Trình Nhất Thanh không ngờ rằng Trình Quý Trạch lại quấn người đến thế. Tỉnh dậy lúc nửa đêm, đến khi chợp mắt được lần nữa thì đã là sáng hôm sau. Khi cô thức dậy, Trình Quý Trạch đã không thấy bóng dáng đâu. Trình Nhất Thanh nhặt lại quần áo bị quăng dưới đất, từ trong túi quần rơi ra chiếc máy ghi âm siêu nhỏ đó. Cô nhớ rõ mình có thói quen để đồ ở túi bên phải, nhưng hôm qua chắc hẳn tâm trí cô đã rối bời, chiếc máy ghi âm này lại xuất hiện ở túi bên trái.
Lúc cô cất món đồ đó vào ba lô, Trình Quý Trạch gọi điện đến, bảo cô đi ăn sáng trước. Cô vừa ăn xong bữa sáng thì anh mới vội vã chạy tới, đặt lên hai bên má cô mỗi bên một nụ hôn nhẹ, nói rằng anh bận xử lý chút việc nên đến muộn.
Trình Nhất Thanh thuận miệng hỏi: “Chuyện của Song Trình Ký sao?”
Trình Quý Trạch đáp gọn lỏn: “Chuyện của nhà tôi.”
Trình Nhất Thanh nhớ tới Trình Quý Khang, rồi lại nghĩ đến Hà Trừng. Lúc hai người đi về hướng Lạc Mã Châu, cô không kìm được mà hỏi Trình Quý Khang là người thế nào, liệu có làm Hà Trừng đau lòng không. Trình Quý Trạch nói: “Tôi thấy bạn của em thông minh lắm, sẽ không vì đàn ông mà đau lòng đâu.” Trình Nhất Thanh luôn cảm thấy lời này có chút kỳ lạ, dường như đang ám chỉ Hà Trừng đối với Trình Quý Khang không phải chân tình. Nhưng hiện tại cô không còn tâm trí đâu để nghĩ quá nhiều về Hà Trừng, chỉ định đợi chuyện hộp quà bánh trung thu được giải quyết xong mới tìm cô ấy nói chuyện tử tế. Trên đường về, cô hỏi Trình Quý Trạch có dự định gì, anh bảo sẽ bàn bạc thêm với nhà máy của Nhạc Chí tại Phật Sơn.
Trình Nhất Thanh đề xuất: “Chúng ta có thể liên kết với nhà máy, tổ chức một sự kiện ngày hội mở cửa, mời truyền thông đến tham quan, để tin đồn tự khắc tan biến.”
“Được.”
“Về chi tiết thì…”
Trình Quý Trạch ngắt lời cô: “Không gấp.”
Làm sao mà không gấp được chứ? Hộp quà bánh trung thu đã lên kệ, phía trung tâm thương mại phản hồi rằng doanh số thời gian đầu khá lý tưởng, nhưng kể từ khi sản phẩm giấy của Nhạc Chí xảy ra chuyện, người đến mua đã giảm đi hơn phân nửa. “Quản lý của chúng tôi thấy vị trí trưng bày dành cho các anh quá lãng phí, đã hối thúc tôi xem xét chuyển cho thương hiệu khác.” Tiền cũng không phải là không thể trả lại, nhưng chỉ có thể trả lại một ít.
Trình Nhất Thanh sốt ruột, liên tục bảo đảm rằng chuyện này sẽ sớm được giải quyết. Cô làm việc không nghỉ tay, bắt đầu liên lạc với các bên truyền thông. Phía Trình Quý Trạch vẫn chưa có phản hồi từ nhà máy, nhưng cô đã tự ý quyết định gọi điện mời những phóng viên quen biết đi tham quan. Phóng viên không mấy hứng thú với ngày hội mở cửa, chỉ truy hỏi về việc họ dùng sản phẩm giấy có vấn đề là thực hay hư.
Trình Nhất Thanh trước khi gọi điện đã viết sẵn bản thảo trong đầu, vội vàng giải thích chi tiết tình hình, lại dùng lời lẽ nhẹ nhàng mời đối phương đến. Phóng viên nói: “Để tôi báo cáo với chủ nhiệm một tiếng, sau khi xác định xong sẽ báo lại cho cô.” Gọi cho mấy đơn vị truyền thông, đối phương đều có phản ứng y hệt, bảo Trình Nhất Thanh chờ tin tức.
Ngồi chờ chết vốn không phải tính cách của Trình Nhất Thanh.
Cô nhớ lại lúc bị tạt sơn đỏ trước kia, mình từng đăng bài trên diễn đàn, có không ít cư dân mạng đã đòi lại công bằng cho cô. Cô đăng nhập vào diễn đàn, tìm đến mục “Chuyện thành phố Quảng Châu” chuẩn bị đăng bài. Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại reo vang sắc lẹm, cô linh cảm đây sẽ là một tin tốt, liền vội vàng nhấc máy.
Người gọi đến quả nhiên là phóng viên, cũng hỏi về chuyện Song Trình Ký. Sau khi tự giới thiệu, người nọ liền hỏi thẳng: “Nghe nói giấy dùng cho hộp quà bánh trung thu của các anh chị không có vấn đề, là bị vu oan sao?” Trình Nhất Thanh nhanh mồm nhanh miệng, lỡ lời đáp “Đúng vậy”, nhưng chợt nhớ ra người viết bài là Hà Trừng, bèn vội vàng lảng lách: “Thật ra là hiểu lầm…”
Đối phương không cho cô thời gian để phản bác, cứ thế dồn dập đặt câu hỏi. Trình Nhất Thanh càng nghe càng thấy kỳ lạ, vì sao vị phóng viên này câu nào cũng không nhắc đến tên Hà Trừng, nhưng câu nào cũng là đang hỏi về cô ấy? Cô đột nhiên có một cảm giác lạ lùng, bèn hỏi ngược lại: “Xin hỏi anh lấy những tin tức này từ đâu vậy?”
Phóng viên nói: “Phía truyền thông Hồng Kông đã nổ phát súng đầu tiên, hiện tại bên đại lục cũng lan truyền khắp nơi rồi. Nói là phóng viên của ‘Đắc Tuần San’ ở Hồng Kông không có đạo đức nghề nghiệp, mượn công báo thù riêng…”
Trình Nhất Thanh chỉ cảm thấy đầu óc nổ vang một tiếng “oàng”. Phóng viên ở đầu dây bên kia “alo” mấy tiếng, cô mới sực tỉnh, nói lời xin lỗi bảo mình có việc bận rồi cúp máy. Trên màn hình máy tính, cô thoát khỏi mục “Chuyện thành phố Quảng Châu”, nhấn vào mục “Chuyện thành phố Hồng Kông – Quảng Châu” ngay bên cạnh. Trong số các bài đăng đang nổi bật, đứng đầu lần lượt là Thế vận hội Sydney, pháo hoa cảng Victoria và một nữ nghệ sĩ nổi tiếng không cẩn thận bị hớ hênh, “Quách Tinh Tinh tiến tới tranh huy chương vàng Thế vận hội Sydney”, “Đại nhạc hội pháo hoa cảng Victoria, người dân khen ngợi hết lời”, “Hoa khôi mới nổi hớ hênh trong đêm kỷ niệm của đài truyền hình, trên sân khấu cười gượng sau cánh gà rơi lệ”. Kéo xuống phía dưới, cuối cùng cô cũng nhìn thấy tin tức liên quan đến Hà Trừng.
Có hai dòng tin liên tục, một cái là “Công chúa phục thù ký – Nữ phóng viên ‘Đắc Tuần San’ vì em gái mà trút giận, bôi nhọ doanh nghiệp của kẻ thù”, cái còn lại là “Nữ phóng viên tự phơi bày: Công tử trong thành Trình Quý Khang nuôi chim yến trong lồng son?”
Trình Nhất Thanh từ lâu đã nghĩ rằng chuyện của Hà Trừng không thể giấu mãi, sớm muộn gì cũng lộ ra. Cô không mấy kinh ngạc với dòng tin thứ nhất. Thế nhưng chuyện giữa cô ấy và Trình Quý Khang, sao có thể bị vạch trần cùng một lúc như vậy? Lại còn là Hà Trừng tự phơi bày? Điều này thật không hợp lẽ thường. Cô nhấn vào trang web, thấy người đăng bài đã tải lên từng đoạn ghi âm. Cô cảm thấy bất an, nhấn mở ra, rõ ràng nghe thấy giọng của Hà Trừng.
“Căn nhà này là của Trình Quý Khang, hồi nãy cậu cũng thấy anh ấy rồi, giờ chắc cũng hiểu mối quan hệ giữa mình và anh ấy.”
“Cậu muốn nói ‘mượn công báo thù riêng’? Mình không cảm thấy bản thân làm sai.”
“Trả thù? Mình không sợ bọn họ. Nhà họ hiện đang ở đầu sóng ngọn gió, lo cho mình còn chẳng xong, cũng không dám làm gì mình.”
Đó là nội dung cuộc trò chuyện đêm đó. Tất cả đều đã bị kẻ có tâm địa xấu cắt xén, giọng nói đúng là của Hà Trừng, nội dung đúng là của ngày hôm đó, nhưng thảy đều là đoạn chương lấy nghĩa.
Trình Nhất Thanh cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh, nửa ngày trời không nhúc nhích được. Một lúc lâu sau cô mới sực tỉnh, đưa bàn tay đang cứng đờ ra nhấc điện thoại trên bàn, định gọi cho Hà Trừng.
Điện thoại vừa reo đã tức khắc bị ngắt máy.
–
Nếu như trên không trung của văn phòng “Đắc Tuần San” có đặt một chiếc máy quay, chụp từ trên cao xuống, sẽ thấy Hà Trừng đang đứng trước bàn làm việc, xung quanh là la liệt những cặp hồ sơ và tạp chí, bao vây lấy cô như một trận lũ quét.
Điện thoại vang lên, cô không thèm liếc nhìn lấy một cái, trực tiếp bấm ngắt cuộc gọi.
Lúc ném điện thoại lên bàn, bìa đựng hồ sơ bị va trúng, rơi xuống dưới gầm bàn. Hà Trừng cúi đầu xuống nhặt, điện thoại lại vang lên.
Khi ngẩng đầu định tìm điện thoại, nó đã bị cuốn tạp chí nào đó che mất. Cô quờ quạng tìm trên bàn làm việc, tiếng chuông vẫn reo không dứt.
Ở một góc văn phòng lớn, một người cũ cố ý hét lên: “Ai vậy? Ồn chết đi được!”
Các đồng nghiệp khác vờ như đang bận rộn, chẳng ai thèm để ý đến ông ta.
Người nọ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên hô hoán: “Nè, có rất nhiều phóng viên ở bên ngoài đó! Còn có người đang phát trực tiếp nữa kìa!” Ông ta lớn giọng bảo mau mở tivi lên. Những đồng nghiệp khác tuy cũng thích xem náo nhiệt, nhưng Hà Trừng xưa nay vốn hiền lành không hại đến ai, nên họ cũng chẳng tiện hùa theo. Thế nhưng điều đó không ngăn được việc có người bí mật đi tìm điều khiển tivi.
Màn hình tivi hiện ra bức tường bên ngoài tòa nhà truyền thông nơi “Đắc Tuần San” đặt trụ sở, một nữ phát thanh viên đứng đón gió bên ngoài tòa nhà, cầm micro nói: “Hôm nay, chúng tôi đặc biệt quan tâm đến một sự kiện trọng đại liên quan đến ranh giới đạo đức báo chí và cạnh tranh thương mại. Theo nguồn tin đáng tin cậy, một phóng viên của Đắc Tuần San bị phanh phui vì nghi vấn thêu dệt thông tin báo chí sai sự thật, công kích ác ý Công nghiệp giấy Nhạc Chí…”
Đồng nghiệp có chút ngại ngùng, vội vàng vặn nhỏ âm lượng. Người tiền bối kia liền giật lấy điều khiển, lớn tiếng nói: “Nhỏ xíu vậy làm sao mà nghe!”. Rồi ông ta lại vặn âm lượng cao lên.
Phát thanh viên: “… Vị phóng viên này khi chưa xác thực chân tướng sự việc đã cố ý thêu dệt và phát tán tin tức tiêu cực về Công nghiệp giấy Nhạc Chí, mưu toan dùng thủ đoạn này để thao túng dư luận thị trường, làm suy yếu năng lực cạnh tranh thương mại của doanh nghiệp…”
Trong phòng như có một con voi lớn hiện diện, nhưng mọi người đều giả vờ như không thấy, cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính. Chỉ là sau lưng, ai nấy đều mang tâm lý xem kịch hay. Đặc biệt là những người vào làm cùng đợt với cô, ngón tay nhảy múa thoăn thoắt trên bàn phím, biểu tượng con bướm của MSN không ngừng vỗ cánh truyền đi những dòng tin nhắn: “Đã bảo mà, cô ta là nhờ lên giường với Trình Quý Khang mới kéo được tài trợ.”
“Cái giải thưởng báo chí đó, ước chừng cũng là Trình Quý Khang dùng quan hệ lo lót cho cô ta thôi.”
Đối với những kẻ tầm thường, việc đứng ngoài quan sát người khác ngã xuống từ đỉnh cao chính là chuyện thú vị nhất trần đời.
Hà Trừng không để lộ biểu cảm gì, thu dọn đồ đạc xong xuôi. Trên mặt bàn đặt thẻ nhân viên của cô, trên tấm ảnh thẻ nền trắng là một gương mặt nở nụ cười hồn nhiên. Cô nhìn chăm chú vào bức ảnh đó, như thể đang nhìn lại chính mình của ngày xưa. Yên lặng giây lát, cô đột nhiên ôm lấy thùng giấy đã dọn xong, bước về phía phòng nghỉ.
Chị lao công đang quay lưng về phía cô để lau bàn bên trong. Hà Trừng nói với chị: “Chị Cầm, thùng đồ này em không cần nữa, chị cứ đem đi xử lý nhé.”
Chị Cầm nhìn vào bên trong, thấy có sổ tay, ly uống nước, khung ảnh, cùng vài cuốn “Đắc Tuần San” đã quá hạn và các tạp chí nước ngoài tinh xảo khác. Chị lật xem cuốn sổ tay, mới dùng được một ít, vẫn còn rất mới. Chiếc ly cũng được đặt trong hộp nhỏ, chưa hề sử dụng. Trong khung ảnh là tấm hình chụp chung của cả phòng phóng viên, Hà Trừng đứng ở rìa ngoài, khoác tay cô gái bên cạnh, đôi mắt và khóe miệng đều cong cong nụ cười.
Chị Cầm ngẩng đầu nhìn Hà Trừng: “Mấy thứ này đều còn tốt quá mà, cho chị hết thật sao?”
“Khung ảnh mới mua, lấy ảnh ra vứt đi là dùng được. Ly em cũng chưa dùng. Trong sổ tay còn mấy tờ phiếu giảm giá ở tiệm làm đẹp với siêu thị, vẫn chưa hết hạn. Quyển sổ xé mấy trang đầu đi là dùng được thôi.”
Chị Cầm vẫn hỏi lại: “Em thực sự không cần sao?”
Hà Trừng cười khổ một tiếng: “Những ngày tháng em ở ‘Đắc Tuần San’ chẳng có gì đáng để lưu luyến cả, cứ để lại hết đi.”
Chị Cầm nói: “Dù chị không biết đã có chuyện gì xảy ra với em, nhưng làm người mà, cũng giống như đang xem một vở kịch không có kịch bản vậy, lúc thì tình tiết đặc sắc, lúc lại gặp phải nốt trầm. Có lẽ cuộc đời em lúc này hơi trắc trở khó khăn một chút, nhưng rồi trời cũng nhanh chóng lại sáng thôi!”
Hà Trừng đưa tay ôm lấy chị Cầm, vùi mặt vào vai chị. Giọng nói của cô nghẹn lại giữa mái tóc và bờ vai của chị: “Cảm ơn chị.”
“Cảm ơn gì chứ, chị còn hâm mộ mấy đứa em đấy. Như hạng người như chị đây, kịch bản cứ bình lặng mãi, vô kinh vô hiểm qua hết một ngày.”
Hà Trừng mỉm cười. Cô trò chuyện với chị Cầm vài câu, lúc xoay người định bước ra cửa thì vừa vặn thấy Ô Mã đang cầm chiếc ly sứ đứng trước mặt. Chị ấy liếc nhìn thùng đồ lớn bên cạnh chị Cầm, trong khung ảnh đặt trên cùng, chị ấy đang đứng ở vị trí chính giữa, gương mặt bình thản nhìn ra ngoài khung hình. Cũng giống như lúc này, chị bình thản hỏi Hà Trừng: “Có thời gian không? Đến văn phòng tôi ngồi một lát?”
Hà Trừng mỉm cười, dang rộng hai tay: “Nhiều phóng viên vây kín ở bên ngoài như vậy, tôi đang lo không có chỗ nào để đi đây.”
Bước vào văn phòng, Ô Mã kéo rèm sáo xuống để ngăn những ánh mắt dòm ngó bên ngoài, rồi xoay người lại: “Tôi vừa gọi điện cho mấy người quen ở các tòa soạn lớn, hy vọng họ sớm cho người rời khỏi tòa nhà của chúng ta. Cô đợi thêm một chút đi, đám người đó sẽ đi thôi.”
“Cảm ơn chị.”
“Không cần cảm ơn tôi, đó là ý của chủ biên. Ông ấy vẫn luôn cảm thấy có lỗi với cô.”
“Chuyện lần này của tôi cũng giúp ‘Đắc Tuần San’ nổi danh sau một đêm, chỉ tiếc là ác danh thôi. Tôi với ông ấy xem như huề nhau rồi.”
“Sau này cô có dự định gì chưa?”
“Tới đâu hay tới đó thôi.”
Ô Mã quan sát Hà Trừng. So với một tân binh non nớt lúc thì ngẩng mặt cười lớn, xông xáo chẳng nể nang ai, khi lại lúng túng không yên, chỉ biết mỉm cười căng thẳng thuở ban đầu, thì Hà Trừng của hiện tại sau khi trải qua sự nhào nặn của xã hội đã thu lại những cạnh sắc của mình. Những cạnh sắc ấy như thấm đẫm nước mưa, trĩu nặng trên người cô, khiến cô trông vững chãi hơn nhiều. Bây giờ cô ít nói hẳn, lúc nói chuyện môi nở nụ cười như có như không, nhìn ai cũng mang vẻ cảnh giác, chẳng còn nói lời tâm can với bất kỳ ai.
Điện thoại trong túi Hà Trừng lại vang lên, cô lấy ra xem, là một dãy số gọi đến từ Quảng Châu. Cô biết là ai, nhưng gương mặt chẳng chút biểu cảm, cô nhấn ngắt cuộc gọi. Suy nghĩ một lát, cô dứt khoát nhấn nút tắt nguồn, tựa như cắt đứt mọi liên hệ với người gọi đến.
Thế giới nhỏ bé trong túi đã yên tĩnh lại, nhưng bên ngoài tòa nhà truyền thông vẫn còn những tiếng xôn xao. Đám phóng viên lục tục tản đi, nhưng vẫn còn những kẻ không cam lòng ở lại canh chừng. Hà Trừng nhìn đồng hồ trên tường, đứng dậy khỏi ghế, nói một câu trời cũng chẳng còn sớm: “Tôi không thể cứ làm phiền chị mãi được.”
“Cô không sợ bọn họ bám theo truy hỏi sao?”
Hà Trừng đã đi đến bên cửa, cô đẩy cửa ra, quay đầu lại mỉm cười: “Không sợ. Từ giờ trở đi, tôi chẳng còn sợ điều gì nữa cả.”
Ô Mã nhìn cô rời khỏi văn phòng của mình, trong lòng không khỏi cảm khái. Chị vốn tưởng rằng Hà Trừng sẽ trở thành một Ô Mã thứ hai. Không ngờ bàn tay của định mệnh xoay chuyển khôn lường, cuối cùng lại đẩy cô vào tình cảnh này.
Bước ra khỏi cánh cửa kia, Hà Trừng vĩnh viễn không thể làm phóng viên được nữa.
Ô Mã nhìn xuống phía dưới, có thể thấy rõ cổng tòa nhà. Vẫn còn bốn năm phóng viên đang canh chừng ở đó, không nỡ rời đi.
Đều là người trong nghề, Ô Mã có thể đoán được bọn họ sẽ đặt ra những câu hỏi gì, cũng biết bọn họ sẽ viết ra những lời lẽ cay nghiệt đến mức nào. Chị chỉ lấy làm lạ: việc Hà Trừng cố ý nhắm vào Công nghiệp giấy Nhạc Chí sớm muộn gì cũng sẽ bị bại lộ. Thế nhưng tại sao chuyện của Trình Quý Khang cũng lại bị phanh phui cùng một lúc như vậy? Theo tin tức chị biết được, Công nghiệp giấy Nhạc Chí ngay cả bộ phận quan hệ công chúng cũng không có, lại chẳng có quan hệ gì trong giới truyền thông, quyết không thể nào nghĩ ra được nước cờ này.
Ô Mã đang mải suy nghĩ thì thấy Hà Trừng trong bộ trang phục màu đen bước ra từ cửa chính của tòa nhà. Những phóng viên vốn đang tán gẫu lúc này đều ùa tới, vây quanh Hà Trừng. Hà Trừng đối mặt với những chiếc micro, ống kính và bút ghi âm đột ngột đưa tới, cô tựa như chim yến lướt qua rèm, chẳng chút rối loạn, vừa bước đi vừa bình thản đáp lời.
Ô Mã thầm nghĩ, tuy rằng bước ra khỏi cánh cửa này, Hà Trừng vĩnh viễn chẳng thể làm phóng viên được nữa, nhưng cô cũng chẳng còn là Hà Trừng của ngày xưa.

