Nay Lại Gặp Xuân

Chương 6




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 6 miễn phí!

Lên thuyền, băng bó cho Lục Dung Trạch xong xuôi, lòng ta mới nhẹ nhõm.

 

Con thuyền lớn chầm chậm rời bến.

 

Từ phía xa vọng lại tiếng ngựa hí, Quý Hành đang phi ngựa lao tới.

 

Ta không kiềm lòng được mà co rút đồng tử.

 

Hắn đứng bên bờ, lặng lẽ nhìn ta.

 

Mới chỉ hai ngày không gặp, vóc dáng hắn đã gầy rộc đi quá nhiều.

 

Cách quá xa, chỉ thấy hắn mấp máy môi, dường như đang nói điều gì.

 

Hắn nhìn ta sâu hoắm, rồi mất hết sức lực ngã nhào khỏi ngựa, vạt áo sau lưng đẫm m.á.u thoáng hiện ra rồi biến mất.

 

Không muốn nhìn thêm, ta quay mặt đi, quay sang chăm sóc cho Lục Dung Trạch đang hôn mê.

 

Trong đầu ta cứ văng vẳng câu nói lúc nãy của hắn.

 

"Cầu xin nàng đừng đi."

 

10.

 

 

"Cố nương tử, khăn tay nàng thêu mũi kim đường chỉ thật quá tinh xảo, ta đặt thêm năm chiếc nữa."

 

"Vâng, được ạ!"

 

Lục Dung Trạch vừa đi khám bệnh về, hắn bóp vai cho ta.

 

"Nàng có thấy mệt không?"

 

Tần đại nương che miệng cười khúc khích: "Ui chao, xấu hổ quá đi, được rồi, ta không ở đây gây vướng víu nữa, vài hôm nữa ta lại ghé."

 

Lục Dung Trạch tươi cười: "Tần đại nương đi thong thả."

 

Đợi người đi rồi, hắn ôm lấy ta, hôn chụt một cái.

 

"Nàng có nhớ ta không?"

 

"Cũng thường thôi."

 

Hắn bất mãn nhướng mày: "Như vậy không được, ta nhớ nàng tới mức suýt thì ngã chúi mũi, thế mà nàng chỉ coi là thường thôi ư?"

 

"Không công bằng!"

 

Hắn giận dỗi cắn vào vai ta.

 

"A, chàng là c.h.ó sao, ngày nào cũng cắn người?"

 

Hắn dụi dụi vào người ta: "Nương tử, nương tử có được không?"

 

Thấy hắn giở thói vô lại, ta đau đầu không thôi, đẩy hắn ra: "Không được, eo ta đau quá."

 

"Vậy để ta xoa bóp cho nàng."

 

Ta nhắm mắt lại, tìm một vị trí thoải mái trên vai hắn rồi th.i.ế.p đi lúc nào không hay.

 

Từ khi ta và Lục Dung Trạch tới thị trấn sơn thủy hữu tình này, chúng ta sống bằng nghề bán khăn.

 

Hồi đó khi trốn chạy, hắn kể rằng lúc thấy ngoài phủ ta có nhiều người canh gác, hắn đã biết sự tình không ổn.

 

Khi không liên lạc được với ta, hắn đã phải cầu xin cha đẻ của chính mình.

 

Trấn Tây Vương sau khi say rượu đã tư thông với nha hoàn, mơ mơ hồ hồ mà có được hắn.

 

Mẫu thân hắn sau khi sinh hắn xong đã bị ban cho chén rượu độc, hồn lìa khỏi xác.

 

Hắn cũng bị cha đẻ ghẻ lạnh, chỉ ném cho vú già trông coi là xong chuyện.

 

Người hầu trong phủ biết hắn không được sủng ái nên thường xuyên hạch sách.

 

Đến năm mười tuổi, hắn bái một vị lang băm giang hồ làm thầy, cuối cùng cũng thoát khỏi tòa phủ đệ như ngục tù kia.

 

Lần đầu tiên hắn trưởng thành được gặp lại cha đẻ, cũng chính là vì ta.

 

Trấn Tây Vương chấp nhận yêu cầu của hắn, với điều kiện là phải cắt đứt tình thân.

 

"Cho nên tỷ tỷ," hắn dựa vào người ta không chịu buông, "nàng nhất định phải mang ta theo, nếu không ta sẽ chẳng còn nhà để về."

 

Vết thương sau lưng Quý Hành ngày đó là do gia pháp mà ra.

 

Vì đắc tội với Trấn Vương phủ, Lão phu nhân để bảo toàn cho cả gia tộc nên đành phải thực thi gia pháp với hắn.

 

Vậy mà Quý Hành dù lưng có đẫm m.á.u tới mức ngất lịm đi cũng không hé nửa lời.

 

Ta và Lục Dung Trạch đã kết thành phu thê.

 

Lục Dung Trạch dốc hết nửa đời tích cóp, mời cả thị trấn tới chung vui.

 

Đêm tân hôn lần này, vị tân phu quân thật vô cùng ngoan ngoãn.

 

Hắn ngoan ngoãn uống rượu giao bôi cùng ta, ngoan ngoãn giúp ta tháo xuống đống trâm cài nặng nề.

 

Trong phòng tràn ngập sắc đỏ, ánh mắt hắn sáng rực, khóe miệng không sao giấu nổi niềm vui.

 

Hắn cởi y phục, xấu hổ không dám nhìn ta, nhưng lời nói lại đầy quyến rũ.

 

"Đêm nay, ta đều là của nương tử."

 

Sau này mới biết, đâu phải chỉ đêm nay, mà là đêm nào cũng vậy.

 

Từ vẻ thẹn thùng ban đầu, hắn dần trở nên thành thục, say mê không dứt.

 

Ta bị hắn làm cho phiền lòng, giơ tay đánh một cái, liền bị hắn vô sỉ kéo xuống dưới thân, cười gian:

 

"Nương tử giúp ta với."

 

Đã lâu lắm rồi ta không còn lên cơn suyễn nữa.

 

Hắn ngày ngày giúp ta điều dưỡng cơ thể, không cho ta làm việc nặng, mỗi ngày đều bầu bạn cùng ta tản bộ bên đường.

 

Ta không ngờ lại có ngày gặp lại Quý Hành.

 

Lục Dung Trạch cứ nằng nặc bắt ta phải đi, bảo ta không bệnh thì phải đi lại cho khỏe.

 

Ta đi mỏi chân, liền làm nũng bắt hắn đi mua kẹo hồ lô cho ta.

 

Hắn bực dọc lườm ta một cái, ta đắc thắng quay đầu lại thì thấy Quý Hành đang đứng trong gió.

 

Lá liễu lay động sau lưng hắn, sắc mặt hắn trông thật chẳng ổn chút nào.

 

Dù đây là thị trấn nhỏ, song ít nhiều vẫn nghe được tin tức từ Thượng Kinh truyền về.

 

Nghe nói Quý phủ đã lụi bại, xuống dốc không phanh, chi phí sinh hoạt của cả gia đình già trẻ đều đổ dồn lên vai một mình Quý Hành.

 

Hắn nay ăn vận thanh mảnh, chỉ duy nhất bên hông là cố chấp đeo một miếng ngọc bội hình bướm chất lượng tuyệt hảo.

 

Lục Dung Trạch lúc này đã mua xong một xâu kẹo chạy tới, muốn cùng ta thi xem ai về tới cửa nhà trước thì người đó được ăn.

 

Nỗi ưu tư trong lòng ta vừa mới nhen nhóm, đã bị yêu cầu này của hắn làm cho tan biến.

 

Bởi lẽ Lục Dung Trạch thật sự không biết xấu hổ, hắn ta là thực sự dám làm.

 

Ta như đối mặt với đại địch, hoàn toàn quên mất phía sau vẫn còn Quý Hành.

 

Lục Dung Trạch đi theo sau ta, khẽ cười thở dài một tiếng, rồi nắm lấy tay ta.

 

"Đừng bước nhanh như vậy, đoạn đường sau này chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp."

 

Ta liếc hắn một cái: "Vậy xiên hồ lô này là chàng ăn hay ta ăn?"

 

Hắn mím môi cười xấu xa: "Ta có cách ăn ngon hơn, nàng có muốn về nhà thử một phen không?"

 

Vô tình ngoảnh đầu lại, Quý Hành đã rời đi từ lúc nào.

 

Trải qua mùa đông lạnh giá, tiếp đến chính là ngày xuân.

 

Tiết trời lúc này đang vào độ đầu xuân, vạn vật đều đượm mùi hương của sự tái sinh.

 

Ta cùng Lục Dung Trạch dắt tay nhau, chậm rãi dạo bước bên bờ sông.

 

Cành liễu khẽ lướt nhẹ trên tay, cảnh xuân phơi phới trước mắt.

 

 

 

 

 

HẾT


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.