Ngày hôm đó, gương mặt tái mét của Tạ Du trước ống kính bị các tài khoản marketing đăng ngay trang chủ trông chẳng khác nào một màn "xử bắn công khai".
Dù đến cuối buổi livestream, bốn đường link bán hàng vẫn lác đác chốt thêm được vài đơn, nhưng so với kỳ vọng mà nhãn hàng đặt vào Tạ Du, con số này vẫn còn kém xa.
“Không khí gượng gạo quá…”
“Tôi còn chẳng dám nhìn mặt Tạ Du nữa, trông hãm thực sự, chẳng phải fan anh ta đông lắm sao?”
“+1.”
“Sao thấy bảo sức mua mạnh lắm mà?”
“Lúc đầu thấy anh ta vẫn khá bình tĩnh, về sau thì… câm nín luôn.”
Ít nhất là trong khoảng thời gian quanh thời điểm Wink tan rã, fan Tạ Du luôn tự nhận là "đỉnh lưu" xét về cả tài nguyên thương mại lẫn số liệu, khi đó Tạ Du đúng là đã đứng trong hàng ngũ top đầu. Sau đó lại có phim truyền hình ăn khách trợ lực, danh tiếng của Tạ Du càng bùng nổ. Thời điểm ấy, fan dán khắp nơi những poster “cháy hàng”, “bán sạch”, khiến không ít cư dân mạng mặc định rằng fan Tạ Du có sức mua rất kinh khủng. Nếu không phải vậy, Tạ Du cũng đã chẳng nhận được nhiều hợp đồng đại diện đến thế.
“Làm ơn tìm hiểu cho kỹ đi được không? Tiểu Du là đột xuất vào livestream, bán được chừng đó đã là không dễ rồi.”
“Rõ ràng là khâu giao tiếp của nhãn hàng có vấn đề, sao lại đổ lên đầu Tạ Du? Tạ Du không gánh cái tội danh này nhé.”
“Đám anti rình khoảnh khắc này lâu lắm rồi đúng không? Nhưng xin lỗi nhé, lãnh đạo cấp cao của thương hiệu còn công khai cảm ơn Tạ Du kìa.”
Trong phần bình luận của các blogger, fan đang ra sức giải thích. Tuy nhiên, sự thật thế nào, nội bộ fan hiểu rõ hơn ai hết
Thứ nhất, cú "flop dập mặt" của Một Giọt Lệ đã khiến Tạ Du mất đi không ít fan. Có một bộ phận fan chỉ thích đu theo trào lưu — ai đang hot nhất thì theo, chỉ thích đặt cược vào người đứng đầu. Tạ Du vốn đã có dấu hiệu sắp "phi thăng", nhưng vì phim quá tệ nên danh tiếng tổn hại nặng nề, nhất thời không thể ngóc đầu lên nổi. Nhóm fan này đương nhiên lập tức chuyển sang theo những “ứng cử viên sắp bùng nổ” khác.
Thứ hai, đại ngôn lần này của Tạ Du là mỹ phẩm — mà dòng đó lại nổi tiếng là khó dùng, không lên màu, dễ lem, giá còn đắt. Ấy vậy mà thương hiệu lại tung ra một lúc 10.000 hàng tồn kho bắt fan phải mua. Dù có yêu Tạ Du đến mấy, cũng không thể một lúc mua bốn món được đúng không? Mua về còn chẳng biết tặng ai, rõ ràng là nhãn hàng đang muốn bòn rút hết tiền của fan.
Chưa kể, không lâu trước đó Tạ Du vừa lên bìa hai tạp chí thời trang, fan vì muốn chứng minh tiềm năng của anh đã điên cuồng mua, có người mua liền mấy chục cuốn. Đến giờ, nhiều fan vẫn còn chưa kịp hồi máu, vậy mà đại diện mới lại tới dồn dập.
……
Ngày hôm sau khi livestream kết thúc, Tạ Du đăng bài phản hồi:
“……Dạo này công việc khá mệt, có lẽ do ánh đèn nên sắc mặt tôi nhìn không được tốt lắm. Không sao đâu, ngủ một giấc là ổn thôi.”
“Về các sản phẩm tôi do đại diện, mong mọi người hãy lượng sức mà mua. Chỉ cần thấy mọi người dù bận rộn công việc và học tập mà vẫn dành cho tôi một chút quan tâm, tôi đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Lần này do tôi không trao đổi kỹ thời gian với nhãn hàng, là lỗi của tôi, đã làm phiền mọi người, rất xin lỗi.”
Tạ Du vừa lên tiếng, fan lại càng xót xa:
“Thấy chưa, rõ ràng là lỗi của nhãn hàng mà!”
“Xót Tiểu Du quá, mệt như vậy rồi còn phải xin lỗi, căn bản không cần xin lỗi mà!”
“Có đứa GATO vì Tạ Du có hợp đồng mới à? Cười chết mất, suốt ngày chê nhà tôi flop phim, flop thì sao? Flop mà tài nguyên vẫn xịn. Nhãn hàng người ta đâu có mù. Có kẻ vùng vẫy bao lâu rồi mà đến giờ vẫn chẳng thấy cái hợp đồng quảng cáo hay đại ngôn nào?”
“Điền Ngật người ta đã đi tham gia show âm nhạc mới rồi, có người vẫn ở nhà… ăn không ngồi rồi.”
Kẻ “ăn không ngồi rồi ”-- Lâm Uyên vốn im hơi lặng tiếng bấy lâu bỗng dưng phát biểu:
“Gần đây đổi nghề rồi, không đi trộm ấm nước sôi nữa, chuyển sang trộm phấn mắt trong kho của thương hiệu rồi. Tất cả là lỗi của tôi, làm các 'fan bảo bối' của ai đó không mua được hàng.”
Cư dân mạng: “……”
Đủ rồi đấy.
#Fan bảo bối nhà người ta, liên quan gì tới ông đâu hả Lâm Uyên!#
……
“Ha ha ha ha!” Triển Hằng đang ngồi trên xe, bỗng phát ra một tràng cười vang trời, lập tức bị quản lý dùng ánh mắt ngăn lại.
“Thật sự rất buồn cười, không trách em được.” Triển Hằng đưa màn hình cho quản lý xem, “Lý Mạc Bắc gửi vào nhóm đấy.”
Sau khi Thiên Trọng Sơn đóng máy, dàn diễn viên trong đoàn đã lập một nhóm chat riêng. Lý Mạc Bắc giờ hoàn toàn "bung xõa", suốt ngày gửi đủ loại chuyện cười vào nhóm, chẳng còn tí phong thái Ảnh đế nào. Lâm Uyên vừa đăng Weibo chưa bao lâu đã bị Lý Mạc Bắc chụp màn hình gửi vào nhóm.
Lâm Uyên: “……Cho tôi tí mặt mũi được không?”
Lý Mạc Bắc nghiêm túc trả lời: “Đừng để tâm, tôi cũng là 'fan bảo bối' của cậu mà.”
Lâm Uyên: “?”
Hoa Lâm & Triển Hằng: “?”
Hoa Lâm: “……Cậu làm thế này không tốt cho tóc của tôi chút nào. Tôi không giống Lâm Uyên, tóc cậu ấy chẳng bao giờ rụng cả.”
Triển Hằng bổ sung: “Lâm Uyên là nhờ trộm “ấm nước sôi” nhiều nên mới không rụng tóc đấy.”
Hoa Lâm: “?” Là sao?
……
Sau khi đăng Weibo, Lâm Uyên không ngoài dự đoán lại bị fan Tạ Dư mắng chửi.
“Tôi đã bảo là lỗi của tôi rồi, còn muốn tôi phải thế nào nữa?”
Những fan mới theo dõi anh: “?”
Trong số fan mới, có rất nhiều người vì bài Tâm Sự mà lọt hố Lâm Uyên, kết quả là — sao phong cách này của Lâm Uyên sao khác xa so với tưởng tượng của họ vậy? Người ca sĩ dịu dàng, giọng hát ấm áp trên sân khấu đâu rồi? Chàng trai Quý Phong khiến người ta rơi lệ trong Ngày Mai Của Ngày Mai đâu rồi?
Trước tình cảnh này, các fan cũ thản nhiên:
“Bị lừa rồi chứ gì.”
“?”
“Xin lỗi nhé, đây mới là phong cách bình thường của Lâm Uyên.”
“?”
“Mời tìm hiểu thêm các phần: Ấm Nước Sôi / Lương Thiện / Trời Chọn / Nỗ Lực, tu luyện xong hết rồi hãy quyết định có làm fan hay không cũng chưa muộn.”
“?”
Lâm Uyên tự nhủ: “?” Chính chủ cũng không biết mình có nhiều phần như thế.
Nhưng đối với fan, ngoài "tứ đại cà khịa" kia, vẫn có những bài giới thiệu cực kỳ nghiêm túc. Đó là chàng thanh niên bệnh tật mang lòng phục thù tuyệt vọng trong Ngày Mai Của Ngày Mai, là những giọt mồ hôi và đôi mắt lấp lánh trong Minh Nhật Tinh Đồ, và gần đây nhất là một Lâm Uyên trưởng thành trong Tâm Sự. Qua từng ống kính, Lâm Uyên trên sân khấu và ngoài đời mang những gương mặt hoàn toàn khác biệt.
“Xin lỗi, nếu đã lỡ yêu rồi thì không chạy thoát được đâu.”
Lâm Uyên cảm thán: Phát ngôn kiểu "Tổng tài bá đạo" gì thế này. Nhưng dưới góc nhìn của anh, video đó thực sự rất tâm huyết, ngay cả chính anh cũng không nhớ rõ mình lại có nhiều biểu cảm khác nhau trên sân khấu đến vậy. Có lẽ trong mắt fan, người mình yêu luôn luôn tỏa sáng.
……
Nhạc chủ đề của Thế Giới Phồn Hoa tên là Hơi Ấm, lời do đạo diễn Tiêu Nhạc viết, nhạc do một nhạc sĩ nổi tiếng sáng tác.
Theo lời Tiêu Nhạc, lúc đó có hai cái tên dự phòng là Hơi Ấm và Lạnh lẽo. Nhưng vì phim kể về ân oán quốc gia, tình tiết đã quá bạc bẽo, âm u rồi, nhạc chủ đề không cần phải “lạnh lẽo” thêm nữa.
Dù chỉ là thu âm nhạc phim, Lâm Uyên vẫn gặp đạo diễn Tiêu Nhạc tại hiện trường. So với Tần Phán Vân, Tiêu Nhạc thuộc thế hệ đạo diễn mới, chỉ ngoài 30 tuổi nhưng thực lực đã được công nhận. Trước đó, bộ phim Trường Xuân của anh có doanh thu và danh tiếng rất tốt. Góc nhìn của phim đó khá tàn khốc, nhưng Tiêu Nhạc không quay theo kiểu bi kịch thê lương mà giữ nó ở mức đại chúng có thể chấp nhận được — tàn khốc nhưng chạm đến trái tim của người xem.
Lâm Uyên vừa xem bộ phim đó cách đây không lâu, nhưng mãi đến khi nhận hát cá khúc chủ đề, anh mới biết hai bộ phim là cùng một đạo diễn. Tiêu Nhạc đến đây vì muốn trực tiếp cảm nhận không khí khi Lâm Uyên hát bài Hơi Ấm. Anh cần bài hát này đạt tới yêu cầu của mình.
Lâm Uyên đã nhận bản demo từ lâu và đã thuộc lòng. Tiêu Nhạc cũng đã kể cho anh nghe những câu chuyện trong quá trình quay phim để anh tìm cảm hứng. Dù rất thích phần hát của Lâm Uyên trong Tâm Sự, nhưng Tiêu Nhạc vẫn hơi lo không biết anh có xử lý tốt bài Hơi Ấm hay không.
“Có gì mà không yên tâm?” Trước sự lo lắng của Tiêu Nhạc, Tần Phán Vân gạt đi ngay, “Khả năng cảm thụ của Lâm Uyên tốt lắm, chắc chắn vượt xa tưởng tượng của cậu.”
Tiêu Nhạc từng thực tập trong đoàn phim của Tần Phán Vân, thấy Tần đạo diễn đề cao Lâm Uyên như vậy, anh không khỏi ngạc nhiên. Nhưng Tần Phán Vân càng khen Lâm Uyên lợi hại, anh càng khó hình dung — nếu Tần đạo diễn nói ra vài khuyết điểm của Lâm Uyên, anh còn dễ hình dung ra con người này hơn, đằng này càng khen càng thấy khó đoán.
“Cậu hiểu ý tôi chứ?” Sau khi giảng giải xong nội dung phim, Tiêu Nhạc nhìn Lâm Uyên.
“Hiểu ạ.” Lâm Uyên gật đầu.
“Thật sự hiểu chứ?” Tiêu Nhạc hỏi lại lần nữa.
“Hiểu mà.” Lâm Uyên đã lộ ra vẻ mặt kiểu: Đạo diễn định khi nào mới cho tôi hát đây?, Tiêu Nhạc đành để anh vào phòng thu.
Lâm Uyên bước vào phòng thu âm, đeo tai nghe lên. Tiêu Nhạc thấy anh nhắm mắt lại, gương mặt không chút biểu cảm. Rồi, ngay khoảnh khắc anh mở mắt ra, giai điệu của đã vang lên bên tai Tiêu Nhạc.
Dáng vẻ khi Lâm Uyên hát… rất khó để diễn tả bằng lời. Tiêu Nhạc không biết tầm mắt anh đang nhìn về đâu, nhưng có thể thấy rõ lúc này Lâm Uyên đã hoàn toàn đắm chìm vào bài hát.
“Dùng mười năm gieo một mầm cây, chống đỡ cả bầu trời.
Dùng mười năm cứu một trái tim, để tim nối liền tim”
Tiêu Nhạc bỗng chốc sững sờ.
Lâm Uyên đang hát, anh không thể lên tiếng cũng không muốn làm phiền, nhưng trong lòng Tiêu Nhạc đang gào thét — giọng hát mà anh mong đợi, giọng hát có thể thể hiện trọn vẹn bài Hơi Ấm, chính là đây!
Thậm chí… hiệu quả lúc thu âm còn xuất sắc hơn cả hát live. Tiêu Nhạc từng lo lắng liệu các show âm nhạc có chỉnh âm quá đà không, nhưng giờ anh nhận ra, bài Tâm Sự chắc chắn là không hề chỉnh.
Trong bài này, giọng Lâm Uyên nén xuống rất thấp, thấp hơn cả Tâm Sự, nhưng nhờ nén xuống như vậy, độ dày và sức nặng của giọng hát lại càng nổi bật. Đó không phải là kiểu trầm bổng nhẹ nhàng, mà là cái trầm mang theo cả một câu chuyện. Vì cảm xúc quá đầy đặn, người nghe sẽ không thấy chơi vơi mà cảm thấy một sức nặng đè nén trong lòng.
Thế Giới Phồn Hoa chính là một câu chuyện như thế. Những con người lạc lõng trong thời đại đen tối, mong chờ một thế giới phồn hoa sẽ đến. Thế giới đó liệu có đến không? Chẳng ai biết, cũng chẳng ai thấy. Nhưng họ tin chắc nó sẽ đến, dù chẳng có dấu hiệu báo trước, dù trước mắt chỉ là bóng tối mịt mùng.
Tại sao lại tin? Bởi vì máu của con người là nóng, chứ không phải lạnh. Đó là nguồn gốc của cái tên Hơi Ấm.
Giọng hát của Lâm Uyên vốn dĩ đã mang tính tự sự, anh hẳn là đã thấu hiểu sự tan vỡ của bộ phim này, điều đó thể hiện qua bài hát: ban đầu là sự nặng nề, sau đó là phiêu bạt li tán, và cuối cùng là tia sáng của hy vọng.
Bàn về kỹ thuật thanh nhạc, Lâm Uyên chắc chắn không phải là người mạnh nhất mà Tiêu Nhạc từng gặp, nhưng anh rõ ràng thuộc kiểu ca sĩ có thể dùng ưu thế ở những phương diện khác để bù đắp cho kỹ thuật. Đây thực chất là một loại thiên phú, một loại thiên phú không hề kém cạnh so với kỹ thuật hát.
Đôi khi với một người ca sĩ, kỹ thuật thanh nhạc không phải điều quan trọng nhất mà chính là giọng hát của bạn có để lại được dấu ấn cho người nghe hay không.

