Cái nắng gắt của mùa hè Quảng Châu thật là lợi hại, tiếng ve trên cây cứ từng đợt râm ran nghe mà nhức cả đầu. Nắng đổ xuống đường cái, vàng lóng lánh như những mảnh vàng vụn làm hoa cả mắt. Dạo này cái lưng của chú Đức không được khỏe, nên cửa hàng Trình Ký tạm nghỉ một thời gian. Hiện tại, nguồn cung ứng chính của Song Trình Ký chủ yếu dựa vào xưởng gia công; họ có tiêu chuẩn vệ sinh an toàn cao, sản lượng lại lớn. Lúc đầu chú Đức cứ càm ràm, bảo là hàng xưởng làm sao mà ngon bằng đồ nướng than của mình được? Nhưng ăn thử nhiều lần, ông lại thở dài: Thật ra vị giác của người bình thường cũng không nhận ra nổi đâu. Thôi thì mình cũng già rồi…
Trình Nhất Thanh hiểu rõ tâm tư của ba mình, nên mỗi lần về nhà cô đều đòi ăn cho bằng được bánh của cửa hàng cũ, rồi luôn miệng khen ngợi: “Vẫn là bánh Trình Ký cũ ngon nhất”. Chú Đức đâu có khờ, ông biết thừa con gái mình đang dỗ dành mình, nhưng cầu được ước thấy, cả đời ông miệt mài chẳng phải là vì muốn làm rạng danh cửa hàng cũ hay sao? Nhấp thêm hai ly rượu, trong lòng chú cũng thấy an ủi phần nào.
Trái lại là chú Hai, mặt mày lúc nào cũng hằm hằm khó coi. Ông ta cho rằng Trình Nhất Thanh không thu phí bản quyền công thức mà lén lút hợp tác với nhà họ Trình bên Hồng Kông là một sự tính toán thâm sâu. Mỗi khi họp mặt gia đình, hễ thấy cháu gái là ông ta lại nói ra nói vào, giọng điệu đầy vẻ châm chọc.
Cô Trình Tịnh bảo cô đừng để tâm, Trình Nhất Thanh cười: “Con để tâm làm gì mấy chuyện đó?”
Cô của ngày xưa nhạy cảm và tự ti, hễ gặp chuyện gì là lại xù lông lên như một con mèo hoang. Chú Đức đã vô tình truyền nỗi sợ thất bại của mình sang cho cô. Nhưng một khi tư duy con người ta được khai thông, cô mới nhận ra bản thân có thể làm được rất nhiều việc, thế giới này không vì giới tính, xuất thân hay học vấn mà đóng cửa với cô. Và khi con người ta đã nếm trải được hương vị của thành công, họ sẽ không còn chấp nhất chuyện trong cái vòng tròn nhỏ hẹp trước kia nữa. Chú Hai thích hay ghét thì có gì quan trọng đâu?
Cô của cô cảm thấy Trình Nhất Thanh có chút khác xưa. Nhưng khác ở chỗ nào thì bà cũng không nói rõ được. Dạo này bà bận rộn chuẩn bị cho hôn sự nên cũng không có thời gian để mắt đến chuyện của Trình Nhất Thanh. Cô của cô đã ngoài ba mươi, trong mắt người đời là “bà cô già”, không ngờ lại gặp được người đàn ông phù hợp nên tự nhiên là thấy vui vẻ vô cùng. Mối quan hệ giữa bà với anh trai là chú Đức cũng bình thường, nhưng lại rất hợp tính với chị dâu là thím Đức. Thím Đức lo liệu việc cưới xin cho bà, từng đi ăn cơm với bên nhà trai nên biết người đó còn một đứa em trai, hai anh em nương tựa nhau mà sống. Thím Đức thích hạng người có trách nhiệm với gia đình nên thầm đánh giá đối phương cũng là người tốt. Trình Nhất Thanh nghe tin cô của mình có nơi có chốn tốt đẹp, cũng thấy mừng thay cho bà.
Bà ấy hỏi cô: “Chừng nào thì tới lượt con đây?”
Trình Nhất Thanh thấy lạ: “Ai bảo người ta nhất định phải kết hôn? Đã là năm 2000 rồi, suy nghĩ của cô cũng phải tiến bộ theo thời đại đi chứ.”
Chẳng biết có phải do ảnh hưởng của thế kỷ mới hay không mà tư tưởng con người ta thật sự có thay đổi. Ngay cả chú Đức cũng mở miệng hỏi thăm xem Trình Quý Trạch thế nào. Lúc đó Trình Nhất Thanh đang ngồi húp canh ở nhà, tiện miệng đáp: “Anh ta hả? Anh ta tốt lắm.”
Chú Đức dùng đũa chấm một chút xốt sa tế, lạnh lùng ngước mắt lên: “Đã cùng nhau làm ăn, lại đều là người nhà họ Trình, khi nào rảnh thì mời người ta tới nhà mình dùng bữa cơm, uống chén canh đi. Cậu ta ở Quảng Châu có một mình, không người thân không tài sản, đến chén canh cũng chẳng có mà uống.”
Trình Nhất Thanh chỉ thấy thật là không thể tin nổi. Hôm đó sau khi họp xong, cô sực nhớ tới chuyện này nên nói lại với Trình Quý Trạch. Trình Quý Trạch đang gắn nắp vào cây bút bi đen, nghiêm túc đáp: “Được”.
Ngày hôm sau, Trình Quý Trạch khệ nệ bê một chai rượu vang, tay cầm một bó hoa tươi đến nhà họ Trình. Trình Nhất Thanh ra mở cửa cho anh. Thím Đức đang xào nấu trong bếp, nghe tiếng cửa mở, bà liền từ trong đám khói nghi ngút của nhà bếp hét lớn: “Ông Đức ơi! Ông xem có phải Quý Trạch tới không? Ra mở cửa cho người ta đi!”
Chú Đức thì đang gác chân đọc báo trên ghế sofa, ông lật sang trang khác, giả bộ như không quan tâm: “Con gái ra mở cửa rồi”.
Nghe thấy Trình Quý Trạch vào nhà, ông vẫn ung dung lật báo, mãi đến khi đối phương lễ phép chào một tiếng “Chú Đức”, ông mới “ừ” một tiếng, thong thả xếp tờ báo lại, chậm rãi nói: “Tới rồi hả. Ngồi đi”.
Trình Quý Trạch biết chú Đức là người ưa sĩ diện, nên anh cũng nể mặt chú hết mực, bày ra đúng dáng vẻ của bậc hậu bối. Trước khi ăn, anh giúp thím Đức bưng thức ăn ra, lại còn múc canh sườn bông thanh long cho chú Đức, kéo ghế mời ông ngồi. Thím Đức thấy Trình Quý Trạch làm mấy việc đó thì nhịn không được mà càm ràm chồng mình: “Nè, ông bày đặt làm bộ làm tịch gì vậy! Người ta với ông tính ra là cùng vai vế đó nghe chưa!”
Rồi thím Đức lại nhìn sang Trình Nhất Thanh đang đứng cười một bên: “Con cũng không phụ A Trạch một tay, rồi nói ba con vài tiếng nữa”.
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, trên đời này ai mà chiếm được hời của Trình Quý Trạch chứ. Anh chẳng qua là làm cho có mặt mũi để sau này ba cô bớt kiếm chuyện với anh, cũng là để ông đừng có đi rêu rao bậy bạ bên ngoài. Ngồi bên bàn ăn, nhìn chú Đức giữa một bàn đầy xá xíu, sườn, gà luộc, cải xoong mà cứ thao thao bất tuyệt kể về mấy câu chuyện của cửa hàng Trình Ký cũ, còn Trình Quý Trạch thì mặt mày tươi cười, chăm chú lắng nghe, cô liền cảm thấy người này thật là giỏi nhẫn nhịn, cũng thật là biết diễn.
Chú Đức nói: “Năm xưa tổ tiên chúng ta có một vị thái bà, nhà mẹ đẻ của bà làm nghề bốc thuốc, nên đã đưa không ít yếu tố dưỡng sinh vào trong các loại bánh của nhà họ Trình”. Ông lại nói tiếp: “Thật ra người Quảng Châu hay người Hồng Kông hầm canh đều giống nhau cả, đều bỏ rất nhiều nguyên liệu dưỡng sinh như hoài sơn, phục linh, bách hợp, hạt sen, khiếm thực, ý dĩ”. Mấy chuyện cũ rích này Trình Nhất Thanh nghe mà ngáp ngắn ngáp dài, vậy mà Trình Quý Trạch lại cứ gật đầu lia lịa tán đồng. Trái lại thím Đức rất thích chàng trai trẻ này, bà gắp thức ăn cho anh rồi hỏi chuyện gia đình: “Ở nhà cậu còn có những ai hả?”
Trình Nhất Thanh nháy mắt ra hiệu với thím Đức. Thím không thấy, vẫn cười hớn hở nhìn Trình Quý Trạch đợi câu trả lời. Trình Quý Trạch thản nhiên đáp: “Ba mẹ tôi đã ly hôn từ lâu rồi, tôi sống với mẹ. Nhưng mỗi dịp lễ tết, tôi cũng có qua chỗ ba để dùng bữa với ông và anh trai”.
“Ồ.” Thím Đức biết mình lỡ lời, liền chữa ngượng: “Cậu uống canh đi, cậu uống canh đi”.
Trình Quý Trạch bưng bát lên, mỉm cười nhẹ nhàng: “Tôi thích canh thím Đức hầm lắm, cơm nước cũng rất ngon.”
Thím Đức cười híp cả mắt, bảo đây toàn là ba bữa cơm nước thường ngày của gia đình thôi. “Cậu mà thích thì cứ thường xuyên ghé chơi.”
Trình Quý Trạch nói mọi người không chê thì tất nhiên là tốt quá, rồi anh kể tiếp: “Mẹ tôi không biết nấu ăn, từ nhỏ tôi toàn ăn đồ người giúp việc Philippines nấu. Sau này đi du học, tôi cũng tự nấu nướng qua loa cho xong bữa. Tới chừng tốt nghiệp về lại Hồng Kông, qua chỗ ba tôi dùng bữa thì đúng là được ăn cơm ngon canh ngọt do người làm nấu, nhưng lúc nào cũng cảm thấy thiếu thiếu cái hương vị gia đình.” Anh chỉ dùng dăm ba câu nói về chuyện ăn uống của mình, mà nghe qua như tóm gọn cả nửa đời người vậy. Trình Nhất Thanh bỗng nhiên có chút thấu hiểu, vì sao trên người người đàn ông này lại chẳng có chút hơi thở phong trần của nhân gian. Cô lặng lẽ gắp cho anh một miếng xá xíu: “Cái này mẹ tôi tự tay làm đó, không phải loại mua ngoài cửa hàng đâu.”
Đầu đũa của Trình Quý Trạch chạm vào miếng xá xíu nạc mỡ đều đặn, thớ thịt hiện lên sắc vàng óng ánh, mềm mại vô cùng. Anh mỉm cười nói, vậy thì phải nếm thử cho thật kỹ mới được.
Trên bàn ăn, thím Đức lại tự nhiên nhắc với chú Đức về chuyện cưới hỏi của Trình Tịnh.
“Vàng vòng tôi đã chuẩn bị sẵn cho cô ấy rồi, còn bánh cưới thì ông phải lo làm sớm đó…”
Sau bữa cơm, Trình Quý Trạch tự nhiên phụ thím Đức thu dọn, bà bảo: “Thôi thôi không cần đâu, cậu cứ ra đằng kia xem tivi đi.”
Trình Quý Trạch nói: “Tôi không bao giờ xem tivi hết.”
Thím Đức ngạc nhiên. Anh liền vội giải thích: “Tin tức thì tôi vẫn có xem.”
Trình Nhất Thanh xách một túi rác từ trong bếp ra, vỗ vỗ vai Trình Quý Trạch: “Nếu anh nhất định muốn giúp thì đi đổ rác với tôi đi. Hôm nay rác nhiều quá, mình tôi xách không hết.”
Hai người mỗi người một tay xách túi rác, đi dọc theo cầu thang cũ kỹ, bẩn thỉu của khu chung cư xuống dưới lầu. Thím Đức từ tầng hai ló đầu ra, dặn Trình Nhất Thanh đi mua ít trái cây về. Trình Quý Trạch nói: “Tôi đi cùng cô.”
Hai người tản bộ dưới dãy hành lang vòm, nhìn ánh trăng đổ dài trên mặt đường bên cạnh, có mấy gánh hàng rong dựng sạp bán hủ tiếu xào, mì xào, tiếng rao vang vọng, mùi thơm bay xa. Gần đây có một khu chợ lớn, ban ngày bán rau củ, đêm về lại rực rỡ ánh đèn, Trình Nhất Thanh nói đây chính là chợ đêm Châu Quang, mùi ốc xào thơm nức bay tận ra tới mặt lộ, tiếng mời chào không ngớt.
Vào những năm tám mươi, Quảng Châu lần đầu mở chợ đêm ánh sáng ở đường Tây Hồ để giải quyết vấn đề việc làm cho thanh niên tri thức trở về, những món đồ thời thượng như máy cassette, kính mát, quần ống loe dưới ánh đèn rực rỡ lại càng thêm sức hút. Nhưng từ cuối những năm chín mươi, kinh tế hàng hóa phát triển, các cửa hàng bách hóa, trung tâm mua sắm mọc lên như nấm, có thứ gì mà không mua được? Chợ Đêm ánh sáng dần trở thành nơi tụ tập của các món ăn đường phố, hàng giá rẻ và hàng lậu.
Trình Nhất Thanh nhìn thấy một gia đình ba người mặc đồ mặc nhà đang đi dạo phố, dưới ánh đèn sợi đốt trắng xóa, mấy con côn trùng nhỏ kêu vo ve lượn quanh bóng đèn. Cô ghé vào sạp trái cây chọn một ít rồi mang về nhà. Hai người ngồi ăn trái cây, trò chuyện với chú thím Đức thêm một lát rồi mới rời đi.
Xuống lầu, Trình Quý Trạch định đi bộ tiễn Trình Nhất Thanh về nhà rồi mới bắt taxi đi. Trình Nhất Thanh nhắc tới việc ở nhà còn bia, hỏi anh có muốn về nhà cô uống một chút không. Anh có chút bất ngờ, hỏi lại: “Bây giờ sao?”
Dưới ánh đèn đường, anh nhìn ngắm gương mặt cô. Cô mặc chiếc áo sát nách, để lộ hai cánh tay, phần bắp tay phía trên vốn ít khi bị nắng rám nên trắng nõn, khiến người ta liên tưởng đến món bánh bò ngọt thanh. Đường nét cánh tay thon gọn, cứ thế dẫn lối vào sâu bên trong, nơi những đường cong khác đang ẩn mình dưới lớp áo.
Trình Nhất Thanh tức khắc hiểu ra anh đang nghĩ gì. Vào giờ này, lời mời kiểu này, thật khó để người ta không nghĩ xiên xỏ.
Lúc này cả hai đã đi dọc hành lang vòm tới dưới lầu nhà Trình Nhất Thanh, cô dừng bước, lấy tay vỗ nhẹ vào vai anh một cái: “Sao vậy, sợ tôi ăn thịt anh hả? Hay sợ tôi giữ anh lại qua đêm? Tôi chỉ là muốn giải quyết đống bia ở nhà thôi, chứ không phải muốn quyến rũ gì anh đâu, càng không có chuyện gì xảy ra hết. Nếu anh sợ thì tôi không rủ nữa.”
Cô nói lời chúc ngủ ngon, vừa định quay lưng đi thì anh đột nhiên áp tới, cơ thể gần như vây lấy cô trên cánh cửa lối đi, gương mặt ghé sát lại, người gần mà hơi thở cũng thật gần. Trình Nhất Thanh giật mình một cái.
Trình Quý Trạch đưa lòng bàn tay ra, ấn nhẹ xuống vai cô, rồi cúi đầu. Vai Trình Nhất Thanh hơi run run, bờ môi anh từ từ kề sát vào tai cô: “Bây giờ là ai đang sợ đây?”
“Ha, tôi chỉ đùa chút thôi mà.” Cô nhún vai phải một cái, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của anh.
Anh dùng lực đè lại, không để cô thoát ra được. “Mấy lời như vậy, sau này đừng nói nữa. Chúng ta là đối tác, chưa có quan hệ nam nữ, nhưng không đồng nghĩa với việc tôi không có ý đồ đó với cô. Có điều tôi không muốn thật sự tiến tới bước đó để rồi ảnh hưởng tới chuyện làm ăn, cô thông minh như vậy, chắc chắn phải hiểu.”
Bàn tay anh vuốt nhẹ qua mái tóc cô, thuận theo sau gáy đi xuống, khẽ khàng vén lọn tóc mai của cô ra sau vành tai. Tay anh dừng lại nơi phía trên tai cô, chạm thật nhẹ vào d** tai.
Chẳng hiểu sao, cả người cô bỗng chốc tê dại.
Trước khi cô kịp có bất kỳ phản ứng nào, anh đã xoay cổ tay, kịp thời thu tay về rồi bất ngờ quay người đi về phía lề đường.
Anh giơ tay lên, một chiếc taxi liền dừng lại ngay trước mặt.
Người đã lên xe, đôi mắt anh từ sau cửa kính nhìn Trình Nhất Thanh, nhìn cô đứng đó như bị đóng đinh vào cánh cửa, không chút cử động.
Mãi đến khi xe và người đã đi khuất, cô mới như thoát khỏi ma lực, lảo đảo bước lên lầu, mở tủ lạnh khui một lon bia, ngồi bên cửa sổ, lắng nghe tiếng rao hàng từ chợ đêm Châu Quang vọng lại từ phía xa xa.

