Trình Nhất Thanh một khi đã nhận lời Trình Tịnh thì nhất định nói được làm được. Ngay tối hôm đó, cô đã gửi tin nhắn cho Trình Quý Trạch, nói rằng muốn bàn bạc về chuyện này. Trình Quý Trạch phản hồi lại, bảo gặp mặt rồi hãy bàn. Nhưng ai ngờ được là do trúng gió hay vì quá lao lực, Trình Nhất Thanh phát sốt rồi ngã bệnh ngay đêm đó. Sau khi hạ sốt, cô vẫn phải nằm liệt giường thêm vài ngày. Trong suốt thời gian này, chú Đức không tới, chú hai và cô cũng chẳng thấy đâu, chỉ có thím Đức nấu cháo và canh, cứ cách một bận lại chạy lên thăm.
Người ở công ty hẹn nhau cùng đến thăm cô. Cô mặc bộ đồ thể thao, thần sắc uể oải ra mở cửa. Căn nhà vốn dĩ đã nhỏ, trong phút chốc đã chật ních người. Trình Quý Trạch đi sau cùng, anh đứng tựa vào tường, trên tay cầm một bó hoa. Ánh mắt Trình Nhất Thanh xuyên qua đám đông, chạm lấy ánh mắt anh. Anh kiên nhẫn đợi mọi người hỏi han xong tình hình sức khỏe của cô mới mở lời: “Cô nghỉ ngơi cho tốt. Ở đây có bình hoa không? Để tôi cắm hoa vào.”
Trình Nhất Thanh định đi vào bếp: “Trong đó chắc có mấy cái chai lọ.” Anh cản cô lại, bảo cô cứ ngồi đó, để anh đi tìm.
Trình Quý Trạch bước vào bếp, thấy mấy vỏ chai sữa đã rửa sạch đặt bên bệ cửa sổ. Anh cắt tỉa cành và lá vụn, bên tai là tiếng đồng nghiệp bàn tán xôn xao, tranh luận xem Trình Nhất Thanh bị nhiễm virus hay vi khuẩn, là phong hàn hay phong nhiệt, rồi bệnh dậy thì nên nấu canh gì để bồi bổ.
Lúc anh bước ra, các đồng nghiệp đang nói “Tụi tôi không làm phiền cô nữa, cô nghỉ ngơi cho khỏe đi”, thì đúng lúc này chuông cửa lại vang lên. Trình Quý Trạch tiến ra mở cửa, vừa vặn thấy Trịnh Hạo Nhiên mặc chiếc sơ mi xanh nhạt, thắt cà vạt, một tay đang vịn vào cánh cửa. Thấy Trình Quý Trạch, anh ta sững người một lát, nhưng khi nhìn qua vai anh thấy đám đông phía sau, nét mặt liền giãn ra đôi chút: “Tôi tìm Trình Nhất Thanh.”
“Anh Nhiên.” Trình Nhất Thanh bước lên phía trước, vô cùng ngạc nhiên: “Sao anh lại tới đây?”
“Anh nghe thím Đức nói em bệnh, hôm nay có cuộc họp gần đây nên ghé qua thăm em.”
Các đồng nghiệp đứng phía sau nghe vậy thì thầm nghĩ, họp hành gì chứ? Làm gì có ai họp hành ở cái khu dân cư cũ kỹ này? Sao có thể không phải là đặc ý tìm tới cho được. Nếu là bình thường, có lẽ họ đã trêu chọc Trình Nhất Thanh một phen, nhưng vì có Trình Quý Trạch ở đó nên họ có phần giữ kẽ, cộng thêm việc không biết Trịnh Hạo Nhiên là ai, nên tất thảy đều khách sáo nói: “Sếp Trình Nhỏ, tụi em không làm phiền chị nữa. Chị nghỉ ngơi cho tốt nha.”
Trình Quý Trạch ngồi tựa bên cửa sổ, hoàn toàn không có ý định đứng dậy: “Mọi người cứ về trước đi. Tôi còn chút chuyện cần nói với Trình Nhất Thanh.” Đám đông miệng dạ dạ vâng vâng rồi kéo nhau ra cửa.
Trong nhà chỉ còn lại ba người.
Ánh nắng ngoài cửa sổ dời lên mặt Trình Nhất Thanh, cô khẽ nheo mắt lại. Trịnh Hạo Nhiên lần đầu lên nhà cô nhưng lại tỏ ra rất thân thuộc, trực tiếp đưa tay kéo rèm cửa lại: “Đừng để nắng chiếu vào.”
Trình Quý Trạch lên tiếng: “Cô ấy đang bệnh, vẫn còn trong giai đoạn hồi phục, phơi nắng nhiều một chút ngược lại có ích hơn.”
Trình Nhất Thanh lúc này mới sực nhớ ra vẫn chưa giới thiệu hai người này với nhau. Cô chỉ vào Trịnh Hạo Nhiên, nói đây là người anh hàng xóm lớn lên cùng cô từ nhỏ, rồi chỉ vào Trình Quý Trạch, nói đây là cộng sự ở Song Trình Ký.
Hai người đàn ông chính thức mặt đối mặt trước tấm rèm voan trắng, họ trao nhau một cái nhìn rồi gật đầu chào.
Trịnh Hạo Nhiên nói: “Anh Trình thật tài giỏi, trong thời gian ngắn đã giúp Song Trình Ký thành công đến vậy.”
Trình Quý Trạch đáp: “Làm ăn nhỏ thôi. Không giống như Anh Trịnh làm việc ở tập đoàn đa quốc gia, tiền đồ vô lượng.” Trịnh Hạo Nhiên hơi bất ngờ, cứ ngỡ Trình Nhất Thanh chuyện gì cũng kể, ngay cả chuyện của mình cũng đã nói với Trình Quý Trạch. Trình Nhất Thanh đứng bên cạnh nghe xong, trong lòng thầm nghĩ, thì ra Trình Quý Trạch lại không tin tưởng cô đến mức này. Cho tới tận bây giờ, anh vẫn còn để mắt theo dõi xem cô làm gì, gặp gỡ những ai.
Trịnh Hạo Nhiên nói: “Chỉ là đi làm thuê cho người ta thôi. Làm công thì chẳng thấy ngày ngóc đầu lên được, đâu có như Trình Ký ở Hồng Kông, tự sở hữu bất động sản, toàn nằm ở những vị trí đắc địa.” Trình Quý Trạch đáp: “Trình Ký là Trình Ký, Song Trình Ký là Song Trình Ký.”
“Theo ý anh, bên nào tốt hơn?”
“Anh hỏi tôi sao? Song Trình Ký luôn chiếm một vị trí đặc biệt trong lòng tôi, chắc chắn là tốt hơn rồi.”
Trịnh Hạo Nhiên cười: “Tôi cũng có lòng tin vào sự phát triển của Song Trình Ký, chúng ta hãy cứ chờ xem.”
Trình Nhất Thanh xoay người đi rót hai ly nước, lúc trở ra thấy hai người này vẫn còn đang khách sáo đưa đẩy, lời qua tiếng lại. Cô đặt trước mặt mỗi người một ly nước, vừa định nói vài câu cảm ơn sự quan tâm của họ thì điện thoại của Trịnh Hạo Nhiên vang lên. Anh ta nói lời xin lỗi rồi đi ra ngoài ban công nghe máy.
Trình Nhất Thanh nhìn Trình Quý Trạch: “Anh có chuyện muốn nói với tôi sao?”
“Không có.”
Cô nghi hoặc: “Vừa nãy rõ ràng anh nói với họ là…”
“Tôi đã nói gì?”
Trình Nhất Thanh lười nhắc lại. Lúc này cô cũng muốn nói với Trình Quý Trạch chuyện của chú hai, nhưng thấy dáng vẻ Trịnh Hạo Nhiên như thể sắp kết thúc cuộc gọi đến nơi, cô đành im lặng không nhắc tới. Trình Quý Trạch cũng lặng lẽ uống nước. Trong nhà rất đỗi yên tĩnh, trên mái nhà đối diện có mấy con chim dừng chân, tiếng gù gù của chúng gần như át đi tiếng nói chuyện điện thoại của Trịnh Hạo Nhiên.
Trịnh Hạo Nhiên nói với đầu dây bên kia rằng mình sẽ sớm tìm hiểu chuyện đó. Anh ta gác máy, Trình Nhất Thanh đã nhận thấy vẻ áy náy trên gương mặt anh. Cô chủ động lên tiếng: “Anh cứ đi lo việc đi.”
Trịnh Hạo Nhiên không đáp lời ngay mà nhìn sang Trình Quý Trạch. Trình Nhất Thanh nói: “Em có vài lời muốn nói với Trình Quý Trạch.”
Trịnh Hạo Nhiên bấy giờ mới cáo từ, trước khi đi còn dặn dò Trình Nhất Thanh phải nghỉ ngơi nhiều, ăn uống thanh đạm: “Khi nào rảnh anh lại tới thăm em.”
Trình Quý Trạch ngồi phía sau cô, chậm rãi uống cạn ly nước.
Anh ta đi rồi, sau cánh cửa vọng lại tiếng bước chân xuống cầu thang xa dần, tiếng giày da gõ cồm cộp. Trình Nhất Thanh đứng bên này cánh cửa, cân nhắc xem nên mở lời thế nào. Trình Quý Trạch quay đầu nhìn cửa sổ, tấm rèm vừa được Trịnh Hạo Nhiên kéo lại, lớp voan trắng ngăn cách ánh mắt dò xét từ bên ngoài vào trong nhà, mà anh thì không muốn kéo nó ra.
Trình Nhất Thanh nói: “Chuyện của chú hai tôi…”
“Chuyện gì?”
Cô lại tằng hắng một tiếng: “Chuyện của chú hai tôi, lần trước anh nói…”
Vừa mới bắt đầu thì trên cửa lại vang lên tiếng gõ. Hai người nhìn nhau, Trình Nhất Thanh tiến lên mở cửa, đập vào mắt là Hà Trừng đang mặc chiếc váy denim, cô ấy vứt túi trái cây xuống chân, dang hai tay ôm chầm lấy Trình Nhất Thanh. Trình Nhất Thanh trước tiên ôm chặt lấy cô ấy, sau khi định thần lại mới đẩy ra: “Mình bị cảm rồi, đừng để bị lây. Sao cậu lại tới đây?”
“Sẵn tiện đi đưa tin ở Phật Sơn nên mình ghé về Quảng Châu một chuyến luôn. Nghe thím Đức nói cậu cũng sắp khỏe rồi, chỉ còn ho thôi.” Hà Trừng vừa xách túi trái cây vừa bước vào, “Cho nên mình mua cam, quýt với quả la hán cho cậu nè.” Cô vừa ngước mắt lên, thấy trong nhà có người đang ngồi, cô nhìn thấy trên gương mặt anh thấp thoáng bóng dáng của Trình Quý Khang.
Trình Nhất Thanh giới thiệu hai người với nhau. Trình Quý Trạch gật đầu, khẽ mỉm cười: “Thường nghe Trình Nhất Thanh nhắc về cô, biết hai người là bạn thân.”
Hà Trừng cũng cười đáp: “Cái người này, nhắc gì về tôi vậy?”
Trình Quý Trạch nói: “Bài phóng sự về anh cả là do cô viết phải không? Tôi có xem qua, viết rất tốt.”
Hà Trừng bảo: “Là do anh Trình có nhiều ý tưởng, khả năng diễn đạt lại giỏi.” Trong lòng cô thầm nghĩ, xem ra hai anh em nhà này đều rất quan tâm đến đối phương.
Hà Trừng và Trình Quý Trạch khách sáo vài câu, rồi xoay người sang hỏi han tình hình bệnh tật của Trình Nhất Thanh. Trình Nhất Thanh cười, nói chẳng qua chỉ là cảm sốt bình thường, sao mọi người cứ làm quá lên vậy. Hà Trừng thấp giọng nũng nịu, bảo người khác đến thăm có lẽ là vì lễ nghĩa, còn cô đến thăm là vì nhớ Nhất Thanh mà.
Trình Quý Trạch nhìn hai người, nói hai người đã lâu không gặp, chắc có nhiều chuyện để nói: “Tôi đi trước đây.”
Trình Nhất Thanh sực nhớ chuyện của chú hai vẫn chưa nói xong: “Đợi chút, tôi vừa nãy vẫn chưa nói hết…”
Hà Trừng là người biết nhìn sắc mặt, liền xách túi đồ lên nói: “Để mình đi rửa trái cây.”
Cô bước vào bếp, vặn vòi nước. Nhà cũ, áp lực nước thấp, dòng nước vừa nhỏ vừa chậm, tiếng nước chảy cũng không ồn ào. Trong lúc rửa cam, cô nghe thấy Trình Nhất Thanh nói với Trình Quý Trạch rằng hy vọng anh hãy cân nhắc lại chuyện của chú hai.
Trình Quý Trạch không bày tỏ thái độ gì, chỉ nói: “Đợi cô nghỉ ngơi cho khỏe rồi hãy nói. Bên tôi vẫn còn nhiều việc khác phải bận.”
“Tôi hy vọng sau khi anh bận xong sẽ bàn bạc với anh, để không đến mức quá muộn.”
“Rượu Mao Đài là thương hiệu lâu đời của Trung Quốc, chất lượng rất tốt, nhưng vì có quá nhiều hàng giả nên giá trị thương hiệu vốn có không thể hiện ra được (chỗ này chỉ giai đoạn đầu phát triển của rượu Mao Đài, không phải thời điểm hiện tại). Tôi không cho phép bất cứ ai làm tổn hại đến giá trị thương hiệu của Song Trình Ký, nhất là vào thời điểm then chốt khi tôi đang kéo vốn đầu tư.”
Dòng nước đột nhiên mạnh lên, chảy ào ào, Hà Trừng không còn nghe thấy tiếng của Trình Nhất Thanh nữa. Cô tắt vòi nước, dáo dác tìm con dao gọt trái cây, chỉ nghe thấy Trình Quý Trạch nói: “Về tư, họ là người thân của cô, quan hệ với cô mật thiết hơn. Về công, tôi với cô mới là người ngồi cùng một thuyền. Rốt cuộc chọn bên nào, cô có thể suy nghĩ cho kỹ. Nghỉ ngơi cho tốt.”
Lúc Hà Trừng gọt xong cam bước ra, Trình Quý Trạch đã không còn ở trong nhà.
Trình Nhất Thanh một mình ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, ngước nhìn tấm rèm voan trắng. Cô ồ lên một tiếng, hỏi anh ta đi rồi sao. Trình Nhất Thanh chống cằm, mỉm cười với cô, nhưng ánh mắt lại lộ vẻ mệt mỏi. Hà Trừng đặt đĩa trái cây xuống, nói mình đã nghe thím Đức kể chuyện rồi.
Trình Nhất Thanh hỏi: “Nếu là cậu, cậu sẽ làm thế nào?”
Hà Trừng đưa một miếng cam qua, lặng yên nhìn Trình Nhất Thanh ăn. Cô nói: “Mình của trước đây sẽ ưu tiên suy nghĩ cho cảm nhận của người khác. Nhưng dạo gần đây suy nghĩ của mình có chút thay đổi. Bản thân mình mới là quan trọng nhất.”
Trình Nhất Thanh ăn cam xong, rửa sạch tay, rồi ôm chầm lấy Hà Trừng mà cười, nói vẫn là A Trừng đối xử với mình tốt nhất. Hà Trừng la lên: “Này này này, nước trên tay cậu còn chưa khô mà.”
Trình Nhất Thanh hì hì cười: “Cậu còn không hiểu sao, chính là mượn áo cậu để lau tay đó.” Hai người đùa giỡn, náo loạn một hồi. Hà Trừng đột ngột hỏi: “Song Trình Ký của mọi người vừa mới mở không lâu, nhanh như vậy đã muốn mở rộng rồi sao?”
“Đó là ý định của Trình Quý Trạch. Anh ta tham vọng lớn lắm, không cam lòng chỉ làm chủ một cửa hàng bánh thôi đâu.”
Hà Trừng thầm nghĩ, hai anh em nhà này thật là giống nhau quá.
Trình Nhất Thanh thấy cô im lặng liền hỏi đang nghĩ gì. Hà Trừng nói: “Chuyện của chú hai cậu, mình thực ra có thể hiểu tại sao Trình Quý Trạch lại giận, nhưng mình không hiểu tại sao cậu lại không giận.”
Trình Nhất Thanh vừa rút khăn giấy lau tay, vừa “ừ” một tiếng, âm cuối cao dần lên.
Hà Trừng nhìn chằm chằm vào đống vỏ cam trong đĩa: “Trước kỳ thi đại học, người nhà vì muốn cho cậu một môi trường học tập yên tĩnh, có thể sẽ hy sinh bản thân đến mức gần như tự ngược đãi chính mình. Đó là bởi vì giữa cậu và họ đã đạt được một sự đồng thuận: thi đỗ trường tốt sẽ có tiền đồ rộng mở, mà cái tiền đồ đó bao gồm cả chính họ nữa. Lúc ấy, cậu sẽ cảm thấy cả gia đình đều đang xoay quanh mình.”
Trình Nhất Thanh không nói gì, đợi cô nói tiếp.
Hà Trừng nói: “Nhưng sau khi bước chân ra xã hội thì lại khác. Lợi ích của mỗi người không giống nhau, cũng không cách nào đạt được sự đồng thuận nữa.”
Trình Nhất Thanh giống như đang v**t v* một chú mèo, khẽ xoa lấy mái tóc của Hà Trừng. Tóc cô ấy rất thơm, chất liệu quần áo cũng tốt hơn trước nhiều. Trình Nhất Thanh hỏi: “A Trừng, rốt cuộc cậu đã trải qua những chuyện gì mà giờ đây giọng điệu lại nhuốm màu phong sương như vậy?”
Hà Trừng mỉm cười: “Đừng nói bậy. Đã bảo rồi, chỉ là đi lấy tin nhiều, gặp gỡ nhiều người nên có chút cảm thán vậy thôi.”
“Cậu có tâm sự gì thì nhất định phải nói cho mình biết đó.”
Gió thổi vào nhà, làm tấm rèm voan trắng bay bổng lên cao, vén lên một góc thế giới bên ngoài cho hai người phụ nữ trẻ. Bầu trời ẩm ướt nơi khu phố cổ lộ ra đường chân trời nhấp nhô như răng cưa. Hà Trừng suýt chút nữa đã không kìm lòng được mà muốn kể chuyện của mình và Trình Quý Khang cho cô nghe, nhưng điện thoại của Trình Nhất Thanh lại vang lên. Hà Trừng ở bên cạnh lắng nghe, toàn là những chuyện cô đang xử lý cho Song Trình Ký. Điện thoại hết cuộc này đến cuộc khác, đợi đến khi Trình Nhất Thanh áy náy kết thúc xong xuôi, Hà Trừng đã không còn ý định tâm sự nữa.
Bạn thân đã tiến xa vạn dặm, lẽ nào mình vẫn còn ôm khư khư một đoạn tình cảm cũ đã kết thúc hay sao? Huống hồ, cô từng nhắc nhở mình phải cẩn thận với Trình Quý Khang.
Hà Trừng còn phải vội về Hồng Kông, Trình Nhất Thanh muốn chạy xe máy đưa cô ra bến xe nhưng Hà Trừng xua tay liên hồi, bảo rằng cơn cảm lạnh của cô vẫn chưa khỏi hẳn. Hai người lại nắm tay nhau nói thêm một hồi, cười nói về bạn bè thời trung học, nhắc về những bộ phim từng xem, kể về những cửa tiệm mới mở ở Quảng Châu, cứ như thể trở lại những năm tháng thiếu thời không lo không nghĩ. Rất lâu sau đó, hai người mới cười cười nói nói mà chia tay, trong lòng đều thấy luyến tiếc khôn nguôi.

