Về việc Thiệu Cảnh đã chọn phe nào trong lịch sử, những khán giả có chút hiểu biết về ông đều nắm rõ.
Ông không chọn phe của tể tướng mà đứng về phía Thiên tử.
Mặc dù Thiên tử nắm lại quyền hành là nhờ cậy vào sức mạnh của nhóm quan văn do Thiệu Cảnh đứng đầu, nhưng đổi lại Thiệu Cảnh cũng nhận được sự ưu ái đặc biệt từ bậc quân vương
Xem xong tập một, Tang Tử nhận thấy nhịp phim của 《Quyền Thần》 thực sự không nhanh, nhưng lượng thông tin cung cấp rất đầy đủ, không hề dông dài hay có tình tiết thừa. Đây là kiểu phim khiến người ta cứ thế cuốn theo rồi xem hết cả tập lúc nào không hay.
Quan trọng nhất là mỗi diễn viên đều làm tròn vai, những nhân vật với tính cách khác biệt hiện lên sống động trước mắt khán giả.
Tể tướng Tống Khoan không muốn đưa Thiệu Cảnh vào nhóm ba người đứng đầu, nhưng Thiên tử đã khéo léo "mượn gió bẻ măng", lợi dụng chính các quan đại thần để đạt được mục đích của mình.
Nhóm đỗ Nhất giáp dù đều là Tiến sĩ, nhưng chắc chắn sẽ được vào Hàn Lâm Viện. Nếu thứ hạng của Thiệu Cảnh tụt xuống nhóm Nhị giáp, dù vẫn có một vị trí ở các bộ nhưng cơ hội thăng tiến vào Nội các sau này sẽ thấp đi rất nhiều.
Tang Tử vốn không quá đào sâu vào nội dung, nhưng với tư cách một khán giả, cô cảm thấy: vốn tưởng chuyện thi cử ngày xưa khô khan lắm, không ngờ xem cảnh tranh luận trên triều đình, nghe những quan điểm chính trị ẩn giấu trong bài văn của các thí sinh lại thú vị hơn cô tưởng nhiều.
Đó có lẽ chính là cái gọi là "dùng văn chương để gửi gắm đạo lý".
Có những người văn chương hoa mỹ nhất, được sĩ tử khắp nơi ca tụng, nhưng cuối cùng lại không lọt được vào nhóm Nhất Giáp chỉ vì bài viết thiếu đi sự sắc bén.
Làm quan mà thiếu đi sự sắc bén, không có chính kiến, sau này vào triều cũng chỉ là hạng "gió chiều nào che chiều nấy", đối với dân chúng mà nói thì đó là một cái họa.
Tang Tử không cố ý tra cứu thứ hạng thi cử của Thiệu Cảnh, nhưng xem đoạn này cô hoàn toàn không thấy chán.
Trong tập đầu tiên, Thiệu Cảnh xuất hiện với hai tạo hình: một là chàng thư sinh lên kinh ứng thí, hai là vị tiến sĩ trẻ tuổi đầy tự tin trả lời trên điện. Không biết là nhờ ánh sáng dịu nhẹ hay khí chất học thức mang lại, nhưng cảm nhận sâu sắc nhất của Tang Tử là: Lâm Uyên diễn không hề bị "gồng" hay làm màu.
Chỉ có hình ảnh một người chàng thư sinh đầy hoài bão, không có chút vẻ hào nhoáng giả tạo nào
Điều này lại làm Tang Tử nhớ đến những bộ phim mình xem hồi nhỏ.
Cầm kiếm lên là vị tướng quân oai phong lẫm liệt, đặt kiếm xuống là vị quan triều đình phong thái ngời ngời, văn có thể trị quốc, võ có thể bình thiên hạ. Thậm chí giờ có ai bảo Lâm Uyên xuyên không về cổ đại mà đỗ Trạng nguyên thì cô cũng tin sái cổ.
Thêm vào đó là những màn đối diễn giữa Hạ Tuân và Lâm Uyên.
Tang Tử vốn biết Lâm Uyên và Hạ Tuân có mối quan hệ khá tốt, qua trailer cô cũng đã thấy được phần nào sự phối hợp của hai người.
Thế nhưng, khi phim thực sự phát sóng, cô mới nhận ra khí chất của Lâm Uyên và Hạ Tuân cực kỳ hợp nhau.
Vị Thiên tử khoác trên mình long bào, gương mặt trông có vẻ thuần khiết nhưng thực chất bên trong đầy mưu tính. Dù sau này quan hệ giữa ngài và Thiệu Cảnh có ra sao, nhưng trong khoảnh khắc gặp gỡ đầu tiên này, sự trân trọng của Thiên tử dành cho Thiệu Cảnh hoàn toàn là thật.
Trong mắt Thiên tử ánh lên niềm vui sướng.
Chỉ là lần đầu gặp mặt, chỉ là một ánh nhìn giao nhau.
Thiên tử ngồi trên cao, Thiệu Cảnh có lẽ còn chẳng nhìn rõ mặt Ngài, nhưng chỉ một cảnh đó thôi cũng đủ khiến người xem phải nghĩ: cặp vua tôi này sau này chắc chắn sẽ có rất nhiều nợ nần, dây dưa.
Hào quang do cả hai cùng tạo dựng, nhưng lòng tin cũng là do cả hai cùng phá vỡ.
Cái bầu không khí đó, Tang Tử rất khó diễn tả cụ thể.
Cô chỉ có thể nói rằng cả hai người họ đều diễn quá đỉnh.
Từ phút đầu tiên 《Quyền Thần》 lên sóng, Tang Tử hoàn toàn không cảm thấy lạc quẻ. Trong dàn diễn viên, Lâm Uyên và Hạ Tuân có lẽ là trẻ nhất, nhưng họ vẫn diễn ra được cái thâm trầm, mưu mô của nhân vật, không có những biểu cảm quá đà mà chỉ có sự điềm tĩnh đúng với bản chất vai diễn.
Tang Tử đã lâu rồi không xem phim, không phải cô không thích, mà cô sợ cảm giác "ngượng giùm" diễn viên.
Nhiều diễn viên khi diễn không thấy ngại, nhưng người xem như cô lại thấy ngượng thay. Nếu gặp phải mấy diễn viên với lối diễn xuất trừu tượng mà lại thích nổ thì cô thực sự sẽ thấy nổi da gà.
Khi đến cảnh các tân khoa tiến sĩ thi nhau chầu chực ngoài cửa phủ Tể tướng, nguyện làm tay sai dưới trướng của ông ta, gương mặt Thiệu Cảnh chợt trở nên nghiêm nghị.
Sang tập hai, Thiệu Cảnh đã chính thức bị cuốn vào những tranh chấp tại kinh thành.
《Quyền Thần》 không phải kiểu phim dùng tình cảm cá nhân để thúc đẩy tình tiết, ngược lại cốt truyện rất chắc chắn, cách thể hiện tình cảm lại vô cùng kín đáo.
Thiệu Cảnh không phải không biết sợ, chỉ là trong lòng anh có những thứ quan trọng hơn.
Tể tướng quyền thế ngút trời, môn đệ đông đảo, nhưng thiên hạ này không vì thế mà tốt đẹp lên. Nếu đất nước tốt lên thì anh cũng chẳng nói làm gì, Thiệu Cảnh không phải là kiểu quan thanh liêm đến mức không chịu nổi một hạt cát, bản thân anh không làm được và cũng không yêu cầu người khác phải quá thanh cao.
Nhịp phim của 《Quyền Thần》 có lúc thăng lúc trầm.
Vụ án gian lận thi cử khiến các tiến sĩ vào ngục tù, một góc tối của kinh thành mở ra trước mắt Thiệu Cảnh. Những kẻ có gia thế hiển hách thì dễ dàng thoát thân, ngược lại những con em nhà nghèo vô tội lại gặp họa, chỉ cần sơ sẩy là bị đày đến nơi rừng thiêng nước độc.
Một người bạn cùng khóa với Thiệu Cảnh không đành lòng, lên tiếng thay cho bạn bè nhưng cuối cùng lại bị ghẻ lạnh, chịu cảnh ngồi ghế đá.
Đó chính là tất cả những gì Thiệu Cảnh thời trẻ phải nếm trải.
Mặc dù Thiệu Cảnh là nhân vật chính, sau này sẽ trở thành đại thần quyền lực nên khán giả không cần lo lắng cho tương lai của anh, nhưng trước những biến cố dồn dập ở kinh thành, người xem vẫn không khỏi cảm thấy bất an.
Tang Tử không hề thấy một chút bóng dáng nào của nhân vật Cố Ỷ Lâu trên người Thiệu Cảnh.
Hai con người với tính cách và tư tưởng hoàn toàn khác nhau, nhưng Lâm Uyên đều hóa thân xuất sắc.
Quan trọng nhất là 《Quyền Thần》 không hề gây buồn ngủ.
Nó có cái sự trầm mặc của phim lịch sử, nhưng không hề u ám hay tẻ nhạt.
…
Tang Tử thử gõ cái tên "Thiệu Cảnh" trên mạng, đúng như cô dự đoán, kết quả hiện ra không nhiều.
Có lẽ thực sự không có nhiều khán giả đang theo dõi 《Quyền Thần》.
Tang Tử lướt điện thoại, chỉ chú ý đến những bình luận trong ngày hôm nay:
"Diễn viên đóng Thiệu Cảnh trông cũng đẹp trai đấy chứ."
"Một fan của Thiệu Cảnh như tôi thấy hình ảnh trong phim khá khớp với tưởng tượng, chỉ là không biết nhịp phim sau này thế nào, nếu cứ giữ phong độ này thì tôi sẽ theo tới cùng."
"Đang lúc rảnh rỗi xem phim, thấy 《Quyền Thần》 nhịp hơi chậm nên tôi chuyển sang xem 《Lâm Lang》nhưng sao cảm thấy nội dung cứ rỗng tuếch thế nào ấy, nên lại quay về xem Thiệu Cảnh rồi."
Mắt Tang Tử sáng rực lên.
Tuy 《Quyền Thần》 ít được nhắc tới, nhưng hễ có ai nhắc là y như rằng đều dành lời khen ngợi.
Cũng có người giống cô, cảm thấy màn phối hợp của Lâm Uyên và Hạ Tuân rất có sức hút.
Đương nhiên không phải kiểu tình cảm nam nữ, mà là cái không khí khi họ hợp tác với nhau... rất cuốn.
Diễn xuất tốt đúng là quan trọng thật, diễn vai gì cũng thấy hay!
Nếu 《Quyền Thần》 chọn diễn viên khác mà không phải Lâm Uyên, chắc chắn Tang Tử sẽ không đời nào chọn xem một bộ phim lịch sử. Lâm Uyên đã thành công kéo cô vào "hố", và giờ thứ giữ chân cô không chỉ là gương mặt của anh nữa, mà là cuộc đời tương lai của Thiệu Cảnh.
Tang Tử mở trang tiểu sử của Thiệu Cảnh ra xem. Thông tin rất đầy đủ, giới thiệu tất tần tật những việc ông đã làm khi nắm quyền, cho đến chuyện hậu sự sau này.
Cái kết thực sự không mấy tốt đẹp.
Nhưng đối với những nhân vật lịch sử kiểu này, cái gọi là "kết cục" cũng chỉ là tương đối. Nếu muốn một cái kết êm đẹp, ông thậm chí có thể chẳng cần làm quan, chỉ cần làm một phú ông giàu có. Ở cái thời đại mà ngay cả một người đỗ Cử nhân cũng có thể làm mưa làm gió ở địa phương, thì một Tiến sĩ như ông chắc chắn sẽ sống trong vinh hoa phú quý cả đời.
Có những việc, vốn dĩ biết là không thể nhưng vẫn phải dấn thân vào mà làm.
Tang Tử không kìm được tiếng thở dài.
Vì Lâm Uyên đóng vai Thiệu Cảnh nên cô bỗng hy vọng Thiệu Cảnh sẽ có một cái kết tốt đẹp hơn, dù chỉ là ở những năm tháng cuối đời, ông và Thiên tử có thể nhớ lại những ngày tháng thấu hiểu và trân trọng nhau thuở thiếu thời, nhớ về những năm tháng gian khó đã cùng nhau vượt qua.
Tiếc là Thiệu Cảnh đã không đợi được cái kết như thế.
Một cuốn ghi chép của người đời sau có nói, không phải Thiên tử không muốn ban đặc ân cho Thiệu Cảnh sau khi ông mất, mà là chính Thiên tử cũng ra đi quá vội vàng. Ngài có lẽ đã muốn làm điều gì đó, chỉ là thời gian không kịp nữa.
Thậm chí còn có lời đồn rằng, cái chết của Thiên tử là do bị đả kích bởi cái chết của Thiệu Cảnh.
Tin tức truyền từ quê nhà của Thiệu Cảnh về kinh thành phải mất một thời gian. Tính toán ra thì có lẽ không lâu sau khi nhận được tin Thiệu Cảnh qua đời, Thiên tử đã đột ngột lâm bệnh nặng rồi băng hà, khiến cả triều đình và hậu cung đều không kịp trở tay.
"Hazzz."
Tang Tử bùi ngùi cảm thán, Lâm Uyên toàn diễn những vai khiến cô phải nặng lòng suy nghĩ.
…
Đối với khán giả, ngày 16 tháng ba chỉ là một ngày thứ sáu bình thường. Có phim kết thúc, có phim mới chiếu, chẳng có gì đặc biệt. Thậm chí trong giới giải trí, cuộc cạnh tranh giữa vài bộ phim mới cũng chẳng đáng để người ta phải dồn quá nhiều tâm sức.
Nhưng Diệp Lưu Xuyên lại đặc biệt quan tâm.
Anh đoán phía Lâm Uyên chắc cũng vậy. Dù Lâm Uyên tỏ vẻ không quan tâm, nhưng với thái độ thù địch của anh dành cho nhóm Wink, chắc chắn anh không thể ngó lơ bộ 《Lâm Lang》.
Đêm đó, Diệp Lưu Xuyên ngủ không ngon giấc, cứ mơ màng cho đến sáng sớm. Trời chưa kịp sáng anh ta đã mở điện thoại để xem dữ liệu tỉ lệ người xem mới nhất.
Điều làm anh ta thất vọng là số liệu vẫn chưa được công bố.
Anh ta kiên trì đợi cho đến khi trời sáng hẳn, bảng xếp hạng mới nhất mới hiện ra trước mắt.
Trong số hơn 30 bộ phim chiếu vào khung giờ vàng của các đài truyền hình, 《Lâm Lang》 hiện đang đứng thứ hai. Đứng đầu là một bộ phim chính kịch sắp kết thúc, bộ đó có tiếng vang tốt nên đạt vị trí đó là chuyện thường.
Còn với tư cách là một phim mới, chỉ mới chiếu hai tập mà đã đứng thứ hai thì 《Lâm Lang》 coi như đã có một khởi đầu rất thuận lợi.
"Tập đầu tiên đạt tỉ lệ 7,91%, ấn tượng đấy chứ!" Người quản lý quay màn hình máy tính cho Diệp Lưu Xuyên xem "Còn cao hơn cả bộ phim trước của Trịnh Miên."
Phim trước của Trịnh Miên được công nhận là phim cực "hot", vậy mà tập đầu cũng chỉ cán mốc 6%. Với khởi đầu này của 《Lâm Lang》, chỉ cần giữ vững phong độ thì thành tích chắc chắn sẽ rất đáng nể!
"Còn 《Quyền Thần》 thì sao?"
Thấy số liệu của phim mình không bị thảm hại, khóe môi Diệp Lưu Xuyên thoáng hiện nụ cười, nhưng anh nhanh chóng thu lại và chủ động hỏi về 《Quyền Thần》.
Người quản lý thì cười không khép được miệng: "Nó đây."
Ông ta chỉ tay xuống dưới, kéo chuột từ tận đỉnh màn hình xuống sát đáy: "Hạng 17."
"Cũng được đấy chứ." Diệp Lưu Xuyên nói, nụ cười lần này có phần rạng rỡ hơn.
"Lâm Uyên cũng chẳng phải diễn viên vô danh." Người quản lý bồi thêm "Mức này cũng tương đương với các phim trước đây của đài Hà Quang thôi. Cái đài đó dù có chiếu phim gì thì tỉ lệ người xem cũng loanh quanh ở mức này."
"Thật sao?"
Người quản lý gật đầu: "Tỉ lệ người xem ấy mà, đâu có dễ mà tăng lên ngay được."
Đúng như lời người quản lý nói, tỉ lệ người xem của đài Hà Quang không thể lên ngay trong một sớm một chiều.
《Quyền Thần》 chiếu được ba ngày, tỉ lệ mới vất vả vượt qua mức 4%.
Trong khi đó, 《Lâm Lang》 đã vượt ngưỡng 10% rồi.
Ban đầu khoảng cách giữa hai phim chưa lớn đến thế, nhưng khi cốt truyện dần trở nên rõ nét, khoảng cách về tỉ lệ người xem lại càng bị kéo giãn ra xa hơn.
Bên cạnh đó, CP Chu Lâm Lang và Thích Dạ Tuyệt cũng bắt đầu gây bão trên mạng xã hội.
"Bởi vậy mới nói, Diệp Lưu Xuyên vẫn mạnh hơn nhiều."
"Theo tôi thì Lâm Uyên cứ tập trung đóng điện ảnh đi cho nó sang, chứ đóng phim truyền hình thì tranh sao lại được ai?"
"Lại còn bày đặt đóng phim lịch sử để tỏ ra đẳng cấp, buồn cười chết mất, khán giả có thèm quan tâm đâu."

