Sinh Nhật Cuối Cùng

Chương 3




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 3 miễn phí!

10

Tốc độ xe đã gần vượt quá giới hạn.

Nhưng Cố Mộ Từ vẫn tiếp tục đạp ga.

Trong gương chiếu hậu phản chiếu đôi mắt đỏ hoe của ông. Giọng hướng dẫn của định vị vang lên:

“Điểm đến ở ngay phía trước.”

Ông đang chạy tới nhà tôi.

Linh hồn tôi ngồi ở ghế sau xe, lặng lẽ nhìn ông.

Hệ thống vẫn chưa rời đi, giọng điện tử vang bên tai tôi:

“Ký chủ, ông ấy đang đi tìm cô.

“Bây giờ… cô có thấy vui không?”

Tôi nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:

“Muộn quá rồi.”

Tôi phát hiện, vào khoảnh khắc trước khi ch/ết, quả thật tôi từng mang theo oán hận, từng mong nhìn thấy Cố Mộ Từ hối hận.

Nhưng lúc này tôi chỉ cảm thấy…

Có ý nghĩa gì nữa đâu?

Màn hình điện thoại hiện lên một tin nhắn WeChat Cố Mộ Từ gửi cho tôi:

[Tiểu Niệm, hôm nay ba sẽ bù sinh nhật cho con.]

Nhưng sinh nhật của tôi… đã qua rồi.

Mọi chuyện đã qua… thật sự đều đã qua rồi.

Trên đường tới nhà tôi, Cố Mộ Từ dừng xe nhiều lần.

Ông muốn mua cho tôi vài món quà, tiện thể chọn thêm một chiếc bánh sinh nhật.

Dù hôm qua tôi cũng nhận được rất nhiều quà, nhưng tất cả chỉ là trợ lý cầm thẻ đen của ông đi mua. Chính Cố Mộ Từ chưa từng bỏ ra dù chỉ một chút tâm ý cho sinh nhật tôi.

Ông thậm chí còn chưa từng nói với tôi một câu “sinh nhật vui vẻ”.

Mà lúc này, ông lại vô cùng muốn bù đắp.

Cố Mộ Từ bước vào tiệm bánh và cửa hàng quà tặng, nhưng mỗi lần bước vào đều chỉ cảm thấy càng thêm hoang mang.

Ông không biết tôi thích gì.

Cố Tiểu Đình thích chocolate, thích tiramisu, thích sốt raspberry, thích mô hình One Piece, thích giày bóng rổ phiên bản giới hạn.

Nhưng Cố Tiểu Niệm thích gì…

Ông không biết.

Hoàn toàn không biết.

Cuối cùng, giữa vô số loại bánh kem rực rỡ, Cố Mộ Từ chọn một chiếc vị dâu tây.

Bởi ông mơ hồ nhớ rằng… hình như tôi thích màu hồng.

Năm tôi vừa vào lớp một, có lần dì giúp việc dẫn tôi đi trung tâm thương mại, tình cờ gặp Cố Mộ Từ đang bế Cố Tiểu Đình.

Ông đang dẫn Cố Tiểu Đình đi mua đồ chơi, đến mức phía sau phải có ba trợ lý xách đồ.

Sau đó, có lẽ vì thấy tôi đứng bên cạnh nhìn chằm chằm quá đáng thương, nên Cố Mộ Từ đưa Cố Tiểu Đình cho trợ lý bế rồi nắm tay tôi, dẫn tới quầy đồ chơi hỏi:

“Con thích cái nào?”

Đó là lần đầu tiên Cố Mộ Từ nắm tay tôi.

Nhiệt độ từ bàn tay người ba ấm áp đến vậy.

Tôi vừa vui sướng vừa căng thẳng, nhìn cả tủ đồ chơi mà lắp bắp không nói nên lời.

Tôi sợ nếu tiêu của ông quá nhiều tiền, chút tình thương hiếm hoi ấy sẽ lập tức biến mất.

Cho nên cuối cùng, tôi chỉ cầm một con búp bê.

“Chỉ lấy cái này thôi à?”

Cố Mộ Từ hỏi tôi.

“Dạ!”

Tôi gật đầu:

“Váy của nó màu hồng, con thích màu hồng.”

Lúc này, Cố Mộ Từ xách chiếc bánh màu hồng cùng đống quà khác bước vào thang máy.

Cho dù những thứ khác không thích… thì chiếc bánh màu hồng ấy, Cố Tiểu Niệm chắc sẽ thích nhỉ…

Ông mang theo suy nghĩ đó bước ra khỏi thang máy.

Đập vào mắt là một đám người đang đứng vây quanh, cùng với cảnh sát.

Cảnh sát chú ý tới Cố Mộ Từ rồi bước tới:

“Xin hỏi ông là người thân gì của chủ nhà phòng 1802?”

Cố Mộ Từ khựng lại.

“Xin hỏi ông là người thân gì của chủ nhà phòng 1802?”

Cảnh sát lặp lại câu hỏi.

“Tôi… tôi là ba con bé.”

Môi Cố Mộ Từ khẽ động, rất lâu sau mới nói ra được câu ấy.

“Đồng chí, xảy ra chuyện gì vậy? Con gái tôi là phạm pháp gì sao? Con bé…”

Cố Mộ Từ không nói tiếp được nữa.

Bởi giọng cảnh sát đã trầm xuống.

“Được rồi, vậy mời ông phối hợp với chúng tôi xác nhận danh tính thi thể.”

11

Người báo cảnh sát là dì giúp việc.

Dù đã về hưu từ lâu, nhưng dù sao dì cũng từng chăm sóc tôi suốt nhiều năm, tình cảm ấy chưa từng phai nhạt.

Lần này dì đi tàu cao tốc tới chăm con gái ở cữ, chợt nhớ ra đúng dịp sinh nhật tôi nên ghé qua thăm.

Dì gõ cửa rất lâu nhưng không ai đáp lại. Đúng lúc chủ nhà dẫn người tới xem phòng, thế là mở cửa ra.

……

Trong nhà xác, Cố Mộ Từ đứng nhìn thi thể tôi.

“Là con gái ngài sao?”

Ông im lặng rất lâu rồi gật đầu.

“Kết quả kiểm tra ban đầu cho thấy là đột phát bệnh tim, hiện tại tạm thời loại trừ khả năng bị sát hại……”

Những lời phía sau của cảnh sát, Cố Mộ Từ hoàn toàn không nghe thấy nữa.

Loại trừ khả năng bị sát hại.

Không.

Không phải vậy.

Ông biết hung thủ đã gi/ết ch/ết con gái mình là ai.

“Ba ơi, xin ba hãy ở bên con một lần trong ngày sinh nhật.”

“Nếu ba không tới, con sẽ ch/ết mất……”

Tiếng khóc ấy vẫn còn vang vọng bên tai.

Dù không hiểu nguyên lý là gì, nhưng Cố Mộ Từ chợt nhớ tới lời của thầy Lý, Tiểu Niệm là một đứa trẻ chưa từng nói dối.

Cho nên……

Kẻ đã gi/ết ch/ết Cố Tiểu Niệm, chính là ba của cô bé.

“Tiểu Niệm là một đứa trẻ chưa từng nói dối……”

Mỗi lần cô cầu cứu đều là thật.

Mỗi lần cố gắng học hành để đổi lấy một lời khen của ông đều là thật.

Mỗi lần bệnh tật khó chịu muốn ông tới thăm cũng đều là thật.

Chỉ có bản thân ông cố chấp ôm hận với mẹ cô bé, rồi xem tất cả những lời nói ấy là giả dối.

Cảnh sát nhìn Cố Mộ Từ bước ra ngoài.

Vị tổng tài của tập đoàn Cố thị ấy mặt không cảm xúc, ánh mắt trống rỗng, không hề có lấy một giọt nước mắt.

“Lạnh lùng thật đấy.” Cảnh sát nghĩ thầm.

“Tin đồn quả nhiên là thật, ông ta đúng là rất ghét con gái mình, con ch/ết rồi mà còn chẳng thèm khóc.”

Cố Mộ Từ đi ra ngoài.

Ánh nắng chiếu xuống người ông.

Lấy điện thoại ra, ông mở khung chat với tôi.

Kéo lên từng dòng, đọc từng tin nhắn tôi gửi.

Trên đường đi học gặp một chú mèo con.

Kỳ thi giữa kỳ lần này con đạt điểm rất tốt.

Có bạn trong lớp bị bệnh, con đã tổ chức quyên góp yêu thương.

Hôm nay con thấy ba trên bìa tạp chí kinh doanh nên đã mua rất nhiều quyển mang về nhà.

Ba ơi, họp phụ huynh ba có thể tới không? Không tới cũng không sao đâu, con biết công việc của ba rất quan trọng, ba cứ bận trước đi nhé.

……

Từng dòng một.

Cuối cùng dừng lại ở câu trả lời của ông.

Cho tới tận giây phút cuối đời, tin nhắn ông gửi cho tôi là…

“Vậy thì đi ch/ết đi.”

Ba giờ chiều.

Ánh mặt trời rực rỡ mà tàn nhẫn.

Ngày hôm đó, có rất nhiều người đi đường nhìn thấy một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đột nhiên ngồi xổm trước cổng đồn cảnh sát, khóc đến khản cả giọng.

12

Đêm rất khuya, Cố Mộ Từ mới trở về nhà.

Vừa bước vào cửa, Lục Yên đã đi tới đón:

“Sao giờ này anh mới về? Em gọi bao nhiêu cuộc anh cũng không nghe, anh lại đi gặp con bé đó nữa phải không?”

Giọng cô ta không giấu nổi vẻ khó chịu.

Hôm qua cô ta mới bóng gió nhắc nhở Cố Mộ Từ nên ít gặp đứa con mà Thẩm Vân để lại, tránh làm tổn thương lòng của Tiểu Đình.

Kết quả hôm nay anh lại về muộn như vậy.

“Đừng hòng gạt em, em gọi tới công ty rồi, người ta nói anh còn không họp cổ đông, chạy tới trường của con bé đó.”

Lục Yên nhíu mày:

“Mộ Từ, con bé đó dù là trốn học hay yêu sớm cũng không đáng để anh phải tự mình đi giải quyết. Nó đang tự hủy hoại cuộc đời mình thôi. Tiểu Đình còn nhỏ, nó cần cảm giác an toàn từ ba……”

“Nó ch/ết rồi.”

Cố Mộ Từ đột nhiên lên tiếng.

Giọng nói lạnh lẽo cắt ngang chuỗi lải nhải của Lục Yên.

Cô ta khựng lại.

“Cố Tiểu Niệm ch/ết rồi, đột phát bệnh tim.”

Cố Mộ Từ nhìn Lục Yên.

Biểu cảm trên mặt anh ch/ết lặng, giọng nói khàn đặc rõ rệt.

Lục Yên phản ứng mất vài giây mới hậu tri hậu giác dùng mười ngón tay sơn móng lấp lánh che miệng:

“Trời ơi, chuyện này thật là……”

Cô ta chớp mắt, cố nặn ra hai giọt nước mắt:

“Sao lại thành ra thế này chứ……”

Cố Mộ Từ lặng lẽ nhìn cô ta.

Thật ra Lục Yên vốn không phải kiểu diễn viên nổi tiếng nhờ diễn xuất.

Thậm chí diễn xuất của cô ta còn có thể nói là rất tệ.

Nếu không phải Cố Mộ Từ đổ từng dồn cả đống tiền đầu tư vào đoàn phim, có lẽ cô ta căn bản không thể nổi tiếng.

Giống như lúc này.

Hai giọt nước mắt chảy xuống gò má cô ta chỉ khiến người ta cảm thấy giả tạo.

Cố Mộ Từ bỗng thấy mệt mỏi vô cùng.

“Anh mệt rồi, đi nghỉ một lát đây.”

Nhưng Lục Yên lại kéo anh lại.

Thần sắc cô ta có chút hoảng loạn.

Người sống không đấu lại người ch/ết.

Nếu đứa con gái kia vẫn còn sống, có lẽ Cố Mộ Từ cũng sẽ không làm gì nó.

Nhưng nó lại ch/ết khi còn trẻ như vậy.

Cảm giác áy náy của Cố Mộ Từ sẽ bị phóng đại lên vô hạn.

Mà tất cả chuyện này đều cực kỳ bất lợi với Tiểu Đình.

“Mộ Từ, anh đừng buồn quá. Anh đối xử với con bé đó đã rất tốt rồi.

“Nó ch/ết vì bệnh tim, em nhớ tim của Thẩm Vân trước đây cũng không khỏe, nói cho cùng vẫn là di truyền từ mẹ nó.

“Thậm chí anh nói xem, có khi nào là ông trời có mắt không? Năm đó Thẩm Vân làm quá nhiều chuyện thất đức, sống ch/ết chia cắt chúng ta, nên mới báo ứng lên con gái cô ta……”

Thật ra tâm cơ của Lục Yên luôn rất sâu.

Nhưng lúc này, cô ta thực sự quá sốt ruột.

Lời còn chưa dứt, Cố Mộ Từ đã đột ngột quay đầu nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Lục Yên.”

Anh thấp giọng nói:

“Nó tên là Cố Tiểu Niệm.”

Bị đôi mắt đen trầm ấy nhìn chằm chằm, Lục Yên gần như không thể nhúc nhích.

“Đến cả tên con bé cô cũng không chịu gọi, hết lần này tới lần khác nhắc với tôi rằng nó là con gái của Thẩm Vân. Có phải cô biết tôi hận Thẩm Vân, nên mới cố tình liên tục nhắc nhở tôi không?”

Cố Mộ Từ gần như chưa bao giờ để Lục Yên thấy mặt lạnh lùng tàn nhẫn ấy của mình.

Lục Yên hoàn toàn bị dọa sợ.

Cố Mộ Từ không nói thêm gì nữa.

Anh bỏ mặc cô ta tại chỗ, một mình đi về phía huyền quan.

“Mộ Từ, trước khi ngủ Tiểu Đình còn nói hy vọng ngày mai ba có thể đi đánh bóng cùng nó……”

Lục Yên cố gắng vùng vẫy lần cuối.

Đáp lại cô ta là tiếng cửa lớn bị đóng sầm thật mạnh.

13

Cố Mộ Từ tới căn phòng thuê của tôi.

Ông muốn giúp tôi dọn di vật.

Nếu không phải linh hồn không thể ngăn cản thì tôi đã chặn người lại rồi.

Thật ra tôi hoàn toàn không muốn để ông chạm vào đồ của mình.

Nhưng không còn cách nào khác.

Cố Mộ Từ là ba ruột của tôi.

Pháp luật quy định chúng tôi máu mủ tình thâm, xương gãy vẫn còn gân nối.

Ông phát hiện ra rất nhiều thứ.

Đều là những thứ tôi không muốn để ba mình nhìn thấy.

Ví dụ như giấy chẩn đoán trầm cảm.

Từ thời cấp hai, tôi đã bắt đầu điều trị tâm lý trong thời gian dài.

Ban đầu chỉ nhẹ thôi.

Sau đó ngày càng nghiêm trọng hơn.

Thật ra bác sĩ tâm lý ở trường từng gọi điện cho Cố Mộ Từ.

Cô ấy nói Cố Tiểu Niệm có dấu hiệu trầm cảm rõ rệt, hy vọng phụ huynh đưa con tới bệnh viện công kiểm tra kỹ hơn.

Khi ấy Cố Mộ Từ đang ở nước ngoài gặp khách hàng quan trọng, nghe được vài câu liền trực tiếp cúp máy.

Cố Tiểu Niệm sao có thể bị trầm cảm chứ.

Con bé không thiếu ăn thiếu mặc, học ở ngôi trường tốt nhất thành phố, làm như có ai ngược đãi nó vậy.

Chẳng qua là học theo dáng vẻ của Thẩm Vân, vừa làm màu vừa thích gây chuyện thôi.

Sau đó, Cố Mộ Từ cho trợ lý tới họp phụ huynh thay tôi, tiện hỏi thăm bạn học.

Các bạn đều nói tôi hoạt bát hòa đồng, không những chưa từng để lộ vẻ buồn bã mà còn luôn là người đầu tiên an ủi người khác khi họ khóc.

Thế là Cố Mộ Từ càng chắc chắn hơn rằng bệnh trầm cảm của tôi chỉ là cái cớ.

Nhưng lúc này đây, đối diện với chồng hồ sơ điều trị dài dằng dặc, tay ông bất giác run lên.

Trong những cuộc trò chuyện ấy, từ xuất hiện nhiều nhất chỉ có một…

“Ba.”

Từ trang đầu tiên cho tới trang cuối cùng, đây là từ duy nhất được lặp lại nhiều nhất.

“Bác sĩ ơi, bác thông minh như vậy, bác có thể giúp cháu phân tích xem rốt cuộc cháu đã làm sai điều gì mà ba lại ghét cháu đến thế không?”

Đó là lúc Cố Tiểu Niệm vừa lên cấp hai, lần đầu tiên cầu cứu trong phòng tư vấn tâm lý.

“Vết thương trên cổ tay là do cháu dùng thước sắt rạch, đúng vậy, tất nhiên không phải dao rồi…… Cháu vẫn rất muốn sống mà được chưa! Nhưng gần đây cứ có suy nghĩ xuất hiện trong đầu, kiểu người chẳng ai thích như cháu, chắc ch/ết rồi cũng sẽ chẳng ai quan tâm đâu nhỉ.”

Đó là Cố Tiểu Niệm năm lớp mười.

Có nghiên cứu chỉ ra rằng, quá trình xây dựng nhận thức bản thân của thanh thiếu niên phần lớn bắt nguồn từ ba mẹ.

Nói cách khác, một đứa trẻ bị ba mẹ ghét bỏ, sau thời gian dài bị đối xử tệ bạc, sẽ cảm thấy bản thân mình rất tồi tệ.

Rồi từ đó tự chán ghét chính mình.

Ngón tay Cố Mộ Từ run rẩy lật tới trang cuối cùng.

Bản ghi trò chuyện dừng lại ở năm cuối cấp ba, một tuần trước sinh nhật tôi.

“Dạo này cháu đều uống thuốc đầy đủ rồi nha, yên tâm đi, cháu luôn nghe lời bác sĩ mà.

“Nhưng hình như sau khi uống thuốc, cháu không cảm nhận được buồn nữa, mà cũng chẳng cảm nhận được vui. Như vậy tệ quá.”

“Vì cháu mơ thấy ba đưa cháu đi công viên giải trí. Khó khăn lắm mới có một giấc mơ đẹp như thế, cháu nghĩ mình nhất định sẽ rất vui…… Kết quả chắc là do tác dụng của thuốc, cháu phát hiện bản thân không cảm nhận được cảm xúc vui vẻ nữa.”

“Đáng tiếc thật, phí mất một giấc mơ đẹp như vậy.”

“Bác hỏi ba có từng đưa cháu đi công viên giải trí chưa à?”

“À, câu hỏi này lần sau cháu sẽ trả lời nha, ha ha ha ha.”

Cố Mộ Từ đặt tập hồ sơ xuống.

Ông im lặng thật lâu rồi tắt đèn.

Bóng tối hoàn toàn nuốt chửng.

Ông ngồi trong màn đêm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi lên hồ sơ điều trị.

Cuối cùng, ông ôm mặt bật khóc thành tiếng.

Đương nhiên là chưa từng.

Ông đương nhiên chưa từng đưa tôi đi công viên giải trí.

Nhưng trên vòng bạn bè, tôi từng thấy ảnh ba mình đưa Cố Tiểu Đình đi chơi.

Họ đăng ảnh chín ô.

Tấm nào cũng đầy nắng vàng rực rỡ cùng nụ cười của hai ba con.

Gấu Winnie, chuột Mickey, Bạch Tuyết vây quanh họ.

Pháo hoa nổ tung trên bầu trời đêm.

Đó là nơi hạnh phúc nhất thế giới.

Còn tôi, cho tới khi ch/ết đi, cũng chưa từng được tới Disneyland.

……

Cố Mộ Từ dọn xong di vật của tôi.

Thật ra đồ đạc rất ít.

Tủ quần áo trông thì lớn nhưng bên trong trống rỗng.

Bốn bộ đồng phục, hai bộ mùa đông, hai bộ mùa hè.

Một chiếc áo lông vũ, vài chiếc áo thun thể thao và quần dài.

Tất được vo thành từng cục nhỏ, xếp ngay ngắn.

Không váy vóc, không kẹp tóc.

Có thể nhìn ra chủ nhân của chiếc tủ này là một cô gái chẳng hề thích ăn diện.

Phải rồi.

Một cô gái luôn tự chán ghét bản thân thì sao có thể yêu thích vẻ đẹp của chính mình chứ.

Cuối cùng, dưới đáy tủ, Cố Mộ Từ phát hiện một con búp bê.

…. Một con búp bê mặc váy màu hồng.

Chiếc váy voan hồng nhạt đã cũ lắm rồi, viền váy bạc màu trắng xóa.

Nhưng nó rất sạch sẽ.

Mái tóc có lẽ được chải thường xuyên nên vẫn mềm mại xinh đẹp.

Đó là món quà duy nhất Cố Tiểu Niệm nhận được từ ba trong suốt mười tám năm cuộc đời.

Cô bé nâng niu giữ gìn nó.

Từ tiểu học tới cấp hai rồi cấp ba, từ ký túc xá tới nhà, luôn mang theo bên mình.

Cố Mộ Từ ôm chặt con búp bê ấy.

Ông đột nhiên nhớ lại.

Năm đó lần đầu tiên gặp Cố Tiểu Niệm, con bé mới chỉ ba tháng tuổi, nhỏ bé chẳng hơn con búp bê này là bao.

Con bé dùng ánh mắt ngây thơ vừa tới thế gian nhìn ông.

Còn ông lại lạnh lùng quay người rời đi, ngay cả một cái ôm cũng chưa từng cho con bé.

Lúc này đây, ông vô cùng muốn ôm con gái mình một lần.

Thế nhưng trong lòng, chỉ còn lại một con búp bê lạnh ngắt.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.