Phu Quân Giả Chết, Ta Tiễn Chàng Đi Luôn

Chương 1




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 1 miễn phí!

Giả chết ba năm mà chưa từng bị bại lộ, Bùi Yến sớm đã xem ta là kẻ ngốc.

Vậy nên hắn chẳng để ý động tác nhỏ ta đang lần tìm chủy thủ, mà chỉ thao thao bất tuyệt, nói về những dự tính sau này.

“Biểu muội khác với nàng, nàng ấy thiện lương yếu đuối, làm bình thê vừa không bạc đãi nàng ấy, cũng không khiến nàng ấy quá nhọc lòng, thật vừa vặn.”

“Sau khi đứa bé ra đời, nàng phụ trách dạy dỗ răn bảo, nhưng không được để nó gọi nàng là mẫu thân, bằng không biểu muội sẽ đau lòng.”

Hàn quang trong tay ta chợt lóe, chủy thủ đâm vào lồng ngực hắn, khuấy nát máu thịt.

Bùi Yến chậm chạp cúi đầu, cuối cùng cũng nhìn rõ tình hình.

“Sở Vân Thư, ngươi đúng là độc phụ!”

“Ngươi dám, ngươi dám…”

Nha hoàn Xuân Đào nghe thấy động tĩnh, đứng ngoài cửa sổ hỏi vọng vào.

Ta cầm gối lên, ghì chặt lên mặt Bùi Yến, mãi đến khi hắn hoàn toàn không còn động tĩnh mới mở miệng.

“Không sao, có một con chuột, đã đánh chết rồi.”

Xuân Đào ậm ừ một tiếng, rồi lại ngủ tiếp.

Còn ta nhìn đôi tay đầy máu của mình, đến lúc này mới run rẩy.

Không phải vì sợ.

Mà là vì thống khoái.

Ba năm trước, ta mang theo một trăm tám mươi rương của hồi môn gả vào tướng quân phủ.

Bùi Yến vội vã bái đường, ngay trong ngày đã dẫn quân xuất chinh.

Chưa được mấy ngày, tin tử trận truyền về.

Biểu muội đang ở nhờ trong phủ nghe tin thì thổ huyết bệnh nặng, thuốc thang đều vô dụng.

Cha chồng để nàng ta chuyển tới điền trang tĩnh dưỡng, dựa vào năm trăm lượng bạc ta cấp mỗi tháng để mua thuốc giữ mạng.

Bà mẫu mời đại sư tới, nói ta khắc chết Bùi Yến, khắc bệnh Mạnh Tri Vi, là sao chổi xui xẻo, từ đó trăm bề nhục mạ ta.

Trời còn chưa sáng ta đã phải thức dậy hầu hạ bà ta chải đầu rửa mặt, chỉ cần có chút gì không vừa ý, ta lại phải quỳ phạt trước linh vị Bùi Yến.

Trong tòa phủ rộng lớn ấy, ngay cả hạ nhân cũng sống tự tại hơn ta.

Trong lòng ta uất nghẹn, đành mỗi đêm trốn trong phòng luyện đao, vừa chém vừa oán bản thân số khổ.

Nhưng nay Bùi Yến nói cho ta biết, đó vốn chẳng phải số mệnh của ta.

Mà là vì của hồi môn của ta quá nhiều, tính tình ta lại quá mạnh, hắn không tiện trực tiếp mở miệng nâng Mạnh Tri Vi làm bình thê.

Vậy nên hắn giả chết, cùng thanh mai Mạnh Tri Vi ở điền trang sống tháng ngày tốt đẹp.

Còn ta bị ném lại cho bà mẫu, ngày ngày bị giày vò.

Tất cả mọi người đều biết hắn chưa chết, lại mượn cớ ấy ức h**p ta đến tận cùng.

Bây giờ cái thai của Mạnh Tri Vi không giấu nổi nữa, hắn mới giả chết trở về, lấy lý do ân nhân cứu mạng để nâng Mạnh Tri Vi làm bình thê, mưu cầu cả danh lẫn lợi.

Trước khi trở về, hắn còn không tin ta chịu thủ tiết vì hắn, lại giả làm hái hoa tặc để thử lòng.

Nay thử xong rồi, Bùi Yến rất hài lòng.

Cả tướng quân phủ cũng rất hài lòng.

Nhưng ta thì không hài lòng.

Ta thở dài thu bảo đao về, lặng lẽ nhìn gương mặt không cam lòng của Bùi Yến dưới ánh đèn dầu.

“Người chết rồi thì nên ngoan ngoãn chôn dưới đất.”

02

Sáng sớm hôm sau, tướng quân phủ treo đèn kết hoa, náo nhiệt vô cùng.

Ta vất vả cả đêm, đến muộn nửa nén hương.

Khi ta tới tiền viện, vừa hay thấy biểu muội Mạnh Tri Vi mặc một thân áo đỏ, chỉ huy hạ nhân treo đèn lồng.

Thấy ta tới, bà mẫu liếc ta một cái, giọng đầy trách móc.

“Đồ lười biếng, mấy ngày không phạt ngươi, quy củ quên sạch rồi sao?”

Mạnh Tri Vi kéo tay áo bà ta, dịu dàng khuyên can.

“Ngày vui thế này, cô mẫu chớ nổi giận.”

Dứt lời, nàng ta lại nhìn ta.

“Biểu tẩu lo liệu cho tướng quân phủ suốt ba năm, thân thể mỏi mệt, dậy muộn một chút cũng không sao.”

“Sau này có Tri Vi giúp biểu tẩu cùng quản lý, biểu tẩu sẽ không cần vất vả như vậy nữa.”

Ta không vội đáp lời, chỉ cẩn thận quan sát người trước mắt.

Năm đó khi Mạnh Tri Vi tới nương nhờ thân thích, nàng ta mặc áo vải thô, cài trâm gỗ mộc mạc.

Nay ba năm không gặp, nàng ta quả thật đã thay đổi rất nhiều.

Người đầy đặn hơn, trắng trẻo hơn, cũng có tinh thần hơn.

Váy lụa đỏ thắm đã mặc lên người, trâm vàng bươm bướm vờn hoa cũng đã cài trên tóc.

Khi nhìn ta, nàng ta sẽ không còn vì tự ti mà dời mắt đi, thậm chí còn chủ động mở miệng muốn giúp ta quản lý tướng quân phủ.

Xem ra năm trăm lượng bạc ta chi mỗi tháng quả thật rất nuôi người.

Nhưng cả kinh thành đều biết, Mạnh Tri Vi mắc bệnh lạ, ba năm nay không xuống nổi giường mà.

“Biểu muội nói đùa rồi, tướng quân phủ này nào có đạo lý làm phiền một người bệnh quản lý.”

Bà mẫu cười lạnh.

“Một phụ đạo như ngươi thì hiểu gì, bệnh của người ta đã khỏi từ lâu rồi.”

“Tri Vi bây giờ chính là đại ân nhân của Sở Vân Thư ngươi, đừng nói làm bình thê giúp ngươi chia sẻ việc tướng quân phủ, dù làm chính thê cũng là thiệt thòi cho nó!”

Ta dùng quạt tròn che khóe môi không kìm được cong lên, giả vờ kinh ngạc thốt ra.

“Các người nói vậy là có ý gì?”

“Bùi lang đã sớm chết trận sa trường, ta tự mình thủ tiết cũng thôi đi, chẳng lẽ còn muốn biểu muội cùng ta chịu khổ hay sao?”

Mạnh Tri Vi thẹn thùng cúi đầu.

Bà mẫu thì hừ lạnh, chậm rãi mở miệng.

“Đây chính là chuyện vui đầu tiên của tướng quân phủ.”

“Tri Vi thân thể không tốt, nghe nói nơi biên cương có thần y xuất hiện, trên đường đi tìm danh y, vừa khéo cứu được Yến nhi trọng thương mất trí nhớ.”

“Nhờ nàng ấy dốc lòng chăm sóc, Yến nhi đã không còn gì đáng ngại, hôm nay sẽ hồi phủ!”

Ta “a” lên một tiếng, như quá mức chấn kinh, sững sờ đứng tại chỗ.

Bà mẫu và Mạnh Tri Vi rất hài lòng với phản ứng của ta, tiếp tục mở miệng.

“Chuyện vui thứ hai, chính là hôn sự của Yến nhi và Tri Vi.”

“Ân cứu mạng không gì báo đáp, Yến nhi muốn nâng Tri Vi làm bình thê để tỏ lòng cảm kích.”

“Đây là thư đích thân nó viết, ngươi tới xem đi.”

Ta nhận lấy lá thư trong tay bà mẫu, đọc từng chữ từng câu, thân thể không ngừng run rẩy.

Trong thư, Bùi Yến nói Mạnh Tri Vi là ân nhân cứu mạng của phu thê chúng ta.

Vậy nên hắn muốn ta lấy ra tám mươi rương từ của hồi môn, giúp Mạnh Tri Vi nở mày nở mặt, xem như cảm tạ ân cứu mạng.

Còn chuyện Mạnh Tri Vi mang thai, để giữ gìn thanh danh cho vị biểu muội này, hắn không hề nhắc tới một chữ.

Ta siết chặt thư, run rẩy như chiếc lá trong gió.

Không phải vì tức.

Mà là vì phải nhịn cười.

Bà mẫu tưởng ta vui đến ngốc rồi, tự ý sai người tới khố phòng của ta khiêng của hồi môn.

Lòng tham trong mắt Mạnh Tri Vi gần như sắp tràn ra ngoài, nàng ta thấp giọng dặn dò, bảo hạ nhân nhẹ tay nhẹ chân.

Bọn họ đều biết, trong của hồi môn của ta không có thứ tạp nham để đủ số, bên trong những rương gỗ hoàng hoa lê thượng hạng ấy toàn là vàng thỏi và khế đất ở kinh thành.

Nhưng đúng lúc tay hạ nhân vươn tới chiếc chìa khóa bên hông ta, ta bỗng tránh ra.

“Khoan đã, Mạnh Tri Vi, ngươi nói ngươi cứu Bùi lang ở biên cương vào lúc nào?”

Mạnh Tri Vi khựng lại.

“Ba ngày trước, ta gặp Bùi lang, liền ngày đêm không nghỉ dẫn người trở về, hôm nay mới tới nhà.”

Nghe câu trả lời của nàng ta, ta bật cười.

“Nếu đã như vậy, thai nhi hai tháng trong bụng ngươi tất nhiên không phải huyết mạch của tướng quân phủ ta.”

“Bà mẫu thường nói nữ nhân quan trọng nhất là trinh tiết, mất trinh tiết chẳng khác nào mất mạng, Mạnh Tri Vi thất trinh trước hôn sự, theo gia pháp nên xử trí, đánh chết ngay tại chỗ!”

“Người đâu, lập tức động thủ!”

03

Hạ nhân bị khí thế của ta chấn nhiếp, tinh thần chấn động, vây lại.

Bà mẫu tức điên, thét chói tai.

“Sở Vân Thư, ngươi bớt hồ ngôn loạn ngữ đi!”

Mạnh Tri Vi cũng đỏ hoe hốc mắt.

“Biểu tẩu, nếu tẩu không muốn ta vào phủ, hoàn toàn có thể tìm cớ khác, chúng ta đều là nữ tử, sao tẩu có thể làm bẩn thanh danh của ta như vậy?”

Cha chồng vội vã chạy tới càng thêm tức giận.

“Ta vốn muốn nể tình Bùi Yến trở về mà tha thứ cho ngươi, đồ sao chổi này, không ngờ ngươi lại dùng lời ô uế làm nhục Tri Vi, lòng dạ đố phụ, không thể nói lý!”

“Lập tức tới từ đường quỳ cho ta, đợi Yến nhi trở về rồi sẽ xử trí cho đàng hoàng!”

Hạ nhân nghe lệnh, đá một cước vào đầu gối ta, định trói ta lôi đi.

Bà mẫu vẫn không quên lớn tiếng dặn dò.

“Trước lấy chìa khóa khố phòng, đi khiêng của hồi môn cho Tri Vi!”

Mạnh Tri Vi nhìn ta từ xa, nở nụ cười như đã nắm chắc phần thắng.

Nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa có người thông truyền.

“Trưởng công chúa giá lâm!”

Sắc mặt mấy người lập tức thay đổi, vội quỳ xuống, thấp giọng căn dặn.

“Mau kéo người xuống, đừng làm bẩn mắt công chúa.”

Nhưng hạ nhân còn chưa kịp động thủ, Trưởng công chúa đã tới giữa chính viện.

“Bệ hạ cảm niệm Bùi tiểu tướng quân hy sinh vì nước tròn ba năm, đặc biệt sai bản cung tới thắp hương, bày tỏ an ủi.”

“Ngày đau buồn như vậy mà tướng quân phủ các ngươi treo đèn kết hoa, quả thật náo nhiệt lắm.”

Ánh mắt nàng nhìn chằm chằm y phục đỏ trên người Mạnh Tri Vi, khóe môi cong lên.

“Ôi, biểu tiểu thư bệnh suốt ba năm, động chút là thổ huyết, hôm nay sao lại đứng dậy được rồi?”

“Vừa khéo bản cung có dẫn theo viện chính Thái y viện, Lý thái y, tới bắt mạch bình an cho biểu tiểu thư đi.”

Mạnh Tri Vi vừa mới đứng dậy, nghe câu ấy lại “bịch” một tiếng quỳ xuống.

“Đa tạ công chúa hậu ái, Tri Vi không lâu trước đã tìm được danh y, thân thể đã khỏe hẳn rồi.”

Công chúa không nói gì.

Những người khác cũng không dám lên tiếng.

Trong tướng quân phủ tĩnh lặng như cõi chết.

Cha chồng bà mẫu cứng đờ nuốt nước bọt, hoảng hốt nhìn ta.

“Sở Vân Thư, còn không mau giải thích với Trưởng công chúa!”

Bọn họ lúc nào cũng vậy.

Ở trong tướng quân phủ thì tùy ý giày vò ta, ngay cả nước rửa chân cũng bắt ta bưng.

Nhưng một khi gặp những chuyện phiền phức như cha chồng cướp hoa khôi của con trai Tả tướng, biểu muội truyền lời đồn về tiểu nữ nhi nhà Trung thư, bọn họ lại gọi ta bỏ tiền xin lỗi, ra mặt dàn xếp.

Trong ánh mắt tin tưởng của bọn họ, ta gật đầu, ung dung đứng dậy.

“Khởi bẩm Trưởng công chúa, Mạnh Tri Vi không dám để thái y bắt mạch, chỉ vì nàng ta đã bịa một lời nói dối tày trời, lừa gạt cha mẹ chồng đáng thương nhớ con của ta.”

“Nàng ta nói mình cứu được Bùi Yến đã chết ba năm, mưu toan dùng một phong thư giả, mang theo dã chủng trong bụng gả vào tướng quân phủ, khiến vong phu của ta hổ thẹn dưới suối vàng!”

04

Tĩnh lặng.

Lại là sự tĩnh lặng như cõi chết.

Cha chồng bà mẫu run rẩy thành một cục dưới ánh nhìn của Trưởng công chúa.

Còn Mạnh Tri Vi thì ánh mắt nhìn ta gần như phun ra tia lửa.

Trưởng công chúa nhướng mày nhìn mọi người với thần sắc khác nhau, hồi lâu mới mở miệng.

“Năm đó chiến báo nói, Bùi tiểu tướng quân bị địch quân bắn một mũi tên trúng tim, sau khi rơi ngựa thì bị chiến mã giẫm đạp, nát thành một bãi thịt.”

“Thánh thượng cảm niệm sự hy sinh của hắn, cấp một vạn lượng bạc tuất, dựng mộ áo quan để tưởng niệm.”

“Nay các ngươi nói với ta, Bùi Yến chưa chết?”

Cha chồng bà mẫu run rẩy nhìn nhau.

Nếu tiếp tục che giấu, nói Bùi Yến thật sự đã chết, vậy đứa bé trong bụng Mạnh Tri Vi sẽ thành dã chủng thật.

Nếu thừa nhận Bùi Yến chưa chết, đó lại là tội khi quân!

Bọn họ do dự một phen, quyết định dù phải bù lại bạc tuất, gánh cơn thịnh nộ của Thánh thượng, cũng phải cho đứa bé của Mạnh Tri Vi một lời giải thích.

Hai người dứt khoát cắn răng, dập đầu xuống, đem lý do đã bịa sẵn phía trước thuật lại với công chúa một lần nữa.

Công chúa lặng lẽ nghe, sắc mặt không đổi, chỉ hỏi một câu.

“Các ngươi luôn miệng nói Bùi tiểu tướng quân chưa chết.”

“Vậy người đâu?”

Mạnh Tri Vi rụt rè ngẩng đầu đáp.

“Bùi lang nói ba năm qua chưa thể hiếu kính phụ mẫu, trong lòng hổ thẹn, nên đặc biệt đặt làm cho bà mẫu một bộ trang sức hồng bảo thạch, đêm qua đã dậy đi lấy, tạm thời còn chưa trở về.”

Ta nghe lời ấy, không khỏi lắc đầu.

Hôm qua Bùi Yến giả làm hái hoa tặc xông vào, nói thân thể Mạnh Tri Vi không tiện.

Vậy nên hắn muốn bù đắp cho ta, cùng ta động phòng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.