Các fan thấy uất ức một, thì Cảnh Nhạc người đang trực tiếp ngồi ở hàng ghế thứ hai còn thấy nhục nhã mười.
Nếu dùng một từ để mô tả tâm trạng của anh ta lúc này, thì đó chính là "như ngồi trên đống lửa".
Ngay phía trước Cảnh Nhạc là Liễu Du Nhiên. Anh ta luôn tự cho rằng địa vị của mình ngang hàng với cô ấy. Khi hai người hợp tác đóng phim chung trước đây, địa vị của Liễu Du Nhiên còn không bằng anh ta; phải nhờ công ty quản lý nỗ lực đấu tranh lắm cô ấy mới có được đãi ngộ ngang hàng với anh ta.
Thế mà chớp mắt một cái, đối phương đã "thăng hạng" thành công.
Nếu xung quanh toàn người lạ thì đã đành, đằng này ai nấy đều là đối thủ cạnh tranh. Trong cái giới này, một khi đã chạm đến đẳng cấp nhất định, dù là nam hay nữ thì cũng khó lòng duy trì được mối quan hệ hợp tác thuần túy. Có người vươn lên thì ắt sẽ có kẻ tụt lại phía sau.
Trước đây Cảnh Nhạc luôn ngồi ở vị trí hàng đầu nên chưa bao giờ hiểu được cảm giác của những người ngồi hàng hai. Nhưng giờ đây, anh ta cảm thấy từ trên xuống dưới, ai nấy đều đang chực chờ xem kịch vui của mình. Cảm giác ấy khó chịu không tả nổi, nhất là khi thấy Lâm Uyên chễm chệ ngồi ở hàng ghế đầu, điều đó còn khiến anh ta khó chấp nhận hơn cả việc chính mình bị đẩy xuống hàng hai.
Cảnh Nhạc cũng không nhớ nổi mình đã vượt qua buổi tối hôm đó bằng cách nào. Thỉnh thoảng ống kính máy quay lại lia tới, anh ta vẫn phải gồng mình giữ kẽ, mỉm cười trước ống kính. Bởi vì chỉ cần lộ ra một tia bất mãn, anh ta chắc chắn sẽ trở thành tâm trên hot search. Mà kẻ muốn xem anh ta bị mất mặt đâu chỉ có mình Lâm Uyên?
...
Thực tế còn tồi tệ hơn những gì Cảnh Nhạc tưởng tượng.
Cách sắp xếp chỗ ngồi của buổi lễ trao giải phim truyền hình bị các tài khoản marketing đem ra nhắc đi nhắc lại. Lần này không chỉ có mình anh ta bị rơi xuống hàng thứ hai, nhưng tâm điểm của mọi cuộc thảo luận lại chỉ xoay quanh anh ta và Lâm Uyên, còn Hoàng Nghi Thành thì gần như không ai nhắc tới.
Mà một khi đã nhắc đến Cảnh Nhạc và Lâm Uyên, chỉ bàn chuyện chỗ ngồi thì tầm thường quá, điều mà các tài khoản marketing giỏi nhất chính là đào lại chuyện cũ, từ lần cả hai cùng lên bìa bốn tạp chí lớn, đến lùm xùm đề cử giải Kim Dực, rồi vụ Hạ Tuân bị đối xử trong Hãy Đi Du Lịch Nào, hay chuyện đại ngôn thương hiệu A, cho đến tận buổi lễ hôm nay... mọi chi tiết đều được liệt kê tỉ mỉ.
Và rồi, một sự thật kinh hoàng được công bố: Kể từ lần đầu đụng độ đến nay, Cảnh Nhạc chưa từng thắng Lâm Uyên một lần nào.
"????"
"Giai đoạn hai người này xảy ra mâu thuẫn lại đúng vào lúc Lâm Uyên đang trên đà thăng tiến."
“Kể ra thì nếu năm đó Cảnh Nhạc lọt vào danh sách đề cử Kim Dực thì kết cục đã khác hoàn toàn rồi."
Hiện tại dù Cảnh Nhạc chưa lộ rõ vẻ sa sút, nhưng việc văng khỏi hàng ghế đầu chính là minh chứng cho vị thế đang lung lay của anh ta. Đối với diễn viên, việc có thăng hạng được hay không đôi khi chỉ quyết định ở một thời điểm mấu chốt. Cảnh Nhạc trượt đề cử Kim Dực khiến cho đà thăng tiến của anh ta bị chậm lại, nếu năm đó thành công, giờ anh ta đã chắc chân ở hàng sao hạng A, nắm trong tay cả thành tích mảng truyền hình lẫn điện ảnh, danh tiếng cũng sẽ ở một đẳng cấp khác hẳn.
Nhưng anh ta lại thất bại ngay lúc quan trọng nhất và người nắm giữ những thành tựu đó bây giờ lại là Lâm Uyên.
Cảnh Nhạc đã thất bại trong việc khẳng định đẳng cấp, từ giờ về sau, trừ khi gặp được một bộ phim bạo để lật ngược thế cờ, hoặc bất ngờ giành được giải thưởng điện ảnh lớn nào đó, anh ta mới có cơ hội thăng hạng tiếp.
Nhưng trong lúc đó, số lượng nam diễn viên đang lên muốn thay thế vị trí của anh ta cũng nhiều vô kể.
Sau sự kiện lần này, hai bộ phim Trọng Án và Quyền Thần đã khiến công chúng nhận ra rằng: Lâm Uyên bây giờ đã khác xưa.
Dù có hai bộ phim bạo, nhưng Lâm Uyên vẫn thỉnh thoảng lên mạng "khẩu chiến" với các thành viên nhóm Wink, khiến người ta lầm tưởng anh vẫn còn liên quan đến chương trình Minh Nhật Tinh Đồ.
Nhưng thật ra, Lâm Uyên đã sớm bỏ xa đám người đó rồi. Trong mắt những người trong nghề, anh hoàn toàn xứng đáng với đãi ngộ hàng ghế đầu, địa vị đã vô cùng gần với hàng ngũ tuyến một.
Tất nhiên, điều này cũng có phần do thị trường phim truyền hình đang không còn được ưa chuộng như trước. Nếu là những năm trước, một năm có thể bạo bốn, năm bộ phim là chuyện bình thường, các bộ phim xuất hiện trong top 10 trên bảng xếp hạng rating đều là các bộ phim chất lượng. Còn ở hiện tại, một diễn viên một năm có được một bộ phim bạo đã là điều không hề dễ dàng, huống chi Lâm Uyên có tận hai phim bộ bạo liên tiếp trong thời gian ngắn.
Sau sự kiện này, dù fan Cảnh Nhạc có mỉa mai Lâm Uyên thế nào, chỉ cần fan Lâm Uyên tung ra sơ đồ chỗ ngồi của buổi lễ trao giải là đối phương lập tức phải câm nín. Chiêu này hiệu quả trăm phần trăm, dùng lúc nào cũng nhạy.
"Cười chết mất, sao cứ phải đi gây hấn với Lâm Uyên làm gì? Trước khi định gây chuyện, hãy đi hỏi ý kiến của Diệp Lưu Xuyên với Tạ Du xem, hai người đó có cả rổ kinh nghiệm xương máu khi đối đầu với Lâm Uyên đấy."
Bản thân Cảnh Nhạc cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Sự thay đổi về vị thế kéo theo giá trị thương mại sụt giảm ngay lập tức. Các nhãn hàng nhận ra sự sa sút của anh ta nên không còn đưa ra mức giá cao khi hợp tác nữa. Ngoài ra, việc chọn bạn diễn đóng chung cũng bị thay đổi. Trong cái giới này, bạn đóng cùng ai phụ thuộc rất lớn vào đẳng cấp của bạn.
Những nữ diễn viên tuyến một như Trịnh Miên, nếu đóng cặp cùng lính mới được công ty quản lý dốc sức lăng xê như Diệp Lưu Xuyên, thì ai nấy đều ngầm hiểu rằng cô ấy đang dìu dắt người mới.
Nhưng đồng thời cô ấy cũng hoàn toàn đủ sức để đóng cùng các tài tử hạng A khác, thậm chí là đảm nhận vai nữ chính với các diễn viên điện ảnh - mặc dù với vị thế hiện tại, việc Trịnh Miên muốn chuyển hẳn sang mảng điện ảnh vẫn còn là một thử thách lớn.
Còn Cảnh Nhạc, anh ta có thể đóng cặp với những người có địa vị thấp hơn anh ta nhưng để với đến những người có địa vị cao hơn là điều gần như không thể. Những nữ diễn viên tuyến một có thể dìu dắt người khác, nhưng chắc chắn họ không rảnh để dìu dắt anh ta. Anh ta cũng đã qua cái tuổi được công ty dồn toàn lực để o bế, tương lai ra sao hoàn toàn phải dựa vào chính mình.
Tình trạng hiện tại của Cảnh Nhạc là: Tiến không được, lùi cũng không xong, anh ta đang bị kẹt ở giai đoạn bão hòa. Vì thế, sự lựa chọn duy nhất của Cảnh Nhạc lúc này là những tiểu hoa đán có danh tiếng nhưng vẫn đang thiếu một tác phẩm để đời.
Nếu năm đó cầm được giải Kim Dực trong tay, ít nhất anh ta có thể tiếp tục lấn sân sang mảng điện ảnh, nhưng sau hai lần thử sức thất bại, con đường đó coi như đã khép lại.
Mà chuyện này cũng chẳng đổ lên đầu Lâm Uyên được, Cảnh Nhạc đến cái danh sách đề cử còn không lọt vào nổi, trong khi Lâm Uyên lại giành được giải thưởng. Việc Cảnh Nhạc quy kết chuyện mình trượt đề cử là do Lâm Uyên, nói theo cách của cư dân mạng chính là thấy sang bắc quàng làm họ, cố tình tạo drama để gây chú ý
...
Mọi chuyện thị phi giờ đây chẳng còn liên quan gì đến Lâm Uyên. Ngày thứ hai sau khi buổi lễ trao giải kết thúc, anh đã có mặt tại buổi tập luyện cho vở nhạc kịch Kim Qua. Đây là một vở nhạc kịch lấy bối cảnh cổ đại, Lâm Uyên vào vai một thuật sĩ. Kim Qua kể về một chiến thắng oanh liệt nhưng thảm khốc và đầy mất mát trong lịch sử. Vị thuật sĩ này đã tiên tri được kết cục và tận mắt chứng kiến một sự hy sinh anh dũng của vị danh tướng.
*** Thuật sĩ: chỉ những người hành nghề bói toán, chiêm tinh
Vì chỉ là vai phụ nên phần hát của Lâm Uyên không nhiều, chỉ có một bài duy nhất. Tuy nhiên bài hát khá dài, ca từ lại khó thuộc. Dù tự nhận trí nhớ tốt nhưng Lâm Uyên cũng phải mất khá nhiều thời gian mới học thuộc lòng được. Anh dự định trong thời gian tập luyện nhạc kịch sẽ tranh thủ "nhào nặn" luôn bài hát mới của mình.
"Có dễ ăn thế không đấy?" Người quản lý tò mò hỏi.
"Nhanh thì một đêm, chậm thì một tháng." Lâm Uyên thành thật đáp.
Phùng Tăng: "... Nói thế thì khác gì không nói?"
"Viết nhạc dựa vào cảm hứng mà, chịu thôi." Lâm Uyên thở dài "Anh có gợi ý gì cho tôi không?"
"Chuột túi chết đói?"
Lâm Uyên không nhịn được nữa, lao đến đấm mạnh một phát vào vai ông quản lý.
Phùng Tăng bắt đầu nói về dự án phim mới: "Bộ phim khoa học viễn tưởng đó, phía nền tảng Xingyao Video rất hoan nghênh cậu gia nhập, nhưng họ không chi nổi số tiền lớn như vậy."
Phùng Tăng đã cố hết sức, thậm chí có lúc còn thuyết phục được phía Xingyao video nâng ngân sách quay phim lên một con số trên trời, nhưng sang đến ngày hôm sau bên nền tảng lại đổi ý ngay được.
"Quanh đi quẩn lại vẫn là vấn đề tiền nong."
Phùng Tăng gật đầu, vì vậy anh đã chuẩn bị phương án thứ hai cho Lâm Uyên. "Tôi thấy kịch bản này khá ổn, không bị trùng lặp với hai bộ trước cậu từng đóng."
Vấn đề duy nhất là nữ chính của dự án này nổi tiếng là khó chiều, tính khí nóng nảy vô cùng. Tất nhiên, thực lực và thành tích của cô ấy còn khủng hơn cả tính cách của cô ấy nữa. Đây là một bộ phim điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết thần thoại, ma quái, trước đây cũng từng có bản truyền hình nhưng đó đã là chuyện của nhiều năm về trước rồi.
“Vấn đề là nếu nhận quay thì chắc chắn sẽ phải chia thành từng phần một, cậu sẽ góp mặt trong một phần của chuỗi phim đó."
Hiện nay rất ít người trong giới chịu nhận quay loại phim này, với đẳng cấp hiện tại của Lâm Uyên, đóng vai nam chính trong một bộ phim như vậy thì có hơi thiệt thòi. Lâm Uyên có thể không để ý đến, nhưng với tư cách làm người quản lý cho Lâm Uyên, Phùng Tăng không thể cứ chọn bừa mấy dự án nhỏ lẻ cho Lâm Uyên được, làm vậy chẳng khác nào đẩy anh xuống dốc.
Đối với diễn viên, bạn diễn cùng cũng vô cùng quan trọng.
Lâm Uyên đã chứng minh được khả năng gánh phim qua Quyền Thần và Trọng Án, chẳng việc gì cứ phải mãi đi theo con đường tự mình gánh phim như thế.
"Lại là phim cổ trang ạ?" Lâm Uyên nhận lấy kịch bản.
Câu chuyện này anh đã nghe qua từ lâu, nó thuộc dạng truyện thần thoại mà đại đa số khán giả ai cũng biết. Mặc dù Lâm Uyên trông thì có vẻ không nghiêm túc, nhưng lúc nghỉ ngơi, ngoài việc đi hóng hớt drama, anh vẫn chăm chỉ đọc sách và xem phim. Anh làm vậy là để tránh tình trạng đầu óc rỗng tuếch khi nhận kịch bản và cũng để - theo lời fan nói - duy trì sức chiến đấu mạnh nhất của "chuột túi".
Lâm Uyên thản nhiên chấp nhận cái biệt danh chuột túi này. Trong bụng mà không có chữ nghĩa thì đến cãi nhau cũng chẳng thắng nổi người ta, người ta mỉa mai mình khéo mình lại tưởng người ta đang khen. Như thế sao mà được?
Tuy nhiên, dù đọc sách thì Lâm Uyên cũng chỉ chọn loại có cốt truyện lôi cuốn một chút, còn mấy loại triết học phê phán... với anh thì nó có tác dụng gây mê mạnh hơn.
Sau khi nhận vai diễn trong Kim Qua, Lâm Uyên đã cẩn thận tìm hiểu một lượt các tư liệu lịch sử liên quan. Còn kịch bản mà người quản lý vừa đưa là về câu chuyện "đổi tim, đổi đầu" nổi tiếng nhất trong cuốn tiểu thuyết thần quái đó. Câu chuyện này đã được chuyển thể thành phim rồi, Lâm Uyên cũng từng xem qua, nhưng mỗi phiên bản lại có các góc nhìn khác nhau. Bản kịch bản lần này được khai thác từ góc độ lòng tham của con người, nhưng không xa rời nguyên tác nên rất logic, ít nhất là đủ để thuyết phục Lâm Uyên.
"Đóng chung với ai thế anh?" Lâm Uyên tò mò.
"Vu Dĩnh."
Lâm Uyên lập tức hiểu ra
Dù là người mới đến thế giới này, Lâm Uyên cũng từng nghe qua đại danh của Vu Dĩnh. Vị này đích thị là một nữ trung hào kiệt, chiến tích lừng lẫy nhất là từng đánh nhau với đạo diễn ngay trên phim trường. Nghe đồn có nhà đầu tư nọ muốn dùng quy tắc ngầm với cô, kết quả bị cô tẩn một trận cho ra bã. Đến đồn cảnh sát, gã kia vừa mới kêu gào được hai câu đã bị cô tặng thêm cho hai cái tát, chuyện này từng là giai thoại trong giới.
Dù tính cách có phần gai góc, nhưng thành tích của Vu Dĩnh là không điều thể phủ nhận. Vu Dĩnh giành được rất nhiều giải thưởng quốc tế, những bộ phim cô đóng vừa có chiều sâu, doanh thu phòng vé cũng ổn.
Nếu không phải vì tính cách khó chiều khiến người trong giới e dè, sự nghiệp của Vu Dĩnh sẽ còn thăng hoa hơn nữa, không đến mức phải hợp tác với Lâm Uyên.
Nhưng Lâm Uyên cảm thấy, Vu Dĩnh chỉ động thủ với hạng đàn ông tồi hoặc những kẻ thích ra vẻ ta đây, đi muộn về sớm, làm ăn hời hợt trong đoàn phim. Đối với nghề diễn, cô ấy cực kỳ có trách nhiệm, chẳng có điểm nào để chê trách cả.
"Chẳng phải như vậy rất ngầu sao?" Lâm Uyên cảm thán. Người ta dùng nắm đấm để nói chuyện mới là kẻ mạnh thực sự, hạng chỉ biết dùng mồm như anh rõ ràng là không bằng.
Phùng Tăng: "..."
...
Thực tế, suy nghĩ của Lâm Uyên và Vu Dĩnh lại tâm đầu ý hợp đến lạ lùng. Khi hai người gặp nhau trong đoàn phim, trải qua giai đoạn làm quen ban đầu, họ dần trở nên thân thiết. Vu Dĩnh bày tỏ rằng bạo lực là không tốt, cô cũng muốn dùng lý lẽ để nói chuyện lắm, nhưng khổ nỗi cô cãi nhau không lại người ta, nên cô rất ngưỡng mộ Lâm Uyên và gần đây đang nỗ lực học hỏi anh.
Lâm Uyên: "..."
"Thật ra tôi thấy nhiều hạng người chỉ xứng đáng bị ăn đòn thôi, chứ nói lý với họ không có tác dụng đâu."
Vu Dĩnh chân thành bắt tay anh, cả hai đều cảm thấy như đã tìm được tri kỷ, quyết tâm bù đắp khuyết điểm cho nhau, cùng nhau tiến bộ.
Phùng Tăng: "..."
Quản lý của Vu Dĩnh: "..."
Trước khi sự hợp tác này bắt đầu, hai người quản lý chỉ lo nam nữ chính sẽ xích mích rồi gây ra scandal cho đoàn phim. Nhưng giờ đây, nhìn hai người họ hòa thuận thế này... đây cũng chẳng phải là kết quả họ mong đợi. Thà rằng hai vị này ghét nhau còn hơn là "song kiếm hợp bích" kiểu này.
Học cái tốt thì khó, chứ học cái xấu thì nhanh lắm!

