Cao Dĩnh đứng ở bên kia đường, không hề biết Vạn Nhân đang đặt cô lên bàn cân để nhanh chóng đo lường. Càng không biết rằng, trong lòng đối phương, cô là một kẻ “đào mỏ”. Hừ, nếu Vạn Nhân biết gã trai cao ráo đẹp mã đang nắm tay cô chỉ là một vận động viên bơi lội đội tuyển Hồng Kông có xuất thân bình thường, e là anh ta sẽ phải líu lưỡi.
Cô có sự lãng mạn không thực tế của riêng mình, nhưng cũng thực dụng như đại đa số người Hồng Kông. Niềm yêu thích dành cho Trình Quý Trạch bắt đầu từ thời thiếu nữ. Cảm giác đó giống như một con rắn lặng lẽ cuộn mình trong tim, không cắn người, cũng chẳng thấy đau. Thậm chí cô còn mong con rắn đó có thể xè xè thè lưỡi, sớm ngày bị anh phát hiện ra.
Sau này cô mới nhận ra, anh đã sớm phát hiện rồi, chỉ là giả vờ như không biết mà thôi.
Kể từ đó, con rắn trong lòng cũng theo đó mà biến mất. Cô tự giải thoát mình khỏi sự trói buộc, nhanh chóng lao vào đoạn tình cảm mới. Lúc Vạn Nhân nhìn thấy cô ở Loan Tử, cô đang lưu luyến chia tay bạn trai. Một tiếng sau, cô sẽ xuất hiện ở Thâm Quyến, thay mặt Trình Ký đàm phán với địa ốc Trường Phong về việc Trình Ký tiến quân vào trung tâm thương mại.
Địa ốc Trường Phong là doanh nghiệp do chồng Diệp La An Ni sáng lập, có không ít dự án bất động sản thương mại tại nội địa. Cao Dĩnh cũng từng thắc mắc, Trình Quý Trạch có lợi thế “gần quan được ban lộc” như vậy, tại sao chưa từng nghĩ đến việc mở Song Trình Ký trong các trung tâm thương mại này. Ngược lại là Trình Quý Khang, kể từ sau khi Trình Ký Hồng Kông mở rộng tại cảng vào năm ngoái, anh ta liền một lòng muốn đánh vào nội địa, cực kỳ tích cực với chuyện này, giai đoạn đầu đã bỏ ra không ít công sức để kết nối. Sau khi các điều kiện hợp tác đã thương thảo hòm hòm, anh ta mới buông tay giao cho Cao Dĩnh bàn bạc chi tiết. Nếu không phải vì nửa đầu năm xảy ra dịch SARS, tiến độ việc này chắc chắn còn nhanh hơn nhiều.
Cao Dĩnh cũng hiểu rõ, anh ta làm vậy chẳng qua là nể mặt chị gái mình, xem đi, tôi đâu có bỏ rơi em gái chị, vẫn để cô ấy tham gia vào nghiệp vụ cốt lõi đó thôi. Cô cũng tán thành rằng địa ốc Trường Phong đã đưa ra những điều kiện khá tốt cho Trình Ký tại trung tâm thương mại ở Thâm Quyến này: vị trí đắc địa, tiền thuê cũng không cao.
Cao Dĩnh đợi người phụ trách chiêu thương trong nhà hàng của trung tâm thương mại. Nơi này gần ga tàu La Hồ và Đông Môn, là trung tâm mua sắm kết nối La Hồ và Hồng Kông. Theo những gì Cao Dĩnh thấy, người Hồng Kông và khách du lịch còn đông hơn cả dân địa phương. Khi quản lý chiêu thương đến, cô đem quan sát này nói cho đối phương nghe, người nọ phụt cười, nói bằng giọng phổ thông đặc sệt miền Bắc: “Cô còn phân biệt được cả khách du lịch nội địa với dân bản địa sao?” Cao Dĩnh cũng cười theo.
Vì cuộc đàm phán chỉ còn lại những tiểu tiết lẻ tẻ, cộng thêm màn mở đầu vui vẻ như vậy, mọi chuyện đều diễn ra hết sức thuận lợi. Đang lúc họ nhâm nhi cà phê, điện thoại của đối phương vang lên, cô ấy mỉm cười cáo lỗi: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại một chút.” Rồi xoay người rời đi.
Cao Dĩnh đang đưa mắt nhìn quanh quất, bỗng nghe thấy ở góc nhà hàng có tiếng đàn ông quát mắng: “Rốt cuộc cô làm ăn cái kiểu gì vậy?!” Cô quay mặt sang nhìn, thấy trong góc có một nam một nữ đang ngồi đó.
Người đàn ông là một người trung niên với diện mạo mờ nhạt, thuộc kiểu người mà chỉ cần bước xuống phố Trung Hoàn là lập tức bị chìm nghỉm giữa đám đông. Người phụ nữ còn rất trẻ, làn da trắng ngần, dáng vẻ trông khá là quen mặt.
Cô khoác một chiếc áo vest len cashmere bên ngoài chiếc sơ mi màu hồng phấn, bên dưới là chân váy dài màu đen có vân chìm. Cô gật đầu xin lỗi người trước mặt: “Ông Lý, là lỗi của tôi. Tôi đưa tên ông cho bộ phận bán nhà trễ một ngày, thành ra chỉ giành được có một căn…”
“Đã nói là giữ cho tôi ba căn, giờ chỉ còn có một căn! Cô có biết tôi với lão Diệp là quan hệ thế nào không? Cô cậy mình có quan hệ với Diệp Lệnh Xước mà dám khinh suất với tôi như vậy sao?”
Thái độ của người phụ nữ cực kỳ tốt, không ngừng xin lỗi, bấy giờ cơn giận của người đàn ông mới từ từ dịu xuống. Lúc quản lý chiêu thương nghe điện thoại xong bước vào thì hai người này cũng vừa vặn rời đi. Cao Dĩnh thấy người phụ nữ kia ký hóa đơn, xem ra là người của địa ốc Trường Phong.
“Đang nhìn gì vậy?” Sau khi ngồi xuống, quản lý chiêu thương nhìn theo tầm mắt của Cao Dĩnh rồi mỉm cười: “Cô quen Hà Trừng sao?”
Cao Dĩnh lúc này mới sực nhớ ra, người phụ nữ đó chính là Hà Trừng mà.
Hơn hai năm trước, cô ta vì vụ lùm xùm đó mà nổi danh như cồn, mọi người ở Trình Ký Hồng Kông ai nấy đều đồn đoán xem liệu cô ta có vào công ty hay không, kết quả là cả người cô ta cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy. Ông lớn họ Trình xưa nay vốn chẳng buồn quản mấy tin đồn tình ái của Trình Quý Khang, nhưng lần đó, hai cha con đóng cửa trong thư phòng không biết là bàn bạc chuyện gì. Bẵng đi một thời gian, bên ngoài liền rộ lên tin Trình Quý Khang hẹn hò với tiểu thư đài các trong thành phố, còn Hà Trừng thì hoàn toàn bặt vô âm tín.
Cao Dĩnh nói với quản lý chiêu thương: “Tụi tôi cứ ngỡ cô ta biến mất rồi, hóa ra là đầu quân cho bên các chị. Hiện giờ cô ta phụ trách mảng nào vậy?”
“Chuyện gì cũng làm thì phải.” Quản lý chiêu thương mỉm cười, nhưng lời nói lại đầy ẩn ý: “Cô ta vừa trẻ vừa đẹp, tiền đồ rộng mở lắm.” Cô ấy nói tới đó là dừng, Cao Dĩnh dĩ nhiên cũng không hỏi thêm. Có điều người đàn ông lúc nãy có nhắc đến Diệp Lệnh Xước, cô đã ghi nhớ cái tên này.
Diệp Lệnh Xước là em chồng của Diệp La An Ni, hiện đang hỗ trợ anh trai mình tại nội địa, mới chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, đúng chất là một gã độc thân kim cương. Cô thầm nghĩ, cô nàng Hà Trừng này cũng thật lợi hại, chia tay Trình Quý Khang xong vẫn có thể tìm được mối ngon hơn. Có điều nhà họ Diệp so với nhà họ Trình thì còn quyền thế và giàu có hơn nhiều, đúng nghĩa là hào môn thế gia. Cô ta đã không bước chân nổi vào cửa nhà họ Trình, e là muốn vào nhà họ Diệp lại càng khó khăn muôn phần.
Nhưng mà, đó đều là chuyện của người ta. Cao Dĩnh uống cạn ly cà phê, trò chuyện vui vẻ với quản lý chiêu thương về chủ đề mua sắm một lát, rồi lại nhắc đến chuyện cấp trên sắp mở cửa chế độ du lịch tự túc, đợt đầu gồm bốn thành phố vùng Châu thổ sông Châu Giang là Phật Sơn, Đông Quản, Trung Sơn và Giang Môn. Cao Dĩnh nói, không biết việc này sẽ có ảnh hưởng thế nào đến ngành bán lẻ du lịch đây. Đối phương mỉm cười, bảo rằng ngành bán lẻ ẩm thực của các cô chắc chắn sẽ được hưởng lợi lớn. Cao Dĩnh cũng cười, hy vọng là như thế. Hai người trò chuyện thêm một hồi thì Cao Dĩnh lên đường về lại Hồng Kông.
–
Dù Hồng Kông chỉ nằm ngay sát vách, nhưng đêm nay Hà Trừng vẫn ở lại Thâm Quyến để xử lý công vụ. Trưa ngày hôm sau, cô mới làm thủ tục nhập cảnh về cảng để chuẩn bị cho buổi yến tiệc tại hội sở tầng thượng của tòa nhà Ngân hàng Trung Quốc cũ của nhà họ Diệp. Thiết kế của hội sở mang đậm phong cách Thượng Hải xưa, người nhà họ Diệp sau chiến tranh từ Thượng Hải đến Hồng Kông, lấn sân từ ngành bán lẻ sang bất động sản, cho đến tận hôm nay, thế hệ thứ hai và thứ ba vẫn rất chuộng món ăn Thượng Hải, lúc nói chuyện thi thoảng lại chèn vài câu tiếng Thượng Hải, cũng rất thích tổ chức tiệc tùng tại nơi này.
Hà Trừng đến từ sớm để thu xếp mọi việc, từ việc bày hoa gì, pha trà nào cô đều trực tiếp hỏi han kỹ lưỡng. Cô còn gọi điện cho thư ký riêng của từng vị khách để xác nhận lại tình hình tham dự.
“Ông Đổng bị dị ứng phấn hoa, mang chậu này đặt sang bên kia đi.” Cô vừa dứt lời thì phía sau vang lên tiếng vỗ tay. Ngoảnh lại nhìn, cô thấy mấy nhân viên cao lớn vạm vỡ đeo kính râm mặc âu phục đang hộ tống một nam một nữ bước vào. Người đàn ông trông còn trẻ, tóc chải ngược ra sau gọn gàng đĩnh đạc, anh ta vừa mỉm cười vừa vỗ tay: “Xem ra tôi thật sự không có cô là không xong rồi.” Anh ta tiến lên phía trước, một tay đặt lên vai Hà Trừng, định hôn phớt lên má cô.
Hà Trừng né tránh, lùi lại một bước, gọi anh ta là anh Diệp.
Người phụ nữ đi tới, đứng chắn giữa Hà Trừng và người đàn ông. Chị cất lời, giọng rặt âm hưởng Thượng Hải: “Lệnh Xước, chính cái thói phô trương rỗng tuếch này của em mới khiến người ngoài hiểu lầm Hà Trừng đấy.”
Hà Trừng mỉm cười, nói với người phụ nữ tên Diệp Duẫn Sơn này: “Chị Diệp, anh Diệp cũng chỉ là đang đùa với tôi thôi.”
Bữa tiệc tối hôm ấy là nhà họ Diệp mời những người bạn trong giới ngân hàng dùng cơm. Sau bữa ăn, mọi người tự nhiên dời sang ngồi ở ghế sofa, vừa uống rượu vừa hàn huyên. Trong tiệc, các vị khách bàn luận từ chỉ số tương lai Hang Seng cho đến vụ thu mua Ngân hàng First Korea trước đó. Đang trò chuyện giữa chừng thì Ông Diệp Lớn đột ngột tới, anh ta cười nói: “Thật xin lỗi, có chút việc nên tới trễ.”
Đi bên cạnh ông ta là người vợ Diệp La An Ni, bà mỉm cười chào hỏi mọi người, sau khi ngồi xuống thì cười nói với Diệp Duẫn Sơn: “Vừa nãy mọi người đang bàn chuyện gì vậy? Có phải là về CEPA mà Trung ương và chính quyền đặc khu vừa ký kết không?”
(Năm 2003, Chính phủ Trung ương và Chính quyền Đặc khu Hành chính Hồng Kông đã ký kết “Thỏa thuận về việc thiết lập quan hệ kinh tế và thương mại chặt chẽ hơn giữa Nội địa và Hồng Kông”, gọi tắt là CEPA. Trong đó, Khoản 1 Điều 14 Chương 4 có nêu rõ: Nội địa sẽ cho phép cư dân cá nhân trong tỉnh Quảng Đông đi du lịch đến Hồng Kông).
Diệp Lệnh Xước xen vào: “Tụi em đang bàn về trận chiến phong thủy giữa Ngân hàng Trung Quốc và Ngân hàng HSBC. Tòa nhà Ngân hàng Trung Quốc có hình dáng như một con dao phay, còn HSBC muốn phá cục diện phong thủy đó nên đã đặt hai chiếc cần cẩu hình khẩu đại bác trên sân thượng, chĩa thẳng về phía Ngân hàng Trung Quốc.”
Có người tiếp lời: “Còn có Ngân hàng Citibank nữa, trông như một tấm khiên vậy.”
“Chà, có dao, có pháo, lại có khiên. Cứ như đang đánh trận vậy.”
Mọi người cười ồ lên. Diệp La An Ni cũng cười, đầu hơi ngả về sau làm chiếc khăn choàng trên vai trượt xuống đất. Nhân viên phục vụ định tiến lên nhặt thì Diệp La An Ni vẫn giữ nụ cười, khẽ dùng ngón tay chỉ vào Hà Trừng, nói với cô một cách lịch sự nhưng đầy vẻ bề trên: “Phiền cô nhé.”
Những người còn lại vẫn đang cười nói vui vẻ, không ai để ý tới bên này. Diệp Duẫn Sơn đã nhìn thấy, chị siết chặt ly rượu, từ từ dời mắt đi chỗ khác, vờ như không thấy gì.
Hà Trừng cúi người nhặt chiếc khăn choàng lên, tiến tới đưa cho Diệp La An Ni.
Một lúc sau, điện thoại của Hà Trừng rung lên, cô cúi đầu xem, là tin nhắn của Diệp Duẫn Sơn gửi tới: “Nếu mệt thì về nghỉ trước đi.”
Hà Trừng cúi đầu gõ chữ: “Tôi không mệt.”
Nói không mệt, đó là nói dối. Nhưng ở đây ai mà không giả dối? Cô mang theo chiếc mặt nạ giả tạo này bước vào nhà vệ sinh. Dùng nước tạt lên mặt, cô nhìn chính mình trong gương, lớp trang điểm tinh tế, sắc mặt hơi lộ vẻ tiều tụy, nhưng cố gắng vực dậy tinh thần thì trông vẫn còn rất rạng rỡ.
Bóng mình trong gương lung lay, chồng khít lên hình ảnh của cô hơn hai năm về trước. Một gương mặt còn tái nhợt hơn thế. Hơn hai năm trước, cô đã mang gương mặt như vậy đến địa ốc Trường Phong ứng tuyển.
Người ở bộ phận PR đều đã nghe qua cái tên của kẻ làm truyền thông này. Chẳng ai muốn nhận cô, nhưng điều đó cũng không ngăn được việc họ tò mò muốn gặp cô một lần cho biết. Gặp rồi mới thấy cũng chẳng phải đại mỹ nhân tuyệt thế gì, chỉ là thanh tú thoát tục mà thôi. Họ bảo cô về chờ tin. Cửa phòng còn chưa khép hẳn, tiếng xì xầm bàn tán đã vang lên.
Cô bước ra ngoài đợi thang máy, và chính tại đây, cô đã gặp được bước ngoặt của đời mình.
Ngày hôm đó, thang máy dành riêng cho cấp quản lý bị hỏng, Diệp Duẫn Sơn và Diệp Lệnh Xước phải đứng đợi thang máy chung với nhân viên bình thường. Diệp Lệnh Xước tinh mắt, giữa đám đông đang chờ đợi, anh nhận ra ngay gương mặt đã từng xuất hiện trên mặt báo và truyền hình của Hà Trừng. Anh cúi đầu, thấy cô không đeo thẻ nhân viên, bèn chủ động hỏi: “Cô là người của địa ốc Trường Phong sao?”
“Anh Diệp, tôi đến phỏng vấn xin việc.”
Diệp Lệnh Xước mỉm cười: “Cô biết tôi là ai sao?”
Hà Trừng không tiện nói rằng mình đã thấy những tin tức phong lưu của anh trên các tạp chí lá cải, chỉ đáp: “Anh Diệp, trên ngực anh có treo thẻ làm việc mà.”
Diệp Lệnh Xước cười thành tiếng. Đúng lúc đó, có nhân viên chạy vội đến nói với hai chị em nhà họ Diệp rằng thang máy cấp cao đã sửa xong, mời họ dời bước sang đó. Hai người vừa xoay người định đi, Diệp Lệnh Xước đột nhiên nói với Hà Trừng: “Cô có muốn đi chung thang máy với chúng tôi không?”
Hà Trừng còn chưa kịp phản ứng, Diệp Lệnh Xước đã bồi thêm: “Trong khoảng thời gian đi từ đây xuống tầng trệt, hãy cho tôi một lý do để nhận cô, thuyết phục tôi đi.”
Anh mỉm cười, rồi xoay người rảo bước theo chị mình.
Cánh tay nhỏ bé của cơ hội vừa khẽ vẫy trước mặt, Hà Trừng lập tức chộp lấy, bước nhanh vào trong thang máy đó. Ngày hôm sau, cô nhận được thông báo của địa ốc Trường Phong đến đi làm, nhưng vị trí không phải ở bộ phận PR do Diệp Lệnh Xước quản lý, mà là làm trợ lý cá nhân cho Diệp Duẫn Sơn.
Vừa làm một mạch đã được hai năm rưỡi.
Gương mặt trong gương, từ vẻ tái nhợt năm nào giờ đã được thay bằng lớp trang điểm cầu kỳ. Hà Trừng lau khô tay, bước ra ngoài. Đám quan khách bên ngoài đã bắt đầu tán gẫu về việc người quen nào vừa đắc cử nghị viên hội đồng quận, người nào vừa được trao tặng Huân chương Tử kinh. Công việc quá tải khiến cô rã rời, nhưng cô vẫn gồng mình gượng dậy, trụ cho đến khi tan tiệc, là người cuối cùng rời đi.
Ra khỏi cửa mới phát hiện bầu trời đêm đã lất phất mưa phùn. Hà Trừng cúi đầu tìm ô trong túi xách, bỗng một chiếc Mercedes S-Class màu đen trờ tới, Diệp Duẫn Sơn ngồi trên xe gật đầu với cô, ra hiệu cho cô lên xe.
Trong xe ấm áp dễ chịu, thoang thoảng một mùi hương ngọt ngào. Diệp Duẫn Sơn nói với tài xế: “A Tuấn, đưa cô Hà về nhà trước.”
Rồi chị quay sang nói với Hà Trừng: “Tôi phải thay mặt chị dâu ba nói với cô một lời xin lỗi. Tính tình chị ấy là vậy, cô đừng để bụng nhé.”
“Làm sao có chuyện đó được ạ. Tôi biết bà Diệp không có ý gì đâu.”
Diệp Duẫn Sơn mỉm cười không nói gì.
Có quá nhiều người mượn danh nghĩa quan tâm để dò xét đời tư. Nhưng Diệp Duẫn Sơn từ đầu đến cuối chưa bao giờ hỏi đến chuyện giữa cô và Trình Quý Khang, điều này khiến cô vô cùng cảm kích. Hà Trừng hỏi: “Lúc nãy hình như chị dùng bữa không ngon miệng phải không ạ?”
Diệp Duẫn Sơn cười: “Cô đúng là hiểu tôi quá mà. Có chỗ nào hay giới thiệu không?”
“Chỗ hay thì dĩ nhiên là có, chỉ sợ chị không quen thôi.”
“Hồi còn đi học bên Canada, tôi toàn sinh hoạt nấu nướng ở ngoài trời, đến giờ vẫn còn luyến tiếc đây. Còn có nơi nào khiến tôi không quen hơn ngoài trời được sao?”
Hà Trừng đọc một địa chỉ cho tài xế, chiếc xe lập tức lăn bánh về hướng Thâm Thủy Bộ. Dưới lớp bạt dựng bằng tôn xanh, sau khi ngồi xuống, Hà Trừng gọi món ruột ngỗng hấp, hủ tiếu xào bò, thịt thăn chua ngọt với thơm và cua xào tỏi kiểu tránh gió, thêm một chai bia nữa. Lần đầu tiên cô tới nơi này, chính là do Trình Quý Khang đưa đi.
Món ăn nhanh chóng được dọn lên, Hà Trừng báo cáo công việc với Diệp Duẫn Sơn, nói rằng phía ông Lý đã xử lý xong. Diệp Duẫn Sơn gật đầu, bảo vất vả cho cô rồi, cảm ơn cô đã đỡ lời giúp tôi.
“Ông Lý đó khó nhằn lắm phải không?”
“Cũng ổn ạ.”
Diệp Duẫn Sơn rót bia vào chiếc ly nhựa dùng một lần, chậm rãi nhấp một ngụm, cứ như thể đang thưởng thức loại vang đỏ thượng hạng. Chị mặc một chiếc váy dài màu be, mỗi khi dáng người khẽ cử động, đôi hoa tai ngọc trai lại khẽ đung đưa theo, tựa như một khúc nhạc thăng trầm réo rắt. Chị đặt ly xuống, ngón tay khẽ xoay quanh vành ly, khẽ khàng nói: “Thật đáng tiếc, xong buổi tiệc tối nay, tình nghĩa chủ tớ giữa tôi và cô cũng chấm dứt. Tuy Robin đã sớm tìm được người thay thế cho tôi, nhưng tôi không nghĩ mình có thể tìm được ai tốt hơn cô.”
“Chị Diệp quá khen rồi…”
“Cứ gọi tôi là Duẫn Sơn.” Diệp Duẫn Sơn nói, so với những cái tên mang đậm nét nữ tính, chị lại thích cái tên này của mình hơn. Chị hỏi Hà Trừng, liệu còn nhớ những lời mình đã nói trong cuộc phỏng vấn ở thang máy ngày đó không.
“Dĩ nhiên là nhớ ạ. Nếu không có một phút ngắn ngủi đó, tôi căn bản đã chẳng có cơ hội được học hỏi bên cạnh chị Diệp.”
Ngày hôm đó, Hà Trừng đã nói với hai chị em nhà họ Diệp rằng dư luận có sức mạnh của nó, “Vào ngày bài viết của tôi lên trang, giá cổ phiếu của các công ty ngành giấy niêm yết chính trên thị trường chứng khoán Hồng Kông đều sụt giảm mạnh. Ngày hôm sau, cảnh sát Hồng Kông tuyên bố sẽ tăng cường trấn áp nạn đua xe trái phép. Tôi không phải là dư luận, nhưng tôi hiểu dư luận, cũng hiểu thấu lòng người. Tôi tin rằng mình có thể đảm đương tốt công việc tại địa ốc Trường Phong.”
Diệp Duẫn Sơn hỏi: “Tôi đã từng nói với cô, tại sao lúc đó tôi lại nhận cô làm trợ lý cá nhân chưa?”
“Vì tôi đủ tự tin ạ?”
“Đó chỉ là một phần lý do thôi. Lý do chính là vì những người quanh tôi ai nấy đều đặt chữ lợi lên hàng đầu. Tôi đã quá chán ngấy rồi.” Diệp Duẫn Sơn nói: “Cô vì gia đình mà một thân một mình dũng cảm đối đầu với những kẻ có tiền có thế, cái tư thế đó khiến tôi rất tán thưởng.”
Ở bên cạnh Diệp Duẫn Sơn hai năm, Hà Trừng luôn cẩn trọng giữ kẽ, không ngờ đêm trước khi kết thúc mối quan hệ chủ tớ, hai người lại có một cuộc trò chuyện như thế này. Đã lâu lắm rồi cô không thấy cảm động, cô cũng thừa hiểu hạng danh lưu như Diệp Duẫn Sơn nói chuyện thường ba phần thực bảy phần giả, nhưng như thế này đã là quá đủ. Cô mỉm cười, dùng ly nhựa chạm nhẹ vào ly của chị, nói một tiếng cảm ơn rồi ngửa đầu uống cạn.
Diệp Duẫn Sơn hỏi: “Sau này cô định đi học tiếp? Khởi nghiệp? Hay là di dân? Hoặc là nghỉ ngơi một thời gian?” Chị nửa đùa nửa thật bồi thêm: “Đừng có nói với tôi là cô định đi lấy chồng sinh con nhé. Như vậy tôi sẽ thất vọng lắm đó.”
“Tiếp tục đi làm thuê ạ.”
Diệp Duẫn Sơn kinh ngạc. Chị tự thấy mình không phải là một người sếp hà khắc, nền tảng của địa ốc Trường Phong lại đủ lớn, làm trợ lý cá nhân cho chị vốn dĩ đã là giới hạn cao nhất trong sự nghiệp mà một người có xuất thân và học vấn như Hà Trừng có thể chạm tới. Dù hiểu rằng Hà Trừng không phải làm thuê cho chị, mà là làm thuê cho chính bản hồ sơ năng lực của mình, nhưng Diệp Duẫn Sơn vẫn không khỏi tò mò, liệu cô còn có thể tìm được công việc nào tốt hơn nữa sao?

