Ta rơi vào một sự hư vô.
Ta nghe thấy vô số âm thanh.
Nhưng lại mơ màng không thể phân biệt được gì.
Có giọng của Sơ Hạ:
“Hức hức, chủ tử bị làm sao vậy.”
“Người tỉnh lại đi, đừng hù dọa nô tỳ .”
Lại có một giọng nói đáng ghét:
“Tên lang băm, sao nàng vẫn chưa tỉnh?”
“Chữa cho nàng ta ngay!”
“Chữa không khỏi nàng ta, bổn vương g.i.ế.c cả nhà ngươi chôn cùng!”
“Châu Mạn Châu, ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng hòng giả vờ ngủ để ta mềm lòng.”
“Ta biết rồi, ngươi là cố ý.”
“Đừng giả vờ nữa, ta sẽ không tin ngươi.”
“Châu Mạn Châu, mau tỉnh dậy xin lỗi Sơ Nguyệt.”
“Ngươi có nghe thấy không?”
...
Ta lại chìm vào hôn mê.
Mơ màng đi đến một căn phòng vuông vắn màu trắng.
Hệ thống đã mất liên lạc chậm chạp xuất hiện.
【Xin lỗi Ký chủ, trước đây có việc bận nên đã bị chậm trễ, không gian chính xuất hiện vết nứt, ta bị buộc phải triệu hồi về.】
【Để ngươi đợi lâu rồi, bây giờ ta sẽ đưa ngươi trở về ngay.】
Ta sững sờ, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Một câu xin lỗi không thể xóa bỏ được những đau khổ đó.
Thế là ta đòi hỏi một ước nguyện.
“Trước khi đi, ta muốn tất cả bọn chúng đều không được c.h.ế.t yên!”
Cố Cảnh lần đầu tiên cảm thấy hoảng loạn.
Sự lạnh lẽo và hận thù trong mắt Mạn Châu trước khi ngất xỉu cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn, khiến hắn có chút hoang mang bất an.
Hắn không ngờ Bệ Hạ lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
Hắn cứ nghĩ Bệ Hạ chỉ đang giúp hắn trút giận, làm trò ngoài mặt mà thôi.
Nên hắn thuận miệng nói ra hai câu đó.
Với tính cách của Mạn Châu, nàng sẽ không đời nào đồng ý quỳ lạy xin lỗi Trình Sơ Nguyệt.
Hơn nữa, hắn cũng không nỡ.
Hắn chỉ muốn giả vờ bảo vệ người khác, để Mạn Châu ghen tuông.
Sau đó theo lời thứ hai của hắn, nàng sẽ nhún nhường, cầu xin hắn.
Chỉ cần nàng mở lời, chỉ cần nàng hạ mình trước, cho hắn một bậc thang đi xuống, hắn có thể coi như chuyện trước đây chưa từng xảy ra.
Họ vẫn có thể như xưa, nương tựa nhau, ngọt ngào viên mãn.
Nhưng...
Vốn dĩ đã tính toán đâu vào đấy.
Sao lại biến thành cục diện như bây giờ?
Chặt đứt gân tay...
Nàng phải đau đớn đến mức nào đây?
“Chu Thời Trạch hắn làm sao dám?”
Cố Cảnh giận đến mức toàn thân run rẩy, hai tay siết chặt thành nắm đấm, phát ra tiếng ken két.
Dưới cơn thịnh nộ, hắn đột ngột đ.ấ.m mạnh xuống bàn trước mặt.
Ngay sau đó, toàn thân hắn cứng đờ lại.
Nhìn vết nứt nhỏ vừa bị chấn động trên mặt bàn.
Hắn lại liên tưởng đến đôi tay của Mạn Châu.
Máu me be bét, đập vào mắt và gây chấn động.
Đôi tay nàng đã phế rồi.
Thân thủ mà nàng tự hào nhất, sẽ không bao giờ có thể thi triển được nữa.
Cố Cảnh ôm chặt ngực, đau lòng không thôi.
Không biết đợi Mạn Châu tỉnh lại, nàng sẽ buồn bã đến mức nào?
“Vương gia, Phu nhân tỉnh rồi!”
Cố Cảnh bật phắt dậy, lập tức muốn lao ra ngoài, nhưng bước chân lại khựng lại ngay.
Thị nữ chạy đến thở hổn hển, thấy dáng vẻ của Cố Cảnh, rụt rè bổ sung:
“Phu nhân tỉnh rồi ạ.”
Vị Phu nhân kia hôn mê mấy ngày nay, Vương gia hận không thể g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả mọi người.
Người trong phủ đều nhận ra, Vương gia chỉ đang giận dỗi với nàng.
Bề ngoài thất sủng, nhưng trong lòng lại vô cùng quan tâm.
Từ nay về sau, vị kia e rằng vẫn là Phu nhân của phủ này.
Bọn họ không dám chểnh mảng nữa.
“Vương gia? Người không đi xem sao?”
Cố Cảnh mặt mày khó coi, chậm rãi ngồi về chỗ cũ.
Trong đầu hắn không đúng lúc lại vang lên lời của Trình Sơ Nguyệt:
“Muội muội tuy trước đây nam sủng vô số, quen thói trêu đùa lòng người, nhưng sau hình phạt này, nàng nhất định sẽ có sự thay đổi.”
“Xin Vương gia nể mặt thiếp, đừng làm khó muội muội nữa.”
Triều Dương Công Chúa, quen thói đùa bỡn lòng người.
Năm năm bầu bạn, hắn suýt chút nữa đã quên mất, đắm chìm một cách mất kiểm soát, cuối cùng, đến phút chót, nàng giáng cho hắn một cú đ.á.n.h thẳng vào đầu.
Ngay cả hệ thống gì đó, chuyện không thuộc về nơi này gì đó, nàng cũng bịa đặt ra được.
Nàng chỉ là chán chơi rồi, muốn rũ bỏ hắn.
Thôi, đừng đi.
Chỉ cần nàng tỉnh lại là tốt rồi.
Nàng sẽ không sao đâu.
Trước đây mấy lần trọng thương, chẳng phải đều bình an vô sự sao?
Lần này nàng cũng sẽ vượt qua thôi.
Vẫn là đừng nên đi gặp thì hơn.
Cố Cảnh, đừng đi.
Đừng tự hạ thấp bản thân, lại để nàng giày vò chân tâm của ngươi.

