Hà Trừng ngồi trước mặt trưởng ban phóng viên, cúi đầu, nhìn chằm chằm vào chiếc máy ghi âm nhỏ trên bàn. Thiết bị đang sạc, ánh đèn xanh chớp chớp, giống như một con mắt rắn trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào cô.
Chủ nhiệm cũng nhìn cô: “Bài này mà đăng ra, cô biết bên ngoài sẽ nói gì không? Người ta sẽ nói tụi mình nhận tiền của Trình Ký!”
“Tôi thấy bên ngoài trước giờ cứ ma hóa Trình Quý Khang, nhất là dạo gần đây Linda gả vào hào môn, chuyện tình hai năm giữa cô ta với Trình Quý Khang lại bị đào lên nói, anh ấy bị người ta châm chọc là ‘tình trường sự nghiệp đều mất’…”
“Cô đi thương hại người giàu hả? Thương mình trước đi! Trình Ký làm ăn có tệ cỡ nào, Trình Quý Khang cũng nắm trong tay mấy căn mặt tiền vị trí vàng. Ở Hồng Kông này, đất là tiền. Có đất là có tiền, tụi nghèo như tụi mình thì không đất không tiền. Loại tư bản như cậu ta có gì đáng thương? Hồi đó hẹn hò gì với Linda Amy, chẳng phải để kiếm độ phủ sóng à? Giờ thấy hình tượng xuống dốc, lại muốn tẩy trắng, xây dựng hình tượng tốt đẹp? Đâu có chuyện ngon ăn vậy!” Chủ nhiệm nói một tràng không ngừng, đem hết những bất mãn nửa đời người trút ra, như thể việc ông ta chán nản, ngày nào cũng cãi vợ, con trai nổi loạn không về nhà, đều là vì Trình Ký mở thêm mấy cửa hàng bánh, Trình Quý Khang hẹn hò thêm vài cô nghệ sĩ người mẫu.
Thấy Hà Trừng cúi đầu không nói, ông ta lại chẳng hiểu sao nổi lên lòng thương hoa tiếc ngọc, bắt đầu giọng điệu khuyên bảo, “Tôi biết cô đang nghĩ gì. Năm nào cũng có mấy nữ phóng viên mới vào nghề, mượn đường phỏng vấn tài chính để tiếp cận mấy anh tài chưa vợ hoặc ly hôn trong giới. Nhưng cưới được vào nhà giàu thì chỉ là số ít, phần lớn cũng chỉ là chơi qua đường thôi.”
Hà Trừng cảm thấy bị xúc phạm, đột ngột ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn ông ta. Chủ nhiệm không để ý đến biểu cảm của cô, vẫn lắc đầu nói tiếp: “‘Đắc Tuần San’ không ngại mấy cô mượn hào quang của chúng ta, nhưng nếu thật sự nghĩ vậy, sao không qua đài truyền hình làm MC bản tin? Nền tảng lớn hơn, hào quang sáng hơn.” Ông ta đập đùi, “À, cô không học đại học ở đây, tiếng Anh không đủ tốt. Không vào được mấy chỗ lớn.”
Hà Trừng tức đến mức máu dồn lên đầu, lỗ chân lông trên tay cũng dựng đứng.
Đúng, cô làm cuộc phỏng vấn này là có tư tâm. Tư tâm duy nhất, là giúp người bạn thân Trình Nhất Thanh thu thập thông tin về Trình Ký và nhà họ Trình ở Hồng Kông nên trong lúc phỏng vấn, cô có hỏi Trình Quý Khang vài câu liên quan đến gia đình. Nhưng cuối cùng khi viết bài, cô chỉ dùng một phần nhỏ, phần lớn nội dung đều xoay quanh Trình Ký như một điểm cắt nhỏ, để viết về ngành quà lưu niệm Hồng Kông, thậm chí là du lịch, ẩm thực, và bối cảnh kinh tế chung của Hồng Kông. Để viết tốt bài này, cô đã chạy thư viện tra cứu không ít tài liệu.
Cô siết chặt nắm tay, đứng bật dậy: “Tôi biết năng lực mình còn hạn chế, nên nếu ông thấy bài này tôi viết chưa đủ tốt, tôi nhận. Nhưng nếu ông cho rằng tôi đi phỏng vấn Trình Quý Khang là để đào mỏ thì ông không chỉ sỉ nhục tôi, mà còn sỉ nhục chính cái nghề mà ông đang làm.”
Hà Trừng kéo mạnh dây kéo ba lô, đeo lệch một bên vai phải, đứng dậy: “Bài này nếu cần sửa, ông cứ tìm tôi. Tôi là phụ nữ đi làm, còn nhiều việc phải làm. Chào ông.”
Khi rời khỏi cửa, Hà Trừng cảm nhận được xung quanh có rất nhiều đồng nghiệp giả vờ bận rộn, nhưng thực ra đều đang nhìn cô. Nếu không thì tiếng gõ bàn phím lạch cạch lúc nãy, sao lại im bặt hết. Cô thấy mình giống hệt nữ chính trong mấy bộ phim nghề nghiệp của TVB, yêu ghét rõ ràng. Trong lòng như có một con chim lớn muốn bay lên trời, bước chân cô nhẹ tênh, cô bắt xe minibus về nhà, chuẩn bị cho buổi phỏng vấn bà chủ cửa hàng làm đẹp ngày mai.
Những cảm xúc dâng trào trong lòng, đến khi mở cửa nhà ra, đột nhiên rơi cái bịch xuống đất.
Khu chung cư chật chội, một nhà năm người chen chúc với nhau, bà nội ngày nào cũng hỏi ba cô, cháu gái khi nào lấy chồng, “nhường chỗ cho gia đình”. Nhưng cô chiếm được bao nhiêu chỗ trong nhà chứ? Cả nhà chỉ có một khoảng phòng khách nhỏ, đã là không gian sinh hoạt chung rồi. Đến giờ ăn, phải khiêng cái bàn tròn gấp từ dưới chân tường đối diện cửa nhà vệ sinh ra, đặt giữa phòng khách, vậy là thành phòng ăn.
Hôm nay cô của cô cũng tới, ngồi cùng bà nội với mẹ, mỗi người một cái ghế đẩu nhỏ, ríu rít nói chuyện. Từ ngày chị họ gả cho một ông chủ buôn nhỏ, cô của cô cũng nở mày nở mặt, qua nhà cô nói chuyện cũng lớn tiếng hơn hẳn: “Hà Trừng, mới về là chui vô phòng làm gì? Ra đây nói chuyện với cả nhà đi.”
Hà Trừng không nhịn được trợn mắt. Phòng? Phòng gì chứ? Chỉ là trong phòng khách ngăn ra một cái giường tầng, em gái ngủ tầng dưới, cô ngủ tầng trên. Đầu giường kẹp một cái đèn nhỏ, trên tường khoét một cái hộc nhét sách, cô nằm sấp trên cái bàn nhỏ đặt trên giường để đọc sách gõ chữ, đó chính là “phòng” của cô rồi. Thay đồ mới là phiền nhất, cô phải leo lên leo xuống, chạy vô nhà vệ sinh thay. Mà nhà vệ sinh cũng chật, xoay người còn khó. Lúc thay đồ ngủ, cô lười, kéo cái rèm giường lại, loay hoay một chút là thay xong ngay trên giường. Trong nhà nói chuyện ồn ào, cô thấy phiền, cũng kéo rèm lại, nằm sấp trên bàn nhỏ, viết dàn ý phỏng vấn của mình.
Rèm giường đột nhiên bị kéo phắt từ bên ngoài, cô giật mình, hoảng hốt nhìn ra. Cái đầu được uốn tóc kỹ lưỡng của cô Hà Trưng ló bên cạnh giường, nói với cô: “Trốn trong này làm gì vậy? Nhà có khách tới rồi, cũng không ra chào hỏi một tiếng à?”
Hà Trừng vẫn chưa kịp hoàn hồn. Khách? Khách gì? Sau đó mới nhận ra, “khách” mà cô của cô nói chính là bà ta. Bị dọa một phen, cô không nhịn được bật lên: “Lỡ cháu đang thay đồ thì sao?”
“Trời ơi, giờ trong nhà có đàn ông đâu. Sợ cái gì! Đừng có nhỏ mọn vậy, phải ra ngoài nói chuyện với người ta nhiều vào, mở mang tầm mắt. Hồi đó Selina nhà cô là nhờ tính tình hoạt bát vui vẻ nên mới được Kelvin để ý đó.” Selina là chị họ, Kelvin là anh rể. Trước đây cô của cô còn gọi con gái là “Thục Nghi”, không biết từ lúc nào lại đổi sang gọi bằng tên tiếng Anh.
“Cháu nhỏ mọn, không xứng nghe mấy người nói chuyện.” Hà Trừng cười mỉa, “rẹt” một cái kéo rèm giường lại.
Thời tiết Quảng Châu lúc lạnh lúc nóng. Mấy ngày trước còn mưa, hôm nay lại nắng ráo đẹp trời.
Hôm đó chia tay ở ga tàu điện ngầm, Trình Quý Trạch vẫn luôn chờ tin của Trình Nhất Thanh. Trước đó anh đã gợi chuyện, biết được ngày cô phải trả nợ nên cũng không vội, chỉ đợi cô tự tìm tới mình. Không ngờ còn một ngày nữa tới hạn, Trình Nhất Thanh vẫn chưa xuất hiện. Anh bắt đầu thấy không ổn, gọi taxi, chạy thẳng tới đường Đức Chính Nam.
Anh giống như một tay thợ săn chuyên rình một loại con mồi nhất định, ở Quảng Châu ngoài chuyện này ra cũng không có việc gì khác, chỉ đợi mỗi “con mồi” Trình Nhất Thanh. Anh xuống xe từ sớm, đi bộ lại, từ xa đã thấy trước cửa hàng bánh Trình Ký đông nghẹt người.
Chị Tiếu bận tay không ngơi, vừa gói bánh vừa quay đầu vào trong cửa hàng hét: “Ông chủ ơi, bánh hạnh nhân vị cà ri còn không vậy!” Trình Nhất Thanh thì đứng trước đám đông, lớn tiếng nói: “Mọi người xếp hàng nha, xếp hàng nha!”
Trình Quý Trạch kéo một bà dì lại hỏi đang mua gì. Bà dì giơ cái túi nilon trong tay lên: “Bánh hạnh nhân đó, mua một tặng một, đang đại hạ giá. Với lại hôm nay có vị mới nữa, tôi xếp hàng lâu lắm mới mua được đó.”
Trình Quý Trạch đứng một bên quan sát một lúc, thấy khách xếp hàng dài, chỉ để mua hai món mới ra, bánh hạnh nhân vị cà ri, bánh tart sữa phô mai. Những món khác thì cũng có người tiện tay mua thêm một hai cái, nhưng không nhiều. Trong phòng làm bánh, chú Đức với thím Đức bận túi bụi, sau đó còn kéo cả chị Tiếu vào phụ. Trước quầy chỉ còn lại một mình Trình Nhất Thanh gắng sức bán hàng. Dù là miền Hoa Nam nóng bức, nhưng dù sao cũng đang mùa đông, cô chỉ mặc một chiếc áo len xám, quàng thêm khăn đỏ nhỏ, không có lấy nửa phút nghỉ tay.
Đến chiều tối, nguyên liệu làm bánh hạnh nhân và bánh tart sữa phô mai đều dùng hết, đồ ăn bán sạch, hàng người xếp trước cửa hàng cũng tản đi. Thím Đức đưa tay lau mồ hôi, nói lên lầu nấu cơm, lại gọi chị Tiếu ở lại ăn cơm. “Mấy bữa nay cực quá rồi.”
Chị Tiếu nói thôi thôi, ở nhà còn đứa nhỏ phải coi, tiện thể than thở trước mặt ông bà chủ: “Với lại mệt quá, cháu phải về ngủ một giấc cho đã.”
Thím Đức nghe lời đoán ý, biết điều liền quay sang nói với chú Đức: “A Tiếu cực quá rồi, mấy bữa sau cho cô ấy nghỉ thêm chút nha.”
Giọng nói hơi lớn, đến cả Trình Quý Trạch từ ngoài đi vào cũng nghe thấy. Lúc đó Trình Nhất Thanh đang đứng trước quầy bấm máy tính, ghi chép sổ sách, bất ngờ nghe có người nói: “Hôm nay làm ăn khá ghê.”
Cô thuận miệng đáp “Ừ”, rồi chợt thấy không đúng, ngẩng đầu lên, mới phát hiện là Trình Quý Trạch.
Trình Quý Trạch nói: “Tôi tưởng cô sẽ tới tìm tôi, ai ngờ bên này đã làm ăn rôm rả vậy rồi.”
Trình Nhất Thanh mặt không đổi sắc, đóng sổ lại, mở cửa tủ kính, dùng kẹp gắp một cái bánh hạnh nhân, một cái tart sữa phô mai, nhẹ nhàng đặt vào hộp giấy, đưa cho anh: “Anh thử đi.”
Trình Quý Trạch cầm hộp, mỗi thứ nếm một miếng nhỏ.
“Thế nào?”
“Ngon.” Anh không nói dối. Trình Ký Quảng Châu vẫn giữ cách làm bánh thủ công, hiệu suất đương nhiên không bằng sản xuất công nghiệp của Trình Ký Hồng Kông, nhưng bánh hạnh nhân có mùi than nướng, còn bánh tart phô mai thì béo mùi sữa rõ rệt.
“Anh thấy rồi đó. Trước giờ ba tôi suy nghĩ bảo thủ, nên làm ăn không khá. Nhưng đồ của Trình Ký mình ngon, chỉ cần linh hoạt một chút, không lo không kiếm được tiền.”
“Ý cô là?” Trình Quý Trạch vừa nói vừa cúi đầu nhìn quầy, để ý giá của từng món.
“Ý tôi là, chúng tôi sẽ bán, nhưng sẽ không bán rẻ như lúc trước nữa.”
“Để tôi nói cho cô biết, thế nào mới gọi là bán rẻ. Ví dụ như vậy….” Anh chỉ vào tờ nhãn giá màu hồng, “Bánh tart sữa dùng đủ lượng phô mai với sữa. Bánh hạnh nhân thì dùng hạnh nhân thật, còn kiên trì nướng bằng than. Lại còn mua một tặng một. Chi phí nguyên liệu của mấy người chắc không ít đâu ha? Trình Ký đâu phải cửa hàng lớn, bên bán sữa, bán phô mai, bán đậu xanh, có giảm giá cho mấy người không? Không. Vậy mấy người phải bán bao nhiêu mới kiếm được một triệu? Quan trọng nhất là, người rành làm bánh ở Trình Ký, chỉ có chú Đức thôi, đúng không? Dĩ nhiên, mấy công đoạn như ép khuôn bánh hạnh nhân, trộn bột thì không cần kỹ thuật cao, thím Đức với chị Tiếu cũng phụ được, tính ra khoảng một rưỡi tới hai người. Tôi thấy chú Đức đi đứng hơi cà nhắc, sức khỏe không tốt lắm phải không? Nướng bánh bằng than cực lắm, tuổi lớn rồi chưa chắc chịu nổi. Ông ấy còn làm được bao lâu nữa?”
Anh nói một hơi một loạt câu hỏi, mà câu nào cũng trúng ngay điểm yếu. Trình Nhất Thanh không đỡ nổi, nghe xong câu này lại quên câu trước, cuối cùng chỉ còn chút hơi, miễn cưỡng trả lời câu cuối: “Tôi còn trẻ.”
“Nhưng cô không biết làm bánh, cũng không thích làm bánh. Nếu tôi đoán không sai, cô còn chẳng hay vào bếp nấu ăn, đúng không?”
Trình Nhất Thanh tròn mắt.
“Lần đầu tôi gặp cô là ngày mùng Một Tết. Căn phòng cô thuê chất đầy đồ đạc, mà lại không có lấy một món đồ bếp. Hộp cơm xốp ăn hôm trước vẫn còn nằm trong thùng rác, chưa dọn.”
Đúng lúc đó, chị Tiếu từ trong đi ra, vừa đi vừa nói: “A Thanh, còn mấy tờ rơi với phiếu giảm giá dư, tối nay chị mang đi phát cho hàng xóm… Ủa, cậu Trình, cậu tới rồi hả?”
Trình Quý Trạch gật đầu với chị, rồi nhìn lại Trình Nhất Thanh: “Mua một tặng một còn chưa đủ, còn có phiếu giảm giá? Còn in tờ rơi quảng cáo nữa?”
Chị Tiếu đứng một bên xem trò vui.
Trình Nhất Thanh quay đầu: “Chị Tiếu, chị vào trong xem ba mẹ có cần phụ gì không.”
Chị Tiếu nhích hai bước.
Trình Nhất Thanh đưa tay đẩy chị vào trong, rồi quay lại nói với Trình Quý Trạch: “Lợi nhuận mỏng nhưng bán số lượng nhiều. Anh Trình, không lẽ anh không hiểu?”
“Tôi hiểu. Tôi hiểu là mấy người đang lỗ tiền.”
Trình Nhất Thanh định phản bác, Trình Quý Trạch đã nói tiếp: “Tôi đứng đây quan sát cả buổi chiều, cũng tính toán sơ rồi. Mấy người chắc còn chưa thu hồi được chi phí, chỉ là lỗ nhiều hay lỗ ít thôi. Nếu không, sao thím Đức lại nói sau này cho chị Tiếu nghỉ thêm? Bà ấy cũng biết rõ trong lòng, chiêu này chỉ dùng được nhất thời.”
Trình Nhất Thanh miễn cưỡng phản bác: “Chiêu này chiêu kia gì chứ?”
“Chiêu này gọi là nâng giá trị.”
Trình Nhất Thanh im lặng.
“Không ngờ cô cũng biết dùng.”
“Ừ, trong mắt anh, loại người như tôi chắc chỉ là đồ ngu thôi.”
“Ngược lại. Tôi thấy cô là người cực kỳ thông minh. Nhưng hạt giống thông minh rơi vào bùn lầy, cũng chẳng mọc lên được gì. Chi bằng hợp tác với tôi.”
Bên trong, chú Đức gọi lớn: “A Thanh, ngoài đó nếu không còn khách thì vô sớm đi nha. Tối nay đóng cửa sớm dọn hàng.”
Trình Nhất Thanh đáp lớn một tiếng, quay đầu liếc Trình Quý Trạch: “Anh nói hay lắm. Tiếc là, tôi không thể hợp tác với một người mà tôi không tin.”
“Cô có thể không tin tôi, nhưng nên tin vào lợi ích. Hai chúng ta đều họ Trình, tôi không thấy có xung đột lợi ích gì.”
Trình Nhất Thanh kẹp cuốn sổ, đặt cái máy tính nhỏ lên trên, bỗng hỏi một câu chẳng ăn nhập: “Anh bao lâu rồi chưa chơi bóng rổ?”
“Cái gì?” Trình Quý Trạch không hiểu ý cô.
“Rảnh thì đi đánh một trận với luật sư Đào đi, ra mồ hôi một chút, rồi về Hồng Kông đi. Hai người không phải quen nhau từ thời đại học, cùng chơi bóng sao?” Cô cất sổ và máy tính, quay lưng đi vào trong, “Mấy cửa hàng nhỏ của tôi người ít việc nhiều, còn phải làm tiếp.”
Lúc này Trình Quý Trạch mới hiểu, sự không vui, sự từ chối hợp tác của cô hóa ra là vì chuyện đó.

