Ngược Văn Tra Công Hoàn Lương

Chương 73




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 73 miễn phí!

Gần đây Ân Tuyền thật sự buồn rầu muốn chết, mỗi lần ánh mắt Hám Uyên Trình liếc sang hắn, hắn liền có cảm giác bản thân như con cá nằm trên thớt, bị đè xuống mổ bụng—thật tội nghiệp, mà cũng thật đáng sợ.

Sớm biết rằng cái sân chơi tự mình tiêu khiển kia sẽ có ngày bị phát hiện, hắn nhất định đã giấu kỹ hơn trong nội dung truyện, mã hóa từng chút một. Không chỉ vậy, còn phải cài đặt chặn luôn bình luận và tin nhắn người khác.

Ai… nếu lúc trước không nghỉ việc thì tốt rồi.

Ít nhất ban ngày còn có thể trốn ở công ty thở một chút.

“Cái kia… Uyên Trình.” Ân Tuyền chớp mắt lấy lòng nhìn hắn, “Nếu như em làm một chuyện có thể khiến anh không vui, thì… anh sẽ đối xử với em thế nào?”

Hám Uyên Trình ung dung, phong thái nhàn nhã ăn bánh mì nướng, hờ hững nói: “Còn phải xem là chuyện gì khiến anh không vui đã.”

Ân Tuyền nhíu mày, dùng ngón trỏ chọt chọt ngón tay mình, ánh mắt mang theo mong chờ: “Ví dụ như… em nói với con trai là anh là người xấu chẳng hạn?”

Trong lòng Hám Uyên Trình cười khẩy.

Cái đám cư dân mạng mà em gọi là “con trai” đó, anh cũng đâu thần thông quảng đại đến mức khiến em sinh ra nhiều con thế?

Nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười: “Em cảm thấy anh sẽ xử lý em thế nào? Đánh gãy chân hay đánh gãy tay đây?”

Hắn vừa nói vừa nhe răng trắng sáng như muốn há miệng cắn cổ người ta, trông như con thú dữ đang mở miệng, răng nanh sáng loáng khiến Ân Tuyền tim đập thình thịch, cả người lạnh buốt.

Tất nhiên đứt tay đứt chân chỉ là nói đùa thôi.

Ân Tuyền lúng túng lẩm bẩm: “Nhìn anh kìa, lại giỡn rồi.”

Hám Uyên Trình nửa cười nửa không: “Ừ, vậy rốt cuộc em làm gì? Em sợ anh làm gì?”

Ân Tuyền ưỡn cổ: “Thì… em đâu phải con giun trong bụng anh, ai biết được anh sẽ làm gì? Anh nói trước đi, có tức giận không?”

“Sẽ không.”

“Em không tin.”

Hám Uyên Trình dừng lại một chút: “Ừm… anh sẽ giận đấy.”

Ân Tuyền lập tức chỉ tay vào hắn như bắt được thóp: “Thấy chưa! Em đã nói là anh sẽ giận, thế thì làm sao em dám nói!”

Hám Uyên Trình trừng mắt nhìn hắn, hừ hừ. Phết một lớp mứt việt quất lên bánh mì nướng, rồi nhét thẳng vào miệng Ân Tuyền, thâm ý nói: “Tiểu Quyển Mao, dạo này em hơi tự tin quá mức rồi đấy!”

Ân Tuyền nhai nhai bánh mì trong miệng, lí nhí: “Dù sao anh đã hứa là không giận, không mắng chửi, không điều tra.”

Hám Uyên Trình nhún vai: “Được thôi.”

Ân Tuyền nhìn chằm chằm hắn xác nhận không nói dối, mới nghiêm túc nói: “Vậy lát nữa em theo anh đến công ty.”

Hám Uyên Trình biết cậu đi công ty để làm gì.

Nhưng ngoài mặt vẫn phải giả bộ như không biết, nếu không tên này mà nghi ngờ thì sẽ lập tức đổi ý: “Ừ, đến công ty làm gì? Không yên tâm nên đến kiểm tra anh đấy à? Hay là nghĩ thông suốt rồi, định thử một lần trải nghiệm ‘chức năng khác’ của văn phòng?”

Hắn không hề thấy việc mình trở thành hình mẫu truyện tranh là chuyện khó chịu gì, ít nhất thông qua cách Tiểu Quyển Mao miêu tả hắn đầy ẩn dụ trong truyện, hắn thấy được suy nghĩ thật sự trong lòng đối phương—một người vừa nhạy cảm, vừa dũng cảm, thích làm chuyện xấu trong bóng tối nhưng lại không muốn ai phát hiện cái “hư” của mình.

Ừ, rất biết diễn.

Diễn đến mức đáng yêu vô cùng.

Hám Uyên Trình nghĩ, nếu không phải từ nhỏ đã từng trải qua bệnh tật, có khi Tiểu Quyển Mao sẽ giống cô con gái hay quấy rối người khác kia—hoạt bát, hiếu động, thỉnh thoảng lại nhí nhố dễ thương.

Ân Tuyền càng nghe hắn nói càng tức, liếc xéo một cái, rồi tức giận cắn miếng bánh mì.

Hám Uyên Trình khẽ cười khẽ cợt.

Đến công ty, Úc Nam vừa thấy Ân Tuyền liền kinh ngạc đến không tin nổi, vội vàng báo cho Trần Tư Viễn biết.

Phụ trách bản quyền vẫn luôn là do Trần Tư Viễn đảm nhận trực tiếp. Ít nhất trong giai đoạn công ty chưa phát triển mạnh, mọi việc sẽ do một tay hắn lo liệu.

“Ân thiếu, chúng ta trực tiếp đến văn phòng phó tổng Trần bàn bạc nhé?”

Ân Tuyền gật đầu không ý kiến, liếc trộm Hám Uyên Trình một cái, thấy hắn chẳng tỏ ra tò mò gì, trong lòng hơi thấy kỳ lạ, nhưng cảm giác này thoáng qua rất nhanh, hắn cũng không nắm bắt được.

“Vậy… em đi nói chuyện công việc trước.”

Hám Uyên Trình gật đầu, đưa tay chỉnh lại cổ áo bị xộc xệch của cậu, dịu dàng nói: “Ừ, nói xong lên tầng tìm anh.”

Ân Tuyền đáp “Ờ”, nghi ngờ nhìn cánh cửa thang máy đang khép lại.

Sao lại bình tĩnh vậy?

Hắn quay sang hỏi Úc Nam: “Anh ấy biết em đến công ty làm gì đúng không?”

Úc Nam cười khan “hắc hắc”, lảng sang chuyện khác: “Ân thiếu, ý cậu là Trần tổng hả? Trần tổng đương nhiên biết rồi, là người đầu tiên đề nghị mua bản quyền truyện của cậu mà, ha ha…”

Ân Tuyền lườm hắn, không dừng bước: “Anh biết em hỏi ai mà.”

Úc Nam lúng túng: “Tôi… tôi không biết mà.”

Ân Tuyền trừng hắn thêm vài cái rồi không nói gì nữa.

Cậu còn tưởng Hám Uyên Trình không nhắc gì đến chuyện công ty muốn mua bản quyền là vì thật sự không biết. Dù sao làm ông chủ, cũng không thể nào quản mọi chuyện vặt vãnh. Ai ngờ, thì ra hắn biết từ sớm, sáng nay còn cố ý trêu mình nữa cơ.

Hừ, thật là đáng ghét!

Xem ra, truyện tranh còn chưa đủ ngược hắn.

Ân Tuyền quyết định sẽ thêm vài tình tiết xui xẻo nữa cho hắn trong truyện, phải dằn mặt một trận mới được.

Chuyện với Trần Tư Viễn bàn xong cực kỳ suôn sẻ.

Dù sao Ân Tuyền cũng là phu nhân của ông chủ, Trần Tư Viễn không dám ép giá, thậm chí so với giá thị trường trong giới, không những không thấp mà còn nhỉnh hơn một chút.

Ân Tuyền vốn không rành về lĩnh vực này, lại cũng không định kiếm tiền từ truyện tranh, nên hoàn toàn không có khái niệm gì về giá cả. Trần Tư Viễn nói bao nhiêu, hắn liền gật đầu đồng ý ngay.

Dù sao trong ấn tượng của hắn, mấy trăm vạn cũng chỉ là số tiền mẹ hắn tiêu cho một buổi đi mua sắm, thật sự không đáng để nhắc tới.

Nhưng so với hồi còn ở trung tâm nghệ thuật, phải rất chật vật mới đạt được mức lương tháng một vạn, thì khoản tiền lần này đúng là con số lớn nhất hắn từng kiếm được.

Ân Tuyền vẫn thấy rất phấn khích.

Ký xong hợp đồng, hắn liền lên lầu 3 tìm Hám Uyên Trình.

Hám Uyên Trình đang theo dõi thị trường chứng khoán. Hôm qua cổ phiếu Mỹ lao dốc mạnh, các chuyên gia đều dự đoán cổ phiếu trong nước cũng sẽ giảm theo. Không ngờ vừa mở phiên sáng nay, A cổ lại kiên cường vẽ ra một đường chữ V ngược.

Ân Tuyền không gõ cửa, nhẹ chân bước vào. Hắn đi vòng ra sau lưng Hám Uyên Trình, đưa tay che mắt hắn lại, cố ý hạ thấp giọng: “Hám tổng, tôi là thư ký mới đến, đoán xem tôi tên gì nào ~~”

Hám Uyên Trình cong môi cười: “Kevin?”

“Không phải.”

“Louis?”

Ân Tuyền: “… Anh cố tình đúng không?”

Hám Uyên Trình: “Thì thấy em dạo này rất có hứng thú với tiết mục bắt gian tại trận, phối hợp chơi với em chút thôi. Sao, ghen hả?”

Ân Tuyền buông tay, cười đẩy hắn một cái: “Sao anh không theo đúng kịch bản vậy, không phải đáng ra phải đoán ngay là em à? Cả công ty này, ngoài em ra có ai dám che mắt anh đâu? Anh thật là chẳng biết làm em vui gì cả.”

Hám Uyên Trình nhìn hắn cười, đáp lại một cách thẳng nam hết mức: “Đã biết đạo lý đó rồi, vậy còn đòi chơi làm gì nữa, có phải rảnh quá hóa lo không?”

Bị chọc đến nghẹn, Ân Tuyền chỉ biết khô khan nói: “Thôi, em nói không lại anh.”

Hám Uyên Trình vẫn cười, đứng lên, đi đến tủ lấy ra một túi lớn đồ ăn vặt: “Ăn không?”

Ân Tuyền trừng to mắt: “Anh—” anh không phải không thích đồ ăn vặt sao?

Hám Uyên Trình đoán được ánh mắt nghi hoặc của hắn, lười biếng nói: “Chuẩn bị cho em đấy. Yên tâm, vài ngày sẽ thay một lần, không để quá hạn đâu.”

Ân Tuyền ôm lấy túi đồ ăn, lòng ngọt ngào như mật.

“Anh có biết hôm nay em kiếm được bao nhiêu không?” Biểu cảm kia, đúng kiểu kiêu ngạo không giấu nổi.

Hám Uyên Trình mắt không rời khỏi màn hình cổ phiếu, vẫn chăm chú theo dõi đường chỉ số đỏ xanh: “Bao nhiêu?”

“Bốn trăm vạn!”

“Wow ~~ Tiểu Quyển Mao lợi hại thật đó!”

Ân Tuyền bĩu môi. Lời khen này chẳng có chút thành ý nào cả, giống y như lúc khen bọn nhỏ “giỏi quá, biết đi rồi”, cuối cùng vẫn là phải dắt tay đi.

Cảm thấy không thú vị, hắn thò đầu lại gần xem màn hình máy tính. Nhìn một lát, phát hiện không ổn: “… Sao anh lại mua cổ phiếu của Văn thị hậu cần? Em nghe Viên Viên nói, nội bộ Văn thị đang đấu đá quyền lực rất căng, ban lãnh đạo chia bè kéo cánh, tập đoàn rất bất ổn, cổ phiếu này chắc chắn sẽ lao dốc.”

Hám Uyên Trình bất ngờ.

Không ngờ một người chỉ biết ăn chơi như Vụ Viên Viên lại cũng quan tâm đến mấy chuyện này.

Hắn “ừ” một tiếng, nói: “Lần trước Văn thị vừa ký hợp tác với phía tỉnh Biên, trong ngắn hạn cổ phiếu chắc chắn sẽ tăng, bây giờ chưa đến lúc sụp đâu.”

Chỉ không biết khi nào Văn Kính Trạch sẽ công khai mọi chuyện.

Hám Uyên Trình đoán, e là hắn đang đợi đến khi Bạc Dương mang thai được sáu tháng.

Vì qua tháng thứ sáu, bụng to rồi thì không thể phá bỏ nữa. Lúc ấy giữ lại bằng chứng, mới có thể khiến Văn Dương Thu mang danh ô nhục cả gia tộc.

Văn Dương Thành không chỉ mất đi một cánh tay, mà còn phải chạy đôn chạy đáo lo hậu quả cho Văn Dương Thu. Cơ hội để Văn Kính Trạch nắm được quyền kiểm soát Văn thị đương nhiên sẽ lớn hơn.

Tính toán kỹ, chỉ cần đợi thêm hai ba tháng nữa thôi.

Nghĩ đến kết cục của Bạc Dương, tâm trạng Hám Uyên Trình vui vẻ hẳn lên, lại có hứng tám chuyện với Viên Viên: “Nghe Quyền Đào nói, gần đây Vụ Viên Viên đang đi xem mắt?”

Ân Tuyền trợn tròn mắt: “Sao Quyền Đào biết chuyện đó?”

Hám Uyên Trình cười: “Vì cậu ta là một trong số đối tượng xem mắt đó.” Cũng không biết nhà họ Quyền và nhà họ Vụ nghĩ gì mà đem hai tay chơi lăng nhăng đặt cùng một chỗ, không sợ hai người đánh nhau chắc?

“Vậy không được rồi, Quyền Đào quá trăng hoa, còn chẳng có chút ý thức trách nhiệm nào.” Ân Tuyền vừa nói vừa gật đầu, “Hắn với Viên Viên không hợp đâu, em cũng chưa từng nghe nói Quyền Đào thích phụ nữ mà?”

“Viên Viên chẳng phải cũng trăng hoa y như vậy sao? Trong chuyện tình cảm cũng đâu có trách nhiệm gì.” Hám Uyên Trình cảm thấy hai người này đúng là cá mè một lứa, nhìn bề ngoài thì không khác gì nhau cả.

Quyền Đào dù sao cũng là bạn thân của hắn, ngoài nhóm bạn phòng 307 ra thì cậu ta là người thân thiết nhất với hắn. Ở một khía cạnh nào đó, thậm chí còn hợp gu hơn.

Cho nên Hám Uyên Trình không nhịn được, thay Quyền Đào biện hộ đôi câu.

Ân Tuyền cau mày. Đang lúc Hám Uyên Trình tưởng hắn sẽ tức giận vì Viên Viên bị nói thế, thì lại nghe thấy câu: “… Hai người họ trong chuyện tình cảm… có lẽ sẽ trở thành tri kỷ!”

Nói thế nào thì cũng rất dũng cảm!

Dù Viên Viên là bạn thân của hắn, Ân Tuyền cũng không thể không thừa nhận rằng trong tình cảm, Viên Viên đúng là… ừm, cực kỳ “tra”!

Cô ấy với Quyền Đào, thật đúng là khó mà phân cao thấp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.