Lâm Uyên không đi theo lối mòn của bất kỳ ai và dĩ nhiên, cách hóa thân của anh cũng chẳng hề mang lại cảm giác âm u, rợn người.
Anh chỉ đơn giản là đem đến một sự đĩnh đạc và chắc chắn.
Đó là một sự tự tin mãnh liệt vào bản thân, như thể mọi lời anh nói, mọi điều anh nghĩ đều chắc chắn sẽ trở thành hiện thực. Còn về giọng hát thì chẳng cần phải bàn thêm, bởi anh đã sớm chứng minh được thực lực từ Ngày Mai của Ngày Mai.
Khi mời Lâm Uyên, đoàn kịch Kim Qua hoàn toàn không lo lắng về giọng hát. Với những người khác họ không rõ, nhưng riêng với Lâm Uyên, vocal chưa bao giờ là vấn đề. Thế nhưng, phong độ của anh trong buổi tập vẫn vượt xa mọi sự kỳ vọng. Không chỉ hơi thở vững vàng, mà sự ung dung tự tại trên người anh còn khiến người ta phải kinh ngạc; cứ như thể Lâm Uyên đã đứng trên sân khấu Kim Qua hàng trăm lần, đi diễn qua vô số tour diễn, chứ không phải mới chỉ tham gia buổi tập đầu tiên.
'Chẳng trách anh ấy lại lọt vào mắt xanh của đạo diễn Tần Phán Vân.'
Khi bàn về con đường sự nghiệp của Lâm Uyên, Ngày Mai Của Ngày Mai chắc chắn là cột mốc không thể bỏ qua, còn Thiên Trọng Sơn của đạo diễn Tần Phán Vân thì được công nhận là khởi đầu cho sự nghiệp diễn viên của anh. Rất nhiều người khao khát trở thành một Lâm Uyên thứ hai, muốn sao chép y nguyên lộ trình thăng tiến của anh. Thế nhưng họ đã quên mất một vấn đề cốt lõi: Chính vì đó là Lâm Uyên, nên mới có con đường rực rỡ ấy.
Con đường này chỉ mình Lâm Uyên mới đi nổi. Thiếu đi giọng hát, thiếu đi diễn xuất, thiếu đi thái độ tận tâm với nghề, hay thiếu đi những gập ghềnh trắc trở mà anh từng nếm trải thì đều không thể.
'Đỉnh thật sự!' - Đạo diễn không kìm được mà cảm thán.
Dù buổi biểu diễn đầu tiên của Kim Qua không tạo được tiếng vang ngay lập tức nhưng nhờ có sự hỗ trợ của fan Lâm Uyên, đoạn diễn của nhân vật thuật sĩ được cắt thành clip riêng và đăng lên mạng để quảng bá. Thuật sĩ vốn là một vai diễn có khả năng để lại ấn tượng mạnh, còn Lâm Uyên lại là diễn viên có thể khiến nhân vật ấy trở nên sống động hơn gấp bội. Sự kết hợp của cả hai đã giúp Kim Qua khẳng định được vị thế giữa hàng loạt các vở nhạc kịch khác.
Ngoài ra, thành công này còn nhờ vào sự đối lập rõ rệt giữa Lâm Uyên và Quý Hạ Minh. Dù Quý Hạ Minh nhất quyết không chịu đóng vai gì khác ngoài vai chính, thời lượng xuất hiện dày đặc, nhưng cảm giác tồn tại của anh ta trên sân khấu thậm chí còn không bằng một vai phụ của Lâm Uyên.
Fan của Quý Hạ Minh gào lên cho rằng Lâm Uyên đang cố tình tạo sự so sánh, nhưng ngay lập tức bị cư dân mạng tung bằng chứng vả mặt: Thời điểm Lâm Uyên xác nhận tham gia Kim Qua còn sớm hơn so với lúc Quý Hạ Minh gia nhập giới nhạc kịch.
Thay vì nói Lâm Uyên cố tình đối đầu với Quý Hạ Minh, chi bằng nói Quý Hạ Minh thấy diễn nhạc kịch có lợi nên mới cố ý bước chân vào lĩnh vực này.
'Cho hỏi Lâm Uyên có lý do gì để phải đi làm khó Quý Hạ Minh không? Tỉnh táo lại đi, giờ đâu còn là lúc Minh Nhật Tinh Đồ mới phát sóng nữa, mọi chuyện đã khác xưa rồi.'
'Đính chính một chút, ngoại trừ tập cuối bị loại ra, thì trong tất cả các đợt bình chọn của show, thứ hạng của Lâm Uyên luôn đứng trên Quý Hạ Minh. Còn tập cuối xảy ra chuyện gì thì ai hiểu thì tự hiểu nhé.'
Kế hoạch bứt phá ở lĩnh vực nhạc kịch của Quý Hạ Minh chính thức thất bại.
Cũng vì thế Lâm Uyên mà có thêm một biệt danh mới: 'Kẻ hủy diệt giấc mơ của Wink'.
Đối với cái tên này, Lâm Uyên tỏ ra khá thản nhiên, nói rằng mình chẳng hề có hứng thú với chuyện đó.
Nhưng lúc không có người ngoài, anh còn phũ kinh hơn: 'Cái gì mà tôi hủy diệt giấc mơ của họ? Rõ ràng là họ tự tay hủy hoại chính mình thì có?'
Phùng Tăng: '...'
Sao nghe cái giọng điệu cứ như đang uất ức giùm cho cái sự nghiệp dậm chân tại chỗ của bọn họ vậy
Phùng Tăng cảm thấy, trong suốt thời gian làm quản lý cho Lâm Uyên, anh chưa bao giờ chủ động hãm hại ai, bấy nhiêu đó thôi đã đủ thấy nhân phẩm của Lâm Uyên rồi. Đối với mấy người nhóm Wink, thay vì nói Lâm Uyên vẫn còn để bụng chuyện năm xưa không được debut thì đúng hơn là anh cực kỳ ghét cái kiểu có cơ hội mà không biết trân trọng của bọn họ.
Những cơ hội mà họ có được vốn là niềm khao khát cháy bỏng của biết bao diễn viên thực lực nhưng không có thế lực chống đỡ. Những thứ người khác phải nỗ lực đến kiệt cùng cũng không chạm tới được, họ lại có được quá dễ dàng, để rồi lại chẳng biết nâng niu, làm việc hời hợt, tắc trách, hủy hoại hết vai diễn này đến nhân vật khác.
Thành tích của một bộ phim không tốt không phải lỗi của riêng diễn viên, đạo diễn hay biên kịch mà ai cũng có trách nhiệm. Nhưng dù thế nào đi nữa, diễn viên vẫn phải gánh vác lấy phần việc của mình: diễn cho tròn vai. Những phần công việc khác bạn không thể kiểm soát, nhưng sự tôn trọng dành cho vai diễn thì bạn hoàn toàn có thể làm được.
...
Lâm Uyên hiện tại thậm chí chẳng còn có hứng thú để khịa bọn họ. Mấy người nhóm Wink đó muốn làm gì thì làm. Anh dần nhận ra rằng, một khi con người ta đã quen đi đường tắt thì rất khó để kiên trì bước tiếp trên một con đường đầy gian nan. Những người đó nổi tiếng quá thuận lợi rồi.
Sau khi buổi diễn đầu tiên của Kim Qua kết thúc, Lâm Uyên đã sáng tác ra được một ca khúc mới. Anh từng nói với quản lý rằng viết nhạc nhanh thì chỉ một đêm, chậm thì chẳng biết bao giờ mới xong, nhưng ca khúc lần này lại hoàn thành sớm hơn dự kiến rất nhiều. Có lẽ vì anh sáng tác trong tâm thế tự do, không bị ai đặt áp lực thời gian, cũng chẳng cần phải báo cáo với ai.
Tất nhiên, Lâm Uyên chưa bao giờ có ý định làm cho có lệ, anh sẽ không tùy tiện tung ra một bài hát hời hợt để lừa dối người hâm mộ. Nếu vậy thì thà nhờ người khác viết cho xong, anh chỉ việc hát vài câu là fan vẫn sẽ dốc sức bỏ túi tiền ra mua thôi.
'Yêu và Hận, cái tên nghe sâu sắc vậy?' Phùng Tăng cảm thán.
Lâm Uyên vội che cuốn sổ lại: 'Anh có biết đối với một kẻ mù chữ chính hiệu như tôi, viết ra được mấy lời này khó đến nhường nào không?'
Phùng Tăng: '...'
Anh hoàn toàn không thấy Lâm Uyên giống kẻ mù chữ chút nào. Ngược lại, bất cứ ai đọc lời bài hát Đông Miên cũng đều thấy Lâm Uyên là người có trí tưởng tượng cực kỳ phong phú.
'Cho tôi xem chút đi.' Người quản lý thúc giục.
Lâm Uyên nhất quyết lấy tay che lại, không cho xem.
'Trong lời bài hát có nói xấu gì tôi không đấy?’ Phùng Tăng nghi ngờ “Hay là có từ ngữ nhạy cảm gì?'
Lâm Uyên: 'Qua được vòng kiểm duyệt mà, cứ yên tâm đi.'
Phùng Tăng: 'Không sao, không qua được thì cậu cứ thay bằng tiếng 'bíp bíp bíp' là được.'
Lâm Uyên: '...'
Đôi khi, Phùng Tăng cũng có những lúc chẳng mấy đáng tin.
'Nhắc mới nhớ, cậu có muốn ký hợp đồng với một công ty âm nhạc nào không? Để họ đại lý phát hành đĩa nhạc chẳng hạn.' - Phùng Tăng nói - 'Mảng này tôi không chuyên sâu lắm, từ sau khi Đông Miên ra mắt năm ngoái, không ít công ty đã tìm đến hỏi tôi rồi.'
'Họ cảm thấy sớm muộn gì cậu cũng ra album, dù không có ý định làm một album bài bản thì sau này đợi đến lúc có nhiều bài rồi, cũng có thể gom lại với nhau để phát hành một album tuyển tập.'
'Tạm thời... để tôi cân nhắc đã.' Lâm Uyên định bụng từ chối, nhưng nghĩ lại khối lượng công việc hiện tại của Phùng Tăng, quả thực không nên tạo thêm áp lực cho anh ấy. Mảng âm nhạc đúng là cần có sự hướng dẫn của chuyên gia để anh bớt phải lo toan mấy khâu thủ tục rườm rà.
Phùng Tăng không nằng nặc đòi xem lời bài 'Yêu và Hận' nữa, nhưng thấy Lâm Uyên đặt cái tên nghiêm túc quá, anh vẫn lỡ mồm hỏi thêm một câu: 'Dạo này lại hận ai nữa rồi à?'
Lâm Uyên: 'Người tôi hận nhiều lắm.'
'Có khi người hận cậu còn nhiều hơn ấy chứ.' - Quản lý bồi thêm một câu.
Quy trình phát hành ca khúc này cũng tương tự như Đông Miên, nhưng trước khi chính thức ra mắt, Lâm Uyên đã ký hợp đồng hợp tác với một công ty âm nhạc. Từ khâu phối khí, thu âm cho đến phát hành, anh không còn phải bận tâm gì nữa. Họ đã tìm được nhà phối khí phù hợp nhất. Khi Lâm Uyên ngỏ ý muốn học về phối khí, họ cũng mời giáo viên về dạy cho anh. Riêng phần lời và nhạc vẫn hoàn toàn thuộc về Lâm Uyên, bản quyền độc lập nằm chắc trong tay anh. Công ty đó cũng không có ý định mua đứt bản quyền của anh. Hai bên là quan hệ hợp tác cùng có lợi, Lâm Uyên không phải tân binh mới vào nghề để mà dễ dàng sập bẫy, anh cũng chẳng thiếu số tiền bán bản quyền đó. Đúng hơn là công ty âm nhạc được hưởng lợi nhiều hơn, với danh tiếng hiện tại của Lâm Uyên, coi như anh đã chia sẻ một phần lợi nhuận vốn thuộc về mình cho họ.
Cảm hứng của Yêu và Hận đến từ một vụ án trong phim Trọng Án. Đó là một câu chuyện bi kịch thuần túy, cả bài hát chỉ xoay quanh một thông điệp: Tình yêu là một lời nói dối. Trong vụ án đó, tình yêu không phải chưa từng tồn tại, chỉ là nó quá ngắn ngủi, tựa như thoáng mây bay. Lúc yêu thì yêu sâu đậm, lúc dứt áo ra đi cũng thật dứt khoát, chẳng chút do dự. Nhưng một bên dễ dàng buông tay không có nghĩa là bên còn lại cũng có thể bình thản đến thế. Luôn có kẻ bị giam cầm trong lời nói dối, thậm chí là kẹt lại đó suốt nhiều năm trời.
Cuối cùng Phùng Tăng cũng được đọc lời bài hát, cảm nhận duy nhất của anh là: 'Thế thì có cái gì mà tôi không được xem?'
'Chẳng phải đây là một bài hát rất bình thường sao?'
Lâm Uyên: '...Tại vì tôi chưa bao giờ viết về chủ đề yêu.' Anh cảm thấy có chút xấu hổ khi để người quen thấy được quan điểm về tình yêu của mình.
Quản lý: 'Cãi nhau trước mặt tôi cậu còn chẳng thấy ngại, sao giờ lại xấu hổ?'
Lâm Uyên: '...Tôi thậm chí còn có thể đánh nhau trước mặt anh mà không thấy thẹn thùng tí nào luôn đấy.'
...
Trong lúc 'Yêu và Hận’ đang chờ ngày phát hành, Lâm Uyên cũng đồng thời chuẩn bị vào đoàn để quay phim điện ảnh. So với các minh tinh khác, anh không quá bận rộn, nhưng tuần nào cũng có việc, danh sách công việc dù không dày đặc nhưng cũng chẳng có tuần nào trống lịch.
Đây đã là kết quả sau mọi nỗ lực của Phùng Tăng rồi. Với địa vị hiện tại của Lâm Uyên, sau khi hai bộ phim bùng nổ, dựa trên số lời mời trong ngành gửi tới, anh hoàn toàn có thể làm việc không nghỉ suốt cả năm.
Lâm Uyên có hướng phát triển riêng: đóng phim điện ảnh, đóng phim truyền hình và viết nhạc. Vì thế Phùng Tăng cũng chỉ giới thiệu công việc xoay quanh ba phương diện này, còn những thứ khác có thể từ chối thì đều từ chối.
Nếu không từ chối thì nào là đại diện thương hiệu, sự kiện thời trang, chụp ảnh, hoạt động của đài truyền hình, livestream, phỏng vấn, show thực tế... chắc chắn sẽ không thể ôm hết nổi.
Kế hoạch hiện tại của Lâm Uyên không có lợi cho việc phát triển giá trị thương mại. Có thể anh sẽ nhanh chóng hết thời, nếu không tranh thủ lúc này để kiếm tiền thì sau này có lẽ sẽ hối hận. Các nhãn hàng cũng than phiền rất nhiều vì hợp tác với Lâm Uyên cực kỳ khó, đây đã là sự thật được cả giới công nhận.
Hiện tại Lâm Uyên đang hot nên không ai nói gì, nhưng dù sao đi nữa, một khi đã từ chối hợp tác thì lần sau muốn kết nối lại, người ta chưa chắc đã cho cơ hội. Trừ khi Lâm Uyên có thể giữ vững phong độ mãi mãi thì sự kén chọn của anh mới là có trách nhiệm với bản thân. Nhưng một khi anh bị mất phong độ thì trong mắt nhãn hàng, sự kén chọn ấy sẽ bị coi là phiền phức, lắm chuyện. Họ sẵn sàng bao dung cho một ngôi sao hạng A, nhưng chưa chắc đã cho một ngôi sao hạng thấp lấy một cơ hội.
Nhưng đó là lựa chọn của Lâm Uyên, anh sẽ không hối hận. Phùng Tăng hoàn toàn tôn trọng lựa chọn này, anh không nghĩ nghệ sĩ của mình là kẻ ngốc, ngược lại, vì sự cố chấp này của Lâm Uyên mà anh còn khâm phục. Trong cái showbiz này, có mấy ai được như Lâm Uyên? Có lẽ do mạng internet phát triển, mô hình giới giải trí đã khác xưa rất nhiều, những kiểu minh tinh nổi lên nhờ chiêu trò marketing thay vì thực lực cứ mọc lên như nấm. Nhưng Phùng Tăng cảm thấy, vẫn cần phải có những người như Lâm Uyên tồn tại, dù là thiểu số.
...
Việc Lâm Uyên sắp đóng phim điện ảnh đã râm ran trên mạng từ lâu. Vấn đề là, không ai ngờ tới được Lâm Uyên lại sắp hợp tác với Vu Dĩnh. Vu Dĩnh là ai? Cả showbiz không ai là không biết, cô chính là 'Nữ hoàng bạo lực' của giới. Lâm Uyên là ai? 'Thánh khẩu nghiệp' dù không đứng nhất thì cũng phải nằm trong top 3.
'???? Hai người này hợp tác chung với nhau á?'
'Cái tổ hợp gì thế này?'
'Anh em ơi, mở kèo đặt cược đi: Liệu Lâm Uyên sẽ vào đồn cảnh sát ngồi trước, hay sẽ lên mạng để combat trước?'
'Lâm Uyên và Vu Dĩnh hợp tác á??? Cảm giác mấy tháng tới showbiz sẽ có một kho chuyện cười khổng lồ đây, chống mắt lên mà xem.'
'Hóng +1.'
Lâm Uyên: '............'
Chắc cũng không đến mức đó chứ?
Các blogger còn càng nói càng hăng, đào lại chiến tích lẫy lừng thời kỳ đầu của Vu Dĩnh để phổ cập kiến thức cho cư dân mạng. Lâm Uyên thì tạm thời không cần, vì mấy tháng qua thông tin về anh đã quá đủ rồi.
'Lâm Uyên cuối cùng cũng gặp đối thủ rồi, mong Quyền vương dạy cho anh ta một bài học ra trò!'
'Aaaa phấn khích quá đi mất, cười chết, Lâm Uyên tưởng mình là vô địch thiên hạ chắc? Vu Dĩnh không dễ ăn thế đâu, cơ hội trả thù cho bias của tôi đến rồi!'
“Tôi cảm giác Lâm Uyên sẽ vừa khóc vừa đăng Weibo kiểu: ‘Anh đây là người đàng hoàng, anh rất lương thiện, nên không chấp cô ấy.’ Nhưng khả năng lớn hơn là diễn xuất bị Vu Dĩnh đè đến sụp đổ, đánh thì đánh không lại, diễn cũng diễn không lại, ha ha ha! Cảm ơn cái ông quản lý đầu óc mê muội của anh ta đã giới thiệu cho anh một bộ phim hay như vậy. Đây chính là khoảnh khắc hạnh phúc nhất của tôi! Hahaha!
Lâm Uyên: '............'
Bị điên hết rồi à?
Bị nói như vậy khiến anh thấy rất khó chịu, nhưng điều khiến anh khó chịu hơn là: Tại sao họ lại cứ coi Vu Dĩnh như một kẻ cuồng bạo lực vậy?
Gia tài tác phẩm của người ta lù lù ra đó, thế mà cả đám này cứ như bị mù, còn chẳng thèm nhìn lấy một cái

