Trình Quý Trạch dẫn hai người họ lên phòng làm việc: “Hai người có thể ngủ ở đây, cho tới khi tìm được chỗ khác.”
“Vậy thì làm phiền cậu quá.” Thím Đức nói.
“Người nhà mà.” Anh nói, “Với lại ở Quảng Châu tôi cũng không còn họ hàng nào khác.”
Trình Nhất Thanh chạy xe máy về phòng trọ một chuyến, gom hết hành lý mang qua. Tới nơi mới phát hiện quên bàn chải với kem đánh răng. Trình Quý Trạch kêu thím Đức nghỉ ngơi chút, anh xuống cửa hàng tiện lợi mua cho hai người.
Trình Nhất Thanh nói: “Tôi tự đi được rồi.”
Anh đáp: “Tôi cũng có đồ cần mua, dẫn cô đi luôn.”
Hai người xuống thang máy. Bên ngoài vẫn lất phất mưa. Trình Quý Trạch kéo mũ áo khoác lên, quay đầu thấy cô không mang ô, anh giơ tay che trên đầu cô:
“Đi thôi.”
Trình Nhất Thanh chợt thấy người này cũng không đến nỗi đáng ghét như cô nghĩ.
Hai người tới cửa hàng tiện lợi, mua bàn chải, kem đánh răng với dép lê. Bên ngoài đột nhiên mưa lớn hơn. Trình Nhất Thanh định mua thêm cây dù, nhưng nghĩ tốn tiền, ráng chịu chút, dù gì cũng chỉ qua một ngã tư.
Trình Quý Trạch thì mua hẳn một cây dù lớn: “Đi thôi.”
Cô nghĩ, anh lúc nào cũng đi tới đi lui vội vã, chắc là bận dữ lắm.
Mưa lớn làm đường về khó đi. Nước mưa tạt từ bốn phía vào trong dù. Trình Quý Trạch nói: “Cô đứng vô giữa thêm chút đi.”
Trình Nhất Thanh liền co người lại, nhỏ xíu như con tôm.
Vào tới tòa nhà, người hai người đều bị nước tạt ướt. Họ đứng cạnh nhau chờ thang máy đi xuống.
Trình Nhất Thanh hỏi: “Thật ra… tại sao anh lại giúp tụi tôi?”
“Thím Đức còn nhìn ra, mà cô còn phải hỏi sao.”
Cửa thang máy mở. Trình Nhất Thanh đi theo sau anh bước vào, trong lòng vẫn nghĩ mãi câu đó là ý gì.
Về tới nhà, Trình Quý Trạch ôm laptop vô phòng rồi đóng cửa lại. Thím Đức với Trình Nhất Thanh tuy không còn quá câu nệ, nhưng cũng ngại ngồi ngoài phòng khách, bà rửa mặt xong thì vào phòng luôn.
Trình Nhất Thanh tắm xong bước ra, vừa lúc gặp anh đi ra ngoài.
Anh hỏi: “Thím Đức ngủ rồi hả?”
“Ừ.” Cô nghĩ một chút, rồi hỏi tiếp: “Hồi nãy anh nói vậy… rốt cuộc là ý gì?”
“Cô không hiểu sao? Tôi chỉ muốn bán cho chú Đức một cái nhân tình thôi.” Trình Quý Trạch nói, “Hai mẹ con cô ở ngoài suốt, ông ấy không thể hoàn toàn mặc kệ. Tới khi ông biết hai người ở chỗ tôi, có người lo liệu, có khi trong chuyện Trình Ký cũng sẽ kiêng dè chút, không gây thêm phiền phức cho tôi nữa.”
“Anh lúc nào cũng lý trí vậy hả? Đối với người, với chuyện cũng vậy?”
“Chắc cũng có lúc mất kiểm soát.”
“Anh cũng có lúc mất kiểm soát? Nghe tò mò ghê.”
“Đừng tò mò. Không có lợi cho cô đâu.”
Trình Nhất Thanh vệ sinh xong, nhẹ nhàng leo lên giường. Cái giường đơn trong phòng làm việc tuy không lớn, nhưng hai mẹ con chen chút cũng ngủ được.
Cô vừa nằm xuống, Thím Đức khẽ xoay mặt qua, nhỏ giọng hỏi: “Hồi nãy con nói chuyện gì với Trình Quý Trạch vậy? Mẹ nghe hai đứa nói lâu lắm.”
“Chỉ bàn công việc thôi.” Trước mặt mẹ, Trình Nhất Thanh bỗng thấy có chút chột dạ. Rõ ràng chỉ là nói chuyện riêng giữa hai người, mà cô lại cố giải thích thành chuyện công việc.
Thím Đức khẽ cười: “Sợ gì, mẹ đâu có như ba con, chuyện gì cũng quản.”
Trình Nhất Thanh nhắm mắt giả bộ ngủ.
Thím Đức lại nhỏ giọng nói: “Nhưng mà… con đừng có thích cậu ấy.”
Trình Nhất Thanh lại mở mắt ra, nhìn Thím Đức: “Con sao lại thích anh ta được. Mẹ nói gì kỳ vậy.”
Thím Đức hạ thấp giọng: “Cậu ấy quá thông minh, thông minh tới mức mẹ thấy sợ. Con không phải đối thủ của cậu ấy đâu. Với lại, gia cảnh của Trình Quý Trạch khác hẳn nhà mình, mấy nhà bình thường như mình không giống nổi. Mẹ không muốn con gái mình gả vô kiểu nhà đó rồi phải chịu ấm ức.”
“Mẹ ơi, con với anh tay đều là người làm nghề chuyên môn, đâu có chuyện ngày nào cũng gặp là sinh tình cảm.”
Hơn nữa, Trình Nhất Thanh nghĩ, giữa cô với Trình Quý Trạch, anh không coi trọng cô, mà cô cũng chẳng thích anh.
Sau khi dọn vào ở, Trình Nhất Thanh mới thấy lời anh nói không sai, quả thật có lợi cho công việc hơn. Phòng trọ không có bếp, cô lại không quay về Trình Ký, không thể tự mình thực hành làm bánh, nhiều công thức kinh điển vẫn chỉ nằm trên giấy.
Bếp bên chỗ Trình Quý Trạch rộng rãi sáng sủa, còn có cả lò nướng. Cô cùng thím Đức vừa làm vừa nghiên cứu lại mấy công thức cổ điển.
Quảng Châu ngày xưa là cảng thông thương, từ rất sớm đã tiếp nhận bánh ngọt phương Tây. Bánh điểm tâm kiểu Quảng vốn dĩ là một dạng ẩn dụ pha trộn văn hóa địa phương: lấy món ăn dân gian vùng Quảng Phật làm nền, dung hợp đặc trưng bánh miền Bắc Trung Quốc với bánh kiểu Tây, theo thời gian không ngừng cải tiến kỹ thuật, dần dần hình thành hương vị đặc trưng của miền Nam.
Trong bếp, thím Đức vừa nhào bột vừa nói với Trình Nhất Thanh: “Bánh kiểu Quảng truyền thống, dùng nhiều đường, ít dầu, thành phẩm vỏ mỏng nhân dày, vị ngọt thơm béo nhẹ.”
Hai mẹ con cùng làm bánh bao đậu đỏ hoa hồng. Đáy bánh được vo tròn, rồi dùng lòng bàn tay ép dẹp, cho nhân đậu đỏ hoa hồng vào. Thím Đức không ngừng nhắc: “Miệng bánh phải túm chặt lại, túm chặt! Đừng để lộ nhân!”
Lấy bánh ra khỏi lò, vỏ ngoài vàng óng, mùi đậu đỏ hoa hồng thơm nức. Hai mẹ con hưng phấn hẳn lên, vui tới mức vỗ tay. Thấy thím Đức vui như vậy, Trình Nhất Thanh càng thấy vui hơn. Ở nhà trước giờ, hiếm khi thấy mẹ hào hứng như vậy.
Lúc này Trình Quý Trạch từ ngoài bước vào. Thím Đức vui vẻ bưng bánh ra mời anh ăn thử. Anh đưa tay chạm thử, bị nóng. Thím Đức cười: “Ôi, quên nhắc cậu coi chừng nóng. Để lát ăn sau.”
Anh mỉm cười, nói còn có việc phải ra ngoài, kêu hai người ăn trước.
Trình Nhất Thanh nói: “Chúng tôi chừa lại cho anh một cái.”
“Không cần.” Anh vội vã vào phòng, một lát sau lại vội vã rời đi.
Bánh nguội rồi, Trình Nhất Thanh với Thím Đức ăn thử, thấy vị cũng tạm ổn. “Nhưng vẫn không ngon bằng bánh ba con làm hồi trước.”
Trình Nhất Thanh cũng đồng ý, nhưng không biết vấn đề nằm ở đâu.
Cô để lại một cái bánh đậu đỏ hoa hồng trong tủ lạnh, còn để lại tờ giấy nhắn trên bàn cho anh. Sáng hôm sau thức dậy, cửa phòng Trình Quý Trạch mở toang, không thấy người, không biết là anh chưa về, hay đã đi từ sớm.
Trong mắt Trình Quý Trạch, nhịp sống và làm việc ở nội địa chậm hơn Hồng Kông, tiến độ sửa sang cửa hàng mới cũng chưa như ý. Nhưng Trình Nhất Thanh lại có suy nghĩ khác.
Lần đầu thử mở công ty, với cô cái gì cũng mới mẻ, cái gì cũng thấy nhanh.
Cô lần đầu thấy bếp kính trong suốt ở Quảng Châu. Nhà thiết kế nói, kiểu này bên châu Âu rất phổ biến. Trình Nhất Thanh nhiều lần mời chú Đức tới xem, nhưng chú cứng đầu, cứ nói bận, không chịu đến.
Hôm nay Trình Nhất Thanh quay về Trình Ký ở Quảng Châu. Chú Đức đang rây bột, thấy cô vào cũng không chào hỏi. Cô không biết ba còn giận hay chỉ là đang tập trung làm việc.
Cô đứng bên cạnh chờ, mãi tới khi chú trộn bột với dầu xong, bỏ vào tủ lạnh, ông mới cộc cằn hỏi: “Con qua đây làm gì?”
Trình Nhất Thanh cười: “Ba à, đừng có hiểu lầm. Lần này nói dọn đi không phải con, là mẹ đó.”
“Nghe nói hai mẹ con dọn qua chỗ thằng Trình Quý Trạch rồi hả?” Chú Đức nổi gân xanh, “Cái thằng đó! Lấy công thức của Trình Ký, lấy luôn bảng hiệu Trình Ký chưa đủ, giờ còn dụ luôn vợ với con gái người ta đi nữa!”
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, hồi đó chẳng phải chính ba một miệng đồng ý giao Trình Ký cho anh ta sao, mới có mấy chuyện về sau. Giờ ba thấy không thuận mắt lại hối hận. Trên đời làm gì có chuyện hối hận cho kịp!
Cô giờ khôn hơn rồi, không còn cãi tay đôi với ba mà nói mấy lời xuôi tai để xoa dịu: “Song Trình Ký làm lớn lên, cũng có lợi cho Trình Ký mình. Còn bên Hồng Kông muốn nói gì thì nói, là chuyện của họ. Song Trình Ký cắm rễ ở nội địa, cái này không đổi. Họ cũng là sợ sau này chúng ta lan tầm ảnh hưởng tới Hồng Kông, thậm chí Đông Nam Á nên mới lo.”
Mấy lời này làm chú Đức nghe êm tai hẳn. Trình Nhất Thanh theo ông học từng món bánh kinh điển. Tuy tay nghề vẫn còn tạm tạm, nhưng như ông nói, làm chủ mà không biết làm thì dễ bị thợ làm bánh thuê đè đầu cưỡi cổ.
Trong mắt chú Đức, đề phòng thợ làm bánh còn là chuyện nhỏ, đề phòng Trình Quý Trạch mới là chuyện lớn.
“Hừ, nó cho hai mẹ con qua ở là để mua lòng người đó! Với lại, con là con gái, ở chung với đàn ông, coi chừng bị thiệt!”
“Con có mẹ con ở đó mà!”
“Bà đó cũng bừa! Sao còn chưa chịu về nhà!”
Tối đó Trình Nhất Thanh ở lại ăn cơm. Vừa vào bếp đã thấy trong bồn rửa chất đống chén dĩa từ tối qua với tối kia. Mở tủ lạnh ra, ngoài trứng gà thì chỉ có bánh của Trình Ký.
Cô hỏi: “Tối nay ăn gì vậy ba?”
“Đập cái trứng, nấu tô mì.”
Cô lại hỏi: “Tối qua ăn gì?”
“Đại khái cũng nấu tô mì.”
Trình Nhất Thanh có chút thương ba, nhưng nghĩ tới bao năm nay mẹ làm việc nhà mà chưa từng được ba công nhận, lại thấy cũng nên cho ông một bài học. Cô vốn cũng không thích nấu nướng, hai cha con ngồi chung bàn ăn mì.
Chú Đức thỉnh thoảng lại hỏi: “Mẹ con chắc không quen đâu ha? Có thấy không vui không? Cái bệnh đau dạ dày của bà ấy có tái phát không?”
Trình Nhất Thanh cố tình nói mẹ ở bên nhà Trình Quý Trạch sống rất thoải mái. Chú Đức hừ một tiếng qua mũi, không nói thêm gì nữa.
Ăn xong, Trình Nhất Thanh phụ rửa chén, tiện tay dọn dẹp sơ phòng. Cô lấy bản hợp đồng trên kệ sách trong phòng, bỏ vào cái két sắt mới mua.
Trước khi cất vào, cô lật ra xem lại một chút.
Xem tới đây, cô mới nhận ra rằng có vấn đề.

