Năm ngoái dịch SARS bùng phát, phần lớn mọi người đều bị chôn chân ở nhà xem vô tuyến, bộ phim truyền hình “Kim Phấn Thế Gia” nổi đình nổi đám, lăng xê thành công ba ngôi sao: Trần Khôn, Đổng Khiết, Lưu Diệc Phi. Cũng chính vì nguyên do đó, mua sắm trực tuyến bắt đầu nhen nhóm trong công chúng rồi dần dà trở nên thịnh hành. Trình Nhất Thanh ở nhà dùng thử phương thức mua sắm điện tử, cảm thấy vẫn còn nhiều điểm bất tiện, nhưng cô lờ mờ nhận ra rằng, mua bán trực tuyến qua mạng chắc chắn sẽ là xu thế của tương lai. Đến lúc đó, bánh ngọt Song Trình Ký biết đâu có thể thông qua mạng internet để bán đến khắp mọi miền đất nước một cách nhanh chóng hơn.
Trình Quý Trạch đẩy cửa bước vào, thấy cô đang thẫn thờ nhìn màn hình máy tính trong phòng sách, anh liền tiến lại đặt một nụ hôn lên má cô rồi hỏi cô đang nghĩ ngợi gì. Cô chỉ cho anh xem một bài đăng trên mạng internet của một người tên là Mã Vân, Mã Vân viết rằng: “Ngày hôm nay muốn kiếm được số tiền lớn từ trên mạng thì rất khó, nhưng kiếm tiền qua mạng nhất định sẽ là xu thế của ngày mai…”
Trình Quý Trạch mỉm cười bảo: “Ông ta nói chẳng sai đâu.”
Hai người hẹn nhau buổi chiều sẽ đến nhà máy xem xét tình hình. Lại một mùa bánh trung thu nữa lại đến, năm nay nhờ sản lượng tăng cao, họ muốn nhân cơ hội này đẩy mạnh quảng bá để tiêu thụ bánh trung thu ra khắp cả nước. Trước đây họ từng đấu thầu quảng cáo trên Đài vệ tinh Hồ Nam, hiệu quả mang lại khá tốt. Mùa hạ năm nay, cô thấy có một chương trình tuyển chọn tài năng vừa mới tổ chức mang tên “Siêu Cấp Nữ Thanh”, cảm thấy tương đối thú vị liền bàn bạc với Trình Quý Trạch rằng năm nay cứ đầu tư vào mảng khác trước, sang năm có thể rót vốn vào chương trình này. Trình Quý Trạch bảo: “Anh không có xem vô tuyến, em cứ quyết định là được.”
Trong lúc hai người trò chuyện, chiếc xe đã rẽ vào khu vực nhà xưởng.
Sau khi nâng cao năng suất, nhà máy nhận được không ít đơn đặt hàng, lợi nhuận thu về rất lớn. Lúc họ bước vào văn phòng nhà máy, xưởng trưởng Mao đang bàn bạc với kỹ sư Lỗ xem có nên mở thêm một phân xưởng nữa để chuyên tiếp nhận các thương vụ hay không. Kỹ sư Lỗ bảo: “Tốt thì tốt thật, nhưng một chốc một lát đào đâu ra nhiều tiền dữ vậy.”
Đúng lúc Trình Nhất Thanh cùng anh vừa đặt chân vào cửa, Trình Quý Trạch mỉm cười nói: “Đây chẳng phải là đem tiền tới cho các chú rồi sao?”
Xưởng trưởng Mao vội vàng bê hai chiếc ghế lại mời hai người ngồi.
Trong đó có một chiếc ghế hơi bẩn, kỹ sư Lỗ tính tình thô kệch, vội chộp lấy một tờ báo cũ để lau. Xưởng trưởng Mao liền lên tiếng ngăn cản: “Tờ báo này cũng bẩn phát khiếp, đầy vết mực in thế kia, sao mà dùng lau ghế được.” Nói đoạn, ông liền giật lấy tờ báo, thuận tay ném lên bàn.
Mấy người bọn họ bắt đầu trò chuyện về tiến độ sản xuất bánh trung thu cùng các mặt hàng khác, rồi tỉ lệ phế phẩm này nọ. Trình Nhất Thanh đặc biệt lưu tâm đến vấn đề ô nhiễm thực phẩm, cô kiến nghị nên sớm áp dụng hệ thống quản lý chất lượng ISO nhằm đảm bảo từng quy trình sản xuất đều đạt tiêu chuẩn kiểm soát thực phẩm quốc tế. Trình Quý Trạch bổ sung: “Vận chuyển thực phẩm cũng là một khía cạnh đáng lưu tâm, phải có kho lưu trữ bảo quản ở nhiệt độ ổn định, nhiệt độ thường, kho lạnh cùng chuỗi cung ứng vận tải đông lạnh khép kín, suốt chặng đường đều sử dụng xe chuyên dụng để điều phối giao hàng thì mới bảo đảm thực phẩm luôn tươi ngon, an toàn.”
Kỹ sư Lỗ ngạc nhiên: “Sếp Trình cũng có nghiên cứu sâu về mảng này vậy sao?”
Trình Nhất Thanh và Trình Quý Trạch nhìn nhau mỉm cười, đồng thanh đáp: “Bài học xương máu thôi.”
Thuở trước, lần diễn ra buổi họp báo bị phanh phui chuyện nguyên liệu hết hạn, sau khi điều tra kỹ mới phát giác là do quá trình vận chuyển xử lý không thỏa đáng khiến nguyên vật liệu bị hư mục. Trình Nhất Thanh bận đó vừa phải đăng báo xin lỗi vừa phát phiếu giảm giá, nhưng rốt cuộc vẫn làm mất đi không ít khách hàng thân thiết.
Xưởng trưởng Mao đứng dậy đi rót nước, chiếc ly nước đặt đè lên tờ báo khi nãy, tạo thành một vết hằn quầng nước. Trình Nhất Thanh vô tình liếc mắt nhìn thấy trên tiêu đề tờ báo có chữ “Trình Ký”, cô liền cầm lên xem thì nhận ra đây là trang tin tức Hồng Kông – Ma Cao – Đài Loan, trên đó giật gân đăng tải tình hình bệnh tật của Ông Trình Lớn, tiêu đề còn viết một cách vô cùng tr*n tr**: “Chủ quản bánh ngọt Trình Ký đột ngột nhập viện, phá gia chi tử liệu có thể cố gắng xoay chuyển tình thế?”
Trình Ký Hồng Kông suốt mấy tháng qua bủa vây trong các tin tức tiêu cực, nhưng đa phần chỉ xoay quanh chuyện kinh doanh của cửa tiệm, vấn đề vệ sinh, hay tranh chấp lao động, dẫu để lại ấn tượng không tốt về hệ thống quản lý khiến giá cổ phiếu sụt giảm, nhưng vẫn giữ chân được lượng lớn khách hàng trung thành. Giờ đây, đến cả bệnh tình của Ông Trình Lớn cũng bị phanh phui, người dù có chậm hiểu đến mấy cũng dư sức nhận ra: đây mới thực sự là vở kịch chính.
Chẳng ai ngờ tới tin tức này lại được các tờ báo vùng nội địa đăng tải lại, đủ hiểu sức ảnh hưởng sâu rộng đến mức nào. Trình Nhất Thanh bấy giờ mới vỡ lẽ lý do vì sao Hà Trừng lại bận rộn đến mức không có thời gian tìm mình. Cô dùng ngón tay siết chặt góc tờ báo, tâm tư trĩu nặng, Trình Quý Trạch nhận thấy nét bất thường ở cô liền phóng tầm mắt nhìn vào tờ báo, trong lòng liền đoán định được vài phần.
Sau khi đi khảo sát xong dây chuyền sản xuất và nếm thử bánh trung thu, xưởng trưởng Mao nhiệt tình mời hai người đến quán ăn sinh thái gần đó để dùng món gà xào, nạm bò xào, nhưng Trình Quý Trạch biết rõ Trình Nhất Thanh đang bận lòng chuyện khác nên đã khéo léo từ chối thay cô. Hai người vừa mới bước lên xe, Trình Nhất Thanh liền hỏi: “Ca phẫu thuật của ba anh chẳng phải đã diễn ra một thời gian rồi sao, cớ gì đến tận bây giờ mới bị phanh phui?”
“Em cũng nhận ra điểm bất thường rồi sao.”
“Quá rõ ràng rồi còn gì.” Trình Nhất Thanh đem những chuyện Hà Trừng kể cho mình trút ra sạch sành sanh, “Em không phải muốn tỏ ra mình là kẻ thức thời chu đáo, càng không có ý định xía vào chuyện của Trình Ký. Có điều hai thương hiệu vốn dĩ cùng chung một gốc rễ, ít nhiều cũng có mối quan hệ môi hở răng lạnh. Rất nhiều người tiêu dùng không phân biệt nổi mối liên hệ giữa Trình Ký và Song Trình Ký, ngộ nhỡ một bên xảy ra quá nhiều bê bối, danh tiếng bên còn lại chắc chắn cũng bị vạ lây.”
“Anh cũng có cùng suy nghĩ với em.” Trình Quý Trạch nói, “Cuối tuần trước anh về Hồng Kông có hẹn anh cả, nhưng anh ấy không muốn gặp anh. Thế nên anh đành hẹn Giám đốc Thái để dò hỏi tình hình của Trình Ký Hồng Kông, nghe xong mới biết bên trong có khuất tất.”
“Khuất tất sao?”
“Em từng xem phim ‘Vô Gian Đạo’ chưa? Ý anh muốn nói là, có nội gián.”
Trong vòng mười phút tiếp theo, Trình Nhất Thanh vô cùng kinh hãi khi nghe Trình Quý Trạch kể lại rằng, sau khi giới truyền thông liên tục đưa tin suốt cả tháng trời về những rắc rối lớn nhỏ của Trình Ký, trên thị trường bắt đầu lan truyền tin đồn Tập đoàn Trình Ký đang lâm vào tình trạng tài chính kiệt quệ. Những vấn đề của Trình Ký mà báo chí nhắc đến trước đó, dẫu có ba phần thêu dệt thì cũng có tới bảy phần là sự thật. Chính vì thế, ngay khi tin đồn này tung ra, thị trường liền phản ứng dữ dội, giá cổ phiếu bắt đầu sụt dốc không phanh.
Trình Nhất Thanh hỏi: “Chuyện nội bộ của Trình Ký sao giới truyền thông lại tường tận đến thế? Kẻ nội gián đó là ai?”
“Cái đó không phải trọng điểm, trọng điểm là, đã bắt đầu có kẻ gom mua một lượng lớn cổ phiếu của Trình Ký.”
Trình Nhất Thanh tuy không am tường sâu sắc về các chiêu trò thao túng tư bản, nhưng nghe tới đây cô cũng thừa hiểu có kẻ đang cố tình bày mưu tính kế phía sau. “Trình Ký không tìm cách phản công sao?”
“Anh cả dĩ nhiên không phải hạng người ngồi yên chịu trận. Người ngoài cứ rêu rao Trình Quý Khang là kẻ vô tích sự, nhưng thực ra anh ấy tuyệt đối không phải phường vô năng, anh ấy đã sớm đánh hơi thấy điềm bất thường nên liên tục tìm cách ổn định giá cổ phiếu bằng các đợt truyền thông tích cực và tung ra tin tức có lợi cho công ty. Thế nhưng điều kỳ quái là đối phương hình như lần nào cũng đi trước một bước, kịp thời đưa ra đòn phản công bẻ gãy. Và lần này, bọn chúng phanh phui bệnh tình của ba, dẫu ba đã gượng dậy tham gia một buổi họp báo nhưng không tiếp nhận bất kỳ câu hỏi nào, giới phóng viên cũng dư sức nhìn ra thể trạng của ông không tốt. Tin đồn trái lại càng lan truyền chóng mặt, họ bảo việc Trình Ký tiến quân vào thị trường nội địa là một nước cờ đầy mạo hiểm, nếu do một tay ba chèo lái thì dĩ nhiên không thành vấn đề, đằng này anh cả lại không đủ năng lực để kế thừa đại nghiệp, việc hấp tấp tiến vào nội địa chẳng khác nào ném một đứa trẻ không biết bơi xuống biển sâu, chỉ càng làm Trình Ký kiệt quệ mà chết.”
“Nói bậy! Chuyện Trình Ký tiến quân vào thị trường nội địa xưa nay đều do một tay Trình Quý Khang thúc đẩy mà!”
“Người ngoài làm sao tường nhận mấy chuyện đó chứ? Tin đồn thêu dệt nghe như thật khiến giới cổ đông hoang mang tột độ. Hiện tại ba cùng anh cả đang ra sức thu mua số lượng lớn để đẩy giá thị trường lên, nhưng tình thế vô cùng chật vật.”
“Đối thủ là ai?”
“Vẫn đang điều tra.”
“Bọn chúng muốn thừa cơ ép giá để thâu tóm Trình Ký Hồng Kông vào tay sao?” Trình Nhất Thanh không hiểu rõ, “Nhưng nếu làm vậy, Trình Ký Hồng Kông rơi vào tay chúng cũng đã nguyên khí tổn hao nặng nề, dở sống dở chết rồi còn đâu.”
“Bọn chúng tự khắc có biện pháp của riêng mình, chẳng hạn như đến lúc đó sẽ tung ra tin tức có lợi cực kỳ to lớn để kéo giá cổ phiếu vọt lên trở lại. Em đừng quên Trình Ký vốn là cổ đông của Song Trình Ký, hiện tại Song Trình Ký đang trên đà phát triển vô cùng mạnh mẽ ở nội địa. Nuốt chửng được Trình Ký thì coi như đã nắm trong tay một phần của Song Trình Ký, sau này khoản tiền cổ tức nhận được mỗi năm chỉ có tăng chứ không có giảm.”
Thị trường tư bản quả thực hiểm độc và đầy quỷ quyệt, Trình Nhất Thanh thầm nghĩ ngộ nhỡ ngày trước anh em Trình gia cũng dùng thủ đoạn này để đối phó với mình, cô chưa chắc đã có đủ bản lĩnh để phản kháng. Hiện tại cùng ngồi chung một con thuyền với Trình Quý Trạch, chẳng rõ là phúc hay là họa nữa. Trình Quý Trạch thấy cô im lặng liền hỏi cô đang nghĩ ngợi điều gì, cô không đáp lời anh mà cầm lấy chiếc điện thoại trên tay, bấm số gọi cho người bạn thân.
Hà Trừng bắt máy ngay khi hồi chuông thứ ba vừa vang lên. Giọng nói của cô nghe qua có vẻ vô cùng mệt mỏi.
Trình Nhất Thanh lên tiếng: “Chuyện của Trình Ký mình nghe nói rồi, có việc gì mình có thể phụ giúp được cho cậu không?”
Hà Trừng cười khổ: “Cảm ơn cậu, nhưng e là cậu không giúp được gì rồi. Mình đã tìm đến nhà họ Diệp để cậy nhờ sự trợ giúp, nhưng họ cũng không sẵn lòng ra tay tương trợ.”
Còn về những nỗi cay đắng tủi nhục bên trong, Hà Trừng thảy đều nuốt ngược vào trong lòng để tự mình gặm nhấm, chẳng cần phải than vãn kể khổ với cô bạn thân làm gì. Đi cầu cạnh người khác lo liệu công việc, dĩ nhiên phải chấp nhận hạ mình chịu nhục, nhất là khi chuyện đó lại đụng chạm đến vấn đề lợi ích. Diệp Duẫn Sơn đối đãi với Hà Trừng lời lẽ vẫn tính là khách khí, khuyên cô nên nghĩ cho bản thân nhiều hơn, đừng có dại gì mà đi làm công cho đàn ông. Hà Trừng đáp lại rằng cô chỉ đang cố gắng gồng gánh bảo vệ cho dự án đầu tay tự mình đứng ra đảm nhận mà thôi, Diệp Duẫn Sơn nghe vậy chỉ khẽ mỉm cười chứ không nói năng gì thêm. Còn về phần Diệp Lệnh Xước, gã này vốn giỏi trò giả điên giả dại, buông lời cợt nhả trêu chọc Hà Trừng, bảo cô hay là sang đầu quân làm việc cho anh ta: “Số tiền kiếm được dư sức cho cô bao nuôi Trình Quý Khang luôn rồi đó.”
Anh ta lại bồi thêm: “Nghe nói cô có đứa em gái sắp sửa tốt nghiệp, hay là bảo cô bé sang đây làm việc cho tôi luôn đi, thấy sao?”
Hà Trừng cảm thấy lòng tự trọng bị chà đạp nặng nề, nhưng ngay trước mặt anh ta, cô cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng nở nụ cười gượng gạo. Cô thúc giục Trình Quý Khang đi tìm Diệp La An Ni, anh bảo Diệp La An Ni ở nhà họ Diệp chẳng qua chỉ là một cái bình hoa trang trí hữu danh vô thực, dẫu vậy bà vẫn nể tình cho anh vay một khoản tiền, có điều bấy nhiêu chỉ như muối bỏ bể mà thôi.
Thế nhưng mọi chuyện không phải là hoàn toàn không có thu hoạch. Diệp Duẫn Sơn đã tiết lộ cho Hà Trừng biết, kẻ đứng sau giật dây toàn bộ màn kịch này chính là Tập đoàn Quốc tế Lạc Thực.
Ở đầu dây bên này, Trình Nhất Thanh cũng bất lực chẳng thể làm gì hơn, chỉ biết dặn dò Hà Trừng hễ có việc gì cần cứ việc lên tiếng gọi mình. Hà Trừng không kìm được mà hỏi: “Trình Ký biệt đãi mình bằng mức lương bổng và bổng lộc hậu hĩnh, mình và Trình Quý Khang lại có hôn ước với nhau, mình ra sức cống hiến cho anh ấy là chuyện dĩ nhiên. Cậu việc gì phải lo lắng bận tâm đến vậy?”
Trình Nhất Thanh đáp: “Trình Ký và Song Trình Ký chẳng phải cũng là mối quan hệ một bên vinh hiển một bên được nhờ, một bên tổn hại một bên chịu vạ lây hay sao?”
Đầu dây bên kia của Hà Trừng im lặng trong thoáng chốc, định nói lại thôi, sau cùng cũng chỉ buông một lời: “Cảm ơn cậu.”
Chiếc xe tiến vào khu vực nội thành Quảng Châu. Đường sá ở khu phố cổ quận Lệ Loan vô cùng chật hẹp, Trình Quý Trạch cẩn trọng cầm lái, tìm một vị trí thích hợp rồi tấp xe vào lề đường, hỏi cô tình hình ra sao. Trình Nhất Thanh liền đem đầu đuôi câu chuyện thành thật kể lại cho anh nghe. Trình Quý Trạch nhận định: “Anh hiểu sự im lặng sau cùng của Hà Trừng mang ý nghĩa gì rồi.”
“Ý gì cơ?”
“Trình Ký hiện tại đang vô cùng thiếu hụt nguồn vốn. Nếu chúng ta chủ động đề xuất mua lại cổ phần Song Trình Ký từ tay họ, đây chính là thời cơ ngàn năm có một.”
Trình Nhất Thanh im lặng không đáp. Một lát sau, cô mới hỏi: “Làm vậy có tính là thừa nước đục thả câu, giáng thêm đòn đau cho người ta không?”
“Anh thì lại coi đó là đôi bên cùng có lợi, đôi bên đều lấy thứ mình cần. Hà Trừng chắc hẳn cũng đã nghĩ tới điểm này rồi. Thế nhưng anh cả quyết không đời nào chịu chấp nhận đâu. Thứ nhất là anh ấy quá coi trọng thể diện, luôn mang cái tâm lý không muốn bị thua kém anh, thứ hai là anh ấy cũng kiêng dè thái độ của thị trường. Ngộ nhỡ thị trường diễn dịch hành vi mua lại cổ phần này theo hướng bất lợi cho Trình Ký, giá cổ phiếu sẽ còn tiếp tục sụt giảm nghiêm trọng hơn nữa.”
“Trình Ký và Song Trình Ký hiện tại đi hai con đường hoàn toàn khác nhau, anh ấy còn kiêng dè gì anh nữa chứ?”
“Sinh trưởng trong một gia đình như thế, khó lòng mà không mang cái tính khí đa nghi cho được. Anh ấy lúc nào cũng ngờ vực anh đứng sau giật dây giở trò đồi bại, bởi vì một trong những nội dung mà truyền thông Hồng Kông dùng để hạ bệ Trình Ký chính là bới móc chuyện năm xưa họ đầu tư sai lầm, dốc toàn bộ tài nguyên nghiêng về phía đối thủ cạnh tranh của Song Trình Ký hòng kìm hãm đà phát triển của Song Trình Ký. Anh cả con người này không hề ngốc, chỉ là tính tình quá mực cố chấp, không thể chấp nhận nổi thất bại, càng không chịu cam tâm chấp nhận việc bản thân lại thảm hại hơn anh. Mấy năm qua kinh tế Hồng Kông có bước phục hồi, anh ấy nôn nóng muốn đổi đời mở rộng quy mô, thành thử chuỗi cung ứng vốn liếng vô cùng căng thẳng. Trang tài chính kinh tế khi bình luận còn chừa cho anh ấy chút thể diện, chứ trang giải trí thì thẳng tay ví von anh ấy cùng Hà Trừng chẳng khác nào Trụ Vương và Đắc Kỷ.”
Trình Nhất Thanh nghe xong không khỏi căm phẫn tột cùng, không phải bất bình thay cho Trình Quý Khang mà là xót xa cho Hà Trừng. Sự thất bại của người đàn ông thì can hệ gì tới người phụ nữ bên cạnh chứ? Hà Trừng ở Địa ốc Trường Phong đã chứng minh rõ ràng thực lực kiệt xuất của cô rồi. Dưới góc nhìn của cô, đám đồng nghiệp cũ của Hà Trừng chẳng qua là đang đỏ mắt ghen tị với cuộc sống mới của cô, muốn tìm mọi cách kéo cô tụt xuống vũng bùn ngang hàng với bọn họ mà thôi. Cô gặng hỏi Trình Quý Trạch: “Còn về phía ba anh thì sao?”
“Sức khỏe của ba không tốt, sau ca phẫu thuật đã gần như buông lỏng không còn màng tới sự vụ nữa rồi. Giờ đây ông cảm thấy mẹ ruột không đáng tin, người vợ trẻ tuổi cũng chẳng thể cậy trông, đối với Trình Quý Khang và anh lại càng dâng cao lòng phòng bị, có điều thân già lực kiệt, chẳng còn sức lực đâu mà tranh đấu nữa thôi. Giờ có nói gì với ông cũng vô dụng.”
Khắp phố phường rộn ràng treo đầy những lá cờ ngũ sắc Olympic, vì bốn năm nữa sẽ là Thế vận hội Bắc Kinh nên người dân bận này lại càng sục sôi nhiệt huyết hơn bao giờ hết. Chủ các cửa tiệm nhỏ ven đường dán mắt vào màn hình vô tuyến, bên trong không ngớt phát ra các bản phân tích trước trận đấu, phỏng vấn vận động viên, điểm lại các kỳ Thế vận hội trước, âm thanh hỗn tạp đan xen tạo nên bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Trình Nhất Thanh nghe thấy những thanh âm ấy lại càng cảm thấy lòng dạ rối bời, phiền muộn khôn nguôi. Không khí trong xe mở máy lạnh mát rượi, thế nhưng vầng trán cô vẫn rịn ra những giọt mồ hôi lấm tấm. Trình Quý Trạch thấy dáng vẻ ấy của cô liền mở cửa bước xuống xe, đi đến tiệm tạp hóa gần đó mua nước cho cô. Ngay khi chủ tiệm vừa quay lưng đi lấy nước, bà chủ vốn chẳng ưa gì thể thao liền thuận tay chuyển kênh vô tuyến, màn hình đang phát bản tin dự báo một cơn bão nhiệt đới đang hình thành trên biển, dự kiến sẽ đổ bộ vào khu vực Trạm Giang, Quảng Đông. Trình Quý Trạch cầm một chai nước tinh khiết Wahaha, ngón tay đặt ngay trên hình ảnh chân dung Vương Lực Hoành in trên thân chai, anh quay trở lại trong xe rồi đưa cho Trình Nhất Thanh.
Trình Nhất Thanh nhấp một ngụm nước, chợt cất tiếng hỏi: “Khi nãy anh bảo có thể tung ra những tin tức có lợi vô cùng to lớn để đẩy giá cổ phiếu vọt lên phải không?”
“Đúng vậy.”
“Nếu như chúng ta công khai tuyên bố tin mừng của Song Trình Ký ra bên ngoài, liệu việc đó có giúp ích được gì cho Trình Ký không anh?” Trình Nhất Thanh siết chặt lấy cánh tay Trình Quý Trạch, khiến anh không khỏi đau điếng, “Dây chuyền sản xuất tự động hóa chẳng lẽ không phải là một tin tức tốt lành hay sao? Nếu như bấy nhiêu vẫn chưa đủ tốt, vậy thì tụi mình đứng ra hợp tác với Trình Ký làm một cái gì đó xem sao.”
“A Thanh, em nghe anh nói này.” Trình Quý Trạch khẽ gỡ bàn tay cô ra, “Hiện tại không phải là anh không muốn giang tay giúp đỡ, mà là anh cả đang mang nặng nút thắt trong lòng. Anh chung quy vẫn là người của Trình gia, nhất định sẽ tìm cách lo liệu ổn thỏa. Anh sẽ liên lạc với Hà Trừng để thương lượng với cô ấy, tìm cách khuyên nhủ anh cả chấp thuận phương án này của tụi mình. Trước khi anh ấy bằng lòng tiếp nhận phương án của chúng ta, nếu muốn giúp đỡ Trình Ký thì chỉ duy nhất có một cách mà thôi. Đó là hai đứa mình phải toàn tâm toàn ý làm cho thật tốt Song Trình Ký. Năm nay dây chuyền sản xuất tự động hóa chính thức đi vào hoạt động, tụi mình đã đổ vào biết bao nhiêu tài nguyên tiếp thị quảng bá, mùa bánh trung thu sắp tới lại là một trận chiến sống còn mà các nhà thảy đều tranh giành đấu đá nhau, tụi mình tuyệt đối không được phép phân tâm.”
Trình Quý Trạch nói vô cùng thấu tình đạt lý. Trình Nhất Thanh lặng lẽ cúi đầu, đăm đắm nhìn đôi bàn tay của chính mình. Cô biết bản thân chẳng thể nào định đoạt hay xoay chuyển được vận mệnh của người khác, chỉ có thể nương tựa vào đôi bàn tay này để hoàn thành thật tốt những việc trong phận sự của mình mà thôi.

