Sau khi nữ phẫn nam trang làm tới chức Phiêu kỵ tướng quân, chiến sự cũng đã kết thúc.
Để xung hỉ cho tổ mẫu, ta trở về phủ, gả cho vị Tiểu công gia vốn định thân từ nhỏ nhưng chưa từng gặp mặt.
Phu quân không ưa ta, đêm động phòng hoa chúc liền thẳng thắn 'xuất cung' với ta, rồi ký vào bản khế ước cùng thư hòa ly: 'Ta là kẻ đoạn tụ, hơn nữa trong lòng đã có người thương'.
'Cuộc hôn ước này chỉ là giao dịch, đợi tổ mẫu khỏe lại thì hai ta hòa ly. Ngươi hãy sớm chuẩn bị, đến lúc đó chớ có dây dưa không dứt ở Tạ Quốc công phủ'.
"Nhưng nếu nàng làm mấy trò gh ê t ởm, quấn lấy ta không buông, thì đừng trách ta tàn nhẫn."
Ta tức đến bật cười: "Yên tâm, đợi lão phu nhân khỏe lại ta sẽ đi ngay, tuyệt đối không quấn lấy ngươi, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c hó."
Hắn có lẽ đã bị kích động quá mức, cũng hùa theo thốt ra những lời cay độc: "Được, nói là làm, kẻ nào quấn lấy kẻ đó là c hó!"
Đến khi hắn phát hiện ra thân phận của ta
Ta cứ ngỡ Tạ Hướng Hành sẽ ngất trên cành quất.
Kết quả hắn còn kiên cường hơn ta tưởng.
Hắn không những chẳng ngất đi, mà còn chẳng hiểu sao lại hướng về phía ta mà "gâu..."
Bình luận truyện