Trong tâm bão của cuộc tranh cãi, Lâm Uyên chỉ muốn thốt lên một câu: "Mọi người đừng vì tôi mà cãi nhau nữa."
Điểm lại một lượt, anh hóa ra lại là người ít bị mắng nhất.
Bận rộn nhất chắc chắn là fan của Tạ Du: vừa phải cãi nhau với đạo diễn phim Thượng Tiên, vừa phải "battle" với fan Diệp Lưu Xuyên, thi thoảng vẫn phải tranh thủ dành vài câu để ném đá Lâm Uyên.
Nhưng dù thế nào, sự việc cũng không hề phát triển theo đúng như kỳ vọng của fan Cảnh Nhạc. Ban đầu họ chỉ muốn tạo ra ấn tượng rằng Lâm Uyên không đủ trình độ để nhận đề cử giải Kim Dực, nào ngờ đạo diễn phim Thượng Tiên bỗng dưng nhảy ra mắng xối xả một trận. Họ thậm chí còn không hiểu nổi tại sao vị đạo diễn kia lại nhất quyết đứng ra nói giúp Lâm Uyên.
Giờ đây, ngược lại chính diễn xuất của Cảnh Nhạc mới là thứ đang bị đem ra mổ xẻ.
Nơi Có Nắng là một trong những bộ phim "nặng ký" nhất trong mùa giải thưởng năm nay, dàn diễn viên chính đều có danh tiếng nhất định trong giới điện ảnh. Fan Cảnh Nhạc ấm ức vì anh ta không được đề cử Kim Dực, thế là đạo diễn Thượng Tiên liền đặc biệt cắt mấy đoạn diễn xuất của anh ta trong phim ra để so sánh.
Nếu đứng độc lập, diễn xuất của Cảnh Nhạc vẫn coi là ổn, nhưng mấu chốt ở chỗ Nơi Có Nắng không phải là phim độc diễn, mà phần lớn là các cảnh đối diễn giữa các diễn viên với nhau.
Cứ đặt cạnh người khác là thấy ngay khoảng cách.
"Đừng nói đến Hoàng Hoàng - người nhận được đề cử lần này, ngay cả Tô Vận Như không có đề cử, nhưng cứ nhìn cảnh cô ấy đối diễn với Cảnh Nhạc mà xem, bảo cô ấy diễn át Cảnh Nhạc cũng không sai, thế mà người ta cũng chẳng có ý kiến gì."
"Thử so sánh thêm một cảnh nữa nhé, cảnh đối diễn của Lâm Uyên và Lý Mặc Bắc trong Thiên Trọng Sơn, Cố Ỷ Lâu tà mị đúng không? Không mang năng lượng tích cực đúng không? Là một kẻ tâm thần đúng không? Nhưng dù vậy, đề cử vẫn rơi vào tay Lâm Uyên, điều đó chẳng phải chứng minh cậu ấy diễn quá tốt sao?"
"Vẫn là câu nói cũ, làm ơn đừng có nhận vơ đề cử của người khác thành của mình, hãy tự hỏi chính mình xem, đóng đến năm sáu bộ điện ảnh rồi mà đến giờ một cái đề cử cũng không nhận được, rốt cuộc là tại sao? Trong khi người ta lần đầu đóng điện ảnh đã lọt vào danh sách đề cử rồi?"
Đối với Cảnh Nhạc, những lời của đạo diễn phim Thượng Tiên chưa phải là đòn giáng mạnh nhất. Cú sốc thực sự lại đến từ phản hồi của Khổng Thành - đạo diễn phim Nơi Có Nắng - trong một buổi phỏng vấn.
Phóng viên hỏi Khổng Thành rằng dư luận đang bày tỏ sự tiếc nuối khi Cảnh Nhạc trượt đề cử, liệu đó có phải là đại biểu cho ý kiến của đoàn phim Nơi Có Nắng hay không.
Khổng Thành cười rạng rỡ: "Không có, hoàn toàn không có. Chúng tôi tuyệt đối tôn trọng kết quả đề cử của Ban tổ chức giải Kim Dực. Đề cử là kết quả của việc bỏ phiếu, chúng tôi tôn trọng kết quả đó."
Vị đạo diễn này thậm chí còn hỏi ngược lại một câu: "Có người bày tỏ sự tiếc nuối à?"
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, đạo diễn vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy biểu cảm kia mang đậm hàm ý sâu xa.
"Cái gì thế này... biểu hiện này thâm sâu quá nha."
"Biểu cảm vi diệu quá +1."
"Có phải đạo diễn đang thêm dầu vào lửa không đấy?"
"Cũng chưa chắc đâu, Khổng Thành đâu phải đạo diễn phim Thượng Tiên, dù sao cũng đã hợp tác với Cảnh Nhạc một bộ phim rồi, việc gì phải công khai bày tỏ sự không hài lòng với cậu ta?"
Nhưng trên thực tế, Khổng Thành đúng là đang bày tỏ sự bất mãn.
Fan Cảnh Nhạc càng làm loạn thì càng chứng tỏ họ có ý kiến với danh sách đề cử của Kim Dực. Mà Cảnh Nhạc lại là một trong những diễn viên chính của Nơi Có Nắng, nhìn từ góc độ này, hành động đó có thể bị coi là đoàn phim Nơi Có Nắng không hài lòng với giải thưởng.
Nên nhớ, Nơi Có Nắng đã là người chiến thắng lớn nhất trong danh sách đề cử năm nay rồi, làm sao đoàn phim có thể không hài lòng cho được?
Thế nhưng bầu không khí dư luận lại đang khiến đoàn phim rơi vào thế bất lợi.
Hơn nữa, kể từ khi Cảnh Nhạc tham gia Nơi Có Nắng, các bài đăng lăng xê anh ta trên mạng chưa bao giờ ngừng nghỉ. Đặc biệt là trong mùa giải thưởng, các hoạt động quảng bá cho diễn viên khác trong đoàn đều bị Cảnh Nhạc lấn lướt. Đến khi danh sách đề cử Kim Dực công bố, Cảnh Nhạc lại rêu rao khắp nơi như kiểu mình là viên ngọc quý bị bỏ quên.
Biểu hiện của anh ta trong đoàn phim như thế nào, đạo diễn không rõ sao? Các diễn viên khác trong đoàn không rõ sao?
Sở dĩ diễn xuất của anh ta trông còn tạm ổn là nhờ đạo diễn đã phải dày công uốn nắn, chỉ dẫn từng chút một. Trên người một mình anh ta, đạo diễn đã tiêu tốn thời gian và tâm sức gấp mấy lần các diễn viên khác.
Đoàn phim Nơi Có Nắng vốn muốn yên bình đi qua kỳ giải Kim Dực lần này, không muốn gây thêm rắc rối, nhưng khổ nỗi Cảnh Nhạc lại không chịu yên.
Khi Khổng Thành đã lên tiếng, fan Cảnh Nhạc có muốn tranh giành tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thái độ của Khổng Thành thậm chí đã khẳng định một điều: Đoàn phim Nơi Có Nắng không hề mong đợi, cũng chẳng hoan nghênh Cảnh Nhạc lọt vào danh sách đề cử.
Nếu không, đạo diễn ít nhất cũng sẽ nói đỡ cho Cảnh Nhạc vài câu, thay vì im lặng hoàn toàn, thậm chí còn khen ngợi Lâm Uyên và bày tỏ mong muốn được hợp tác với anh trong tương lai.
...
Đối với Lâm Uyên, cơn sóng gió coi như đã dần lắng xuống, mối thâm thù giữa anh và Cảnh Nhạc cũng từ đây mà khép lại.
Lâm Uyên thầm nghĩ, người có quan hệ không tốt với anh vốn dĩ đã đông lắm rồi, bên phía nhóm Wink còn đang xếp hàng dài dằng dặc kia kìa, thêm một Cảnh Nhạc nữa cũng chẳng sao.
Đề cử chỉ có năm suất, anh vào được thì chắc chắn sẽ có diễn viên khác mất cơ hội.
Nếu không muốn tranh giành, anh đã sớm mai danh ẩn tích rút khỏi giới giải trí rồi, chứ không đứng lại ở đây đến tận bây giờ.
Phim Quyền Thần chỉ còn một vài cảnh quay nữa là đóng máy. Phần của Lâm Uyên sắp xong, Hạ Tuân cũng chỉ còn lại một ít. Bộ phim tiếp theo của Lâm Uyên vẫn chưa được quyết định, còn Hạ Tuân sắp tới sẽ đóng một bộ phim Dân quốc.
"Vậy là cậu phải đợi khá lâu đấy," Hạ Tuân nói.
"Không sao" Lâm Uyên không cảm thấy áp lực "Tôi vẫn còn các chương trình âm nhạc để tham gia mà."
"Sau đó tôi còn dự định ra một album nữa Lâm Uyên tiếp lời "Cứ từ từ thôi."
Hạ Tuân liếc nhìn Lâm Uyên : "Ghen tị thật đấy."
Thật ra anh cũng rất thích hát, nhưng giọng hát thì lại cực kỳ, cực kỳ dở tệ, nghe như tiếng cái ống bơm nhà ai đó bỗng nhiên bị xì hơi vậy.
Lâm Uyên từng đi hát karaoke với Hạ Tuân một lần, hát xong Lâm Uyên không dám cho anh chạm vào mic thêm một lần nào nữa.
Hạ Tuân tỏ vẻ ấm ức: "Cậu căn bản không hiểu được niềm đam mê của tôi."
" Đúng đúng đúng ."
Dù vậy, Lâm Uyên vẫn nhất quyết không cho anh hát nữa.
"Tôi cứ tưởng cậu sẽ tập trung làm diễn viên chứ."
Dưới tư cách diễn viên, Lâm Uyên rõ ràng rất có thiên phú, đề cử Kim Dực chính là minh chứng hùng hồn nhất. Trong đoàn phim Quyền Thần, cách Lâm Uyên hóa thân vào vai Thiệu Cảnh đủ sức làm kinh ngạc tất cả mọi người.
Theo góc nhìn của Hạ Tuân, Lâm Uyên tiếp tục làm diễn viên rõ ràng là phù hợp hơn. Hiện tại mảng ca sĩ đang khá ảm đạm, sức nóng thua xa mảng điện ảnh và truyền hình, thời đại ca sĩ là thần tượng quốc dân cũng đã lùi xa từ lâu.
Lâm Uyên mỉm cười đáp lại: "Tôi xuất thân là thần tượng mà."
Trở thành thần tượng vốn dĩ cũng là tâm nguyện của nguyên chủ. Lâm Uyên đã có được cuộc đời thứ hai, nhưng đây không chỉ là cuộc sống của riêng anh, mà còn mang theo cả khát vọng của một người khác nữa.
"Dù cậu làm diễn viên hay ca sĩ, tôi đều sẽ ủng hộ cậu" Hạ Tuân khẳng định.
"Anh vốn đã đang ủng hộ tôi rồi mà" Lâm Uyên nhướn mày: "Làm gián điệp bộ không tính hả?"
Cặp bài trùng Lâm Uyên và Hạ Tuân quả thực đã dọa Diệp Lưu Xuyên một trận, khiến mấy ngày nay Diệp Lưu Xuyên hoàn toàn im hơi lặng tiếng, không còn nhắn tin xúi giục Hạ Tuân tìm Lâm Uyên gây rắc rối nữa.
Hạ Tuân: "... Liệu cậu ta có nghĩ tôi bị thiểu năng không nhỉ?"
Lâm Uyên: "Cũng có khả năng đấy."
"Tôi cảm giác sau này cậu ta sẽ không thèm nhắn tin cho tôi nữa đâu."
Lâm Uyên: "... Cái giọng điệu tiếc nuối này của anh là sao đây?"
Hạ Tuân thở dài: "Bởi vì bình thường tôi cũng chẳng nói chuyện với ai, chẳng có ai tìm tôi để tán gẫu cả."
Lâm Uyên: "..."
Hiểu rồi, thanh niên này không có bạn.
Những lời của Diệp Lưu Xuyên đại khái đã giúp cuộc sống tẻ nhạt của Hạ Tuân thêm chút thú vị.
Lâm Uyên quyết định rồi, sau này anh sẽ nhắn tin cho Hạ Tuân nhiều hơn, rủ anh đi ăn thường xuyên hơn. Anh coi như đây là một lời "ám thị" mà Hạ Tuân dành cho mình.
Quá trình quay phim sắp kết thúc, trạng thái của Lâm Uyên và Hạ Tuân đều tốt hơn rất nhiều. Mặc dù Quyền Thần không phải kiểu đoàn phim thích hành hạ diễn viên, nhưng cả hai đều cảm thấy vài tháng đóng phim vừa qua như thể họ đã trải nghiệm cả một đời người của nhân vật trong một thời gian ngắn ngủi.
Thiệu Cảnh không phải là nhân vật do biên kịch tưởng tượng ra, mà là một phần lịch sử từng tồn tại.
Lâm Uyên thi thoảng lại tự hỏi, liệu cách diễn của mình có chạm gần tới một Thiệu Cảnh thật sự hay không? Liệu anh có thực sự diễn ra được dáng vẻ của Thiệu Cảnh trong sử sách?
Anh đã dồn hết tâm huyết vào quá trình quay phim, anh hy vọng nỗ lực của mình sẽ được nhìn thấy.
"Chắc chắn sẽ được thôi," Hạ Tuân nhìn Lâm Uyên, "Tôi từng đóng không ít phim, nhưng hợp tác với cậu là lần thoải mái nhất."
"Đây là một lời khen à?" Lâm Uyên cười.
"Đừng cười" Hạ Tuân nói, "Tôi đang rất nghiêm túc đấy."
Lâm Uyên thu lại nụ cười.
Hạ Tuân đang nói thật lòng, tuyệt đối không lừa anh.
Đối với Hạ Tuân, việc khen ngợi ai đó vốn dĩ là điều rất xa lạ.
Nhưng sự hợp tác với Lâm Uyên thực sự mang lại cho anh cảm giác đó: Lâm Uyên vô cùng nỗ lực, Lâm Uyên toàn tâm toàn ý hướng về nhân vật. Đứng trước một Lâm Uyên như vậy, anh cũng không dám tự phụ, hay có một chút lơ là nào đối với việc quay phim.
Mỗi khi anh cảm thấy tự mãn về một phân đoạn diễn xuất nào đó của mình, Lâm Uyên lại đang ở ngay bên cạnh.
Chỉ cần ở phim trường, người này luôn cực kỳ nghiêm túc. Cởi bỏ phục trang anh mới là Lâm Uyên, còn mọi khoảnh khắc khác, anh chính là Thiệu Cảnh.
Thông qua việc chung sống trong đoàn phim, giờ đây Hạ Tuân hoàn toàn chắc chắn rằng Lâm Uyên là một người rất tốt, không có tính khí xấu, nhưng sự nghiêm túc của đối phương đối với diễn xuất càng đáng được kính trọng hơn.
Hạ Tuân trước đây từng nghĩ, Lâm Uyên không phải người tốt cũng chẳng sao, chỉ cần đối phương tận tâm với diễn xuất là đã làm tròn trách nhiệm của một diễn viên rồi.
Việc trở thành bạn bè với Lâm Uyên là một niềm vui bất ngờ.
Cộng thêm sự suôn sẻ của quá trình quay phim, có thể nói là "song hỷ lâm môn".
"Giải Kim Dực cố gắng lên nhé" Hạ Tuân bỗng nhiên nói "Nhận được cúp cho tôi mượn sờ thử một cái."
"Đây là chuyện tôi cứ cố gắng là làm được à?" Lâm Uyên hỏi ngược lại.
"Đó là vấn đề của cậu" Hạ Tuân không hề khách sáo "Tự mình kiểm điểm lại đi."
Lâm Uyên: "Hôm nay anh nói hơi bị nhiều đấy nhé."
"Cũng là tội lỗi của cậu cả thôi."
Lâm Uyên: "..."
Rất đáng tiếc, Hạ Tuân đã hoàn toàn bị anh làm cho hư luôn rồi.
...
Vào ngày Quyền Thần đóng máy, Lâm Uyên và Hạ Tuân mỗi người có một cảnh quay, chỉ đơn giản là khép lại kết cục của Thiệu Cảnh và Thiên tử. Cảnh quay rất ngắn, lời thoại cũng rất ít.
Thiệu Cảnh và Thiên tử đều đã già đến mức không còn nhận ra được nữa.
Vị quyền thần một thời, giờ đây sớm đã không còn chí hướng của tuổi trẻ, chỉ còn lại sự bình thản. Tất cả những nuối tiếc, nỗi oan ức khi không được tin tưởng hay nỗi hiu quạnh vì kiếp này chẳng thể gặp lại Thiên tử tất cả đều đã hóa thành cát bụi.
Thiệu Cảnh vĩnh viễn không biết rằng, trong lịch sử vị Hoàng Đế mà ông kính trọng chỉ sống thọ hơn ông đúng mười ngày.
Tuy là trùng hợp, nhưng trong sâu thẳm lại khiến người ta cảm thấy cặp quân thần thường bị ràng buộc với nhau trong sử sách này kết thúc như vậy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Thiệu Cảnh già bệnh mà qua đời, Thiên tử đột phát bạo bệnh mà đi, giống như năm xưa khi Thiệu Cảnh còn tại triều, tâm của quân và thần dù có ngày càng xa cách, nhưng dường như vẫn luôn có một sợi dây vô hình ràng buộc họ lại với nhau.
"Hai vị vất vả rồi!"
Cảnh quay kết thúc, Trình Nhất Viễn là người đầu tiên vỗ tay. Lâm Uyên và Hạ Tuân mỗi người nhận lấy một bó hoa lớn.
"Hai cậu đứng sát vào nhau chút, làm kiểu ảnh kỷ niệm nào" Trình Nhất Viễn nhớ lại "Vào đoàn đến giờ vẫn chưa chụp chung tấm nào đúng không?"
"Hình như là chưa."
"Ngày nào cũng ở cạnh nhau mà đến một tấm ảnh cũng không có, thật chẳng ra làm sao cả" Đạo diễn giơ máy ảnh lên "Nào, chuẩn bị!"
Trong ống kính, cả Lâm Uyên và Hạ Tuân đều rạng rỡ nở nụ cười, để lộ hàm răng đều tăm tắp.

