"Trọng Án", đúng như tên gọi, là một bộ phim nghề nghiệp về đề tài cảnh sát và tội phạm. Chi phí sản xuất phim không cao, nhưng yêu cầu đối với biên kịch lại chẳng hề thấp chút nào.
Tuy thuộc đề tài hình sự, nhưng yếu tố suy luận trong "Trọng Án" không quá nặng nề mà chú trọng vào việc khắc họa sự phối hợp đồng đội. Các vụ án trong kịch bản đều được xây dựng dựa trên những vụ án có thật ngoài đời.
Kịch bản này là do Phùng Tăng tìm về cho Lâm Uyên. Trước khi quyết định nhận vai, Lâm Uyên đã xem qua toàn bộ kịch bản. Ưu điểm của việc cải biên từ vụ án có thật là có thể tái hiện trung thực quá trình gây án, nhưng nhược điểm là nếu không nắm bắt tốt chừng mực, bộ phim sẽ trông rất giống một cuốn phim tài liệu.
"Trọng Án" đã chắt lọc được ưu điểm của cả hai.
Ngoài việc chất lượng kịch bản khá tốt, Lâm Uyên nhận bộ phim này còn bởi một lý do khác: dàn diễn viên tương đối trẻ. Những bộ phim cùng thể loại thường chọn diễn viên trung niên đóng chính, khiến định vị của diễn viên trẻ không rõ ràng, thiết lập nhân vật cũng trở nên quá mờ nhạt. Có lẽ có người cho rằng thiết lập này hơi xa rời thực tế, nhưng Lâm Uyên cảm thấy thế này lại vừa vặn.
Lâm Uyên nhận ra thời gian quay của hai bộ phim anh nhận đều không gặp may: đóng "Quyền Thần" thì phải mặc cổ phục dày cộm giữa tiết trời nắng nóng, còn trong "Trọng Án" anh chủ yếu mặc sơ mi quần tây thì lại đúng vào mùa đông. May mà địa điểm quay không quá lạnh, lại quay cảnh thực nên tự do hơn ở phim trường. Lâm Uyên cũng không có lịch trình nào khác, cứ thế ở lại đoàn phim là được.
"Tháng ba cậu có trống lịch không?" Hạ Tuân hỏi "Thời gian quay phim mới có dài không?"
"Chắc là không vấn đề gì, còn cậu thì sao?"
"Hì hì." Qua điện thoại, Hạ Tuân cười khẽ một tiếng "Tôi đang nghỉ phép."
Lâm Uyên: "?"
"Bây giờ mà nói ra những lời tàn nhẫn thế này thì có hợp lý không?"
Sau khi "Quyền Thần" đóng máy, Hạ Tuân nhận một bộ phim khác, vẫn là vai nam phụ. Đất diễn không nhiều nên quay xong là có thể đi ngay.
"Vốn dĩ công ty sắp xếp cho tôi tham gia một show giải trí về du lịch," Hạ Tuân nói "Kiểu show khá hot trong hai năm gần đây ấy, nhưng bị người ta nẫng tay trên rồi."
Giọng điệu Hạ Tuân nhẹ tâng: "Thế cũng tốt, coi như được nghỉ một kỳ nghỉ dài, lâu lắm rồi cũng chưa được nghỉ ngơi."
"Ai thế?" Lâm Uyên hỏi.
Hạ Tuân ban đầu không chịu nói, mãi đến khi Lâm Uyên hỏi dồn, anh mới đáp: "Uông Thần, cậu chắc chắn chưa nghe qua đâu."
Lâm Uyên: "..."
Quả thật, mức độ am hiểu của anh về giới giải trí vẫn chưa đủ. Tuy anh không biết, nhưng anh hoàn toàn có thể hỏi người quản lý.
Chuyện này qua lời của Phùng Tăng lại là một cách giải thích khác: "Cái show đó tôi biết, Cảnh Nhạc dẫn dắt, Uông Thần là người mới mà công ty họ đang lăng xê."
"Cảnh Nhạc?" Lâm Uyên nhíu mày, một lúc lâu sau anh nhìn Phùng Tăng "Trong chuyện này liệu có nguyên nhân từ phía tôi không?"
"Khó nói lắm."
Phùng Tăng không nói thẳng, nhưng Lâm Uyên đã hiểu ý anh. Khả năng nghe ngóng tin tức của Phùng Tăng rất lợi hại, quan hệ trong giới cũng rộng. Nếu không phải vì nguyên nhân từ Lâm Uyên, Phùng Tăng chắc chắn đã phủ nhận ngay lập tức. Nay anh nói nước đôi thế này, e là...
Show đó do Cảnh Nhạc đứng đầu, chiêu trò quảng bá tự nhiên tập trung vào Cảnh Nhạc. Dù là Hạ Tuân hay Uông Thần - người thay thế anh ấy - thì vị trí trong show cũng không mấy quan trọng. Cảnh Nhạc hoàn toàn có thể mang theo người mình vừa mắt và gạt đi người mình không ưa.
Lâm Uyên suy nghĩ một lát: "Vì giải Kim Dực sao?"
"Nếu không có gì ngoài ý muốn thì là vậy."
Nếu Cảnh Nhạc có đề cử giải Kim Dực, đà thăng tiến chắc chắn sẽ tăng lên. Nhưng vì anh ta không lọt vào danh sách đề cử, đà thăng tiến theo đó cũng chậm lại. Độ nổi tiếng của anh ta vẫn ở mức cao, chỉ là không thể bứt phá khoảng cách với các nam diễn viên cùng đẳng cấp. Sự cạnh tranh giữa các nam diễn viên trong độ tuổi từ 20 đến 30 luôn rất khốc liệt.
Hạ Tuân và Lâm Uyên có quan hệ khá tốt. Trên trang cá nhân, Hạ Tuân ít đăng về mình mà lại đăng vài bài liên quan đến Lâm Uyên.
Lâm Uyên thở dài: "Lại nữa rồi."
"Sao lúc nào tôi cũng ở thế bị động vậy?"
"Cậu và Cảnh Nhạc không đụng nhau đâu" Hạ Tuân nói "Quyền Thần phát sóng, cậu chỉ gặp Diệp Lưu Xuyên thôi."
Lâm Uyên đã từng tìm hiểu qua lịch phát sóng tháng ba của các đài truyền hình và nền tảng. Anh chỉ chú ý đến phim mới "Lâm Lang" của Diệp Lưu Xuyên sẽ chiếu, nhưng đụng độ với "Quyền Thần" đến mức nào, chiếu trên đài nào thì anh không đặc biệt để tâm. Dù sao đài Hà Quang cũng không thuộc hàng ngũ đài tuyến một, nếu thực sự có cạnh tranh, ngay từ đầu "Quyền Thần" đã nằm ở thế yếu, Lâm Lang có dàn diễn viên mạnh hơn, nền tảng phát sóng chắc chắn cũng ưu thế hơn "Quyền Thần".
"Cậu đừng nghĩ nhiều" Phùng Tăng an ủi "Diễn viên mà, dựa vào show giải trí để hút fan chỉ là thêu hoa trên gấm, cuối cùng vẫn phải dựa vào tác phẩm."
Dù lịch chiếu của Quyền Thần vừa công bố đã bị dân mạng chê bai, nhưng trong mắt Phùng Tăng, chất lượng bộ phim này không tệ, xếp hạng thực tế chưa chắc đã tệ như dự đoán. Dù không bùng nổ rực rỡ thì Quyền Thần tuyệt đối cũng không thất bại thảm hại. Cả Lâm Uyên và Hạ Tuân đều thể hiện diễn xuất xuất sắc, nỗ lực của hai người nhất định sẽ được nhìn thấy.
"Hơn nữa cái show đó..." Phùng Tăng cân nhắc một hồi mới tìm được từ thích hợp để mô tả "sẽ bộc lộ quá nhiều."
Từ góc độ của Phùng Tăng, diễn viên ít nhiều vẫn cần duy trì sự bí ẩn. Lên show giải trí bộc lộ quá nhiều, lâu dần khán giả sẽ khó nhập tâm vào nhân vật mà họ đóng, lúc đó muốn bù đắp cũng không kịp. Phùng Tăng cảm thấy Hạ Tuân lỡ mất show đó có khi lại là chuyện tốt.
Bản thân Hạ Tuân cũng nghĩ vậy: "Ai cũng biết Cảnh Nhạc không thích tôi rồi, tôi mà cố đấm ăn xôi tham gia chẳng phải là đợi bị bắt nạt sao?"
Hạ Tuân chê Lâm Uyên nghĩ quá nhiều: "Đừng bày ra cái vẻ mặt như muốn tiêu diệt hết tất cả mọi người như thế chứ."
"Trông lộ liễu lắm à?"
"Siêu cấp lộ liễu."
Lâm Uyên: "Được rồi."
Trong "Trọng Án", Lâm Uyên vào vai nam chính Khâu Hành.
Khâu Hành tốt nghiệp học viện cảnh sát, là nhân vật nổi danh vì cứng đầu, khó quản trong cục. Lãnh đạo không ưa anh, nhưng oái oăm thay tỷ lệ phá án của anh lại cao đến kinh ngạc, phong cách hành sự rất khác người.
"Trọng Án" không có yếu tố tâm linh, nhân vật chính không phá án bằng siêu năng lực, cũng không phải là đại thám tử có thể suy đoán tâm lý hung thủ từ những thứ chẳng liên quan. Nhưng Khâu Hành thông minh và nhạy bén, có một bộ não hoạt động cực nhanh, có thể phân tích được những chi tiết mà người thường không chú ý tới.
Vấn đề duy nhất của người này là - chỉ số EQ thấp đến mức phát rồ, thuộc kiểu "lãnh đạo gắp thức ăn, anh ta xoay bàn tròn".
Đồng hành cùng Khâu Hành là Vương Duy - lá chắn thịt cố định của nhóm. Bất kể ai đi làm nhiệm vụ cùng cậu ta, cậu ta luôn là người đầu tiên đối mặt với vũ khí của hung thủ. Thế nhưng vận may của Vương Duy lại tốt đến lạ lùng, tình huống nào cũng có thể bình an vô sự vượt qua, thậm chí từng có cảnh đạn của hung thủ bay sượt qua cổ mà cậu ta vẫn chẳng hề hấn gì.
Còn có pháp y Liêu Cảnh, người luôn mang đến những nguồn cảm hứng mới cho Khâu Hành. Ngoài ba người họ, còn có Thẩm Mộng với sức chiến đấu đứng đầu nhóm. Khả năng thực chiến của Khâu Hành cũng khá, nhưng lần nào huấn luyện cũng xếp sau Thẩm Mộng.
Tuy Lâm Uyên là nam chính, nhưng bản thân "Trọng Án" là một bộ phim có nhiều nhân vật trung tâm, đây cũng là bộ phim hiếm hoi trong năm không phải phim thần tượng, không phải phim tình cảm đô thị mà lại sở hữu dàn diễn viên trẻ.
Lâm Uyên cảm thấy, điểm khác biệt của thị trường phim truyền hình hiện nay so với trước kia nằm chính ở chỗ: Diễn viên trẻ ngoài phim thần tượng ra thì hầu như không còn đất diễn, còn diễn viên trung niên lại thuộc về một “đường đua” khác hẳn — phim lịch sử, phim bối cảnh thời đại, phim gia đình, phim đề tài nghề nghiệp…
Giữa hai bên tồn tại một ranh giới hết sức rõ ràng, gần như không có sự chồng lấn.
Đạo diễn Vương Phái của Trọng Án còn trẻ, biên kịch Thạch Vũ Manh lại càng trẻ hơn. Lâm Uyên hỏi ra mới biết biên kịch còn kém mình một tuổi. Cho nên dưới ngòi bút của cô, sự tương tác giữa các nhân vật rất tự nhiên, không mang lại cảm giác người trung niên đang "cố cưa sừng làm nghé".
Thực tế đây là kịch bản thứ hai của Thạch Vũ Manh. Kịch bản trước của cô nhận về lượt phản hồi khá tốt, chỉ tiếc là tỷ suất người xem bình bình, không có độ thảo luận cao. Trong bộ phim này, hình tượng tạm thời của nam chính Khâu Hành là: anh chàng ngầu, mặt lạnh, độc miệng nhưng lại là "ngốc nghếch".
Lâm Uyên: "Không phải nói nam chính rất thông minh sao?"
"Đó là nói về phương diện phá án thôi" Thạch Vũ Manh đáp "Còn ngoài phá án ra, anh ta chẳng nhạy bén với bất cứ thứ gì cả, nên thường xuyên bị trêu chọc."
Lâm Uyên: "..."
Nhồi nhét chừng đó thiết lập vào một người, biên kịch cũng thật chẳng dễ dàng gì.
"Các nhân vật trong anime cũng được xây dựng như vậy mà." Đạo diễn tổng kết.
Lâm Uyên: "..."
Sao anh bỗng thấy cái đoàn phim "Trọng Án" này có chút không đáng tin thế nhỉ.
Xét về chất lượng kịch bản, "Trọng Án" chắc chắn là một bộ phim nghề nghiệp chuyên nghiệp, không có khuyết điểm gì rõ rệt. Nhưng phong cách của biên kịch thì hơi kỳ lạ. Có điều Lâm Uyên không chạy đi đâu được nữa rồi.
Sau khi chính thức vào đoàn, Lâm Uyên lại phát hiện ra ưu điểm của đoàn phim Trọng Án: các thành viên chủ chốt đều rất trẻ. Ưu điểm lớn nhất của người trẻ là dễ giao tiếp, có suy nghĩ gì thì nói thẳng ra. Đạo diễn không hề độc đoán, các diễn viên trao đổi với nhau trực tiếp chứ không thông qua trợ lý, rất thẳng thắn.
Khổng Vũ Phàn đóng vai Vương Duy lớn hơn Lâm Uyên hai tuổi, kinh nghiệm diễn xuất cũng phong phú hơn, nhưng hiện tại chưa có danh tiếng gì mấy, chủ yếu đóng vai phụ. Trong phim anh đóng vai Vương Duy - nửa phần là cây hài của nhóm, nhưng bản thân Khổng Vũ Phàn ngoài đời lại khá nghiêm túc, tương phản hoàn toàn với nhân vật.
Liêu Cảnh và Thẩm Mộng đều là nhân vật nữ. Lúc mới vào đoàn, Lâm Uyên chưa quen hai người lắm, chỉ mới kết bạn WeChat. Sau khi bắt đầu quay, mấy người họ liên tục hợp tác như một tổ đội nên mới dần thân thiết hơn.
Khương Nhan đóng vai Thẩm Mộng quen với Lâm Uyên sớm hơn một chút - cô xuất thân là diễn viên võ thuật, luyện võ từ nhỏ, là sư muội của Hoa Lâm. Sau khi Hoa Lâm biết chuyện, dặn Lâm Uyên phải khách sáo với người ta một chút, đừng có bắt nạt người ta.
Lâm Uyên: "... Tôi là loại người đó sao?"
"Sao lại không phải chứ?" ×3.
Lâm Uyên: "..."
Có người quen thì tự nhiên sẽ thân nhau nhanh hơn. Trong đoàn phim "Trọng Án" cũng không có kiểu diễn viên thích làm màu, thích đi theo con đường tạo scandal để nổi tiếng nên mọi người rất hòa thuận. Nếu soi kỹ ra thì người dính nhiều thị phi nhiều nhất có lẽ chính là Lâm Uyên. Ai cũng biết Lâm Uyên có quá nhiều kẻ thù, đi đến đâu gây thù đến đó, gần đây nhóm Wink vừa bị mỉa mai một vố đau cũng vì anh.
Về chuyện này, Lâm Uyên bày tỏ: Đúng đúng đúng, đều là lỗi của anh hết. Trước khi Wink hát bài Ngôi Sao Ngày Mai, anh đã hối lộ cho Xingyao Video 100 cái ấm đun nước sôi.
Lâm Uyên tự nhận mình là người hướng nội. Khả năng kết bạn của anh có lẽ mạnh hơn Hạ Tuân một chút, nhưng cũng không hơn bao nhiêu. Nếu không vì tranh cãi xoay quanh việc debut của Wink, những rắc rối trên người anh có lẽ đã giảm đi một nửa. Nhưng oái oăm thay, Lâm Uyên lại đứng hạng 9 trong đêm chung kết Minh Nhật Tinh Đồ và anh lại vừa khéo mạnh hơn mấy người trong nhóm debut một chút, thế nên tranh cãi sẽ chẳng bao giờ biến mất.
Dù Lâm Uyên không muốn tranh giành, thì mấy người trong nhóm debut kia có lẽ cũng sẽ tìm đủ mọi cách để chèn ép anh xuống. Sự tồn tại của anh quá gai mắt họ.
Lâm Uyên thực sự là một người yêu hòa bình - anh mà nói thế này, chắc chẳng ai tin đâu. Nhưng cứ tiếp xúc rồi sẽ biết. Sau khi Lâm Uyên vào đoàn, đoàn phim "Trọng Án" cực kỳ yên bình, quá trình quay phim diễn ra theo một cách rất nhẹ nhàng.

