Sao Em Vẫn Chưa Chịu Đến Công Lược Anh?

Chương 4




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 4 miễn phí!

9

Tôi điều hướng đến bệnh viện lớn nhất thành phố.

"Tới rồi."

Tôi tự giác mở cửa xe, rướn nửa người vào đỡ hắn.

Từ Cảnh nằm liệt ở ghế sau, liếc nhìn tôi một cái.

Nên hình dung ánh nhìn này thế nào nhỉ?

Tôi chỉ thấy câu thơ "Chậm mắt mà mắt long lanh nhập tấn" như hiển hiện trước mắt.

Tôi dìu hắn ra, hắn ngẩng đầu thấy bốn chữ "Bệnh viện nhân dân", không thể tin nổi:

"Cô đưa tôi đến bệnh viện?"

Tôi: "Chứ còn đâu nữa?"

Hắn nhìn eo và chân mình, gắt lên:

"Cô cướp tôi từ tay đám người kia, chỉ để đưa vào bệnh viện?"

Tôi: "Anh có lựa chọn khác, tôi có thể giúp anh gọi điện thoại."

Từ Cảnh phẫn nộ tựa cả thân hình vào người tôi:

"Tôi có cái lựa chọn gì được chứ!"

Tôi cúi đầu cười thầm.

Đến bệnh viện, lại rửa ruột rồi xét nghiệm m.á.u.

Bác sĩ chính là bạn Từ Cảnh, trêu chọc:

"Không sao, hai người giải quyết xong rồi quay lại cũng được mà."

Từ Cảnh như mèo bị dẫm đuôi, nhảy dựng lên:

"Nói năng kiểu gì đấy, sao lại vu khống người trong sạch?"

Hắn chỉ vào mình:

"Tôi là nạn nhân."

Rồi chỉ vào tôi:

"Cô ấy là Lôi Phong sống, người tốt lạ mặt. Hiểu chưa?"

Câu cuối nghiến răng nghiến lợi.

Bác sĩ cười khẩy đầy ẩn ý.

Tai tôi nóng bừng, viện cớ đi lấy báo cáo xét nghiệm rồi rời đi.

Khi quay lại, Từ Cảnh quay lưng ra cửa, cuộn tròn trên giường bệnh.

Trùm chăn kín mít chỉ để lộ ra một cái xoáy tóc.

"Cháo mua ở cửa hàng tiện lợi, ăn không?"

"Cô không đi à?"

Chúng tôi đồng thanh nói.

"Ăn!"

Hắn vội vàng vươn người dậy, trên mặt còn nét uể oải, tay đã vội vàng đón lấy túi đồ.

"Tôi cứ tưởng cô không quay lại."

Giọng hắn rất thấp.

Tôi ậm ừ, cúi đầu nói nhảm:

"Mua cả sữa chua, anh không chọn nhãn hiệu nên uống được hết."

Mắt tôi cũng đảo quanh lung tung.

Từ Cảnh đổ mồ hôi đầm đìa, sơ mi dính sát vào người, làm nổi bật vòng eo săn chắc.

Tôi không kìm được mà nhìn thêm vài cái.

Hắn lí nhí cảm ơn, rồi chợt ngẩng đầu cười với tôi:

"Đẹp không?"

Xong đời, bị phát hiện rồi.

"Cũng, cũng tạm."

10

Không khí đang lúc êm đẹp, tôi và hắn cứ nói qua nói lại, cả hai đều đỏ mặt, tiếng nói lí nhí như muỗi kêu.

Một tiếng quát vang lên từ ngoài cửa.

"Cái cấp bậc gì thế? Ốm đau mà bắt con gái tôi bồi giường à!"

Xong đời, là mẹ tôi – bà Khương.

Tôi nhìn điện thoại, chục cuộc gọi nhỡ.

Chưa kịp ra ngoài, bà Khương đã xông vào, ánh mắt sắc lẹm đảo quanh.

Tôi run rẩy: "Mẹ."

Trông Từ Cảnh lúc này thật sự không được chỉnh tề.

Nhìn là biết hắn đang lưỡng lự nên đứng trước mặt mẹ tôi hay chui vào chăn.

Hắn chọn đứng dậy và dũng cảm chắn trước người tôi:

"Mẹ, việc này..."

A a a!

Thằng nhóc này, muốn c.h.ế.t à!

Bà Khương không hổ là người từng trải, bà nhanh ch.óng ổn định tâm lý, cười lạnh:

"Đã qua cửa đâu, gọi sớm thế."

"Sơ Sơ! Về nhà!"

Tôi trừng mắt nhìn Từ Cảnh một cái.

Suốt dọc đường, bà Khương mắng Từ Cảnh đủ kiểu:

"Mẹ đã nói mà, bao nhiêu dự án lại cứ chăm chăm vào cái của chúng ta, hết mời ăn cơm lại giúp này giúp kia."

"Chồn chúc tết gà đấy."

Bà suýt buông lời tục tĩu nhưng kịp dừng lại.

"Đêm nay mẹ chẳng bảo con đi mời rượu sao?"

"Mẹ bảo con mời rượu, chứ không cho phép hắn ra tay với con."

Bà Khương cười điên cuồng.

"Sơ Sơ, chờ mẹ nỗ lực thêm vài năm nữa, sau này bắt hắn mời rượu con."

"Đồ khốn kiếp!"

Bà mắng một tiếng.

Tôi âm thầm vỗ tay trong lòng.

Trời đã rạng sáng, tôi dựa đầu vào cửa sổ:

"Con chẳng phải nói với mẹ là ở lại bồi bạn à."

Bà Khương nhìn đường lái xe, hờ hững nói:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Bạn nam thì mẹ làm sao yên tâm được?"

"Bảo bối nhà mẹ còn nhỏ, bị người ta lừa thì làm sao bây giờ?"

Nước mắt tôi trào ra, ánh mặt trời ngoài cửa sổ bỗng mờ ảo.

Ở thế giới gốc, bà Khương là một phụ nữ độc thân độc lập.

Chẳng có người con gái nào tên Khương Tri Sơ cả.

Thân phận của tôi là do hệ thống bịa đặt.

Tôi đã đ.á.n.h cắp tình yêu của bà ấy.

Nhưng tôi hèn mọn đáp lời:

"Cảm ơn mẹ."

"Con yêu mẹ nhiều lắm."

11

Sau đêm đó, Từ Cảnh đã kết bạn qua mạng với tôi.

Hắn cảm ơn tôi, còn bắt đầu chủ động trò chuyện, chia sẻ cuộc sống hàng ngày.

Dù học cùng trường nhưng khác chuyên ngành.

Không nhiều chủ đề chung lắm, chúng tôi cứ nói chuyện kiểu câu được câu chăng.

Sáng sớm nay, Từ Cảnh nhắn:

"Hôm nay đi công tác, học muội thấy tôi mặc bộ này được không?"

"Gu thẩm mỹ của tôi không tốt lắm, nên muốn phiền học muội xem giúp, làm ơn."

Đính kèm là bức ảnh selfie qua gương.

Bàn tay thon dài, eo hẹp hông, áo vest làm nổi bật cơ n.g.ự.c tuyệt đẹp.

Vừa thanh cao tự giữ vừa mang phong thái thành đạt.

Tóm lại là gu nam thần bá tổng.

Một phút trước, tôi vừa thấy hắn hỏi trên diễn đàn:

[Làm sao để thu hút sự chú ý của người mình thích?]

[Mô tả: Như trên.

Chủ thớt là nam, điều kiện kinh tế và ngoại hình khá, nhưng không biết cách theo đuổi người khác.]

Tôi lướt qua bình luận.

Trả lời 1: "Có tiền có nhan sắc mà còn không theo đuổi được thì chắc là không yêu thật rồi."

Chủ thớt: "Không tin. Sự thành tại nhân."

Trả lời 2: "Kết hợp cả tiền và sắc thử xem."

Chủ thớt: "Cảm ơn góp ý, có thể cụ thể hơn không? Nếu cần, tôi xin trả phí tư vấn."

...

Vì thế tôi nghiêm túc hồi phục:

"Rất hợp với anh, lúc trời trở lạnh có thể mặc thêm cái áo khoác lần trước đi ăn cùng nhau."

Từ Cảnh nhắn lại ngay:

"Cảm ơn học muội."

Sau đó hắn gửi một bao lì xì lớn.

"Mời em uống trà sữa, xin hãy nhận cho."

Dựa! Hắn thực sự đang nghiêm túc học theo cư dân mạng.

Tôi vừa chọc hệ thống:

"Thống t.ử! Có yêu đương được không?" Vừa nhắn lại: "Lì xì thì thôi ạ."

Đối phương đang điên cuồng hiển thị "Đang nhập..."

Hệ thống không biết đang bận gì, qua loa:

"Không rảnh xem mấy đứa gà bông yêu đương, tùy mày."

Tôi căng thẳng xoa ngón tay, gõ từng chữ:

"Hoa trong trường đang nở đẹp lắm. Nếu học trưởng rảnh thì về xem nhé, chúng ta có thể hẹn bữa cơm."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.