng cỡ lớn đánh giá tôi: "Vị này là?"

"Đây là Chúc Tiêu, cô Chúc, cũng là khách mời đến tham gia hoạt động ngày hôm nay." Đinh Khang Nguyên cất điện thoại đi, vẻ mặt như thường, "Đây là Khương Nguyệt Minh, em gái của Tổng giám đốc Khương Khương Hạo, người sáng lập hoạt động này."

Tôi lên tiếng chào hỏi, Khương Nguyệt Minh cũng rất nhiệt tình. Sau khi khách sáo vài câu, cô ấy nói thời gian không còn sớm nữa, kéo Đinh Khang Nguyên đi vào trong hội trường.

Tôi ở lại chỗ cũ, dùng điện thoại chụp lại một bức ảnh phong cảnh ngoài cửa sổ, định bụng gửi cho Tô Yểu, lần tới sắp xếp đi du lịch ở Du Thành cũng không tệ.

Điện thoại "tinh tong" một tiếng, một yêu cầu kết bạn WeChat đến muộn. Phần ghi chú: Đinh Khang Nguyên.

Tôi quay đầu lại.

Ở phía bên kia của dãy hành lang dài, Khương Nguyệt Minh với bộ trang phục rực rỡ bắt mắt vẫn đang khoác tay Đinh Khang Nguyên không buông, cô ấy đẩy cánh cửa lớn của sảnh hội trường ra cho anh ta, cùng anh ta nói nói cười cười.

Thế nhưng có một khoảnh khắc, tầm mắt của Đinh Khang Nguyên đã vượt qua Khương Nguyệt Minh ở ngay trước người, nhìn thẳng về phía tôi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.