Sau Khi Debut Thất Bại Ở Show Tuyển Tú

Chương 45




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 45 miễn phí!

“Hả, hèn gì! Với cái mác của Lâm Uyên mà dám bảo UNO chủ động mời đóng bìa á? Ai tin nổi chứ, thật sự tưởng mình là đại lưu lượng chắc?”

“Lâm Uyên bò được đến ngày hôm nay không phải là nhờ mấy cái phiếu bầu đồng cảm sao? Lúc thì kể khổ bảo mình không có người quản lý, lúc thì kêu gào bị cướp suất ra mắt rõ ràng là có bản lĩnh cướp cả người của DA Entertainment về dưới trướng mình còn gì.”

“Lừa gạt lòng thương thôi, coi khán giả như bò mà dắt mũi”

“Lâm Uyên có tư cách gì? Thật sự tưởng số ANNA cháy hàng là công lao của mình chắc, người ta là Lý Mạc Bắc còn chưa thèm lên tiếng đâu!”

“Đỉnh thật sự, tôi rất muốn nói là lịch sử thượng vị của Lâm Uyên chẳng phải là một hành trình 'ké fame' xuyên lục địa sao? Lúc còn phèn thì buộc chặt với Wink, sau Thiên Trọng Sơn thì đu bám Lý Mạc Bắc, giờ thì hay rồi, ké luôn được tới tận bìa UNO.”

Lâm Uyên vẫn còn đang ở trong đoàn phim, vậy mà fan của Tạ Du đã tràn vào tàn phá khu vực bình luận và tin nhắn riêng trên Weibo của anh bằng những lời lẽ cay nghiệt nhất. Tóm lại, trong mắt họ việc Tạ Du thảm hại đến mức phải ở nhà "ngồi chơi xơi nước" đều là tội lỗi của Lâm Uyên.

Lâm Uyên: “...”

Nhưng vấn đề là, Một Giọt Lệ và Thượng Tiên đâu có phải anh kề dao vào cổ ép Tạ Du nhận đâu? Cả việc hợp tác với UNO cũng chẳng phải anh chủ động.

Sau khi kết thúc cảnh quay, Phùng Tăng đã gọi mấy cuộc điện thoại để giải thích tình hình. Anh hỏi Lâm Uyên liệu Studio có cần ra mặt làm gì không, như đăng bài đính chính. Bản thân Phùng Tăng thấy không cần thiết, nhưng nếu Lâm Uyên muốn, anh sẽ soạn ngay.

“Không sao đâu.” Lâm Uyên bình thản, “Chỉ cần thỏa thuận xong với tạp chí UNO là đủ rồi.”

Lâm Uyên vẫn mở Weibo lên, giữa một rừng bình luận hung hãn tố anh "ké fame", anh thong thả gõ một dòng hồi đáp: 【Ngại quá, thế mà tôi lại ké được thật này.】

Fan Tạ Du: “...”

Tức chết mất thôi!

Ban đầu chỉ là các tài khoản marketing tung tin đồn, họ còn chưa chắc chắn Lâm Uyên có thực sự nhận được lời mời từ UNO hay không. Kết quả nhìn tình hình hiện tại… đây hóa ra là sự thật.

“Chắc chắn là tài nguyên của DA Entertainment rồi! Thật buồn nôn!”

“Aaaa tôi tức quá! Dựa vào cái gì mà Lâm Uyên cũng được chụp UNO chứ?”

Đến tận bây giờ, Tạ Du còn chưa một lần được chạm tay vào bìa UNO cơ mà! Họ thực sự không thể chịu đựng nổi cái bộ dạng "tiểu nhân đắc chí" ngông cuồng của Lâm Uyên.

Fan Tạ Du chẳng còn cách nào khác, chỉ biết dồn lực mắng nhiếc Lâm Uyên trên Weibo. Thế nhưng sau dòng phản hồi duy nhất đó, Lâm Uyên hoàn toàn giữ im lặng, coi như đám đông đang gào thét ngoài kia không hề tồn tại.

Cũng vì vụ lùm xùm này mà fan Tạ Du bắt đầu chăm chú theo dõi mọi động thái của Lâm Uyên. Sau cú ngã ngựa của Thượng Tiên, danh tiếng của Tạ Du bị tổn hại còn Lâm Uyên lại nhờ Thiên Trọng Sơn mà đứng vững trong giới diễn xuất. Sự thật này khiến Fan Tạ Du nghẹn họng, chẳng thèm quan tâm xem dự án tiếp theo của anh là gì.

Dù sao thì với danh tiếng hiện tại, anh chắc chắn không thiếu kịch bản để nhận. Thế nhưng, sau một hồi đào bới, fan Tạ Du kinh ngạc phát hiện: Lâm Uyên thế mà lại đi nhận một bộ phim chính kịch lịch sử.

Lại còn là cái kiểu phim tuy có dàn cast thực lực nhưng đề tài thì đã nguội ngắt từ đời tám hoánh nào rồi. Đạo diễn Trình Nhất Viễn và biên kịch Trì Tân tuy từng có tác phẩm gây bão, nhưng đó đã là chuyện của quá khứ xa xôi. Phim của hai người này… nghe danh thì oai đấy, nhưng đám nam nữ diễn viên đang hot chẳng ai thèm ngó ngàng tới.

“Dàn diễn viên cũng… có vẻ không ổn lắm nhỉ.”

“Cười chết mất, sao đến cả một tấm ảnh leak cũng không có vậy? Lúc chụp bìa ANNA ít ra còn có ảnh leak cơ mà.”

“Một Giọt Lệ đúng là flop thật, nhưng khách quan mà nói, bộ Quyền Thần này có chút dáng dấp nào của một bộ phim bạo không? Tôi cảm giác nó cũng sẽ flop thảm hại thôi.”

“Dàn cast héo hon quá, nam thứ Hạ Tuân cũng đâu có nổi tiếng. Cả cái đoàn phim này không tìm được lấy một cái tên gánh được nhiệt độ sao? Chậc.”

Họ cứ ngỡ sau Thiên Trọng Sơn, Lâm Uyên ít nhất cũng phải nhận một bộ cổ trang thần tượng hot hit nào đó, ai ngờ Lâm Uyên lại tự tin thái quá hay "não tàn" mà lao đầu vào hố phim lịch sử. Điều này khiến fan Tạ Du mở hội ăn mừng. Phim lịch sử thời nay không còn như xưa nữa, căn bản là không thể nâng tầm tên tuổi diễn viên lên được.

Càng nực cười hơn khi ảnh leak của Quyền Thần lại phải hưởng ké từ nam diễn viên tuyến một Hà Miên — Hà Miên đang quay một bộ cổ trang đại IP gần đó, fan đu theo anh ta vào đoàn vô tình chụp được hình bóng Lâm Uyên.

“Có vẻ chính anh ta cũng biết phim lịch sử không nổi được nên mới im hơi lặng tiếng thế.”

“Cười xỉu, trước đó còn thấy fan thổi phồng cậu ta có định hướng sự nghiệp tốt, phát triển toàn diện. Toàn diện là đi diễn nhạc kịch với hát OST hả?”

“Toàn diện = Chuyên đóng phim flop.”

“Không nhịn được phải @UNO, các người mời người này chụp bìa, không lẽ là nhìn trúng tiềm năng phát triển trong tương lai của cậu ta đấy chứ?”

Họ tin rằng Lâm Uyên chỉ đang bám víu vào cái khí chất u ám của nhân vật Cố Y Lâu để tìm kiếm những vai diễn tương tự. Đóng vai phụ thì được, chứ gánh vai chính… thật khó tưởng tượng nổi ai thèm theo dõi cái loại phim khô khan này.

“Thiệu Cảnh không phải là một ông già sao? Trước tôi xem Thiên Tử Thủ Quốc Môn, ông ta là một lão già xấu xí vừa già vừa ác.”

Tóm lại, trong mắt fan Tạ Du, doanh số của Lâm Uyên trên UNO chắc chắn sẽ thua xa thời ANNA. Sau khi tự sát bằng cách nhận dự án Quyền Thần, một lượng lớn fan sự nghiệp chắc chắn sẽ quay lưng với anh. Có nam diễn viên nào đang lên nào lại đi đóng phim lịch sử? Có khác nào tự chặn đường sống của mình không

Lâm Uyên: “...” Anh nhận ra fan Tạ Du đã tự hoàn thành một vòng khép kín từ: Chửi bới — Thỏa mãn — Kỳ vọng. Sao bỗng dưng lại vui vẻ thế, có cần thiết không? Phim còn chưa chiếu cơ mà, sao ai nấy đều thề thốt như thể đã tận mắt thấy Quyền Thần flop đến thảm thương vậy?

Lâm Uyên xin phép đạo diễn Trình Nhất Viễn nghỉ một ngày để đi chụp bìa cho UNO. Tạp chí mời anh là thật, nhưng đăng vào số tháng mấy thì anh không rõ. Tháng 8 có vẻ hơi gấp, lại thêm những ồn ào trên mạng gần đây, có lẽ tòa soạn sẽ lùi lịch lại để tránh bão dư luận. Lâm Uyên không có ý kiến gì, thái độ vô cùng bình thản.

Khi gặp tổng biên tập, Lâm Uyên không hề tỏ ra khép nép hay lo sợ khi được chọn. Sự điềm tĩnh này khiến vị tổng biên tập phải tò mò nhìn anh thêm mấy bận.

Kiếp này đúng là lần đầu anh chụp bìa đơn, nhưng kiếp trước… việc lên bìa tạp chí với cậu chỉ là cơm bữa.

Số báo lần này mang chủ đề Khoa học viễn tưởng. Nhân vật Lâm Uyên cần hóa thân là một người máy từ vô tri vô giác dần trở nên có nhận thức riêng. Yêu cầu là phải thể hiện được quá trình từ vô tri đến khi có tình cảm — đây chính là sở trường của Lâm Uyên.

Trang phục vẫn do GVM cung cấp. Chiếc áo khoác bạc mỏng nhẹ, dưới ánh đèn hắt vào lưng trông như kim loại lỏng chảy tràn, phần tay áo thiết kế khoét lỗ độc đáo khiến cánh tay trông như bị cắt lớp.

Lâm Uyên thầm nghĩ, đây đúng là kiểu thiết kế thời trang cao cấp khó hiểu. Mặc mùa hè thì cháy nắng chỗ khoét, mặc mùa thu thì bị gió lùa vào.

Sau khi làm tóc và trang điểm, Lâm Uyên bắt đầu thử bộ đầu tiên. Giữa vô số bộ đồ kỳ quặc và khó phối, ngay khi Lâm Uyên khoác lên người, vị tổng biên tập đã phải thốt lên rằng nó sinh ra là để dành cho anh.

Bộ thứ hai là áo cổ cao chất liệu kim loại. Kết hợp với đôi đồng tử màu bạc sau khi trang điểm, Lâm Uyên trông như một thực thể đến từ tương lai với những cánh tay cơ khí sắc lẹm. Anh không cần tạo dáng cầu kỳ, chỉ cần đứng đó đã là một cái móc treo đồ hoàn hảo nhất.

Khi buổi chụp chính thức bắt đầu, tổng biên tập mới nhận ra mình đã đánh giá thấp Lâm Uyên.

Dưới ống kính, Lâm Uyên đứng trước bức tường bạc, ánh mắt không có một chút hơi ấm, lạnh lùng như một cỗ máy vô tri. Trang phục và đôi mắt bạc hòa làm một, khiến không gian xung quanh dường như cũng lấp lánh sắc kim loại lạnh lẽo. Anh không hề cố tỏ ra ngầu, nhưng khí chất cá nhân lại được phóng đại đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Dù nhiếp ảnh gia thay đổi góc độ nào, anh cũng luôn tìm thấy tư thế phù hợp nhất. Đôi đồng tử nhạt màu tĩnh lặng quét qua, không chỉ khiến người chứng kiến chấn động mà còn kích phát nguồn cảm hứng vô tận cho nhiếp ảnh gia.

Phân cảnh tiếp theo là khi người máy dần có cảm xúc con người.

Tại sao các tạp chí thích tìm siêu mẫu hoặc sao hạng A để chụp bìa? Bởi vì siêu mẫu đi catwalk hằng ngày, chiều cao vượt trội, khí chất tự nhiên đầy mình. Còn sao hạng A tuy không có chiều cao như siêu mẫu nhưng việc tôi luyện nhiều năm trong giới giải trí giúp họ không hề rụt rè, tự mang trong mình hào quang đẳng cấp.

Những ngôi sao chưa đủ danh tiếng thường bị đuối về khí chất, thiếu đi khí thế, ảnh chụp dù có cố gắng tạo dáng đến đâu cũng khó đạt được hiệu quả.

Thế nhưng Lâm Uyên trong ống kính hoàn toàn không chút e sợ. Ánh mắt cậu có sự mờ mịt, nhưng đó không phải là sự mờ mịt vì sợ hãi ống kính, mà là sự hoang mang trước những rung cảm mà bản thân đang có.

Anh vẫn là người máy vô tình đó — nhìn từ bên ngoài là vậy, nhưng từ tận xương tủy, anh đã thay đổi rồi.

Giống như bìa ANNA, Lâm Uyên ở đây là một người có câu chuyện. Anh không cần gồng mình lên để thể hiện "khí chất mét tám", mà tự nhiên hòa mình vào khung hình. Quan trọng hơn, anh không để cái tôi của mình lấn át trang phục dưới sự thể hiện của anh, những bộ đồ như có sinh mệnh riêng.

Thảo nào số báo ANNA lần trước lại nhận được cơn mưa lời khen.

"A —" Tổng biên tập bỗng cảm thấy nên thêm một vài phụ kiện cho Lâm Uyên. Anh muốn thấy dưới sự diễn xuất của chàng trai này, những món trang sức đó sẽ tỏa sáng lộng lẫy đến nhường nào.

Lâm Uyên đã chụp liên tục suốt cả một buổi chiều, đến thời gian uống nước cũng không có. Anh không nhớ mình đã thay bao nhiêu bộ đồ, chỉ biết tai và cổ liên tục được thay đổi phụ kiện mới. Đến cuối buổi, anh cảm thấy cử động của mình cũng trở nên "máy móc" thật sự theo nghĩa đen vì mệt.

Chụp bìa tạp chí, nói theo một cách nào đó, còn mệt hơn cả đóng phim. Khi đóng phim, anh làm chủ cảm xúc nhân vật; còn khi chụp ảnh bìa, anh thấy mình như bị đóng khung trong một khuôn mẫu cố định, não bộ trống rỗng.

Lâm Uyên thầm nghĩ: Thôi, đóng phim vẫn sướng hơn. Diễn nhạc kịch hay ca hát cũng không tệ.

“Kết bạn WeChat nhé, lần sau có cơ hội lại hợp tác.”

Danh sách bạn bè của Lâm Uyên lại có thêm hai cái tên máu mặt. Anh không nghĩ ngợi nhiều, cho rằng lần sau chụp bìa chắc còn lâu lắm, nhưng không ngờ — cơ hội đó lại đến sớm hơn anh tưởng rất nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.