3
Tôi cứ tưởng nhiệm vụ trừng phạt chỉ cần an phận làm ch.ó của Từ Cảnh là xong.
Không ngờ hệ thống còn ném cả thân xác của tôi cho tôi xử lý.
Bao gồm cả đống bài luận văn các thầy cô giao.
Chân ch.ó khó mà gõ phím, hạn nộp đến nơi mà tôi vẫn chưa làm xong.
Đành phải chờ Từ Cảnh ngủ rồi dậy thức đêm viết.
3 giờ sáng, tôi tỉnh dậy.
Đang định bò đi mở máy tính thì thấy Từ Cảnh đứng cạnh giường.
Hắn lấy một viên t.h.u.ố.c.
Chẳng uống nước mà nuốt chửng ngay.
Trong đêm tối, vẻ mặt hắn trông thật chán chường.
Tôi giật mình, vội sủa vang hai tiếng.
Hắn tiến lại gần.
Ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt tôi.
Hắn nói: "Vượng Vượng, mày là ch.ó thật, đúng không?"
Tôi run b.ắ.n người.
Biểu cảm của hắn rất đáng sợ.
Dường như chỉ cần tôi lộ ra điểm gì bất thường.
Hắn sẽ vặn gãy cổ tôi.
Tôi lấy lòng l.i.ế.m tay hắn.
Giả vờ ngây thơ sủa vài tiếng.
Hắn bế tôi lên, vùi mặt vào bụng tôi.
Hắn hình như đang khóc, lông tôi ướt đẫm một mảng lớn.
4
Giấc ngủ của Từ Cảnh ngày càng tệ.
Thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm rồi thức trắng đến sáng.
Hệ thống cảm thán:
"Gã này sao tinh thần ngày càng không bình thường thế."
Nó nói ngay đêm đầu tiên đã thấy Từ Cảnh kỳ quặc.
Nửa đêm thức dậy nhìn chằm chằm tôi.
Hệ thống nói:
"May là mày từ bỏ nhiệm vụ công lược. Yêu đương gì chứ, tao vẫn nên yêu người bình thường thôi. Trừng phạt kết thúc là chúng ta chuồn ngay."
Tôi qua loa đáp lại, lặng lẽ quan sát Từ Cảnh.
Hắn mở điện thoại, không biết đang xem gì.
Thần sắc ngày càng u ám như quả táo đang hỏng dần.
Tôi chợt nhớ lại ngày đầu tiên biến thành cún.
Tôi không muốn làm sủng vật của ai nên chạy trốn khắp biệt thự.
Đến rạng sáng, Từ Cảnh mới tìm thấy tôi.
Hắn xách gáy tôi lên, mặt đầy sát khí như người sắp phá sản đến nơi.
Hắn ấn tôi vào cái bát đựng đầy thức ăn cho ch.ó con, quát:
"Ăn!"
Tôi ghét nhất bị ép buộc.
Nhân lúc hắn không để ý liền chạy mất dép.
Dì giúp việc nhà bá tổng lau sàn sạch bóng loáng.
Tôi chạy trượt chân như Tom và Jerry, Từ Cảnh thì tức điên người đuổi theo.
Tôi chứng nhận, Tom thực sự không đuổi kịp Jerry.
Cuối cùng Từ Cảnh hết cách.
Hắn đổ thức ăn cho ch.ó ra bàn trà, đặt thêm nước và sữa dê, giọng bất lực:
"Ra đây đi, đừng để đói."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Thực ra, hắn là người rất dịu dàng.
Tôi nhìn Từ Cảnh đang tự cô lập, lặng lẽ bò từ trong ổ ra.
Thân xác cún con quá nhỏ, chân ngắn.
Tôi phải trầy trật mãi mới bò được lên giường hắn.
Tôi dùng cái đầu lông xù cọ cằm hắn, rồi cuộn tròn trong n.g.ự.c hắn.
Đừng xem điện thoại nữa!
Ngủ đi!
Từ Cảnh sững người, rồi nhẹ nhàng ôm lấy tôi.
Hắn nói: "Vượng Vượng, mày đừng giống như bọn họ."
Một lúc sau, hắn khẽ bổ sung:
"Cũng đừng rời bỏ tao."
Tôi không thể hứa, trừng phạt là có thời hạn.
Thời gian đến, tôi phải đi.
Hy vọng hệ thống có thể chọn một cái c.h.ế.t thích hợp cho thân xác cún con này.
Đừng để hắn đau lòng quá.
5
Sau đêm đó, tôi chính thức trở thành sủng vật số một.
Được lên ngủ trên n.g.ự.c Từ Cảnh.
Hắn còn mang tôi đi làm cùng.
Tôi phát hiện thể chất tổng tài của Từ Cảnh hơi quá đà.
Đi theo hắn không bao lâu.
Tôi đã chứng kiến đủ cảnh phim thần tượng như "vấp ngã", "đổ nhào vào lòng", "gặp gỡ bất ngờ".
Từ Cảnh cũng có chút bản lĩnh, hắn né tránh rất linh hoạt.
Người ta đổ, hắn né, giơ hai tay tỏ vẻ trong sạch, sợ bị "ăn vạ".
Nhưng thỉnh thoảng, Từ Cảnh cũng sơ suất.
Lần nọ trong thang máy, một nữ sinh đeo kính đen chạy hớt hải xông vào.
Chân vấp một cái, cốc cà phê nóng hổi hắt thẳng tới.
Từ Cảnh không kịp tránh, chỉ kịp xoay người che chắn cho tôi.
Tôi nghe tiếng hắn khẽ kêu vì đau.
Ai lại đi làm nữ chính phim thần tượng kiểu đó chứ?
Trực tiếp gọi cảnh sát và xe cứu thương cho xong.
Trải qua cú sốc này, Từ Cảnh càng thu mình lại.
Hắn chẳng buồn gọi cơm hộp, sợ lại làm phiền người ta, tự mang cơm từ nhà đi.
Từ Cảnh cũng không ăn mảnh, mỗi lần ăn đều đổ thức ăn cho tôi trước.
Đặt ngay cạnh đĩa của mình.
"Vượng Vượng, ăn cơm thôi."
Hắn gọi, rồi lén cho thêm lòng đỏ trứng dì giúp việc chuẩn bị vào bát tôi.
À, bá tổng cũng kén ăn đấy.
Từ Cảnh đeo cho tôi một chiếc vòng cổ da đen có chữ XJ.
Hắn còn tự tay làm bảng tên cho tôi:
"Người nhà Từ Cảnh, người lạ chớ chạm."
Phần lớn thời gian, ánh mắt hắn nhìn tôi rất dịu dàng, thậm chí có chút ỷ lại.
Hắn đưa tôi vào thế giới riêng của hắn, từ chối người ngoài bước vào.
Nhưng tôi thỉnh thoảng vẫn thấy hắn nhìn mình đầy dò xét.
Không biết có phải tin tốt không, hắn cũng hay nhìn người khác như vậy.
Như một mũi tên đã lên dây.
Hoặc như một con thỏ đang hoảng sợ.
Ngạo mạn mà hèn mọn, dịu dàng mà lạnh lùng, Từ Cảnh là một cá thể đầy mâu thuẫn.
Tôi lại tò mò một cách tai hại.
6
Tôi thề, cách kết thúc nhiệm vụ trong kế hoạch của tôi không bao gồm việc bị "xã t.ử" (xấu hổ đến c.h.ế.t).
Hôm nay ở văn phòng, Từ Cảnh khoe con cún đáng yêu với trợ lý.
Trợ lý nói:
"Đúng là đáng yêu. Hay tôi cắt clip cho bé cưng nhé? Để làm kỷ niệm trưởng thành."
Từ Cảnh: "Cũng được. Vừa lúc ở nhà tôi có lắp camera, tôi gửi clip cho cậu."
Ở nhà, lắp, camera...
Tôi hoảng hốt:
"Hệ thống! Camera, camera mày chặn chưa?"
Hệ thống không quan tâm:
"Tao có làm gì xấu đâu mà phải chặn."
Kết quả, chúng tôi và Từ Cảnh cùng xem lại clip cún con gõ luận văn trên màn hình lớn.
Hình ảnh rõ nét, cún con biết lướt web, còn biết cả copy paste nữa chứ.
Trong khoảng lặng, anh trợ lý EQ cao nói:
"Sếp Từ, tôi thật sự làm chậm trễ tiền đồ học đại học của con bé rồi."
Từ Cảnh xoay đầu, nhìn chằm chằm tôi, giọng khản đặc:
"Vượng Vượng?"
Đừng Vượng Vượng nữa, ông quên tôi đi thì hơn.
Tôi hoảng loạn chạy khỏi công ty của Từ Cảnh.
Không dám quay đầu lại nhìn biểu cảm của hắn.

