【Hình như lần này hợp tác giữa Diệp Lưu Xuyên và Tnz lại hụt rồi.】
【Không phải anh ta đã "l**m" cái dự án này mấy năm rồi sao? Bị thương hiệu cho leo cây à?】
【Hình như Tnz có đối tượng hợp tác mới rồi, nếu không có gì bất ngờ thì mấy ngày tới sẽ công bố thôi, nghe nói Tnz đã tìm người đi quay tư liệu quảng cáo rồi.】
【Ai thế? Mà nói thật, mấy người nhóm Wink này sau khi tan rã phát triển đúng là người sau kém hơn người trước. Tôi còn nhớ hồi sắp tan rã, từng đứa một cứ làm như cái nhóm này làm chậm trễ tiền đồ của tụi nó ấy】
【Đối tượng hợp tác mới của Tnz là ai? Không lẽ là Lâm Uyên chứ? Blogger tung tin về cậu ta cũng nhiều lắm.】
Ngón tay Diệp Lưu Xuyên ngừng lướt xuống, anh mím chặt môi, hồi lâu sau mới đặt điện thoại xuống.
Từ lúc Lâm Uyên nổi tiếng trở lại, anh ta đã nhạy cảm nhận ra mối đe dọa từ đối phương. Quả nhiên không lâu sau, Lâm Uyên có được cơ hội lên bìa tạp chí 《UNO》, tuy anh ta không ngăn cản được nhưng cũng đã kịp troll đối phương một vố.
Kết quả bây giờ, Tnz vậy mà lại chủ động tìm đến cửa hợp tác với Lâm Uyên.
Tất cả là nhờ sức ảnh hưởng từ bộ ảnh trên 《UNO》 kia.
Dù trong lòng biết rõ, việc Tnz chủ động hợp tác có liên quan nhiều hơn đến đề cử giải Kim Dực, nhưng Diệp Lưu Xuyên lại thiên về hướng do ảnh hưởng của bìa 《UNO》 hơn.
Nếu đổi lại là anh ta chụp số 《UNO》 đó, đại khái cũng có thể giành được hợp tác với Tnz rồi.
Thương hiệu sẽ chỉ chọn một trong hai người bọn họ, chứ không bao giờ chọn cả hai cùng lúc.
Trong lòng Diệp Lưu Xuyên căm hận không thôi.
Anh ta nịnh bợ phía thương hiệu không phải ngày một ngày hai, trong đó phải trả giá bao nhiêu cay đắng chỉ mình anh ta biết. Đối với anh ta, Tnz hết lần này đến lần khác xét duyệt, trưng ra bộ dạng anh ta còn cách tiêu chuẩn rất xa. Còn Lâm Uyên thì sao?
Lâm Uyên chẳng cần trả giá gì cả, dễ dàng giành được hợp tác.
Rốt cuộc ai mới là người được chọn debut trong Wink?
Việc lợi dụng Tạ Du để công kích Lâm Uyên rõ ràng đã không còn tác dụng. Phía Tnz một khi đã chốt người hợp tác thì không phải chuyện Diệp Lưu Xuyên có thể xoay chuyển được nữa.
Kết quả là trong khi anh ta còn đang tức giận, phía Tạ Du đột nhiên gửi tới một tin nhắn——
"Nghe nói Lâm Uyên cướp đại ngôn của cậu à?"
Giọng điệu đầy vẻ hả hê trên nỗi đau của người khác.
Diệp Lưu Xuyên cũng chẳng thèm khách sáo với Tạ Du, dù sao hồi còn trong nhóm, bộ mặt thật của nhau đều đã thấy hết rồi, huống chi sau khi tan rã, Diệp Lưu Xuyên và Tạ Ducũng không ít lần tranh thủ lúc đối phương sa cơ mà đạp thêm một cú.
"Không phải đại ngôn, Tnz yêu cầu người đại diện rất cao." Diệp Lưu Xuyên trả lời, "Cậu không cần lo cho tôi đâu, sắp tới cậu còn phim để đóng không?"
Tạ Du không trả lời tiếp nữa, Diệp Lưu Xuyên hừ lạnh một tiếng.
Dù có mất hợp tác với Tnz, tình trạng hiện tại của anh ta vẫn tốt hơn Tạ Du nhiều. Thay vì lo cho anh ta, Tạ Du nên tự lo cho bản thân mình trước đi.
Diệp Lưu Xuyên suy tính một lát, việc Lâm Uyên nhận đề cử giải Kim Dực là anh ta không cản nổi rồi. Tuy Tnz nhắm đến đề cử đó mới tìm Lâm Uyên, nhưng chỉ cần Lâm Uyên không đoạt giải, thì trong mắt Tnz, trọng lượng của Lâm Uyên sẽ không còn lớn như vậy nữa.
"Có phương thức liên lạc của Cảnh Nhạc không?" Diệp Lưu Xuyên gọi điện cho người quản lý.
Quản lý phản hồi với tốc độ nhanh nhất.
"Được rồi."
Dù đã nghĩ ra cách nhưng trong lòng Diệp Lưu Xuyên vẫn đầy bất mãn.
Giữa Lâm Uyên và toàn bộ thành viên Wink vẫn luôn có xung đột. Bây giờ mới chỉ là bắt đầu thôi, một khi Lâm Uyên từng bước đi lên, độ thảo luận của Wink sẽ nhanh chóng bị Lâm Uyên cướp sạch.
Lâm Uyên càng nổi tiếng, các thành viên của Wink càng mờ nhạt bấy nhiêu.
...
Lâm Uyên không hề biết gì về suy nghĩ của Diệp Lưu Xuyên, chỉ cảm thấy việc Hạ Tuân duy trì nhắn tin với Diệp Lưu Xuyên thật chẳng dễ dàng gì.
Hơn nữa qua lời nói của Diệp Lưu Xuyên, anh có thể cảm nhận được mùi vị của sự mất kiểm soát, hình như đối phương dần không giữ nổi chiếc mặt nạ ôn hòa nữa rồi.
Nhưng rốt cuộc vì sao Diệp Lưu Xuyên lại mất kiểm soát như vậy?
Lâm Uyên không cảm thấy anh và Diệp Lưu Xuyên có mâu thuẫn gì, hai người thậm chí còn chưa nói chuyện với nhau mấy câu. Hơn nữa dù Lâm Uyên cũng đóng phim truyền hình và điện ảnh nhưng xét về độ nổi tiếng, anh vẫn kém Diệp Lưu Xuyên không ít.
"Có lẽ là vì cậu đẹp trai quá chăng?" Hạ Tuần đưa ra một câu trả lời.
"Anh cũng thấy vậy sao?" Lâm Uyên lập tức vui vẻ hẳn lên.
Mãi đến sau này Lâm Uyên mới biết, e là do kế hoạch hợp tác của Tnz với anh gây ra.
"Tôi thấy không phải đâu." Hạ Tuần nói, "Ác ý của anh ta dành cho cậu có từ sớm hơn nhiều."
"Quả nhiên vẫn là vì tôi đẹp trai."
Hạ Tuần: "..."
Được rồi.
Lâm Uyên lại tự tin đến mức này cơ đấy.
...
Việc Lâm Uyên lọt vào danh sách đề cử giải Kim Dực cũng khiến đạo diễn Trình Nhất Viễn vui mừng suốt mấy ngày. Danh tiếng Lâm Uyên càng lớn, khả năng phim 《Quyền Thần》 được mọi người biết đến càng cao.
Mặc dù hiện tại không ít cư dân mạng cho rằng Lâm Uyên đóng 《Quyền Thần》 là một sự lãng phí.
Nếu Lâm Uyên đợi sau khi nhận đề cử Kim Dực rồi mới nhận kịch bản, phạm vi lựa chọn tuyệt đối sẽ rộng hơn nhiều so với lúc nhận 《Quyền Thần》.
Bây giờ chỉ có thể chọn loại phim lịch sử khô khan lạnh lẽo như 《Quyền Thần》, không bắt kịp được nhiệt độ của giải Kim Dực, chắc chắn sẽ gây đòn giáng mạnh vào độ nổi tiếng của Lâm Uyên.
Lâm Uyên: "... Đám người này không coi trọng 《Quyền Thần》 đến mức nào vậy?"
Phùng Tăng lại không nghĩ thế: "Chỉ là đang đánh đòn tâm lý vào cậu thôi."
"Bây giờ họ tạo ra dư luận rằng 《Quyền Thần》 sẽ thất bại thảm hại, để những nhãn hàng đang nhắm đến cậu không dám xuống tay."
Việc đề cử Kim Dực thực sự đã đưa Lâm Uyên vào tầm ngắm của nhiều thương hiệu, nhưng vì bộ phim tiếp theo của Lâm Uyên là 《Quyền Thần》, chứ không phải những tác phẩm nhìn cái là biết sẽ "bạo", các thương hiệu lo sợ tình cảnh thất bại của 《Một Giọt Lệ》 và 《Thượng Tiên》 lặp lại, nên đâm ra chần chừ.
《Quyền Thần》 càng bị chê bai, các thương hiệu càng dao động.
Tất nhiên, nguyên nhân căn bản vẫn là do nền móng của Lâm Uyên chưa vững.
"Cứ từ từ thôi." Lâm Uyên đối với việc này rất bình tĩnh, "Quay xong 《Quyền Thần》 đã, những chuyện khác tôi tạm thời không muốn bận tâm."
Thời tiết dần chuyển lạnh, việc quay phim 《Quyền Thần》 cũng bước vào giai đoạn cuối.
Lâm Uyên sở dĩ không muốn bận tâm chuyện khác là vì gần đây độ khó khi quay 《Quyền Thần》 ngày càng lớn.
Càng về cuối, nhân vật Thiệu Cảnh càng trở nên phức tạp, càng khiến người ta không đoán định được.
Nhưng là một diễn viên, dù Thiệu Cảnh có khó đoán đến đâu, anh cũng phải diễn sao cho khán giả "đoán" ra được.
Một nhân vật quá thâm trầm, hoặc suy nghĩ quá khó hiểu, đều sẽ đẩy khán giả ra xa.
"Chuẩn bị bấm máy!"
Nhật ký ở đoàn phim của Lâm Uyên là —— đạo diễn vừa ra lệnh, anh lập tức nhập vai với tốc độ nhanh nhất, đón nhận nỗi bi kịch của Thiệu Cảnh.
Thiệu Cảnh từng leo l*n đ*nh cao, nhưng giờ đây, ông ngày càng bị nhiều người công kích, lăng mạ. Ông cũng không còn nắm bắt được tâm tư của thiên tử, không biết câu nói nào sẽ gây ra sự nghi ngờ và vây hãm.
Trùng hợp thay, triều đình đương thời lại xảy ra mấy chuyện đại sự —— hạn hán ở Hà Nam, chiến sự ở Liêu Đông, tuyết rơi thảm khốc ở kinh thành.
Ngay tại vùng đất kinh thành mà cũng có bách tính chết cóng.
Chiến sự Liêu Đông, người cầm quân lại là người Thiệu Cảnh từng trọng dụng.
Còn hạn hán ở Hà Nam...ngay trên triều đình, Thiệu Cảnh bị ngự sử chỉ thẳng vào mặt mắng là vô dụng.
Mọi thứ trùng hợp đến mức khiến Thiệu Cảnh cảm thấy đây chính là số mệnh.
Ngay cả đệ tử của ông cũng quay lưng chống lại ông.
Đến lúc này, Thiệu Cảnh mới nhận ra, trước kia ông thấy Tống Khoan không tốt, nhưng ngẫm lại, ông ở vị trí Tể tướng này cũng chẳng tốt hơn Tống Khoan là bao.
Thậm chí khi Tống Khoan nắm quyền, thiên tử còn nhỏ tuổi, không gây cản trở cho hành động của ông ta.
Còn bây giờ, Thiệu Cảnh hiểu rất rõ, lý do những chủ trương của ông không thể thực thi, chính là vì trên long ỷ kia đang có người cao cao tại thượng ngồi đó.
Thiệu Cảnh tuy đang ở nơi cao, nhưng nơi cao của ông lại là vực thẳm.
"Hóa ra tôi còn chẳng bằng ông năm đó." Thiệu Cảnh cảm thán một tiếng, "Ly rượu đó nhất định phải kính rồi."
Vẫn là triều đình năm ấy, người bị công kích vẫn là Tể tướng, chỉ có điều Tể tướng đã đổi người.
Trong cùng một bối cảnh, lần trước Lâm Uyên đóng là một thiếu niên Thám hoa hăng hái hào hùng, lần này lại là... một khuôn mặt già nua, mệt mỏi.
Ánh mắt của Thiệu Cảnh không còn trong trẻo nữa, tròng mắt hơi ngả vàng. Ngự sử gần như chỉ tay vào mũi ông mà quở trách, Thiệu Cảnh vẫn bất động như núi, chỉ phóng tầm mắt về phía vị đế vương ngồi cao bên trên.
Đế vương cũng mặt mày trầm tư, không rõ biểu cảm.
Thiệu Cảnh thu hồi tầm mắt, cái nhìn này chỉ kéo dài ngắn ngủi một giây, nhưng đã đủ để nói lên suy nghĩ trong lòng lão.
Lần này không phải thất vọng, cũng không phải kinh ngạc —— trong mấy cảnh quay trước của 《Quyền Thần》, Thiệu Cảnh đã bộc lộ biểu cảm tương tự rồi.
Lần này thì —— Trình Nhất Viễn cảm thấy, Thiệu Cảnh chỉ là mệt mỏi thôi.
Ông thấp thoáng nhận ra, năm đó Tống Khoan rời khỏi triều đình, có lẽ không phải vì đấu không lại, mà là vì mệt rồi.
Nếu thiên tử đứng về phía lão, Thiệu Cảnh hẳn sẽ có sức mạnh vô hạn, thế nhưng thiên tử không đứng về phía lão.
Tiếng chỉ trích của ngự sử vang vọng khắp đại điện. Sau ngự sử, trong đám triều thần, một quan viên trẻ tuổi bước ra. Sự xuất hiện của người này khiến các quan lại bàn tán xôn xao.
Người này chính là một trong những Tiến sĩ mà Thiệu Cảnh đã chọn trúng trong năm ông làm chủ khảo kỳ thi hội.
Là học trò của ông.
Lúc này, người nọ phụ họa theo ngự sử, lớn tiếng vạch trần cái sai của Thiệu Cảnh.
Đệ tử tố cáo thầy dạy, trong triều đại này chỉ có duy nhất một trường hợp như vậy.
Dẫu cho tâm cơ của Thiệu Cảnh có thâm trầm đến đâu, đối diện với tình cảnh này, lòng ông cũng không thể nào yên ổn.
Lão chỉ có thể đối diện với bệ hạ, không nói một lời, dập đầu thật sâu, rồi lại dập đầu.
Lúc này bên ngoài phim trường, ánh ráng chiều đang rực rỡ, đối lập hoàn toàn với ánh sáng xuyên vào phòng là bóng tối phác họa nên dáng hình Thiệu Cảnh. Ngón tay lão run rẩy, trong ống kính, lão thậm chí còn nhắm mắt lại, tấm lưng không còn thẳng tắp như xưa mà hơi khom xuống.
Lão vẫn đứng trước vạn quan, nhưng Trình Nhất Viễn từ Thiệu Cảnh lúc này chỉ thấy được hai chữ: cô độc.
Dù lão chưa từng nói ra miệng, dù lão không rơi một giọt nước mắt, dù lão vẫn giữ vững khí độ của một vị Tể tướng đại nhân.
Nhưng mọi thứ đã sớm không còn như trước.
Khoảnh khắc cảnh quay này kết thúc, Trình Nhất Viễn gần như lặng đi.
Ông không biết dùng từ gì để hình dung —— trong đoạn diễn xuất này, lời thoại của Lâm Uyên chẳng có bao nhiêu, anh chỉ dùng động tác và ánh mắt để hoàn thành việc khắc họa Thiệu Cảnh.
Nhưng thế là đã đủ rồi.
Đây là Thiệu Cảnh trong những giây phút cuối cùng của sự nghiệp chính trị.
Quyền thần, khó mà có kết cục tốt đẹp.
Cách diễn của Lâm Uyên không phải là để tranh thủ sự đồng cảm cho Thiệu Cảnh, anh chỉ diễn ra dáng vẻ của một quyền thần vào giờ phút cuối cùng.
Càng xem Lâm Uyên diễn lâu, hay nói cách khác, từ lúc Lâm Uyên bắt đầu diễn nhân vật Thiệu Cảnh, anh đã từng chút từng chút tiến gần đến nhân vật, cho đến khi hoàn toàn hòa làm một.
Lúc kịch bản 《Quyền Thần》 ra lò, thực lòng mà nói, Trình Nhất Viễn cũng không biết miêu tả Thiệu Cảnh lý tưởng trong lòng mình như thế nào, nhưng nhìn Lâm Uyên, ông chân thành cảm thấy, dáng vẻ của Thiệu Cảnh chính là dáng vẻ của Lâm Uyên lúc này.
Trên thế giới này, sẽ không có ai hợp với Thiệu Cảnh hơn Lâm Uyên.
Cùng lúc đó, trong khoảnh khắc Lâm Uyên từ tư thế quỳ lạy đứng dậy, Hạ Tuân bỗng nhớ ra, cách mà Diệp Lưu Xuyên bôi nhọ Lâm Uyên là —— hết lần này đến lần khác ám chỉ trước mặt anh rằng, diễn xuất của anh rõ ràng tốt hơn Lâm Uyên, sao vai chính lại là Lâm Uyên?
"Tuy chúng ta là thí sinh cùng khóa trong 《Minh Nhật Tinh Đồ》, nhưng trong lòng tôi coi trọng anh hơn."
"Đợi phim phát sóng, khán giả nhất định sẽ biết thôi."
Hạ Tuân: "..."
Đến kẻ ngốc cũng thấy Lâm Uyên khắc họa Thiệu Cảnh tuyệt vời nhất rồi được không?
Anh đâu có ngốc.
Tất nhiên... Hạ Tuân thỉnh thoảng có chút đố kỵ với biểu hiện của Lâm Uyên, nhưng tuyệt đối không phải thông qua kiểu hạ thấp Lâm Uyên thế này.
Đó là lý do anh không thích Diệp Lưu Xuyên.
Diệp Lưu Xuyên coi thường Lâm Uyên, cũng coi thường luôn cả anh.
Biểu hiện của Lâm Uyên chỉ khiến anh thêm động lực để nỗ lực gấp bội.
Đúng là anh không làm được nam chính, nhưng ai dám đảm bảo sẽ không có một ngày như thế chứ?
Từ trên người Lâm Uyên, Hạ Tuân cảm nhận được rất nhiều sự khích lệ. Lâm Uyên mới chính là người leo lên từ nghịch cảnh, xuất phát điểm của anh tốt hơn Lâm Uyên nhiều.
Sau đó, Lâm Uyên quay cảnh Thiệu Cảnh về quê. Lúc này Thiệu Cảnh đã đầy vẻ già nua rã rời. Bên bến tàu cũng chỉ có duy nhất một người bạn già tiễn đưa.
Người bạn già và Thiệu Cảnh quen biết đã lâu, những năm qua khi Thiệu Cảnh làm quan cao chức trọng, được đám quan lại vây quanh, người bạn này luôn giữ khoảng cách rất xa.
Nhưng đến tận bây giờ, lại chỉ còn mỗi người đó tiễn đưa.
Thiệu Cảnh không thấy hiu quạnh, chỉ hỏi: "Tại sao lại tiễn tôi?"
Bạn già thở dài: "Vốn dĩ tôi cũng không muốn tiễn ông, nhưng năm đó, chỉ có mình ông đi tiễn Mậu Lâm."
Mậu Lâm chính là người bạn tốt bị liên lụy mà phải về quê sớm của Thiệu Cảnh.
Khoảnh khắc này, Thiệu Cảnh nước mắt giàn giụa.
Ống kính cắt đến đôi mắt ông, ngay cả giây phút hiu quạnh nhất trên triều đình, Thiệu Cảnh cũng chưa từng rơi lệ.
Nhưng lúc này, ông khóc không kìm nén được.
Đầu tiên là tiếng khóc kìm nén, sau đó dần chuyển thành khóc rống lên. Người bạn già cứ thế nhìn Thiệu Cảnh, nở một nụ cười.
"Mậu Lâm chưa từng trách ông."
"Mậu Lâm không còn nữa rồi." Giọng Thiệu Cảnh run rẩy, tuy đã ngừng khóc, nhưng ai cũng thấy được nỗi bi thương của ông lúc này đậm sâu đến nhường nào.
Trì Tân dụi dụi mắt.
Hạ Tuân mím môi, không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên trong sân.
Ngoài sự thâm trầm ra, Thiệu Cảnh cũng có mặc cảm tội lỗi.
Nước mắt của ông chính là sự hối lỗi. Thiệu Cảnh không cần nói lời hối hận, sự hối hận của ông đã nằm trong những giọt nước mắt rồi.
"Như thế cũng tốt." Bạn già khuyên nhủ, "Nếu Mậu Lâm còn đó, ông nhất định sẽ đề bạt ông ấy vào triều, với cái tính của ông, sớm muộn gì cũng cãi vã thôi."
"Đúng là như vậy."
"Lần này từ biệt, kiếp này e là không còn duyên gặp lại, chỉ mong ông giữ gìn sức khỏe."
Thiệu Cảnh khẽ gật đầu.
Lên kinh ứng thí chỉ có một túi vải, ở kinh thành mấy chục năm không về quê, nay tuy đã về nhưng chỉ có một con thuyền nhỏ, chẳng hề có chút phô trương nào của một vị Tể tướng vừa từ quan.
Tuy nhiên nhờ những lời của người bạn già, Thiệu Cảnh ngược lại dần dần thả lỏng.
Dù cho ông vẫn đau lòng vì sự xa cách với thiên tử.
"Cắt!"
"Rất tốt!" Trình Nhất Viễn dẫn đầu vỗ tay, Hạ Tuân từ xa giơ ngón tay cái về phía Lâm Uyên.
Trong cảnh này, người đóng vai bạn già của Thiệu Cảnh cũng là một diễn viên gạo cội, nhưng trong quá trình đối diễn, Lâm Uyên không hề lép vế.
Sự chân thực ẩn giấu trong nội tâm Thiệu Cảnh cũng được thể hiện trong cảnh này.
Hạ Tuân vô cùng mong đợi ngày 《Quyền Thần》 phát sóng.
Một Lâm Uyên lợi hại như vậy, chỉ mình anh thấy thì sao mà được?
"Phù." Quay xong cảnh này, Lâm Uyên thở phào một hơi dài, chỉ thấy cổ họng hơi khô.
Anh uống một ngụm nước, thấy Hạ Tuân đang nghịch điện thoại, bèn hỏi: "Bên kia lại có tin mới à?"
Hạ Tuần gật đầu, Lâm Uyên tò mò ghé sát lại.
Thực ra những cuộc hội thoại giữa Hạ Tuân và Diệp Lưu Xuyên, có một số câu là do chính Lâm Uyên trả lời. Anh đóng vai "hoạt náo viên", đối phương gửi gì anh cũng thường rep như sau ——
"Thật sao?"
"Sao anh ta lại như vậy?"
"Tôi cũng sớm cảm thấy thế rồi, hèn chi rất nhiều người trong đoàn phim đều nói anh ta."
"Eo, nhân phẩm anh ta chắc chắn có vấn đề."
"Nếu không phải anh nói với tôi, tôi còn chẳng biết đấy."
Thực ra anh đúng là không biết thật.
Mấy cái khuyết điểm và drama về mình mà Diệp Lưu Xuyên nói, chính chủ là anh lại chẳng hay biết gì.
Hạ Tuần khi nhìn thấy câu trả lời: "..."
Người này phiền quá đi mất.
Thiết lập nhân vật của anh bị đối phương làm sụp đổ hết sạch rồi được không?
Hôm nay Diệp Lưu Xuyên vẫn bài cũ, khen Hạ Tuân dìm Lâm Uyên. Lâm Uyên bày tỏ, anh ta cũng chẳng khen sai, Hạ Tuân đúng là một người cực kỳ tốt.
Hạ Tuân: "Phiền chết đi được."
"Không được rep một đống thế kia, tiết chế lại!"
#Hôm nay cũng là ngày Hạ Tuân nói nhiều nhất trên đời#
...
Đến tháng 10, trước khi lễ trao giải Kim Dực diễn ra, Tnz đã công khai danh phận Đại sứ của Lâm Uyên.
Tin đồn râm ran suốt một tháng, giờ đây cuối cùng cũng hạ màn.
Lâm Uyên cũng nhận lời mời của Tnz, tham dự một sự kiện thời trang do thương hiệu tổ chức.
Danh hiệu Tnz trao cho Lâm Uyên không cao, nhưng đây đã là đãi ngộ tốt nhất mà Tnz có thể dành cho các diễn viên trẻ. Trong các thương hiệu trang sức, Tnz có chu kỳ xét duyệt đối tượng hợp tác rất dài, Lâm Uyên có thể coi là trường hợp ngoại lệ.
Tại hiện trường, Lâm Uyên gặp Diệp Lưu Xuyên. Đây là lần đầu tiên Lâm Uyên gặp lại đối phương kể từ đêm debut 《Minh Nhật Tinh Đồ》.
Diệp Lưu Xuyên nói xấu anh nhiều như vậy trên WeChat, Lâm Uyên cảm thấy người này chắc hẳn phải ghét anh đến cực điểm. Thế nên sau khi xác nhận Diệp Lưu Xuyên xuất hiện cùng địa điểm với mình, Lâm Uyên quyết định tránh xa đối phương một chút.
Lâm Uyên suy từ mình ra người, gặp người mình ghét thì tuyệt đối sẽ không sáp lại gần.
Lâm Uyên cho rằng Diệp Lưu Xuyên cũng thế.
Lâm Uyên thực sự tưởng rằng hôm nay sẽ không có giao lưu gì với Diệp Lưu Xuyên, nhưng Diệp Lưu Xuyên lại rất nhiệt tình chào hỏi anh, nụ cười trên mặt rạng rỡ đến mức khiến Lâm Uyên nhất thời không phản ứng kịp, cả người ngây ra. Cộng thêm việc nặn ra nụ cười thất bại, khiến anh trông... rất đần.
Lâm Uyên: "..."
Hơi xin lỗi một chút.
Anh không cố ý đâu.
...
"Tiểu Lâm sắp xuất hiện chưa? Ngồi đợi ảnh."
“Chờ anh em ở hiện trường gửi ảnh của Tiểu Túi.”
Tang Tử đã nhận được lịch hoạt động của Tnz từ sớm, chỉ chờ các tài khoản marketing và blogger thời trang đăng ảnh tại hiện trường. Ban đầu cô còn thắc mắc “Tiểu Túi” mà mọi người nhắc tới là ai, đến khi tra ra mới phát hiện — Tiểu Túi = túi → chuột túi → Lâm Uyên.
Tang Tử: "..."
Cái này thì ai mà đoán nổi chứ?
Tóm lại, sau bao lâu cuối cùng cũng thấy được Lâm Uyên, Tang Tử cảm thấy rất phấn khích.
Cô cứ ngỡ sau khi danh sách đề cử Kim Dực công bố, tần suất lộ diện của Lâm Uyên sẽ cao hơn, kết quả người này từ đầu đến cuối đều ở trong đoàn phim, đến Weibo cũng chẳng thèm cập nhật.
Cô nhớ Lâm Uyên của khoảng thời gian hoạt động năng nổ kia quá.
"Ảnh đến rồi! Còn nóng hổi luôn!!"
Tang Tử chỉ đợi một lát, ảnh HD của Lâm Uyên đã xuất hiện trên trang chủ của cô.
Mặc vest!!
Vest đen phối với vòng cổ, cùng với nhẫn cùng bộ, chỉ là cách phối đơn giản nhất của Tnz nhưng vẫn cực kỳ hút mắt.
Ngón tay Lâm Uyên hờ hững đặt trên cánh tay, chiếc nhẫn được bộ vest đen tôn lên càng thêm nổi bật. Tuy mang gương mặt kiểu tỏa nắng, nhưng khi giữ mặt lạnh không cười, khí chất của anh lại đặc biệt xuất sắc.
Quan trọng hơn là —— người này không hề bị "dầu mỡ" !
Trong ấn tượng của Tang Tử, Lâm Uyên rất ít khi mặc vest, phải nói là gần như chưa bao giờ mặc, nên bộ tạo hình này mang lại cho cô cảm giác tương phản cực kỳ mạnh mẽ.
Lâm Uyên cao ráo, chiều cao thực tế chắc chắn trên 1m80, tay dài chân dài, trang phục tôn dáng như vest lại càng làm nổi bật ưu thế của anh.
Giây trước Lâm Uyên còn đang lạnh lùng khoe trang sức, giây sau không biết ai nói gì, anh bỗng nhiên mỉm cười, lúm đồng tiền lập tức không giấu được, lộ ra vẻ đáng yêu.
Hóa ra cười lên cũng rất hợp với vòng cổ và nhẫn.
Tang Tử không nhịn được mà hú hét ầm ĩ.
Mong các thương hiệu tinh mắt để Lâm Uyên tham gia mấy hoạt động kiểu này nhiều hơn đi!
Tang Tử vừa xem ảnh vừa lướt bình luận khen ngợi Lâm Uyên. Kể từ khi Lâm Uyên nhận đề cử Kim Dực, lời khen nhiều hơn hẳn. Tang Tử không hùa theo từng cái một, cũng không hấp tấp xông vào chèo kéo người qua đường, chỉ cần thấy những tin tức này là cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Lướt ảnh hiện trường Tnz một lát, Tang Tử mang theo sự hài lòng định đi ngủ, đột nhiên trang chủ của cô nhảy ra mấy dòng bình luận ——
"Diệp Lưu Xuyên chào mà Lâm Uyên chẳng thèm thưa luôn kìa."
"Tôi cũng lướt thấy rồi, cái biểu cảm đó của cậu ta có ý gì thế?"
"Cạn lời, Diệp Lưu Xuyên dù sao cũng ủng hộ cậu ta mà, cái điệu bộ như không nhận ra người ta là sao vậy?"
"Ai mà chẳng biết Diệp Lưu Xuyên dự sự kiện Tnz sớm hơn, Lâm Uyên nếu không phải nhờ đề cử Kim Dực thì Tnz đến lượt cậu ta chắc?"
Tang Tử lập tức hết buồn ngủ, cô lần theo phát ngôn của người nọ để tìm kiếm, quả nhiên có blogger đã đăng video hiện trường sự kiện Tnz.
Trong video, Diệp Lưu Xuyên đầy nhiệt tình chào hỏi Lâm Uyên, đối lập với đó, biểu cảm của Lâm Uyên trông không được thân thiện cho lắm.
Anh đầu tiên là vẻ mặt ngây ra, sau đó lại cười như không cười, trông rất hoang mang, lại giống như... tóm lại, đối với Diệp Lưu Xuyên mà nói, anh hành xử như vậy rõ ràng là rất khiếm nhã.
"Còn tại sao nữa? Hot rồi thì trở mặt không nhận người quen chứ sao, hoặc là đang thị uy trước mặt Diệp Lưu Xuyên."
"+1, khoe khoang mình có danh phận ấy mà. Lâm Uyên hận mình không được debut vào Wink đến mức nào cơ chứ, Diệp Lưu Xuyên lại là một thành viên của Wink, khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, cậu ta làm sao mà không khoe cho được?"
"Đồng ý, kinh tởm thật."
"Có cần lộ liễu thế không?"
"Khổ thân Diệp Lưu Xuyên ghê, chạy theo Tnz bao nhiêu sự kiện mà chẳng có danh phận gì, vẫn phải nhịn đau đớn để đối xử tử tế với Lâm Uyên, vậy mà còn bị Lâm Uyên phớt lờ."
Cùng lúc đó, trên hot search xuất hiện một từ khóa ——
#Diệp Lưu Xuyên giữ thể diện #
"Lần này cuối cùng không phải là 'Lương thiện' nữa rồi." Lâm Uyên bày tỏ sự hài lòng.
Đám bạn trong nhóm của anh và Hạ Tuân: "..."
Có cần phải bình tĩnh thế không hả?
Nếu Diệp Lưu Xuyên là người biết "giữ thể diện", thì kẻ không biết là ai?
Có chút tự giác nào của người sắp bị ăn chửi không vậy?
Từ khóa #Diệp Lưu Xuyên giữ thể diện # leo lên hot search là vì mặc dù bị đối xử lạnh nhạt, Diệp Lưu Xuyên vẫn lên tiếng giải thích cho Lâm Uyên, nói có lẽ Lâm Uyên lần đầu tham gia hoạt động kiểu này nên còn chưa quen.
"Sau này tham gia nhiều là tốt thôi."
Lâm Uyên: "..."
Đúng rồi, đúng rồi, anh là đồ "nhà quê" lần đầu ra tỉnh.
Trong mắt mấy người Wink này, anh là kiểu người ngốc ngếch à?
Anh rõ ràng thông minh hơn Hạ Tuân một chút mà.
Hạ Tuân: "?"
"Nếu không thì sao hắn toàn tìm anh để nói xấu tôi? Sao không tìm người khác?" Lâm Uyên lý sự hùng hồn.
Hạ Tuân: "..."
Hình như cũng hơi đúng.
Tuy nhiên vẫn có phóng viên đặc biệt phỏng vấn Lâm Uyên về chuyện này.
"Cậu thái độ lạnh nhạt với Diệp Lưu Xuyên là vì bất mãn với vị trí debut của 《Minh Nhật Tinh Đồ》 sao?"
Máy ghi âm của phóng viên vẫn luôn bật.
Đoạn ghi âm này cũng nhanh chóng được các blogger tung lên.
Qua chiếc micro, giọng điệu của Lâm Uyên mang theo sự hoang mang tột độ: "Thái độ lạnh nhạt? Thái độ của tôi lạnh nhạt lắm sao?"
"Cậu có thể lên Weibo xem thử."
"Chờ chút nha."
Lâm Uyên đi xem thật, sau đó cậu trả lời ——
"Mới phát hiện biểu cảm của tôi đúng là hơi sai sai thật."
"Nhưng đó là bởi vì, chắc cũng phải 4 năm rồi tôi không gặp anh ấy, tôi không nhận ra đó là Diệp Lưu Xuyên, anh ấy thay đổi nhiều quá, cứ như biến thành một người khác vậy..."
#Cứ như biến thành một người khác vậy#
#Nghệ thuật ăn nói#
Rất nhiều người từng nghi ngờ Diệp Lưu Xuyên phẫu thuật thẩm mỹ, nhưng bản thân Diệp Lưu Xuyên chưa bao giờ thừa nhận.
"Hahahaha đúng là trông như biến thành một người khác thật."
"Vậy nên Lâm Uyên không nhận ra cũng bình thường thôi hahaha. Người khác không dám nói, Lâm Uyên nói hộ rồi, cười chết mất."
"Mới có 4 năm mà nhìn như đầu thai lại một lần nữa, Diệp Lưu Xuyên vẫn còn cãi chày cãi cối là mình đẹp tự nhiên, tưởng khán giả mù hết rồi chắc?"

