Nếu Trời Đẹp, Chúng Ta Sẽ Gặp Lại

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Chỗ Thẩm Tây Châu đặt có thể nhìn thấy toàn bộ bãi biển.

Anh ta thong thả mở lời.

"Còn nhớ hôm nay là ngày gì không?"

Tôi ngẩn người một lát.

Anh ta mỉm cười chỉ chỉ vào chiếc đồng hồ trên cổ tay.

"Giờ Bắc Kinh đã qua mười hai giờ đêm rồi. Bạn học Giang Đình Vũ, sinh nhật vui vẻ."

Hóa ra là sinh nhật.

Những năm nay tôi bận rộn đến mức chân không chạm đất.

Lần nghiêm túc đón sinh nhật gần nhất dường như đã là chuyện của rất lâu rất lâu về trước.

Lâu đến mức có liên quan đến một người khác.

"Đúng là cuồng công việc, trong lòng chỉ có công việc thôi."

Thẩm Tây Châu lắc lắc đầu.

Bỗng nhiên anh ta ra hiệu cho người chơi đàn piano ở góc đại sảnh.

Ánh đèn tối dần đi.

Một chùm đèn chiếu tập trung vào chính giữa sân khấu.

Thẩm Tây Châu bước lên đài, đón lấy micro từ tay nhạc công rồi nhìn về phía tôi.

"Bài hát này, xin gửi tặng quý cô xinh đẹp nhất đêm nay."

Khoảnh khắc âm nhạc vang lên, tôi có chút thẫn thờ.

"The Rose".

Khi Phó Vân Tranh cầu hôn tôi, anh cũng từng hát bài hát này.

Hát đến đoạn điệp khúc, Thẩm Tây Châu đưa tay về phía tôi.

"Đến đây, lên đây nào."

Tôi từ chối.

Anh ta mắt cười rạng rỡ, cố chấp giơ tay ra.

Khách khứa trong nhà hàng bắt đầu vỗ tay hò reo.

Tôi đành phải đứng dậy lên đài.

Cầm lấy micro.

Cố gắng khắc chế bản thân không nhìn về phía vị trí bên cửa sổ.

Nhưng tôi lại cảm giác có một ánh mắt luôn luôn đặt trên người mình.

Một bài hát chẳng qua chỉ ba bốn phút.

Mà tựa như đã trôi qua một đời.

Khúc nhạc kết thúc, trong nhà hàng vang lên tiếng vỗ tay.

Thẩm Tây Châu mỉm cười choàng lấy vai tôi.

Ghé sát tai tôi thấp giọng nói.

"Tuy rằng cả quá trình em đều để tâm trí ở đâu đâu nhưng hát rất hay."

Tôi mỉm cười.

Ánh mắt quét về phía vị trí bên cửa sổ theo bản năng.

Nơi đó đã trống không.

Trở lại chỗ ngồi, giọng điệu Thẩm Tây Châu tùy ý.

"Người đàn ông lúc nãy là ai thế?"

Tôi khựng lại một lát, hờ hững nói.

"Bạn trai cũ."

Nếu không phải tôi trăm phương ngàn kế.

Cuộc đời của tôi và Phó Vân Tranh căn bản sẽ không có giao điểm.

Mùa đông năm đó, bố tôi vì muốn tiết kiệm chút tiền điện nên đã mang bình ắc quy về nhà sạc.

Bình ắc quy đột ngột phát nổ vào nửa đêm, ngọn lửa lớn nhanh chóng nuốt chửng mọi thứ.

Bố tôi không thể chạy thoát ra ngoài.

Mẹ tôi bị bỏng nặng, nằm trong phòng hồi sức tích cực ICU, chờ tiền để giữ mạng sống.

Tiền bồi thường cho các nhà hàng xóm cộng lại phải đến mấy triệu tệ.

Năm đó tôi mới là sinh viên năm hai.

Tôi bị khoản nợ khổng lồ đè nặng đến mức không thở nổi.

Lúc lâm vào đường cùng.

Tôi nhìn thấy Phó Vân Tranh trên chiếc TV ở sảnh bệnh viện.

Đó là một buổi phỏng vấn chuyên mục của kênh tài chính.

Phó Vân Tranh, tốt nghiệp Trường Kinh doanh Wharton thuộc Đại học Pennsylvania, sau khi về nước thì tiếp quản doanh nghiệp gia tộc, giá trị tài sản hàng trăm tỷ.

Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú trên màn hình.

Trong đầu tôi bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ hoang đường.

Nếu như tôi có thể tiếp cận anh.

Thì có phải tiền điều trị của mẹ sẽ có hy vọng rồi không?

Từ nhỏ tôi đã biết mình có ngoại hình xinh đẹp.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới.

Có một ngày, tôi lại xem khuôn mặt này là quân bài đặt cược duy nhất của mình.

Tôi tìm hiểu rõ câu lạc bộ mà Phó Vân Tranh thường đến.

Nghĩ đủ mọi cách để có được thư mời.

Nhưng khi thực sự đứng trong phòng tiệc của câu lạc bộ, tôi lại cảm thấy chân tay luống cuống.

Nơi đây là thế giới mà tôi chưa từng đặt chân đến.

Áo quần lụa là thơm ngát, cuộc sống xa hoa trụy lạc.

Chờ ở trong góc gần một tiếng đồng hồ, ngay vào lúc tôi tưởng chừng như công cốc.

Phó Vân Tranh đẩy cửa bước vào.

Anh trông cao lớn và tuấn tú hơn nhiều so với trên TV.

Anh mặc chiếc áo sơ mi đen, cổ áo hơi mở, khí chất biếng nhác mà cao quý.

Anh đi thẳng về phía quầy bar rồi ngồi xuống.

Tôi hít một hơi thật sâu, khóa chặt mục tiêu, từng bước từng bước đi về phía quầy bar.

Ngay khi tôi sắp đi đến trước mặt anh.

Bước chân lại chậm dần.

Trong nhất thời, sự tự ghê tởm bản thân nồng đậm suýt chút nữa đã khiến tôi nghẹt thở.

Tôi quay người đi ngược trở lại.

Bước đi nhanh đến mức giống như đang bị ma đuổi.

Tôi muốn chạy trốn khỏi thế giới không thuộc về mình này.

Trở về để tiếp tục đối mặt với những tờ giấy giục đóng tiền.

Đi nhận thêm nhiều công việc bán thời gian hơn.

Cho dù phải quỳ xuống cầu xin bác sĩ gia hạn cho vài ngày.

Cho dù phải đi bán máu.

"Chiếc váy của cô đẹp lắm."

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến từ phía sau.

Tôi bỗng chốc sững sờ tại chỗ.

Phó Vân Tranh không biết đã rời quầy bar đi đến từ lúc nào.

Anh đang hơi cúi đầu nhìn tôi.

Hốc mắt anh rất sâu, màu mắt cực kỳ đen, khi nhìn người khác giống như muốn nhìn thấu tâm can họ.

"Cảm ơn."

Giọng nói của tôi đang run rẩy.

Anh nhìn tôi khoảng chừng ba giây.

"Khóc cái gì chứ?"

Tôi ngẩn người, giơ tay lên sờ sờ khuôn mặt mình.

Đầu ngón tay chạm phải một mảng ẩm ướt.

Tôi không biết mình đã khóc từ lúc nào.

Tôi muốn phủ nhận nói "tôi không có khóc", muốn nặn ra một nụ cười, muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà nói "có lẽ là do đèn chiếu chói mắt quá thôi".

Nhưng những lời đó đều nghẹn lại nơi cổ họng, một chữ cũng không thốt ra được.

Cuối cùng tôi nói.

"Tôi cần tiền."

Vào thời điểm nói ra câu nói này.

Tôi cảm thấy bản thân giống như bị người ta l*t s*ch quần áo rồi ném ra giữa đường lớn.

Tủi nhục.

Sự tủi nhục ngập tràn bủa vây lấy tôi.

Tôi nghĩ chắc chắn anh coi thường tôi.

Trên mặt Phó Vân Tranh không có bất kỳ biểu cảm khinh bỉ nào.

Anh chỉ nhìn tôi.

"Cần bao nhiêu?"

"Ba triệu tệ."

Tôi ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt anh.

"Mẹ tôi bị bệnh rồi, cần số tiền này để làm phẫu thuật, trong nhà còn đang mắc nợ nữa."

Anh im lặng vài giây.

Sau đó hỏi một câu khiến tôi ngoài ý muốn.

"Vừa rồi cô đang nghĩ cái gì?"

"Tôi đang nghĩ," Tôi dừng lại một chút rồi nói, "Đừng dịu dàng bước vào đêm thâu ấy."

Anh bỗng nhiên cười.

Lúc anh cười lên trông rất đẹp.

Khóe mắt sẽ hơi cong một chút, giống như có cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ.

Mọi chuyện sau đó thuận lợi đến kỳ lạ.

Phó Vân Tranh đã sắp xếp đội ngũ chuyên gia làm phẫu thuật cho mẹ tôi.

Đội ngũ pháp lý đã xử lý xong chuyện tiền bồi thường.

Không ngờ rằng, những gánh nặng đè lên người tôi khiến tôi ngày đêm không thể thở nổi kia.

Lại được giải quyết một cách dễ dàng như vậy.

Tôi im lặng một lát rồi hỏi.

"Anh muốn cái gì?"

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong.

Phó Vân Tranh ngước mắt lên nhìn chăm chú vào tôi.

"Giang Đình Vũ, có muốn thử làm bạn gái của tôi không?"

Tôi chuyển vào căn căn hộ do anh sắp xếp.

Khi đó tôi chỉ coi tất cả chuyện này là một cuộc giao dịch.

Ai lấy thứ người đó cần.

Thế nhưng con người Phó Vân Tranh này.

Bản lĩnh lớn nhất chính là khiến bạn tưởng là thật lúc nào không hay.

Đêm hôm đó trời mưa rất lớn.

Chuông cửa vang lên, tôi đi ra mở cửa.

Phó Vân Tranh đứng ở cửa, tóc bị nước mưa làm ướt, có vài lọn rủ xuống trước trán.

Trông anh có thêm vài phần khí chất thiếu niên.

Tôi hỏi một cách khô khốc.

"Anh ăn cơm chưa?"

Anh không trả lời, đứng ở lối vào nhà nhìn tôi.

Tôi bị anh nhìn đến mức có chút không tự nhiên.

Đang định nói thêm điều gì đó thì anh đột nhiên đưa tay ra, kéo tôi vào lòng.

Tôi cứng đờ người một lát, thử dò xét gọi tên anh.

"Phó Vân Tranh?"

Vòng ôm của anh rất lạnh, mang theo hơi ẩm của nước mưa.

"Đừng động đậy." Giọng anh trầm trầm nghẹn nghẹn, từ trên đỉnh đầu tôi truyền xuống, "Để anh ôm một lát."

Sau đêm đó, mối quan hệ của chúng tôi đã xảy ra những thay đổi tinh tế.

Chúng tôi bắt đầu ở bên nhau như những cặp đôi bình thường.

Hẹn hò, ôm ấp, hôn nhau.

Lúc rảnh rỗi, anh rất thích nấu cơm cho tôi ăn.

Nhưng tay nghề của anh thực sự không tốt lắm.

Lần đầu tiên nấu cơm, anh làm cho nhà bếp khói bụi mù mịt.

Tôi tựa vào cửa bếp nhìn anh chân tay luống cuống, không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Anh quay đầu lại nhìn tôi.

Trong mắt không có vẻ tức giận mà mang theo một chút dung túng.

"Cười cái gì thế?"

Tôi nghiêng đầu nhìn anh, đùa giỡn nói.

"Hóa ra anh Phó không gì không thể làm được cũng có chuyện không giải quyết xong."

Anh nghe xong cũng cười, không hề biện bạch.

"Vậy em dạy anh nhé? Đợi anh học được rồi, sau này ngày nào cũng có thể nấu cho em ăn."

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

Anh nói câu này quá đỗi tự nhiên.

Nhưng lại quá nặng nề.

Nặng đến mức tôi không dám nhận lấy.

Tôi cúi đầu xuống, giả vờ thu xếp lại quần áo, khẽ nói một câu.

"Em có thể tự mình nấu."

Anh không nói gì.

Trong nhà bếp yên tĩnh mất vài giây.

Sau đó tôi nghe thấy anh bất lực cười khẽ một tiếng.

"Giang Đình Vũ, đồ nhát gan."

Mỗi khi anh gọi tên tôi, âm cuối luôn mang theo một chút kéo dài dịu dàng.

Giống như đang thở dài, lại giống như đang dỗ dành.

Trong lòng tôi chua xót.

Đương nhiên tôi biết anh muốn cái gì, nhưng tôi chỉ có thể giả vờ như không biết.

Tôi sẽ không quên, giữa chúng tôi chỉ là một cuộc giao dịch.

Nó luôn nhắc nhở tôi mọi lúc mọi nơi.

Tôi và Phó Vân Tranh ngay từ đầu đã là sai lầm.

Sai đến mức không có tư cách để nói tiếng yêu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.