Trình Nhất Thanh vừa bước chân vào khu vực văn phòng của Song Trình Ký, những tiếng xì xào bàn tán vốn đang râm ran bỗng chốc tan biến khỏi tai cô như thủy triều rút. Cô nhìn sang bên trái, thấy mọi người đang làm việc nghiêm túc; cô liếc sang bên phải, ai nấy đều tập trung nhìn vào màn hình máy tính. Dường như chẳng một ai đang rảnh rỗi buôn chuyện hay soi mói. Thế nhưng, dù không nghe thấy cũng chẳng nhìn tận mắt, cô vẫn có thể hình dung ra bọn họ đang bàn tán chuyện gì.
Suy cho cùng, việc Trình Ký Hồng Kông khởi kiện Trình Ký Quảng Châu đã lan truyền khắp giới trong nghề.
Cô vốn định đi thẳng về văn phòng mình để tải email xuống, nhưng nhận thấy số lượng nhân viên ở khu vực làm việc chung không đúng, có khá nhiều người không ngồi tại vị trí. Cô ngẩng đầu nhìn lên, thấy cửa phòng họp đang đóng chặt. Cô tiện miệng hỏi một chuyên viên lương thưởng phúc lợi đứng gần đó: “Hôm nay có cuộc họp gì sao?”
Đối phương đang tìm kiếm tin tức về Trình Ký trên mạng, nghe thấy giọng cô thì giật bắn người, lập tức tắt trang web: “Dạ, chỉ là một cuộc họp định kỳ thôi.”
“Ai ở bên trong?” Trình Nhất Thanh hỏi vậy nhưng cũng chẳng đợi chuyên viên kia trả lời, chân đã bước tới, trực tiếp đẩy cửa phòng họp ra.
Trước dãy bàn dài trong phòng họp là Trình Quý Trạch cùng những người đứng đầu các bộ phận nghiệp vụ. Trưởng phòng thu mua đang báo cáo, thấy cô bước vào thì khựng lại một chút. Trình Nhất Thanh nói với ông ta: “Anh cứ tiếp tục đi.”
Nói đoạn, cô đi thẳng đến bên cạnh Trình Quý Trạch, ngồi xuống vị trí vốn thuộc về mình.
Trưởng phòng thu mua hắng giọng, tiếp tục báo cáo: “Trong quý vừa qua, chúng ta đã tích cực đáp ứng nhu cầu thị trường, theo dõi sát sao những biến động của thị trường nguyên liệu. Đặc biệt là dịp cuối năm, vốn là mùa cao điểm tiêu thụ bánh ngọt truyền thống, chúng ta đã tăng cường thu mua các loại nguyên liệu chính như gạo nếp, đậu đỏ, nhằm đảm bảo nguồn cung sản xuất ổn định…”
Trình Nhất Thanh mở sổ tay, viết mấy chữ lên giấy rồi đẩy sang cho Trình Quý Trạch. Anh cúi đầu nhìn, thấy trên đó viết:
Thay đổi lịch họp, sao không ai thông báo cho tôi?
Trưởng phòng thu mua vẫn tiếp tục: “Đồng thời, chúng ta cũng theo dõi chặt chẽ thị trường các loại hàng hóa có biến động giá lớn như đường trắng, dầu mỡ, thông qua việc thu mua và dự trữ đúng thời điểm để giảm thiểu rủi ro chi phí một cách hiệu quả…”
Trình Quý Trạch mở nắp bút, viết lên giấy:
Tôi nghĩ dạo này em có nhiều việc phải lo.
Trưởng phòng thu mua: “Xét thấy cạnh tranh thị trường ngày càng gay gắt, chúng ta sẽ tăng cường nghiên cứu và thu mua các loại nguyên liệu mang tính đổi mới và tốt cho sức khỏe, nhằm đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng về sự khác biệt và lành mạnh của sản phẩm…”
Trình Nhất Thanh viết:
Việc gì? Việc bị nhà họ Trình các anh kiện sao?
Trình Quý Trạch liếc mắt nhìn, sau đó đóng quyển sổ lại, không đáp lời cô nữa. Trình Nhất Thanh cũng giữ vẻ mặt không cảm xúc, nhìn trưởng phòng thu mua, nghe ông ta nói về việc tối ưu hóa cấu trúc nhà cung cấp và cắt giảm chi phí.
Sau khi bộ phận Thu mua và Quản lý chuỗi cung ứng báo cáo xong, lần lượt đến các mảng Kênh bán hàng, Tiếp thị, Chăm sóc khách hàng, Tài chính, Nhân sự… Trình Quý Trạch đặt vài câu hỏi ngắn gọn, rồi quay sang hỏi Trình Nhất Thanh: “Em có ý kiến gì không?”
Trình Nhất Thanh mỉm cười: “Những mảng này đâu có nằm trong phạm vi phụ trách của tôi, tôi không có ý kiến.”
Cô nhìn sang trưởng phòng sản xuất và chuyên viên nghiên cứu phát triển kỹ thuật: “Các anh đã báo cáo xong rồi sao?”
Trưởng phòng sản xuất có chút ái ngại. Trình Nhất Thanh vốn phụ trách mảng sản xuất, nhưng hôm nay cô đến muộn nên đã bỏ lỡ phần này. Ông ta đành nói: “Dạ đúng vậy. Theo sắp xếp của quy trình họp định kỳ, tôi là người báo cáo đầu tiên.”
Điều đó có nghĩa là, người phụ trách nghiệp vụ thuộc lĩnh vực cô quản lý đã báo cáo xong mà không hề đợi cô có mặt.
Trình Nhất Thanh gật đầu, nhìn chăm chằm vào cây bút trước mặt, im lặng một lúc lâu mới chậm rãi ngẩng đầu lên: “Hôm nay ai là người chịu trách nhiệm thông báo họp?”
Sắc mặt Dương Đình tái đi trong tích tắc. “Tôi đã thông báo trên hệ thống OA rồi.”
“Hệ thống OA của tôi có vấn đề không đăng nhập được, tuần trước tôi đã báo với cô rồi. Hôm nay tôi vẫn không vào được. Chừng nào vấn đề này mới giải quyết xong?” Trình Nhất Thanh nói, “Tôi cũng đã dặn cô rồi, nếu có việc gấp thì nhắn tin hoặc gọi điện trực tiếp cho tôi.”
Thường ngày Dương Đình sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng lạ là lần này cô ấy không đáp lời mà lại liếc nhìn Trình Quý Trạch một cái. Trình Nhất Thanh từ cái liếc mắt đó đã nhận ra điều gì. Cô chuyển ánh mắt sang Trình Quý Trạch. Anh rũ mi mắt xuống.
Lông mi anh rất dài, khi rũ xuống, góc nghiêng trông cực kỳ điển trai. Lúc mới bắt đầu làm việc cùng anh, thỉnh thoảng cô cũng bị vẻ ngoài đó làm cho ngẩn ngơ, nhưng giờ đây cô đã chẳng còn rung động vì điều đó nữa.
Cô nhìn chằm chằm Trình Quý Trạch, đợi anh ngước mắt lên, bình thản nói: “Lát nữa hai chúng ta nói chuyện riêng.”
Trình Nhất Thanh vẫn còn non nớt, vẫn còn nét bộc trực, chưa thể đạt tới trình độ vui buồn không lộ ra mặt. Nhưng hiện tại cô đã có thể kiềm chế tính khí đôi chút, không còn nổi giận giữa đám đông. Sau khi tan họp, Dương Đình đi phía sau mọi người, là người rời đi cuối cùng. Cô ấy đóng cửa lại khi bước ra ngoài, trong phòng họp chỉ còn lại chiếc bàn dài, mấy chiếc ghế tựa trống không, một Trình Quý Trạch đang nhìn Trình Nhất Thanh, và một Trình Nhất Thanh đang đợi Trình Quý Trạch lên tiếng.
Trình Quý Trạch hỏi: “Phía Trình Ký hiện giờ tình hình thế nào rồi?”
“Đối phương yêu cầu chúng ta không được sản xuất và kinh doanh các sản phẩm mang nhãn hiệu Trình Ký. Nếu thua kiện, phải bồi thường tổn thất kinh tế cho Trình Ký Hồng Kông, tất cả sản phẩm Trình Ký phải bị thu hồi và gỡ khỏi kệ. Việc tiếp cận thị trường bị hạn chế, hoạt động kinh doanh sau này cũng phải điều chỉnh…” Trình Nhất Thanh trả lời trôi chảy như đang học thuộc lòng, cũng chẳng biết đây là lần thứ mấy cô đáp lại câu hỏi này. Dĩ nhiên, mỗi phiên bản trả lời đều khác nhau: với người thân thiết, cô không muốn họ lo lắng nên sẽ đưa ra đáp án nhẹ nhàng; với người ngoài, cô trả lời theo kiểu công sự, có lẽ còn than vãn một hai câu.
Đối với Trình Quý Trạch, chỉ còn lại chuyện công, y như mối quan hệ giữa họ suốt ba năm qua. Cuối cùng, cô lại mỉm cười, thêm vào một câu đầy ẩn ý: “Mấy chuyện này chắc anh đều biết rõ mà. Dù sao bên đó cũng là nhà của anh.”
“Tôi với ba và anh trai tôi không cùng một đường.”
“Nhưng tôi cũng không cùng đường với anh, đúng không? Nếu không, sao anh lại để Dương Đình khóa tài khoản OA của tôi, rồi lại không cho tôi tham gia họp định kỳ, không cho can thiệp vào các quyết định kinh doanh hàng ngày của Song Trình Ký?” Chuyện vừa rồi, sau khi bình tĩnh lại, cô đã sớm nghĩ thông suốt. “Trình Quý Trạch, con thuyền của anh rất lớn, nhưng trên đó vĩnh viễn chỉ có bản thân anh thôi.”
Trình Quý Trạch nhìn cô đầy hững hờ: “Trình Ký Hồng Kông là cổ đông lớn của chúng ta, họ có thể tác động đến việc bổ nhiệm ban quản lý. Tôi làm vậy cũng là để bảo vệ em.”
“Đừng dùng chuyện đó để đe dọa tôi! Theo điều lệ công ty và thỏa thuận cổ đông, họ không thể tùy tiện thay thế tôi!” Trình Nhất Thanh phẫn nộ, “Hồi đó tôi không hiểu chuyện, đã để các anh lợi dụng kẽ hở trong hợp đồng để chiếm hời, giúp Trình Ký Hồng Kông có cơ hội tiến vào thị trường nội địa. Giờ các anh lại quay sang kiện tôi vi phạm bản quyền?” Đôi gò má cô ửng đỏ vì kích động, một bàn tay siết chặt thành nắm đấm.
Đôi khi đêm muộn, những ngón tay của Trình Quý Trạch lại chẳng yên phận, anh sẽ tưởng tượng ra những thần thái khác nhau của cô. Lạ là, ngay cả trong trí tưởng tượng, cô cũng chưa bao giờ ngoan ngoãn dịu dàng hay ra vẻ quyến rũ, mà luôn giống như lúc này đây, mang dáng vẻ tay không tấc sắt muốn đối đầu với cả thế giới.
Hiện tại, Trình Quý Trạch cũng nằm trong cái thế giới mà cô muốn đối đầu đó, đứng về phía những kẻ đối kháng với cô.
Anh bình thản nói: “Tôi thấy với tình trạng hiện tại, em không thích hợp tham gia vào các quyết định kinh doanh của Song Trình Ký. Tôi biết Trình Ký đối với em rất quan trọng, em nên dành thời gian và tâm sức để đối phó với chuyện này thì hơn.”
Trình Nhất Thanh mỉm cười đầy thấu hiểu. Cô quá đỗi tường tận con người của Trình Quý Trạch. Cô chẳng buồn nói thêm với anh lời nào, thà rằng để dành tâm sức cho những việc quan trọng nhất.
Cô xoay người bước ra ngoài, đẩy mạnh cửa phòng họp phát ra tiếng động lớn. Những người vốn đang xì xào bàn tán bên ngoài lập tức thay đổi sắc mặt, trưng ra vẻ nghiêm túc thảo luận công việc, làm như chẳng hề nhận thấy Trình Nhất Thanh với gương mặt không chút cảm xúc vừa lướt ngang qua. Khi đi ngang qua Dương Đình, Trình Nhất Thanh cất giọng đủ để tất cả mọi người đều nghe thấy: “Trả lại quyền hạn hệ thống OA cho tôi. Sau này Song Trình Ký có bất kỳ chuyện gì, vẫn phải tiếp tục thông báo cho tôi.”
Dương Đình thấp thỏm lo âu, không rõ hai vị sếp vừa bàn bạc điều gì bên trong. Cô ấy ngước mắt lên, hết nhìn Trình Nhất Thanh lại nhìn Trình Quý Trạch như muốn cầu cứu. Trình Quý Trạch đứng bên cửa phòng họp, gương mặt không chút biểu cảm, khẽ gật đầu về hướng cô ấy, xem như ngầm thừa nhận lời nói của Trình Nhất Thanh.
Trình Nhất Thanh chẳng thèm liếc nhìn Trình Quý Trạch lấy một cái, đi thẳng về văn phòng của mình. Cô thả mình xuống chiếc ghế tựa, vừa khởi động máy tính vừa thầm nghĩ, sao có thể, sao bản thân mình lại từng yêu say đắm một người đàn ông như thế này chứ.
Màn hình máy tính vốn đang tối đen bỗng bừng sáng, dần hiện ra giao diện khởi động của Windows 2000. Cô thẫn thờ nghĩ về những chuyện đã qua, mãi cho đến khi màn hình nền màu xanh lam thuần khiết hiện ra, cô mới đăng nhập vào hòm thư, bắt đầu tìm kiếm email.
Trong hộp thư đến chỉ nằm im lìm vỏn vẹn ba bức thư, tất cả đều đề ngày gửi là hôm nay. Cô không dám tin vào mắt mình, liên tục nhấn làm mới nhưng kết quả vẫn y như vậy. Thoát ra rồi đăng nhập lại, tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi. Cô thử tự gửi cho mình một bức thư, con số hiển thị trong hộp thư đến lập tức nhảy từ (3) sang (4).
Trình Nhất Thanh đứng phắt dậy, sầm sập bước ra ngoài, đi thẳng về phía Dương Đình. Dương Đình vừa rồi mới bị khí thế của cô làm cho kinh hãi nên lập tức đứng bật dậy, buột miệng gọi: “Sếp Trình Nhỏ.” Trình Nhất Thanh đặt một tay lên sấp tài liệu trên bàn cô ấy, hơi nghiêng người về phía trước: “Email trước đây của tôi biến mất cả rồi. Cô tìm người đến kiểm tra giúp tôi.”
Mảng IT của Song Trình Ký được giao cho một đội ngũ bên ngoài đảm nhận. Thông thường khi máy tính gặp trục trặc, những đồng nghiệp có chuyên môn về công nghệ sẽ chịu trách nhiệm xử lý. Nếu gặp vấn đề lớn, Dương Đình mới gọi cho đội ngũ thuê ngoài. Trình Nhất Thanh cứ ngỡ sau khi nghe xong, Dương Đình sẽ lập tức gọi điện, nào ngờ đối phương lại run rẩy thưa: “Chuyện là thế này ạ, lần nâng cấp mạng nội bộ công ty vừa rồi đã khiến hòm thư của một số nhân viên bị mất dữ liệu… Trong đó có cả của Sếp Trình Nhỏ…”
Trong thoáng chốc, đầu óc Trình Nhất Thanh như trống rỗng. Cô cố gắng trấn tĩnh lại, hỏi: “Không thể khôi phục sao?”
“Dạ đã tìm người thử qua rồi ạ…” Dương Đình nói mà đôi môi cũng run rẩy, “Nhưng rất nhiều tài liệu quan trọng trước đây, bên phía tôi vẫn còn lưu giữ.”
Trình Nhất Thanh không đáp lời.
Dương Đình có chút căng thẳng: “Sếp Trình Nhỏ đang cần tài liệu nào sao ạ? Để tôi xem chỗ tôi có không?”
Trình Nhất Thanh vẫn giữ im lặng như cũ. Dương Đình cũng chẳng dám ho he thêm tiếng nào, cứ thế đứng đó trong sự ngượng ngập.
Trình Nhất Thanh sực tỉnh, thấy Dương Đình căng thẳng đến mức mồ hôi lấm tấm trên trán, biết mình đã làm cô ấy sợ hãi. Cô mỉm cười một cách máy móc: “Không sao.” Xoay người đi, nụ cười trên khóe môi chợt tắt ngóm, cô nghĩ ngợi một hồi rồi quay lại hỏi: “Còn email của ai bị mất nữa không?”
Dương Đình đáp: “Dạ, chỉ có hai vị sếp Trình Nhỏ thôi ạ.”
“Tôi và Trình Quý Trạch?”
“Dạ đúng.”
Trình Nhất Thanh im lặng. Lúc nãy chỉ là suy đoán, nhưng giờ đây cô hoàn toàn khẳng định chuyện này không thể không liên quan đến Trình Quý Trạch. Nguyên nhân chính là nằm ở vụ kiện tụng giữa cô và Trình Ký Hồng Kông.
Cô quay về văn phòng trước, kéo ngăn kéo lục tìm danh thiếp của mấy tiệm sửa máy tính ở trung tâm điện máy, gọi điện hẹn giờ đến sửa tận nơi. Gác máy xong, cô sải bước ra ngoài, chẳng thèm gõ cửa mà đẩy thẳng cửa phòng làm việc của Trình Quý Trạch. Anh đang nghe điện thoại, ngẩng đầu nhìn cô một cái, thấy sắc mặt cô lạnh lẽo như băng thì liền đóng cửa lại rồi chốt khóa ngay sau lưng.
Trình Quý Trạch nói khẽ vào ống nghe: “Dạ… vâng… đúng vậy, cứ theo phương án này mà làm là được.” Anh ngước mắt nhìn, Trình Nhất Thanh đang đứng cạnh bàn, không hề có ý định ngồi xuống.
Anh đổi tay cầm ống nghe, khẽ mỉm cười: “Vâng, anh Vương quá khen rồi… Được, tuần sau chúng ta gặp lại, chào anh.”
Tiếng Phổ thông của anh nói đã khá chuẩn, còn biết uốn lưỡi và dùng từ “anh” rất điệu nghệ.
Gác máy xong, Trình Quý Trạch tỏ vẻ thản nhiên như đã chuẩn bị sẵn, nhẹ nhàng chỉ vào chiếc ghế trước bàn: “Ngồi đi.”
Trình Nhất Thanh không thèm để tâm, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi hỏi anh, chuyện email của tôi bị mất là do anh giở trò phải không?”
“Chuyện gì cơ?”
“Ở đây chỉ có tôi và anh, đừng có giả nhân giả nghĩa nữa.” Cô tiến lại gần thêm một chút, giọng nói và tư thế đều dịu xuống nhưng đầy áp lực: “Chỉ có email của tôi và anh bị mất, lại còn đúng vào thời điểm này nữa.”
“Máy tính gặp sự cố là chuyện thường tình, chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
“Ngoài ý muốn?” Trình Nhất Thanh tiến đến trước mặt anh, hai tay chống lên hai bên tay vịn ghế, cúi người xuống ép sát anh vào ghế, mặt đối mặt: “Trong thâm tâm anh, tôi vẫn luôn là cái đứa xuất thân từ tiệm bánh bình dân, dễ dàng bị xua đuổi và qua mặt, đúng không?”
Trình Nhất Thanh nhìn người đàn ông trước mắt, người mà cách đây không lâu vào đêm giao thừa đã từng có quan hệ thân xác với cô, chỉ cảm thấy lòng lạnh giá: “Anh trai anh chưa từng tiếp xúc với chúng tôi, trên thương trường nói chuyện làm ăn, tuy tôi không đồng tình nhưng có thể hiểu được. Nhưng anh đã từng uống canh mẹ tôi nấu, từng cùng ba tôi xem tivi, tôi cứ ngỡ giữa chúng ta ít nhất cũng là bạn bè, vậy mà anh…”
Trình Quý Trạch đột nhiên đưa tay ra, từ từ chạm vào giữa cổ tay và cánh tay cô, rồi bất ngờ kéo mạnh cô vào lòng ôm chặt. Bên ngoài cánh cửa, nhân viên vẫn đang tất bật gọi điện, gõ phím, xem tài liệu. Bên trong phòng, Trình Nhất Thanh quyết liệt đẩy anh ra. Nhưng anh sức dài vai rộng, ghì chặt lấy cô không buông.
“Trong lòng tôi, em đương nhiên quan trọng hơn ba và anh trai tôi. Có điều, ngoài mặt tôi vẫn phải nghe lời họ. Đặc biệt là thời gian qua, Trình Quý Khang đã cho người điều tra tôi, phát hiện ra mối quan hệ giữa tôi và em. Anh ta nghi ngờ Trình Ký Quảng Châu là do tôi và em cấu kết để tẩu tán tài sản, nhằm làm suy yếu quyền kiểm soát của Tập đoàn Trình Ký Hồng Kông đối với nghiệp vụ của Song Trình Ký…”
“Chuyện nhà các anh thì liên quan gì đến tôi? Tại sao lại bắt xưởng nhỏ nhà tôi làm vật tế thần?” Trình Nhất Thanh nghiến răng, ánh mắt hung dữ như giấu sẵn một con dao, muốn đâm từng nhát vào người đối diện.
Cô dốc sức muốn thoát khỏi cái ôm của Trình Quý Trạch, nhưng anh nhấn chặt lấy cô. Anh sở hữu vóc dáng và sức mạnh của đàn ông, dù cô có khỏe mạnh hay linh hoạt đến đâu cũng không thể thắng nổi một người thanh niên trẻ tuổi cũng có thói quen rèn luyện thân thể như anh.
Anh chế ngự cô một cách dễ dàng, giống như cái cách Trình Ký Hồng Kông nhẹ nhàng đạp Trình Ký Quảng Châu dưới chân.
Trình Quý Trạch ôm chặt lấy cô, miệng không ngừng “suỵt”, nhưng cơ thể cô trong lòng anh vẫn cứng đờ. Cô chưa bao giờ là kiểu phụ nữ yếu đuối, mềm mỏng. Anh nói: “Tin tôi đi, tôi đang tìm cách mà. A Thanh, tôi sẽ không phản bội em.”
Như con thú bị nhốt không thoát khỏi bẫy, sức cùng lực kiệt, Trình Nhất Thanh cuối cùng cũng im lặng trong vòng tay anh.
Anh chậm rãi xoay người cô lại, đưa tay vén những lọn tóc hơi rối của cô. Cô lấm tấm mồ hôi, thở hổn hển, đôi mắt đầy vẻ bất mãn từ từ ngước lên, nhìn thẳng vào anh.
Anh vê một lọn tóc nhỏ của cô, hạ thấp giọng: “Tôi sẽ từ từ tìm cách giải quyết.”
“Thật sao?” Giọng cô cũng thấp và nhẹ, tựa như chiếc lông vũ lướt qua cổ anh. Cô đưa tay ra, chậm rãi chạm vào gò má anh, lại hỏi: “Tôi có thể tin anh không?”
Anh buông bàn tay đang ôm cô ra, nắm lấy bàn tay này của cô. “Dĩ nhiên rồi.”
Cô xoay cổ tay, nâng bàn tay của anh lên, áp vào một bên má mình.
Anh nhìn cô.
Cô kéo bàn tay ấy đặt lên môi mình, nhẹ nhàng hôn lên đó.
Yết hầu của anh khẽ rung động.
“Trình Quý Trạch, anh từng nói, tôi và anh là cùng một hạng người.” Cô ngước mắt, đôi đồng tử sáng quắc khẽ nheo lại, rồi đột ngột há miệng cắn mạnh vào mu bàn tay anh.
Anh không kịp đề phòng nên đau điếng, vội vàng rút tay ra khỏi miệng cô, khẽ r*n r*. Anh nhìn Trình Nhất Thanh, gương mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi.
Trình Nhất Thanh dửng dưng nhìn anh.
“Phải, chúng ta đúng là cùng một hạng người.” Cô nói, “Anh xem, hai người chúng ta, chẳng ai đáng để tin tưởng cả.”
Cô chậm rãi đứng dậy, đẩy cửa văn phòng bước ra ngoài.

