Trình Quý Trạch về nhà muộn, vừa bước ra khỏi thang máy đã thấy ngay Trình Nhất Thanh đang tựa lưng vào bức tường cạnh cửa nhà anh, rõ ràng là đang đợi mình. Trong lòng anh thoáng chút bất ngờ, ánh mắt chạm lấy mắt cô nhưng dưới chân không hề dừng bước, anh đi lướt qua người cô, lấy chìa khóa ra mở cửa: “Tìm tôi có việc? Vào trong rồi nói.”
“Không cần đâu. Tôi nói vài câu rồi đi ngay.”
Anh đẩy cửa ra, căn phòng đầy đồ nội thất đang ẩn mình trong bóng đêm, tựa như một đội quân trầm mặc chờ đợi ánh sáng tìm đến. Anh nhìn về phía Trình Nhất Thanh: “Em định hỏi về chuyện buổi họp báo phải không? Nếu ba đầu sáu tay cũng nói không hết chuyện, chẳng lẽ em muốn tranh cãi với tôi ngay tại cửa sao? Hay là chúng ta định đứng đây để công khai cho thiên hạ biết chuyện nội bộ của công ty?”
Trình Nhất Thanh vốn cũng là người miệng lưỡi sắc sảo, nhưng vẫn tự biết mình nói chẳng lại người này, đành hậm hực đi theo anh vào trong. Vưới mới bước chân vào, anh đột nhiên áp sát lại gần cô, một bàn tay đưa về phía bên má cô. Cô theo bản năng nghiêng đầu né tránh.
“Tạch” một tiếng, đèn sáng lên.
Mọi tâm tư đều chẳng thể giấu giếm vào đâu được nữa.
“Tôi chỉ định bật đèn thôi.” Anh cười mà như không cười, “Trong lòng em, tôi rốt cuộc là hạng người gì? Kẻ thừa nước đục thả câu để chiếm hời của em? Hay là kẻ âm thầm trợ giúp Trình Ký Hồng Kông chèn ép em trong quá trình kiện tụng? Cấu kết với nữ phóng viên kia để chị ta vạch trần Quảng Châu Hồng Kông dùng nguyên liệu quá hạn ngay tại chỗ? Hay là liên thủ với nhà cung cấp để họ tráo hàng đạt chuẩn thành hàng hết đát?”
“Anh Trình, anh đối với từng chiêu từng thức này đều rõ ràng quá nhỉ. Xem ra những chuyện như vậy anh làm chẳng ít đâu.”
Trình Quý Trạch bật cười: “Bằng chứng đâu? Sao không thể là nhà cung cấp kia thấy tiệm của em nhỏ, thấy em là phụ nữ nên mới cố tình bớt bát, làm ăn gian dối? Không thể là nữ phóng viên đó có nguồn tin đặc biệt, lại đang nôn nóng tìm tin sốt dẻo để viết bài hay sao?”
Trình Nhất Thanh cười khẩy một tiếng: “Anh Trình làm những việc này nhiều rồi, thành thục đến vậy, sao có thể để người khác nắm được bằng chứng cơ chứ.”
“Em muốn bằng chứng gì?” Anh tiến lên một bước, đứng sát gần cô hơn, “Hay là muốn giống như lần trước, em lại ngủ với tôi một đêm nữa, rồi nhân lúc tôi đi tắm thì lẻn vào phòng lục lọi đồ đạc để tìm bằng chứng?”
Trình Nhất Thanh hận thấu xương, nhưng dù sao đi nữa cũng không thể để mất khí thế: “Được thôi. Hay là chi bằng bỏ qua luôn bước đầu đi, anh cứ trực tiếp đi tắm, còn tôi đi tìm bằng chứng? Tôi tin là Anh Trình đã làm nhiều việc khuất tất như vậy thì bằng chứng chắc phải chất cao như núi, tôi sẽ sớm tìm ra thôi!”
Trình Quý Trạch chẳng nói chẳng rằng, đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đi về phía phòng ngủ. Cô nhất thời đứng không vững, suýt chút nữa đã trượt ngã trên sàn nhà bóng loáng. Anh liền cúi người, trực tiếp bế bổng cô lên theo kiểu ngang hông. Cô đã từng nếm trải sức mạnh từ những khối cơ bắp săn chắc ẩn dưới vẻ ngoài văn nhã này, biết rõ trong cơ thể anh ẩn chứa cả một gã thương nhân và một con dã thú, nhưng nỗi sợ ngã xuống sàn theo bản năng đã khiến cô phải đưa tay quàng lấy cổ anh để giữ thăng bằng: “Anh định làm cái gì…”
“Làm chuyện mà em muốn làm đấy thôi.” Anh bước vào phòng, dùng chân móc lấy cánh cửa rồi đá mạnh một cái, đóng sầm lại. Cô một tay mò mẫm trên tường, muốn nhảy xuống đất, nhưng anh vừa xoay người đã ném cô lên giường.
Trình Quý Trạch đứng đó nhìn cô: “Chẳng phải em muốn bằng chứng sao? Bây giờ tôi tìm cho em.” Máy tính của anh vẫn chưa tắt, chương trình bảo vệ màn hình với những đường kẻ biến ảo cứ liên tục nhấp nhô trên nền màn hình đen tuyền. Anh nhấp chuột mở ổ cứng, cho em xem từng thư mục một. Các thư mục của anh đều được đặt tên bằng tiếng Anh, đại loại chia thành Company Documents (Tài liệu công ty), Personal Workspace (Khu vực làm việc cá nhân), Backups & Archives (Sao lưu và Lưu trữ).
“Đây là tài liệu công ty!” Anh mở các mục Strategies & Planning (Chiến lược & Quy hoạch), Financial Reports (Báo cáo tài chính), Human Resources (Nhân sự), Project management (Quản lý dự án), Marketing, Legal (Pháp lý)… từ quy hoạch chiến lược, báo cáo tài chính, quản lý dự án cho đến các văn bản pháp luật. “Khu vực làm việc cá nhân!”
Ở đây chẳng qua là lịch trình và các cuộc họp, ghi chép công việc vân vân. Ngay cả những tập tin được sao lưu lưu trữ theo năm và theo dự án, anh cũng mở ra cho Trình Nhất Thanh xem.
Anh buông chuột, nhìn cô chằm chằm: “Sếp Trình, còn muốn tìm hiểu thêm gì nữa không?”
Trình Nhất Thanh không bao giờ là người thích lấn lướt kẻ khác, nhưng ngoại trừ Trình Quý Trạch. Người này quá đỗi xảo quyệt, khổ nhục kế diễn hết vở này đến vở khác, chiêu trò lấy lòng thương hại thì đếm không xuể. Cô chỉ tay vào màn hình máy tính: “Ở đây chẳng phải vẫn còn một mục Confidential (Bảo mật) sao? Có bí mật gì trong đó?”
“Tiếng Anh của em khá lắm, phát âm rất chuẩn.”
“Xách dép cũng chẳng theo kịp anh. Nhưng mấy năm qua tôi đều đi học ở trường đêm, còn mời cả gia sư dạy kèm tiếng Anh riêng nữa đấy.”
Trong phòng không bật máy lạnh, cả hai người từ lúc bước vào đã đều bực dọc bồn chồn, lúc này lời lẽ thốt ra cũng chẳng ai nhường ai. Trình Nhất Thanh ngồi bên mép giường, ngước đầu lên, đôi mắt sáng rực nhìn anh chằm chằm. Cái nóng bức và ẩm ướt đọng lại trong phòng, sự ám muội huyền bí như đang bò dọc theo bờ tường, leo lên vai lên lưng cô, hóa thành những giọt mồ hôi trong vắt, rồi lại từ cổ cô trượt xuống, biến mất nơi giao thoa giữa cổ áo tròn và xương quai xanh.
Không khí nóng ấm, mái tóc đẫm mồ hôi của cô cũng nóng ấm. Cơ thể cô tỏa ra hơi nóng hôi hổi, khiến thế giới lạnh lẽo cô độc của anh cũng trở nên ẩm ướt và ấm áp theo. Anh nhìn chăm chú vào làn môi đỏ mọng quá mức của cô, hồi tưởng lại những lúc mình nhấm nháp trái anh đào. Những trái anh đào đỏ mọng, ngọt ngào và mọng nước.
Trình Nhất Thanh thấy anh bỗng nhiên im lặng, chợt cảm nhận được bầu không khí có chút vi diệu. Cô vội vàng lên tiếng: “Sao vậy? Không dám cho tôi xem à?”
Trình Quý Trạch không đáp, xoay người, đối diện với màn hình máy tính, nhấp chuột.
Trình Nhất Thanh từ phía sau quan sát anh, nhìn vóc dáng cao ráo của anh, vì thời tiết oi nồng ẩm ướt mà tấm lưng của người vốn luôn chỉnh tề lịch lãm như anh cũng đã ướt một mảng nhỏ. Xuyên qua lớp vải ướt át, cô có thể lờ mờ nhìn thấy làn da của anh. Những ngón tay cô đã từng “kiểm duyệt” qua nơi này, nơi kia…
Cô chợt nhìn quanh quất: “Nóng quá, đồ điều khiển máy lạnh đâu rồi?”
Trình Quý Trạch mở thư mục ra, ánh sáng từ màn hình lung linh lấp lánh phản chiếu lên mặt anh. “Em định ở lại chỗ tôi lâu lắm sao?”
“Chí ít cũng phải xem xong những tài liệu này chứ?” Cô chạm tay thấy món đồ điều khiển ở bên gối của anh, liền nhấn nút mở. Máy móc khởi động, phát ra tiếng rì rì trầm đục. d*c v*ng á nhiệt đới nảy sinh trong bóng tối ẩm thấp đã bị phai nhạt đi dưới những phát minh của xã hội công nghiệp.
Anh cho cô xem màn hình máy tính. Trong những tài liệu bảo mật kia cũng chẳng qua là những dữ liệu tài chính chưa công khai, các nghiệp vụ cốt lõi, vân vân. Cô hỏi: “Không có thư mục ẩn sao?”
“Tôi sống một mình. Máy tính dùng ở nhà mà còn ẩn thư mục, là vì dự tính trước em sẽ đến kiểm tra đột xuất à?”
Trình Nhất Thanh không nói nữa, chỉ lần lượt mở từng thư mục. Cuối cùng chỉ còn sót lại một thư mục, tên gọi chỉ duy nhất một chữ cái, C. Cô hỏi: “Bí mật trong những bí mật sao? Có được xem không?”
Trình Quý Trạch bỗng nhiên im bặt.
Cô lại có chút do dự: “Không lẽ là… loại video đó chứ?” Miệng thì hỏi vậy, nhưng một bàn tay đã nhấp chuột vào.
Không có video, chỉ toàn là ảnh.
Máy tính của đàn ông có thể dơ bẩn đến mức nào, cô đại khái cũng đoán được, nên có chút chần chừ mà dừng tay lại. “Nếu là mấy tấm hình ghê tởm đó thì tôi không xem đâu!”
Anh tiếp lời: “Không ghê tởm.”
“Có liên quan đến Song Trình Ký không?”
“… Coi như là vậy.”
“Tôi xem được chứ?” Cô lại hỏi.
Anh không lên tiếng.
Cô xem đó như sự ngầm đồng ý, mang theo vẻ hiếu kỳ mà mở ra.
Mấy tấm hình đầu tiên là ảnh của hai người họ được đăng trên tạp chí, tiếp theo là một số ảnh khai trương các chi nhánh của Song Trình Ký, còn có cả ảnh họ đi tham gia hoạt động tập thể. Cô lần lượt xem qua, không hiểu vì sao những tấm hình này lại đáng để đưa vào mục bảo mật. Trong phòng chỉ có tiếng rì rì trầm thấp của máy lạnh đang vận hành, cô mở tiếp những tấm hình phía sau.
Toàn bộ đều là ảnh đi hoạt động tập thể. Có tấm có những người khác, có tấm không. Có tấm là cảnh những người khác đang cầm micro hát nhạc Châu Kiệt Luân ở phía xa, còn cô thì ngồi trong góc đang há miệng ăn trái cây. Cũng có cảnh trên thảm cỏ núi Bạch Vân, cô nằm dang tay chân trên tấm đệm, Dương Đình chỉ lộ ra mỗi bàn tay, đang vẽ hình con rùa lên mặt cô. Lại có cảnh cô ngồi trên xe mô tô, ôm mũ bảo hiểm, đang há miệng ngáp dài trong lúc đợi người trước cửa tiệm Song Trình Ký, không biết đã bị ai chụp lén.
Biết bao hình bóng của cô, bị vây hãm trong dòng thời gian, lưu lại trên những tấm hình. Cô gái của một thời không khác, đang ngồi trước màn hình máy tính, chợt nhận ra tất cả những bức ảnh này, dù đông người hay ít người, thì trên đó luôn luôn có sự hiện diện của mình.
Bàn tay cô đặt trên con chuột, thật lâu không cử động. Phía sau lưng, bóng hình người đàn ông đổ xuống mu bàn tay cô, tựa như một làn sương mờ ám mị.
Hồi lâu sau, anh mới hỏi: “Em còn muốn kiểm tra các tập tin ẩn không?”
Cô đáp: “Không cần đâu.” Nói đoạn, cô cúi đầu đứng dậy định rời đi. Như con đại mãng sập cửa, đùi cô va mạnh vào góc bàn.
Anh nói: “Sao lúc nào em cũng hấp tấp, chẳng chịu cẩn thận thế này.” Ngừng một lát, anh thấp giọng: “Tôi cũng có ăn thịt em đâu.”
“Cũng chẳng phải chưa từng ‘ăn’…” Giọng cô nhỏ dần. Dù có chậm chạp đến mấy, cô cũng đã kịp định thần lại, nhận ra câu nói kia mang theo vài phần tán tỉnh. Cô lập tức thu liễm tâm trí, nhớ lại mục đích mình đến đây, liền tỏ ra nghiêm nghị: “Trong máy tính không có gì, cũng chẳng thể chứng minh chuyện ở buổi họp báo không liên quan đến anh.”
“Tôi đúng là không cách nào tự chứng minh cho mình.” Trình Quý Trạch bình thản nói, “Nếu tôi bảo với em rằng, tôi xuất hiện ở đó là vì nghe được từ nguồn tin khác rằng nữ phóng viên kia đang nắm giữ bằng chứng nguyên liệu quá hạn, tôi đến để khuyên ngăn chị ta nhưng lại bị một người đầy nhiệt huyết báo chí như chị ta từ chối, chắc là em sẽ không tin đâu nhỉ?”
“Người như anh, bảo tôi phải tin làm sao đây?”
Trình Quý Trạch cúi đầu, đăm đắm nhìn gương mặt cô. Anh lại liên tưởng đến lúc mình nếm vị anh đào, thế nhưng cây anh đào này đã mọc ra những chiếc gai nhọn, không để anh lại gần. Anh rũ hàng mi xuống: “Phải, một người như tôi, đến cả chính mình còn chẳng dám tin. Làm sao em có thể tin tưởng tôi cho được.”
Cô vốn đã quen với việc dùng miệng lưỡi sắc sảo để phản bác một trận, nhưng anh lại đột ngột thừa nhận một cách dứt khoát như vậy, khiến cô bỗng chốc mất đi nhuệ khí, chẳng biết phải nói gì thêm.
Trong phòng thốt nhiên tối sầm, dưới lầu và bên ngoài cửa sổ đồng loạt vang lên những tiếng xôn xao. Máy lạnh đột ngột ngừng hoạt động. Những tiếng rì rì lúc nãy trong phòng biến mất, tựa như một bộ phim bị tước đi phần âm nhạc và hiệu ứng, mọi thứ đều trở nên chân thực lạ thường.
Cô hỏi: “Mất điện rồi sao?”
Anh đáp: “Chưa từng bị thế này. Chắc sẽ sớm có điện lại thôi.”
Cô nói: “Trước đây cũng từng bị rồi.”
Anh hỏi: “Vậy sao?”
Cô tiếp lời: “Hồi trước khi Song Trình Ký khai trương, ở trong văn phòng. Lần đó chỉ có tôi và anh.”
Anh tĩnh lặng đáp: “Hóa ra em cũng còn nhớ.”
Rõ ràng là đến để hỏi tội, vì sao bầu không khí cuối cùng luôn rơi vào sự ám muội thế này? Trình Nhất Thanh cảm thấy mình đang âm thầm vã mồ hôi, tựa như một người tuyết bị lưu đày đến vùng Lĩnh Nam, đang dần dần tan chảy. Cô là kẻ thô kệch, không xem nhạc kịch, chẳng đọc thi ca, không có tế bào nghệ thuật, cũng chẳng có thiên phú lả lơi hay tâm trí để làm chuyện đó. Nhưng một người như vậy, cũng sợ rằng chính mình sẽ động lòng.
Chi bằng cứ tháo chạy cho xong.
Cô vội vã thốt câu “Tôi về đây” rồi thoắt cái xoay người. Anh cũng chẳng kéo cô lại, chỉ nói: “Thời tiết này mà đi thang bộ thì mồ hôi nhễ nhại, hay là đợi có điện lại…”
Lời vừa dứt, đèn lại sáng trưng. Những người dưới lầu reo hò vui sướng.
Giọng điệu của cô cứng nhắc, hệt như nét mặt đang sượng trân: “Có điện rồi, chào anh.”
Anh không nói gì, lẳng lặng đi sau lưng cô, nhìn cô hoảng hốt như thể đang chạy nạn mà rời đi.
Sau khi cô đi khỏi, anh ngồi lại trước máy tính, cho hiển thị các tập tin ẩn, hiện ra vài đoạn video. Nhấp mở một đoạn, trong ống kính là cảnh Trình Nhất Thanh đang leo lên cây để hái vải. Dương Đình cùng những người khác hét lớn, cẩn thận nhé. Lại có một đoạn video khác, tại thế giới động vật hoang dã Trường Long ở Phiên Ngung, Trình Nhất Thanh đang tì tay lên lan can, chăm chú nhìn những chú voi. Lại nhấp mở một đoạn nữa, Trình Nhất Thanh đã ngà ngà say, tay cầm micro, đứng lắc lư hát vang bài “Hải Khoát Thiên Không”, lạc tông trầm trọng, nghe thật sự chẳng lọt tai chút nào.
Trình Quý Trạch là một người trưởng thành, tỉnh táo, lý trí và đủ sự tự luật. Khi thực lực chưa đủ, anh biết ẩn mình chờ thời. Với những người hay những việc không thể có được, anh chọn cách trực tiếp từ bỏ. Anh cho rằng mình có thể từ từ từ bỏ cô, ảo tưởng rằng sẽ có một ngày, cá có thể rời khỏi nước, bóng có thể tách khỏi hình.
Ngón tay đặt trên con chuột, định nhấn vào nút xóa, nhưng cuối cùng anh vẫn chọn thoát ra. Hồi tưởng lại những giây phút ấm áp bên Trình Nhất Thanh, anh chợt nhớ đến câu nói của phóng viên người Anh Richard Hughes, người đã sống lâu năm tại Hồng Kông vào những năm sáu mươi: “Một địa danh mượn tạm, một thời gian mượn tạm.”

