Chuyện tình cảm nam nữ vốn chẳng phải là điều quan trọng nhất trong lòng Trình Nhất Thanh. Cô nhanh chóng gạt chuyện đó ra sau đầu, bắt đầu soạn thảo thỏa thuận văn bản để chốt các vị trí trưng bày khuyến mãi với siêu thị. Một khi đã vùi đầu vào việc là cô quên cả thời gian, cho đến khi Dương Đình đến gõ cửa, bảo rằng gần đây mới mở một cửa hàng lẩu bò Triều Châu, hỏi cô có muốn đi ăn cùng không.
“Mua mang về giúp tôi đi…”
Dương Đình nói: “Bò viên mua mang về ăn không ngon đâu, đi ăn chung với mọi người cho vui đi mà. Anh Trình cũng đi nữa đó.”
Trình Nhất Thanh không biết mình bị thuyết phục bởi vế đầu hay bị lay động bởi vế sau, cô đứng dậy đi cùng Dương Đình. Những người khác đã đi trước, lúc hai người đi đến cửa thang máy thì Trình Quý Trạch cũng đang đứng đợi ở đó.
Dương Đình hoạt bát nói: “Hiếm khi thấy anh Trình đi ăn cùng tụi tôi nha, chẳng lẽ anh cũng thích ăn bò Triều Châu sao?”
Trình Quý Trạch mỉm cười: “Bà nội tôi là người Triều Châu, hồi nhỏ ở nhà thường xuyên ăn món Triều Châu.”
Dương Đình cười nói một câu tiếng Triều Châu, Trình Quý Trạch bảo: “Tiếc là tôi nghe không hiểu.”
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, ngoại trừ những tài liệu mình tự tìm thấy trên báo chí, cô thực sự chẳng biết gì về gia đình của Trình Quý Trạch cả.
Ba người vào thang máy, Dương Đình hỏi Trình Quý Trạch xem đêm qua có nghe thấy tiếng mưa lớn không. Trình Quý Trạch lặng thinh một lát rồi bảo không nghe thấy. Dương Đình cười: “Anh ngủ say tới vậy luôn hả?” Rồi lại hỏi Trình Nhất Thanh đêm qua có nghe thấy không, nói rằng mình không đóng cửa sổ nên bị tiếng mưa làm cho thức giấc.
Trình Nhất Thanh đáp: “Ừ, tôi cũng vậy.”
Trình Quý Trạch đứng sau lưng cô, cô nhìn về phía trước, vách thang máy phản chiếu gương mặt cô, còn anh thì từ phía sau vẫn luôn chăm chú nhìn cô.
Ra khỏi thang máy, Trình Nhất Thanh và Dương Đình đi phía trước, Trình Quý Trạch theo sau. Vừa mới bước ra khỏi đại sảnh, một gã đàn ông trẻ tuổi với mái tóc nhuộm vàng lộ cả chân tóc đen, hung hăng xông tới, lớn tiếng gọi tên Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh. Trình Nhất Thanh nhận ra đó là em trai của dượng mình. Trình Quý Trạch nói với Trình Nhất Thanh và Dương Đình: “Hai cô đi trước đi.”
Gã tóc vàng xông tới, nói với Trình Quý Trạch: “Anh nói đúng đó! Cứ để người khác đi trước đi! Tôi muốn tìm anh đây!”
Một tay gã chỉ vào Trình Nhất Thanh, tay kia túm lấy cổ áo Trình Quý Trạch: “Cô của cô ta là chị dâu tôi, chắc chắn chị ấy sẽ không để người ta đuổi việc tôi đâu. Nói vậy thì, chỉ còn có anh thôi!”
Trình Quý Trạch bình thản nói: “Tôi không biết chuyện này. Nếu anh bình tĩnh buông tay ra, tôi có thể gọi điện hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.”
Gã tóc vàng nghiến răng nghiến lợi. Trình Nhất Thanh tiến lên, ấn lấy bàn tay gã: “Cả hai chúng tôi đều không biết chuyện này. Nhưng đã mất công mời anh về làm, sao có thể vô duyên vô cớ đuổi việc anh được? Để anh ấy gọi điện hỏi cho rõ trước đã, được không?” Gã tóc vàng chần chừ một chút rồi mới buông tay ra.
Trình Quý Trạch gọi một cuộc điện thoại cho cửa hàng, chỉ nghe anh “ừ ừ” đáp lời. Sau khi cúp máy, anh kéo gã tóc vàng sang một bên nói chuyện.
Trình Nhất Thanh nghe loáng thoáng những từ như “trong cửa hàng mất trộm… camera… hoàn toàn ủy quyền cho cửa hàng trưởng… bất cứ ai cũng không được can thiệp…”. Gương mặt gã tóc vàng lúc đỏ lúc xanh, nhưng miệng vẫn cứ gào lên: “Tôi không có làm!”
Chỉ nghe Trình Quý Trạch nói: “Tôi hiểu. Nhưng theo quy định của công ty chúng tôi, mọi sự vụ tại cửa hàng đều được ủy quyền hoàn toàn cho cửa hàng trưởng, chúng tôi chỉ phụ trách phần tài chính và sản phẩm, dù là tôi hay Trình Nhất Thanh cũng đều không thể can thiệp. Có điều, tôi sẽ bảo anh ta không báo cảnh sát…”
“Nhưng tôi…” Gã nổi cả gân xanh nơi cổ, “Tôi cứ tưởng mấy món đó là hàng tồn thanh lý nên mới lấy đi chứ!”
“Tôi đương nhiên tin anh. Nhưng tôi không chắc những người khác sẽ nghĩ thế nào.” Anh nói, “Việc tôi có thể làm chỉ là xin cho anh một khoản trợ cấp thôi việc hậu hĩnh, đồng thời cũng sẽ lưu tâm tìm công việc khác giúp anh.”
Nghe nói có tiền trợ cấp hậu hĩnh, gã tóc vàng không còn lớn tiếng nữa, lại truy hỏi xem được bao nhiêu tiền. Sau khi tiễn được gã đi rồi, Dương Đình vỗ ngực nói với Trình Nhất Thanh: “Vừa nãy làm tôi hú hồn, cứ tưởng anh ta định làm lớn chuyện.” Trình Nhất Thanh không đáp, chỉ liếc nhìn Trình Quý Trạch một cái.
Lúc ba người đi đến cửa hàng lẩu bò Triều Châu, những người khác đã gọi món xong rồi, những viên bò viên đang nhào lộn trong nồi nước lẩu sôi sùng sục, gia vị trong nồi thấm đẫm vào từng viên thịt, hương thơm tỏa ra ngào ngạt. Dương Đình ngồi xuống cạnh kế toán, vị trí cạnh cửa sổ nhường lại cho hai người Trình Quý Trạch và Trình Nhất Thanh. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, làm mờ đi khuôn mặt của đối phương. Dương Đình kể lại chuyện vừa rồi, mọi người bàn tán vài câu rồi nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.
Theo lệ thường, Trình Nhất Thanh ở lại rất muộn mới về, lúc ra cửa, văn phòng bên cạnh vẫn còn sáng đèn. Mọi khi cô đều sẽ chào Trình Quý Trạch một tiếng rồi mới đi, nhưng lần này đi ngang qua cửa phòng anh, thấy anh đang nghe điện thoại, cô không định làm phiền nên định quay người rời đi.
Trình Quý Trạch đột ngột gọi cô lại, rồi nói với đầu dây bên kia: “Bên tôi có chút việc, lát nữa tôi gọi lại cho anh sau.”
Dứt lời, anh cúp máy, bảo với Trình Nhất Thanh: “Hôm nay em không đi xe máy, để tôi đưa em về.”
Trình Nhất Thanh nói: “Không cần đâu, tôi tự bắt xe được rồi.”
Trình Quý Trạch bảo: “Tiện đường mà.”
Trình Nhất Thanh thầm nghĩ, đường Hoàn Thị và đường Đức Chính Nam thì tiện chỗ nào chứ. Nhưng cô có chuyện muốn hỏi anh, cảm thấy nói trên xe là thích hợp nhất.
Hai người đi xuống bãi đậu xe, Trình Quý Trạch lên xe trước, Trình Nhất Thanh vừa ngồi vào, anh đột nhiên đưa tay ôm lấy cổ cô. Ánh sáng lờ mờ trong bãi đậu xe đổ bóng lên mặt anh, cái bóng ấy nuốt chửng đôi môi anh, và đôi môi anh nuốt chửng lấy đôi môi cô. Cô hơi lùi người ra sau, tách đôi môi mình ra. Anh kéo cô lại, trán tựa vào trán cô, chóp mũi chạm lấy chóp mũi cô: “Buổi họp sáng nay, tôi đã lơ đãng. Vì nghĩ đến em.”
“… Tôi không nhận ra.”
Bóng tối lại nuốt chửng đôi môi cô. Không khí tĩnh lặng nuôi dưỡng nụ hôn ướt át, tựa như một cuộc tấn công của nước.
Bàn tay anh luồn vào những nếp áo của cô, gương mặt anh ẩn trong bóng tối: “Đó là do tôi đã dốc hết sức để kiềm chế bản thân trước mặt mọi người.”
Cô vùng ra, từng chút một thoát khỏi bóng tối đó: “Lái xe đi. Tôi muốn về nhà sớm.”
“Qua chỗ tôi nhé?”
“… Tôi muốn về nhà.”
“Được.”
Năm đó, Quảng Châu đưa ra quy hoạch chiến lược xây dựng thành phố đầu tiên, đề xuất mở rộng phía Nam, tối ưu phía Bắc, tiến về phía Đông và liên kết phía Tây. Phiên Ngung, Hoa Đô từ thị xã lên thành quận. Khắp thành phố đâu đâu cũng mở rộng mặt đường, đại tu tàu điện ngầm, nơi nào cũng ùn tắc. Anh đi đường tắt, lái vào trong hẻm, đậu xe ở vị trí hẻm sau.
Trình Nhất Thanh có một linh cảm nào đó, lúc này Trình Quý Trạch đột nhiên giữ chặt gáy cô rồi hôn xuống. Anh sạch sẽ, tuấn tú, mang vẻ tự luật như một tín đồ thanh giáo, mà một khi đã phá giới thì lại vô cùng quấn quýt, là người khác giới quyến rũ nhất mà cô từng tiếp xúc. Với người thích ngắm trai xinh gái đẹp như cô, lẽ ra phải thấy thỏa mãn. Nhưng cô chẳng hề có tâm trạng, mặc kệ bàn tay anh trượt dần xuống dưới. Cô chẳng thể nào thấy rạo rực nổi.
Anh rời khỏi người cô, môi dán vào má cô: “Mệt quá hả?”
“Ừm.”
Anh hôn lên môi cô một cái: “Tôi đưa em về nhà. Nghỉ ngơi cho khỏe.” Lại hôn một cái. Rồi lại hôn. Hôn mãi.
Trình Quý Trạch lái xe ra khỏi hẻm, tiến ra đại lộ. Đêm nay, những đoạn đường kẹt vẫn cứ kẹt, xe bị kẹt trong dòng xe cộ, hai người bị kẹt trên xe, Trình Nhất Thanh bị kẹt trong tâm sự. Chiếc xe chậm chạp tiến lên. Trình Quý Trạch nhìn con đường phía trước, mắt không liếc nhìn sang bên: “Hình như em có lời muốn nói?”
Trình Nhất Thanh nói: “Chuyện của em trai dượng tôi, là do anh sắp xếp phải không?”
Trình Quý Trạch nhìn chiếc xe bên cạnh.
“Diễn biến của chuyện này, ngay từ đầu vốn dĩ đã được định đoạt.” Trình Nhất Thanh nói: “Quyền hạn của cửa hàng trưởng tuy lớn, nhưng việc bổ nhiệm hay bãi miễn nhân sự thì vẫn phải xin ý kiến của chúng ta. Ngay từ lúc đầu khi mời anh ta về làm việc, anh đã tính toán xong xuôi là sẽ tìm cơ hội để sa thải anh ta rồi…”
Trình Quý Trạch liếc nhìn cô một cái.
Cô nói tiếp: “Nếu không có cơ hội, thì anh sẽ tự tạo ra cơ hội.”
Dòng xe bắt đầu giãn ra, tình hình giao thông dần tốt hơn, xe cộ lưu thông trơn tru. Trình Quý Trạch tăng tốc, bình thản nói: “Trình Nhất Thanh, cuối cùng tôi cũng biết tại sao mình lại thích em đến nhường này.”
Trình Nhất Thanh nghĩ bụng, quả nhiên cô đã đoán trúng. Cái gọi là cửa hàng bị mất trộm, chẳng qua chỉ là cái cớ để đuổi anh ta đi.
Thấy cô im lặng, Trình Quý Trạch mở lời: “Chẳng lẽ em định đòi lại công bằng cho anh ta sao?” Trong lòng anh, Trình Nhất Thanh vốn dĩ không phải hạng người lương thiện đến mức đó.
“Tôi không có nghĩ về anh ta.”
“Đang nghĩ về tôi sao?” Trình Quý Trạch buông lời trêu chọc.
“Tôi đang nghĩ, nếu như có ngày lợi ích của tôi và anh không còn đồng nhất, liệu anh có lật lọng vô tình giống như vậy hay không?”
Chiếc xe đang chậm rãi lăn bánh qua bến tàu Thiên Tự, gió đêm từ phía sông Châu Giang thổi tới mang theo chút dư vị nồng nàn của hơi nước. Trên sông có những con thuyền lững lờ trôi, bên lề đường có người đang chạy bộ hoặc tản bộ. Trình Quý Trạch trả lời một cách né tránh: “Cả tôi và em đều vì điều tốt đẹp nhất cho Song Trình Ký, sao có thể không đồng nhất lợi ích cho được…”
“Ở đây chỉ có tôi và anh thôi. Việc gì phải nói những lời mà ngay cả bản thân mình cũng không tin tưởng?” Trình Nhất Thanh nói: “Đã là thế kỷ hai mươi mốt rồi, tôi thật sự không để tâm chuyện đêm qua đâu. Nhưng xin anh đừng đem việc ‘đầu tư tình cảm’ ra để giả vờ thành chân tình thực ý.”
Bốn chữ “đầu tư tình cảm” vừa thốt ra, sắc mặt Trình Quý Trạch bỗng chốc đanh lại. Anh tấp xe vào lề đường, quay sang nhìn cô: “Đừng có nghe gã A Đào nói năng bậy bạ…”
“Không phải anh ta.” Trình Nhất Thanh nói: “Ai nói không quan trọng, có thể là người phục vụ chưa kịp lên món cho các anh, cũng có thể là nhân viên ở cửa hàng bánh A Vượng. Trên đời này không có bức tường nào mà không lọt gió, cũng chẳng có tin tức nào là không truyền đến tai chính chủ.”
Trình Quý Trạch chợt nhớ lại người phục vụ có nốt ruồi đen nhỏ ở quán nướng Hàn Quốc hôm đó, chẳng rõ tên là A Hồng hay A Lục. Những lời thì thầm của hai người họ trong cửa hàng, hóa ra chính là chuyện này. Nhưng anh không ngờ rằng ngay cả chuyện cũ rích ở cửa hàng bánh A Vượng mà cô cũng đã hay biết. Người dân ở khu phố cổ quả nhiên lắm chuyện, hoàn toàn không có bí mật, giờ thì anh đã tin rồi.
Gió đêm ven sông thổi tới, phía đối diện là nơi mà người Quảng Châu hay gọi là “Hà Nam”. Một dòng Châu Giang đã chia Quảng Châu thành hai bờ Hà Nam và Hà Bắc, năm đó người ta còn bắt chước câu nói về Phố Đông và Phố Tây ở Thượng Hải để tạo ra câu cửa miệng: “Thà lấy một chiếc giường ở Hà Bắc, còn hơn lấy một căn nhà ở Hà Nam.” Nhưng vào lúc này, vùng Hà Nam cũng đã phát triển, những tấm biển quảng cáo đèn neon phía đối diện rực sáng, soi rõ gương mặt của hai người trên xe từ đằng xa, tựa như một sự chứng kiến.
Trình Quý Trạch hỏi: “Vậy mà em còn cùng tôi…”
“Tiếp tục hợp tác với anh? Hay là ngủ với anh?” Trình Nhất Thanh nói: “Anh Trình, tôi đâu phải mới biết anh ngày một ngày hai, sớm đã rõ anh là hạng người thế nào rồi. Nếu tôi không có giá trị lợi dụng đối với anh, sao anh lại hợp tác với tôi? Nếu giá trị lợi dụng của tôi không đủ lớn, sao anh lại…” Cô định nói “ngủ với tôi”, nhưng dù thế nào cũng chẳng thể thốt ra lời, chỉ đành cố tỏ ra hoạt bát: “Chuyện này đã nói trắng ra rồi thì sau này dễ làm việc hơn. Anh không cần phải diễn kịch tình cảm với tôi làm gì, giữa tôi và anh, chỉ cần có lợi ích là đủ rồi.”
“Chuyện ở cửa hàng bánh A Vượng, tôi thừa nhận là do tôi đứng sau xúi giục, nhưng đó cũng là vì tôi muốn hợp tác với em. Còn chuyện đêm qua, Trình Nhất Thanh, em không nhìn ra tôi là chân tình hay giả ý sao?”
“Bởi vì tôi và anh là cùng một hạng người sao? Trình Quý Trạch, anh chỉ yêu chính bản thân mình mà thôi. Công ty muốn thu hút vốn đầu tư từ bên thứ ba, tôi tuyệt đối sẽ không phản đối. Nhưng anh có từng đề cập với tôi chưa?”
“Chuyện đó vẫn còn chưa đâu vào đâu cả…”
Trình Nhất Thanh không buồn nghe anh giải thích thêm, cô mở cửa xe, sau khi xuống xe thì cúi người nói với anh: “Tôi muốn hóng gió sông một chút rồi đi bộ về, chào anh.”
Bên cạnh là dòng nước sông Châu Giang đang cuộn chảy, nhưng Trình Nhất Thanh không thể giải thích được thứ gì đang cuộn trào trong lòng mình. Chầm chậm bước chân về nhà, cuối cùng cô nghĩ, hợp tác với hạng người như Trình Quý Trạch, bản thân cô cũng phải sớm có định liệu cho chính mình mới phải.

