Mùa Hè Cuối Cùng - Thang Thang Đại Ma Vương

Chương 8




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 8 miễn phí!

Tôi còn nhớ Anna Wong, trên thực tế, tôi thích cái tên tiếng Trung của chị ấy hơn, Hoàng Chi Hâm.

Tháng Năm năm đó, trường Đại học Columbia hoa nở rực rỡ, gần như bị nhấn chìm trong làn sóng người màu xanh da trời.

Trong số những cử nhân mặc lễ phục xanh thướt tha đông đảo ấy có tấm gương từ nhỏ đến lớn của chúng tôi, Chu Duật.

Không may là một tuần trước lễ tốt nghiệp, dì Từ vừa mới làm phẫu thuật khẩn cấp, cần tĩnh dưỡng. Vì không yên tâm để vợ ở lại trong nước một mình, chú Chu chỉ có thể ủy thác cho tôi và Chu Hoài, những người cũng đang du học ở Mỹ, làm thành viên đội người nhà cho cậu con trai cả.

Dù cận kề tuần thi cử, tôi và Chu Hoài vẫn bôn ba đường xa từ California đến New York, mỗi đứa mang một khuôn mặt ngái ngủ, đi theo dòng người đầy tinh thần phấn chấn chen chân vào cánh cổng của ngôi trường hàng đầu thế giới này.

Bộ lễ phục tốt nghiệp màu xanh da trời này mặc trên người Chu Duật vô cùng đẹp mắt, dĩ nhiên, trong thâm tâm tôi cho rằng Chu Duật mặc cái gì cũng đều cực kỳ đẹp mắt cả.

Khi anh ấy được xướng tên, bước lên khán đài bắt tay với Viện trưởng, tôi và Chu Hoài ở dưới đài kích động reo hò chụp ảnh. Sau đó, có người bỗng nhiên vỗ vỗ vai tôi.

Tôi quay đầu lại, bắt gặp một khuôn mặt tươi tắn rạng rỡ đang mỉm cười.

"Hey, em tên là gì thế?"

Không có gì phải nghi ngờ, Hoàng Chi Hâm rất xinh đẹp, chỉ là ở thành phố New York đầy rẫy mỹ nhân này, vẻ đẹp ngoại hình này chẳng qua cũng chỉ là một sắc xuân bình thường giữa muôn hồng nghìn tía mà thôi.

Điều thực sự khiến người ta không thể rời mắt chính là đôi mắt biết nói có câu chuyện của chị ấy, cùng với sức sống mãnh liệt phảng phất nét hoang dã ẩn sau vẻ rực rỡ kia.

Chỉ cần bạn từng gặp chị ấy thì bạn sẽ hiểu được điều đó.

"Anna, sắp đến lượt cậu rồi." Chu Duật bước xuống khán đài, đi thẳng tới chắn giữa tôi và chị ấy.

"Em gái nhỏ ơi, lát nữa trên đài gọi đến tên Anna Wong thì nhớ giúp chị chụp ảnh nhé." Chị ấy tinh nghịch nháy mắt với tôi một cái.

"Đúng rồi, chị cũng có tên tiếng Trung đấy, chị tên là Hoàng Chi Hâm."

Tôi nhìn chằm chằm không chớp mắt, lần đầu tiên trải nghiệm cảm giác thế nào gọi là bị nhan sắc mê hoặc đến mức thần trí đảo điên.

Nhưng đợi đến khi Hoàng Chi Hâm thong thả bước lên đài, Chu Duật lại tự ý đưa tay ra che ống kính của tôi lại.

"Lùi ra phía sau đi, để anh chụp."

Tôi và Chu Hoài há hốc mồm kinh ngạc, hai cái đầu ghé sát vào nhau, trơ mắt nhìn Chu Duật mặt không cảm xúc giơ điện thoại của mình lên, nhắm thẳng về phía khán đài bấm chụp tách tách vài kiểu.

Ông anh này có vấn đề rồi nha.

Điều kỳ lạ hơn còn ở phía sau.

Buổi lễ kết thúc, Chu Duật từ chối lời mời của bạn học, một tay xách một đứa kéo tôi và Chu Hoài đi thẳng ra ngoài khuôn viên trường.

"Làm gì thế anh, bọn em còn muốn tham quan một chút mà." Chu Hoài ở bên phải lên tiếng phản đối.

"Có gì mà tham quan, cũng đâu phải chưa từng đến đây."

"Anh ơi, chị gái xinh đẹp kia cũng ở đó kìa!" Tôi nhìn thấy Hoàng Chi Hâm, vội vàng vẫy vẫy tay.

Anh ấy kéo hai đứa tôi đi càng nhanh hơn.

"Không đi, anh và cô ấy không thân."

Ngay đêm đó, dưới sự uy h**p dụ dỗ một cách vô lý của Chu Duật, tôi và Chu Hoài đã đổi vé máy bay, bị nhét lên máy bay sớm hơn dự định.

"Vậy... chúc mừng tốt nghiệp nhé?" Hai chúng tôi đứng ở cổng sân bay, khuôn mặt ngơ ngác tột độ.

"Lên đường bình an." Chu Duật đứng canh như lính gác nhìn chằm chằm hai chúng tôi đi vào trong, giống như vừa âm thầm trút được một gánh nặng lớn.

Lúc đợi lên máy bay, Chu Hoài mới lộ vẻ khó xử mở lời.

"Nghe nói Anna đó có một sugar daddy ở bên ngoài trường."

Tôi nuốt ngụm coca vừa mới uống vào, chợt cảm thấy mùi vị của bọt khí vỡ tan trong khoang miệng có chút đắng chát.

"Ồ..."

Sugar daddy chính là kim chủ. Những cô gái trẻ thông qua việc cung cấp dịch vụ để đổi lấy khoản thù lao định kỳ từ những người đàn ông lớn tuổi, nhằm chi trả cho khoản vay hỗ trợ học tập đắt đỏ hoặc các nhu cầu tiêu dùng khác. Ở Mỹ, thậm chí còn có trang web chuyên dụng giúp hai nhóm đối tượng này tìm kiếm lẫn nhau một cách phù hợp.

Dưới ánh mặt trời chẳng có chuyện gì mới lạ, xung quanh cũng có một số cô gái chàng trai thông qua phương thức này mà sống thành kiểu kiều nữ và đại gia.

Nhưng tôi nhớ đến Hoàng Chi Hâm, từ đầu đến chân không có lấy một món đồ đắt tiền, đối với chị ấy món đồ xa xỉ duy nhất có lẽ chính là chiếc áo choàng dài màu xanh khoác trên người được dệt bằng cái giá năm mươi nghìn đô mỗi học kỳ.

Lý tưởng có giá trị cao.

"Hèn chi." Tôi suy ngẫm, "Gia đình cậu sẽ không đồng ý cho chị ấy ở bên cạnh Chu Duật đâu."

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả, hôm nay anh trai cậu không kỳ lạ sao? Vừa chủ động chụp ảnh cho người ta, lại vừa không dám tiếp cận quá gần. Quá rõ ràng rồi, chính là người trong mộng xa tận chân trời gần ngay trước mắt đấy!"

Chu Hoài khó hiểu gãi gãi đầu: "...Thế, thế sao?"

"Cậu nhóc này đúng là chưa thông suốt mà." Tôi vỗ vỗ vai tên nhóc này, "Chu Hoài, nếu sau này trong nhà cứ bắt buộc phải sắp xếp liên hôn, cậu với tớ gom lại một chỗ luôn cho rồi."

"Tại sao?!"

"Hai đứa mình kết hôn trên bề mặt thôi, riêng tư thì không can thiệp lẫn nhau, nếu có một ngày đối phương gặp được tình yêu đích thực thì nhất định phải vì hạnh phúc của anh em mà nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, hiểu chưa?"

"Nghe chừng cũng có lý đấy."

"Chứ lại không."

"Nhưng mà thật khó để không nghi ngờ có phải cậu đang có ý đồ không an phận với tớ hay không?"

"... Ngốc hả? Lên máy bay rồi, mau biến đi!"

Cách biệt nhiều năm, tại buổi họp báo ra mắt thương hiệu do tập đoàn Chu thị tổ chức, tôi rốt cuộc đã gặp lại Hoàng Chi Hâm một lần nữa.

Khoác trên người bộ lễ phục sang trọng, đứng dưới ánh đèn sân khấu, mày mắt của chị ấy đong đầy ý cười, tầm mắt lướt qua phía dưới khán đài, không hề dừng lại trên người tôi quá lâu.

Tôi còn nhớ chị ấy, nhưng chắc chắn chị ấy đã quên tôi rồi.

Chu Duật cùng xuất hiện trên lễ đài có phần cao sang quyền quý không hề kém cạnh, trực tiếp lấy mất một nửa ánh nhìn từ phía nữ ngôi sao rực rỡ kia.

Họ đứng ở chính giữa lễ đài ra mắt, đón nhận những đợt đèn nháy liên tiếp từ giới truyền thông, trông giống như một cặp nam nữ chính bước ra từ trong tiểu thuyết.

Tôi lẳng lặng lùi về phía sau cùng của đám đông, suốt dọc đường đi, tai tôi nghe đầy những tiếng than thở trầm trồ.

"Anna đẹp quá đi mất, với cả Tổng giám Chu cũng xứng đôi vừa lứa quá."

"Cái văn bản thông báo đính chính kia là thật sao? Sao tôi lại không tin thế nhỉ."

"Không tin cũng phải tin thôi, Chu Duật dã tâm bừng bừng, sao có thể bị chuyện tình cảm yêu đương làm vướng chân vướng tay được. Cưới được đứa con gái nhà họ Chúc mới là việc lớn hàng đầu."

"Chậc, đàn ông lo sự nghiệp đúng là thực tế thật."

"Xin lỗi cho tôi qua một chút." Tôi băng qua những lời bàn tán xôn xao mà không mất đi vẻ lịch sự, lấy đi một ly rượu sâm panh từ chiếc khay của người phục vụ.

Uống một ngụm, vị chua buốt cả răng.

Trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, cuộc phỏng vấn kết thúc, Chu Duật đỡ Hoàng Chi Hâm xuống đài một cách đầy lịch lãm.

Hai người họ không bước vào khu vực tiệc tùng mà trực tiếp rời khỏi hội trường, để lại một loạt những ánh mắt ngó nghiêng hóng hớt.

Những người bên cạnh tới ôn chuyện trò chuyện với tôi.

"Nghe nói hôn sự của cô và Tổng giám Chu đã định đoạt rồi sao? Xin chúc mừng xin chúc mừng nhé, thanh mai trúc mã nên duyên vợ chồng, nhất định sẽ hạnh phúc trọn vẹn."

Tôi nâng ly uống cạn chỗ sâm panh còn lại, chất cồn có phần chua chạy hỗn loạn trong khoang miệng, trên mặt vẫn phải duy trì nụ cười sao cho hợp lễ nghĩa.

"Đúng vậy. Anh ấy sẽ là người đối tác hợp tác tốt nhất của tôi."

*

Cho dù chiếc váy dài chấm đất nhưng Hoàng Chi Hâm vẫn có thể bước đi thoăn thoắt trên đôi giày cao gót nhọn hoắt 12cm.

Cô ấy đi sóng đôi cùng Chu Duật.

"Sếp Chu vội vã đuổi tôi đi như vậy là đang sợ cái gì thế?"

"Sợ cô Hoàng không kịp chuyến bay, làm lỡ thời gian vào đoàn phim đúng giờ của cậu, tập đoàn chúng tôi không gánh nổi trách nhiệm này."

"Sếp Chu lo xa quá rồi, tôi chỉ mới nghe nói chuyện chuyến bay bị trễ giờ chứ chưa từng nghe nói chuyện cất cánh sớm bao giờ." Hoàng Chi Hâm phản pháo không chút khách khí, "Lịch trình của tôi có gấp gáp đến mấy thì vẫn có thừa thời gian để ôn chuyện cũ với em gái nhỏ nhà họ Chúc."

"Chuyện này mới lạ đấy, hai người còn chẳng tính là có quan hệ thân thiết, sao cô Hoàng lại cứ một mực nhớ mãi không quên vợ chưa cưới của tôi thế?"

Hoàng Chi Hâm cười lớn lên: "Bởi vì cứ mỗi lần nhìn thấy cái bộ dạng phòng thủ nghiêm ngặt này của cậu là tôi thấy sướng rồi. Sao nào, sợ tôi bẻ cong cô ấy thì cứ việc nói thẳng ra đi!"

Chu Duật kéo ra một nụ cười lấy lệ, quay đầu dặn dò người thư ký đang bám sát phía sau: "Tài xế đã đến vị trí chưa, thúc giục một chút đi."

"Này Chu Duật, cậu thật sự rất tẻ nhạt đấy." Ngôi sao lớn đảo mắt lườm một cái, "Nếu thông minh một chút thì nên giữ tôi lại để cùng cậu diễn kịch thêm một lúc nữa. Bất kể là nam hay nữ, ở trong trạng thái ghen tuông mới dễ nắm thóp nhất đấy, hiểu không?"

"Xin tiếp thu." Trong lúc trò chuyện, chiếc xe thương mại màu đen đã đỗ ở ngay trước mắt. Chu Duật đưa tay lên, che chắn đầu cho cô gái theo một cách mang tính hình thức.

"Nhưng tôi không đồng tình với cách làm này."

Hoàng Chi Hâm lại cười, lần này gửi tới một ánh mắt tán thưởng: "Vậy thì chúc hai người tân hôn vui vẻ trước nhé."

"Cảm ơn cậu, chúc lên đường thuận buồm xuôi gió."

"Này! Máy bay cất cánh ngược gió đấy, nói lại đi!"

Chu Duật tự tay đóng cửa chiếc xe thương mại lại.

*

Ngoài dự tính của mọi người, Hoàng Chi Hâm chỉ tham gia đúng một phần lộ diện ra mắt đã vội vã rời khỏi trường quay.

Chu Duật một mình quay trở lại bữa tiệc, bưng ly rượu đi giao tiếp khéo léo giữa đám đông.

"Đúng vậy ạ, Anna còn có lịch trình khác, có điều hợp đồng hợp tác của chúng tôi ký thời hạn ba năm, nếu anh muốn gặp cô ấy thì sau này vẫn còn cơ hội... Xin giới thiệu với anh một chút, vị này là vợ chưa cưới của tôi, Chúc Tiêu, sau này còn xin mấy vị tiền bối chiếu cố nhiều hơn."

Tôi cũng không ngờ tới việc thế mà bản thân lại từ vai phụ của tối nay biến thành vai chính, đứng bên cạnh Chu Duật, nghe anh ấy giới thiệu về mình bằng một danh phận hoàn toàn mới mẻ.

Tất cả mọi người đều chúc mừng ngày vui của chúng tôi sắp cận kề, họ nhiệt tình, vui mừng, chân thành, cho dù khá nhiều người trong số họ vừa nãy còn ở dưới đài tiếc nuối tại sao người sánh đôi thành cặp với Chu Duật không phải là Anna Wong.

Tôi đáp lời, bày tỏ lòng cảm ơn một cách có chừng mực đúng lễ nghĩa, tin chắc rằng nụ cười trên gương mặt của mình cũng hoàn mỹ không một tì vết giống như Chu Duật vậy.

Bữa tiệc trôi qua được một nửa, tôi uống có chút ngà ngà say, đứng dậy muốn đi ra bên ngoài để tỉnh rượu một chút.

"Một mình em có ổn không?" Chu Duật phân tán sự chú ý từ cuộc tiếp khách để nhìn sang tôi.

Tôi gật gật đầu, khẽ gạt tay anh ấy ra.

Đón lấy ngọn gió đêm, tôi hút hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác.

Dưới tác dụng kép của chất cồn và nicotin, tôi cảm thấy bản thân đang bị giằng xé qua lại bởi hai loại cảm xúc hoàn toàn khác biệt nhau.

Tấm biển quảng cáo đại diện phát ngôn khổ lớn của Hoàng Chi Hâm ở ngay phía trước, ngăn cách giữa tôi và chị ấy là làn khói thuốc hương bạc hà mãi không tan đi.

Tôi nhớ đến năm đó chị ấy mặc bộ lễ phục tốt nghiệp đầy rạng ngời và kiêu hãnh, nhớ đến trên hot search chị ấy diện chiếc váy dài đứng dưới tán ô của Chu Duật, nhớ đến ngày hôm đó ở khu vườn trên tầng thượng, tôi giả vờ như vô tình hỏi liệu trong lòng Chu Duật có đang âm thầm giấu kín một bóng hình nào đó hay không...

Anh ấy trả lời, ừ.

"Chúc Tiêu."

Tôi quay đầu lại, Chu Duật đã đứng ở ngay phía sau tự bao giờ, ánh mắt sáng rực.

"Đã tỉnh rượu chưa? Tỉnh rồi thì đưa anh về nhà đi."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.