Hiếm thấy, đúng là hiếm thấy thật!
Trong tiết học chung môn Tư tưởng của năm hai viện Kinh tế Quản lý, Thẩm Hoài Dao năm ba khoa Nghệ thuật thế mà lại nghênh ngang khoác tay Tiêu Nhân xuất hiện trong lớp học.
Sắc mặt của tôi lập tức tối sầm xuống dưới những ánh nhìn của đám người hóng hớt.
Các cô bạn cùng phòng ngồi bên cạnh im thin thít như hến.
"Thế này cũng bắt nạt người khác quá rồi đấy…" Chị đại phòng ký túc xá vẫn không nhịn được lầm bầm một câu.
"Xì, cạnh tranh công bằng, ai tốt thì được nhận việc, có trách thì trách bản thân mọi mặt đều không bằng người ta thôi." Triệu Thư lớp bên cạnh khi đi ngang qua, cố ý quăng lại một câu mỉa mai châm chọc như thế.
Tôi suýt chút nữa thì bị cô ta làm cho tức lộn ruột mà bật cười.
Toàn bộ viện Kinh tế Quản lý đều biết Triệu Thư nhìn tôi không vừa mắt. Hồi quân sự năm nhất cô ta đã nảy sinh tình cảm từ cái nhìn đầu tiên với Tiêu Nhân, theo đuổi ráo riết suốt một tháng trời, cuối xếp vào một buổi tối nọ, dưới tòa nhà ký túc xá nữ xuất hiện một hình trái tim khổng lồ xếp bằng nến, Tiêu Nhân ôm đàn guitar đứng giữa tâm hình trái tim, hướng lên tầng trên hét lớn.
"Bạch Tiêu, làm bạn trai gái của anh nhé!"
Lúc đó tôi nào đã từng trải sự đời gì, dễ dàng bị cái trận thế như thế này làm cho đổ gục.
Khi tôi nhận lấy đóa hoa hồng, ôm chầm lấy Tiêu Nhân, trong tiếng hò reo cổ vũ của mọi người xung quanh còn có thể nghe thấy vài tiếng khóc lóc đau lòng của Triệu Thư.
Nhìn vẻ mặt như thể đại thù được báo của Triệu Thư, tôi thật sự lo lắng thay cho chỉ số thông minh của cô ta.
Đúng là một kẻ tàn nhẫn, tàn nhẫn đến mức chửi luôn cả bản thân.
Thế nhưng rất nhanh sau đó tôi đã không còn tâm trí đâu mà mỉa mai Triệu Thư nữa, bởi vì Thẩm Hoài Dao đang khoác tay Tiêu Nhân đi về phía này.
Hôm nay Thẩm Hoài Dao vô cùng xinh đẹp, mặc một chiếc áo ngắn phong cách BM, phô diễn toàn bộ đường cong, phối với một chiếc váy ngắn xếp ly, đôi chân dài đầy khêu gợi.
Cô ta tiến về phía tôi với tư thế của một kẻ chiến thắng.
Thế nhưng nhìn lại Tiêu Nhân ở bên cạnh cô ta, trên mặt lại viết rõ một chữ "xui xẻo" chà bá.
Thẩm Hoài Dao muốn đi về phía này, Tiêu Nhân lại muốn lùi về phía sau, khoảng cách càng gần, trông càng giống như Thẩm Hoài Dao đang lôi Tiêu Nhân đi.
Tôi lạnh lùng nhìn hai người bọn họ ngồi xuống hàng ghế đầu. Suốt cả quá trình Tiêu Nhân đều rũ rượi cúi đầu, chỉ đành bấm bụng ngồi im tại chỗ dưới áp lực của Thẩm Hoài Dao, ngay cả cái bóng lưng cũng toát lên vẻ gượng gạo.
Dáng vẻ khúm núm vâng vâng dạ dạ của anh ta trông thật xa lạ, bỗng nhiên tôi nghĩ, có lẽ bọn họ nói không sai, mắt nhìn đàn ông của tôi thật sự rất kém?
Từ hồi học trung học, mỗi khi tôi thích chàng trai nào thì Lục Nghiên luôn nhảy ra bảo tôi mù mắt, thậm chí còn tuyên bố sau này phải học ngành y để chữa trị cho đôi mắt vô dụng này của tôi.
Trước đây tôi thấy anh rất đáng ghét, lười chẳng buồn đoái hoài, giờ nghĩ lại, có khi anh lại đúng?
"Anh yêu, buổi tối muốn ăn gì thế?" Thẩm Hoài Dao tựa vào vai Tiêu Nhân nũng nịu hỏi, âm lượng vừa vặn đủ cho tôi nghe thấy.
"Gì… gì cũng được, anh nghe theo em." Tiêu Nhân bồn chồn đáp.
Cô ta bấu bấu cái thùy tai đang đỏ lên của Tiêu Nhân, cười ngọt ngào: "Ngoan lắm."
Excuse me? Khoe khoang tình cảm trước mặt người yêu cũ, khiêu khích một cách trắng trợn, có cần thiết phải vậy không?
Bây giờ kẻ biết mình là người thứ ba mà vẫn cố làm người thứ ba cũng quá ngông cuồng rồi đấy!
"Bộp!"
Tôi đập mạnh quyển sách giáo khoa xuống bàn, đột ngột đứng phắt dậy, ánh mắt của cả lớp học ngay lập tức đổ dồn về phía này.
Kết quả là chuông vào lớp reo lên.
"Bạn sinh viên này, đến giờ học rồi đứng đó làm gì, ngồi xuống đi." Vị giảng viên già tóc hoa râm kẹp giáo án đi vào, liếc mắt nhìn thấy tôi.
Tôi giống như một quả bóng bay bị đâm thủng, lập tức xẹp lép ngồi xuống chỗ.
Suốt cả buổi chiều, tôi cứ phải nhìn đôi nam nữ chó này v* v*n, quấn quýt lấy nhau ngay trước mắt mình, buồn nôn đến mức sắp nôn ra đến nơi.
Đồng thời có một câu hỏi dấy lên trong lòng - tôi và Thẩm Hoài Dao tiếp xúc không nhiều, cũng chỉ chạm mặt lúc có hoạt động kỷ niệm thành lập trường, ngày thường không hề có thù hằn gì, tại sao giờ đây từng cử chỉ hành động của cô ta lại giống như đang cố tình nhắm vào tôi vậy?
Hoa khôi rực rỡ hào quang đi cướp bạn trai của một nữ sinh năm hai bình thường, trong chuyện này có gì đáng để diễu võ dương oai chứ?
Sau khi tan học, các cô bạn cùng phòng kéo tôi lại giải thích: "Tiểu Bạch, cậu đừng giận nữa, bọn tớ thật sự không có ý đó đâu."
Thật ra cơn giận của tôi đối với họ đã sớm tan biến rồi, hơn nữa sau khi bình tĩnh lại một đêm, tôi cũng biết việc chen chúc ở chỗ Thịnh Niệm không phải là kế sách lâu dài.
"Tớ không sao đâu mà, tối nay tớ dọn về luôn."
Kết quả đi chưa được mấy bước lại đụng phải hai người Thẩm - Tiêu ngay tại lối lên xuống cầu thang.
Đúng là xui xẻo đến mức mắt tối sầm lại.
Cái gã bắt cá hai tay Tiêu Nhân này chung quy vẫn chột dạ, nhìn thấy tôi là muốn né. Nhưng thật chẳng biết là Thẩm Hoài Dao uống nhầm thuốc gì rồi, vừa nhìn thấy tôi là giống như nhìn thấy con mồi, hai mắt sáng rực lên.
"Bạch Tiêu, dù sao đi chăng nữa thì Tiêu Nhân hiện tại cũng là bạn trai của tôi rồi, cô cứ đi theo mãi thế này có thấy thú vị không?"
"Ai đi theo hai người chứ? Đi đào góc tường nhà người khác mà cô còn có mặt mũi nói ra à." Bạn cùng phòng đốp chát lại.
"Là Tiêu Nhân nói yêu thích tôi hơn, đương nhiên anh ấy có quyền lựa chọn ở bên người mà anh ấy thích hơn rồi."
"Cô…"
Người vây xem dần dần đông lên, họ tụ tập ở bên cạnh chỉ trỏ bàn tán, còn có người móc điện thoại ra chụp ảnh tanh tách.
Một cảm giác buồn nôn thực sự cuộn trào trong dạ dày, đầu óc tôi có chút choáng váng.
Cuộc khẩu chiến nảy lửa giữa Thẩm Hoài Dao và bạn cùng phòng tôi, lời bàn tán hóng hớt của người qua đường xung quanh giống như vô số con ong bắp cày đang chui tọt vào tai.
"Lại liên quan gì đến mấy người, chẳng lẽ mấy người đều là bạn gái cũ của Tiêu Nhân chắc?" Thẩm Hoài Dao đẩy bạn cùng phòng tôi ra, bước thẳng về phía tôi.
Trên người cô ta có một mùi nước hoa ngọt đến nồng nặc, tôi đã bị ép phải ngửi cái mùi này suốt cả buổi chiều, vốn đã rất khó chịu rồi, bây giờ lại nồng nặc áp sát tới lần nữa, dịch vị trong dạ dày nhộn nhạo lộn nhào càng thêm dữ dội.
Thẩm Hoài Dao tiến lại gần tôi, một đôi mắt to đánh giá từ trên xuống dưới, dường như muốn nhìn thấu rõ mồn một về tôi.
"Bạch Tiêu, tôi nghĩ không thông, rốt cuộc cô có cái gì-"
"Oẹ-!"
Tôi đột nhiên khom người xuống nôn khan liên tục.
Đám đông đang líu lo bàn tán bỗng lặng ngắt như tờ, Thẩm Hoài Dao cũng vội vã lùi lại vài bước.
Cảm giác khó chịu đột ngột vọt thẳng lên, có muốn chặn cũng không chặn nổi.
Cái này chính là sắp bị làm cho tởm lợm đến mức nôn ra rồi đấy.
Tôi đứng thẳng lưng dậy lần nữa, tinh thần còn có chút hỗn loạn thì nghe thấy có người bên cạnh đang kinh hãi thốt lên: "Cô ấy… không phải là cô ấy có bầu rồi chứ?"
Có, có cái gì cơ?
Trong một khoảnh khắc đám đông hoàn toàn bùng nổ, biểu cảm của Thẩm Hoài Dao trở nên rất phức tạp, còn Tiêu Nhân đang trốn sau lưng cô ta thì mặt đầy ngạc nhiên.
Thật là cạn lời, tôi bị cái đám người này làm cho tức đến mức suýt nôn ra, giờ lại sắp bị chọc tức đến mức tức cười.
Cái gì mà có với chả có, có cái…
"Có cái con ma ấy." Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau, tôi theo bản năng quay đầu lại.
Nhóm người vây xem tự động dạt ra nhường đường, Lục Nghiên một tay ôm máy tính, hiên ngang bước vào, như thể đi vào chỗ không người.
"Thẩm Hoài Dao, cứ nhìn cái vóc dáng của gã bạn trai nhỏ đó của cô đi, muốn 'có' e là không dễ dàng đâu." Lục Nghiên hờ hững liếc nhìn Tiêu Nhân một cái, sau nghe xong mặt mũi anh ta lúc đỏ lúc trắng.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy lời Lục Nghiên nói ra lại lọt tai đến như thế.
Sắc mặt Thẩm Hoài Dao càng thêm phức tạp, cô ta nhìn chằm chằm vào Lục Nghiên, không nói lời nào.
Bầu không khí tại hiện trường lại thay đổi, mùi hóng hớt trong không khí càng lúc càng đậm, người cũng chen chúc tới ngày một nhiều hơn.
Lục Nghiên của viện Y học, Thẩm Hoài Dao của khoa Nghệ thuật, nam thần và hoa khôi vốn chiếm đóng lâu dài trên trang tỏ tình của Đại học A, hôm nay thế mà lại công khai đối đầu trực tiếp với nhau.
Nếu như người đẹp Thẩm Hoài Dao nổi trận lôi đình là vì cậu đàn em khóa dưới mới quen, vậy còn Lục Nghiên thì sao?
Vô số cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi thật vô dụng, run rẩy trốn ra sau lưng Lục Nghiên, lén lút túm lấy vạt áo của anh.
Cảm nhận được sự nương tựa của tôi, Lục Nghiên không nói hai lời liền ôm lấy bả vai tôi.
Khoảnh khắc ngã vào lòng anh, tôi lại ngửi thấy cái mùi hương thanh khiết dễ chịu ấy.
Nó không phải là mùi nước hoa được cố tình pha chế nhân tạo, kịp thời làm dịu đi cảm giác khó chịu do say mùi hương của tôi, nhưng đồng thời cũng khiến tôi nhớ lại cái ổ chăn ngập tràn mùi cơ thể anh kia, mặt lập tức đỏ bừng lên.
"Tiểu Bạch thế này là do nghỉ ngơi không tốt dẫn đến rối loạn chức năng thần kinh rồi," Lục Nghiên nhìn tôi, cố ý dùng giọng điệu cực kỳ mập mờ nói, "Sao thế, xem ra giường của anh trai không được thoải mái cho lắm nhỉ."
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều nghe đến ngây ngốc, ngoại trừ tôi.
Nếu là thường ngày, cái tên này dám ăn nói kiểu đó thì tôi nhất định phải dùng nắm đấm cẳng chân để chào hỏi anh rồi, nhưng hôm nay tình hình đặc biệt, nhìn khuôn mặt sầm sì của Thẩm Hoài Dao và đôi mắt gần như bốc hỏa của Tiêu Nhân, lá gan độc ác của tôi liền phình to lên.
"Sao có thể chứ, giường của anh trai thoải mái lắm ạ." Tôi đột ngột vòng tay ôm lấy eo Lục Nghiên, dùng giọng điệu nũng nịu nồng nặc mùi trà xanh nói, "Chỉ là không chịu để cho người ta ngủ yên giấc mà thôi."
Thân hình Lục Nghiên khựng lại, tôi ngẩng đầu nhìn lên, vậy mà lại bắt gặp vài tia hoảng hốt trong đôi mắt lẽ ra phải dày dặn kinh nghiệm tình trường kia. Càng lấy mạng hơn chính là yết hầu của anh còn khẽ chuyển động một cái.
Đúng là niềm vui bất ngờ, Lục Nghiên ơi Lục Nghiên, rốt cuộc anh cũng có ngày ngã rạp dưới tay tôi!
Cảm giác sảng khoái một mũi tên trúng ba đích khiến con quỷ nhỏ trong lòng tôi càng thêm chiếm thế thượng phong. Tôi mang ý đồ xấu xa kiễng chân lên, ghé sát vào tai anh nói nhỏ: "Anh Nghiên có dáng người chuẩn đấy chứ, cơ bụng sờ vào thấy săn chắc ghê."
Vành tai Lục Nghiên đỏ rực lên trong nháy mắt, lòng tôi tràn đầy tà ác còn muốn ghé mắt xem mặt anh có đỏ hay không, nhưng lại bị anh dùng một tay ấn chặt cứng vào trước ngực.
Không cho xem? Chẳng sao cả. Nghe tiếng tim đập thình thịch liên hồi vô cùng dồn dập kia, tôi vẫn nở nụ cười vì đạt được mục đích, suýt chút nữa quên mất xung quanh vẫn còn những người khác.
Tiêu Nhân là người đầu tiên không nhịn nổi nữa.
"Bạch Tiêu, cô… hóa ra cô với anh ta đã sớm cấu kết gian díu với nhau từ lâu rồi!"
Anh ta thế mà lại trưng ra cái vẻ mặt đau đớn như thể bắt gian tại trận vậy?!
"Cậu bạn này, nói năng cho có trách nhiệm một chút," Lục Nghiên nhìn anh ta một cách thản nhiên, "Sau khi cậu bắt cá hai tay dẫn đến chia tay, tôi mới bắt đầu theo đuổi cô ấy."
Cái bản lĩnh nói dối không chớp mắt này, tôi chấm cho điểm mười.
"Nói láo, nghe lời vừa rồi xem, rõ ràng hai người đã ngủ với nhau rồi, tôi với cô ấy mới chia tay được mấy ngày chứ?" Tiêu Nhân đỏ mắt oán trách, cứ như thể tôi và Lục Nghiên thật sự là một cặp nam nữ chó cắm sừng lên đầu anh ta vậy.
Tôi vẫn đang bị ấn đầu vào ngực Lục Nghiên, nghe thấy anh bật ra một tiếng cười nhạt.
"Cô ấy ngủ trên giường của tôi, hay là ngủ với tôi thì liên quan gì đến cái loại bạn trai cũ như cậu?"
Tôi cùng đám người vây xem đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
… Cái này thì hơi làm màu quá trớn rồi.
Thế là tôi âm thầm thò ngón tay ra, chọc chọc vào eo anh, ý bảo diễn thế là đủ rồi đấy.
Hôm nay Lục Nghiên phối hợp với tôi vô cùng ăn ý, ngay lập tức buông cái đầu tôi ra, lại rất biết nhìn nhận tình hình mà nắm lấy tay tôi: "Tiểu Bạch đói bụng rồi đúng không, chúng ta đi ăn cơm thôi."
Lúc đi lướt qua bên cạnh Thẩm Hoài Dao, tôi nghe thấy cô ta dùng âm lượng rất nhỏ nói một câu: "Lục Nghiên, anh nghiêm túc đấy à?"
Lục Nghiên đi thẳng, lướt qua vai cô ta.
Tiêu Nhân đứng chôn chân ở lối lên cầu thang, nhìn chằm chằm chúng tôi với vẻ hung tợn.
Nhưng khi Lục Nghiên thực sự bước tới trước mặt, anh ta lại cúi đầu xuống, khúm núm né sang một bên, còn đám đông hóng hớt ở phía sau anh ta cũng cực kỳ tự giác nhường ra một lối đi.
Tôi cứ thế được Lục Nghiên dắt tay, bước ra khỏi tòa nhà dưới sự chú ý của vô vàn ánh mắt hiếu kỳ.
"Chiếm hời như vậy đã đủ chưa?" Sau khi đi ra khỏi tòa nhà được một đoạn, anh đột nhiên hỏi.
Tôi như bị bỏng vội vàng buông lỏng tay anh ra, hắng giọng một cái: "Hôm nay cảm ơn anh nha…… Nhưng mà không phải anh đi thực tập ở bệnh viện rồi sao, sao lại xuất hiện ở đây?"
"Lát nữa còn có một đề tài nghiên cứu khoa học cần báo cáo nên anh về sớm." Lục Nghiên quơ quơ cái máy tính trong tay, "Cho nên bảo dẫn em đi ăn cơm cũng là lừa em thôi, anh không rảnh, em tự mình giải quyết đi."
"Làm như em thiết tha thèm ăn chực cơm của anh lắm không bằng." Tôi cố nén để không đảo mắt khinh bỉ với anh, cái tên Lục Nghiên tự phụ đáng ghét kia lại quay về rồi.
"Kê cho em một lời khuyên của bác sĩ, phiền em sau này ăn nhiều quả óc chó vào để tẩm bổ cho cái não." Anh dùng bàn tay đang rảnh rỗi gõ nhẹ vào đầu tôi một cái rõ đau, "Bây giờ anh nghi ngờ nghiêm trọng căn bệnh về mắt của em đã di căn lan sang vùng não rồi. Cái bộ dạng hèn nhát kia của Tiêu Nhân, rốt cuộc em chấm cậu ta ở điểm nào chứ? Thế mà còn yêu nhau được hơn một năm trời."
"Em vừa mù vừa ngốc, được chưa hả." Chẳng còn tâm trạng đâu mà tranh chấp với anh, tôi tăng nhanh bước chân tự mình đi phăng phăng về phía trước.
Nhưng Lục Nghiên chân dài, chẳng tốn chút sức lực nào đã đuổi kịp tới nơi.
"Ủa, em đối xử với người cố tình tới giải vây cho mình bằng cái thái độ này đấy à?" Lục Nghiên níu lấy cánh tay tôi, lại bị tôi dùng lực hất mạnh ra.
"Đừng có làm phiền em nữa!" Khoảnh khắc cảm xúc bùng nổ, ngay cả chính tôi cũng bị bản thân làm cho giật mình.
Vài người qua đường vội vàng nhìn về phía hai chúng tôi một cái.
Lục Nghiên ngẩn người ra, thu tay về, nụ cười cợt nhả không nghiêm túc trên mặt cũng tan biến mất.
Anh đã nhìn thấy những giọt nước mắt của tôi.
"Là em ngu ngốc tôi mù quáng, được chưa!" Thực ra tôi không muốn khóc ở bên ngoài đâu, nhưng nỗi uất ức kìm nén quá lâu, có kìm thế nào cũng không ngăn nổi nước mắt tuôn ra.
"Bạn trai của em, vào đúng ngày sinh nhật của em lại lén lút sau lưng em đi cùng người khác đến quán KTV, sau khi em hát xong bài hát sinh nhật, thổi nến xong thì nhận được video anh ta ôm ấp quấn quýt lấy người phụ nữ khác, lại còn phải nghe anh ta rống to trong phòng hát là yêu người khác nhất.”
"Người yêu mới của anh ta là hoa khôi của trường, sau khi bị em bắt quả tang anh ta bắt cá hai tay thì anh ta không thèm quay đầu lại mà đòi chia tay luôn. Chia tay thì chia tay đi, thế mà còn phải liên tục khoe khoang tình cảm trước mặt em!"
Tôi càng nói càng thấy đau lòng, nhớ lại những trải nghiệm nhục nhã ê chề kia, cả người không kìm được mà run rẩy bần bật.
"Tiểu Bạch, đừng khóc nữa." Lục Nghiên tiến lại gần một bước, muốn đưa tay ra lau đi giọt nước mắt cho tôi.
Tôi lại liên tiếp lùi về phía sau, kéo giãn khoảng cách với anh.
"Em ngốc nghếch em khờ khạo, em nhìn lầm người, những điều này em đều biết rõ, không cần anh phải nhắc nhở." Tôi quẹt đi nước mắt, tâm trạng cũng chùng xuống đến tận đáy sâu.
"Anh… đùa chút thôi, em đừng để trong lòng."
"Có gì đáng đùa không?" Tôi lạnh lùng nhìn anh, "Từ hồi trung học cho đến bây giờ, những chàng trai em từng thích anh luôn đứng ở trên cao nhìn xuống mà đem ra chê bai giễu cợt từng người một, hiện tại thấy em bị cắm sừng, có phải anh cảm thấy càng có trò vui để xem hơn rồi không?"
Sự im lặng bao trùm giăng lối giữa hai chúng tôi.
"Trong mắt em anh là người như vậy sao?" Sắc mặt Lục Nghiên sa sầm xuống, giọng nói có phần khàn đi.
Tôi bướng bỉnh nhìn trừng trừng vào anh: "Nếu không thì sao?"
Anh không đáp lời, cũng nhìn tôi, trong ánh mắt có một thứ cảm xúc phức tạp không cách nào gọi thành tên.
Chúng tôi cứ đứng đối đầu nhau như vậy.
Từ nhỏ đến lớn, tôi và Lục Nghiên đã cãi vã ầm ĩ rất nhiều lần, nhưng lần này, hình như anh thực sự có chút giận thật rồi.
Đột nhiên, từ giữa không trung có một vật thể không xác định bay nhanh tới. Trong lúc không kịp phòng bị, tôi theo bản năng chui tọt ra sau lưng Lục Nghiên.
Đợi đến khi tôi rụt cổ thò đầu ra từ sau lưng anh thì mới nhìn rõ thứ đó hóa ra là một quả bóng rổ - đã bị Lục Nghiên dễ dàng đón lấy gọn gàng bằng một tay.
"Bạn học ơi, thật ngại quá." Một chàng trai chạy thục mạng từ sân bóng bên cạnh tới, khi nhìn thấy Lục Nghiên thì sững người ra một chút, ngay sau đó liền lộ ra ánh mắt đầy sùng bái, "Chào… chào đàn anh Lục ạ!"
Lục Nghiên thì không có cái tính khí tốt như thế. Anh thẳng tay ném quả bóng trả lại cho chàng trai kia, bao nhiêu bực dọc trong lòng đều trút sạch sành sanh lên người cậu ta, "Chơi bóng mà cũng không thèm nhìn đường à! Đầu óc cô ấy vốn dĩ đã chẳng ra làm sao rồi, còn bị đập trúng thêm phát nữa là hỏng hẳn luôn đấy!"
"Dạ?" Chàng trai bị mắng đến mức ngơ ngác, kinh ngạc nhìn tôi một cái, cuống cuồng nói lời xin lỗi rồi vắt chân lên cổ chạy mất hút.
"Buông tay ra." Anh lại lạnh lùng buông một câu.
Tôi sực nhận ra, vội vàng dời hai bàn tay đang bấu chặt lấy thắt lưng sau của anh ra.
Lục Nghiên không thèm quay đầu lại mà bước đi thẳng, tôi dõi mắt nhìn theo anh một đoạn rồi cũng quay người đi về phía ký túc xá.
Có lẽ là vì tâm trạng phiền muộn rối bời, cũng có lẽ là do bản thân vốn tính vô tư vụng về, tóm lại ngày hôm đó, từ đầu đến cuối tôi chẳng hề nghĩ tới việc gặng hỏi anh -- địa điểm học của viện Y học và viện Kinh tế Quản lý đâu có chung một tòa nhà, rốt cuộc tại sao anh lại có thể xuất hiện bên cạnh tôi vào đúng cái thời khắc chuẩn xác đến thế?

