5
Tôi nhanh chóng gặp được Đàm Vy ngoài đời.
Một tháng sau, vào một chiều thứ sáu tan làm khá sớm, tôi đến công ty của Tần Húc tìm anh.
Sau khi được cô lễ tân dẫn vào, tôi lại thấy chỗ ngồi của anh trống không.
“Ơ? Kỹ sư Tần đâu rồi ạ?”
Cô lễ tân hơi ngạc nhiên.
“Vừa nãy em còn thấy anh ấy với chị Vy Vy đi mua cà phê về mà.”
Tôi lập tức quay đầu nhìn cô ấy:
“Đàm Vy ư?”
Có lẽ ánh mắt của tôi quá đáng sợ, cô ấy ngẩn người hai giây rồi mới giải thích:
“Buổi tối bọn em thường phải tăng ca, chị Vy Vy với anh Tần cùng làm một dự án nên tiện thể đi cùng nhau thôi…”
Đúng lúc cô ấy đang nói, ở khúc ngoặt cuối hành lang phía sau bỗng xuất hiện hai bóng người.
Một người là Tần Húc, người còn lại là một phụ nữ mặc váy hai dây màu đen, dung mạo rực rỡ xinh đẹp, gần như giống hệt bức ảnh trên bài Weibo được ghim đầu trang.
Chính là Đàm Vy.
Có lẽ vì đã làm việc cả ngày, tóc Tần Húc hơi rối, hai cúc áo trước ngực cũng đã được cởi ra.
Hai người đi cạnh nhau, khoảng cách gần đến mức trông như một đôi tình nhân thân mật, nhưng nụ cười nhẹ nhõm và vui vẻ trên mặt Tần Húc. Trong khoảnh khắc nhìn thấy tôi đã lập tức biến mất.
“Kỹ sư Tần, bạn gái anh đến tìm anh này.”
Cô lễ tân nói xong liền xoay người rời đi.
Tần Húc đứng nguyên tại chỗ, cách tôi vài bước chân, thần sắc nhàn nhạt nhìn tôi:
“Sao em lại đột nhiên đến công ty anh?”
"Đến đón anh tan làm rồi cùng đi ăn cơm."
Câu trả lời ấy mắc kẹt nơi đầu môi nhưng thế nào cũng không nói ra được, bởi vì khi chạm phải tia lạnh lẽo ẩn trong ánh mắt anh, tôi chợt nhận ra, anh cho rằng mình đến để kiểm tra anh.
Cố gắng đè nén cơn đau đang dâng lên trong lòng, tôi nhìn thẳng vào anh:
“Anh còn nhớ đã từng hứa với em điều gì không?”
Không đợi Tần Húc trả lời, Đàm Vy bên cạnh đột nhiên bật cười.
“Anh đã hứa với người ta chuyện gì thế, Tần Húc?”
Cô ta vừa cười vừa lắc đầu.
“Còn không mau dỗ dành đi, không thì lần sau nửa đêm anh lại chuyển tiếp tin nhắn của người ta cho tôi xem, tôi lười trả lời lắm đấy.”
Tần Húc khẽ nhíu mày, dường như có chút không vui.
“Đừng nói linh tinh.”
Nghe thì giống trách móc nhưng trong giọng nói chỉ có sự bất lực và dịu dàng.
Cảm xúc trong lòng tôi bỗng trào lên vô tận như thủy triều cuồn cuộn sắp nhấn chìm tôi hoàn toàn, cảm giác ngột ngạt đến mức gần như không thở nổi.
Tôi chỉ có thể dùng sức bấm chặt lòng bàn tay để bản thân không hoàn toàn mất kiểm soát ở nơi này.
Cho đến khi Đàm Vy bước tới trước mặt tôi, dừng lại, cúi đầu ghé sát bên tai tôi dùng giọng nói gần như thì thầm:
“Đừng căng thẳng thế, người đàn ông mà cô xem như báu vật ấy… Tôi không hứng thú đâu.”
Nói xong, cô ta đứng thẳng người dậy, nghiêng đầu nhìn Tần Húc.
“Anh dỗ người ta đi, tôi xuống dưới trước đây, lão Tiết còn đang đợi.
Sau khi Đàm Vy rời đi, trong văn phòng rộng lớn chỉ còn lại tôi và Tần Húc.
Trên người cô ta có một mùi nước hoa ngọt ngào thanh mát, dù người đã đi xa, mùi hương ấy vẫn còn lưu lại trong không khí, bao quanh lấy tôi và cũng trong mùi hương ấy, tôi đột nhiên mất hết sức lực.
“Tần Húc, anh đã lừa em.”
Tôi run run môi nhìn anh, cuối cùng cũng không thể kìm nén tiếng nấc trong giọng nói.
“Anh đã hứa với em rằng sẽ không còn liên hệ với cô ấy ngoài công việc nữa.”
“Đây vốn dĩ là chuyện công việc.”
Anh nhíu mày.
“Chỉ là đồng nghiệp cùng đi mua cốc cà phê thôi. Rốt cuộc em lại đang làm loạn chuyện gì nữa đây?”
Thật sao?
Chỉ là đồng nghiệp thôi sao?
Vậy tại sao khi anh đứng cạnh cô ta, khí chất của hai người lại hòa hợp đến thế?
Tự nhiên như vậy.
Ăn ý như vậy.
Như thể đã tạo thành một thế giới riêng, một thế giới mà không ai khác có thể bước vào.
Im lặng hồi lâu, tôi khẽ hỏi:
“Anh muốn chia tay em rồi sao, Tần Húc?”
“Chu Thanh Tuế!”
Tần Húc đột nhiên quát lớn, sau đó nghiêm nghị nhìn tôi:
“Đừng nói những lời như vậy, đừng lấy chuyện chia tay ra uy h**p anh nữa.”
Nhìn thấy tôi khóc thảm hại, cuối cùng anh vẫn thở dài rồi bước tới.
“Đừng làm loạn nữa được không? Tuế Tuế, em rất rõ mà, chúng ta đã cùng nhau đi suốt tám năm. Một đời người có được mấy lần tám năm chứ? Đừng vì những chuyện vô căn cứ này mà bào mòn tình cảm của chúng ta nữa.”
Anh ngừng lại một chút rồi nói:
“Không phải em luôn muốn đi ngắm cực quang sao? Chờ dự án này thành công, nhận được tiền thưởng, anh sẽ đưa em đi.”
Anh nhắc đến tám năm đã qua, mà chỉ một câu ấy thôi đã kéo tôi trở về những ký ức cũ.
Gia cảnh của Tần Húc cũng chỉ bình thường, bốn năm đại học, cả anh và tôi đều liều mạng học tập, làm thêm và thực tập, chỉ mong tương lai có thể sống tốt hơn một chút.
Những lúc không chịu đựng nổi nữa, tôi sẽ cùng Tần Húc ra ngoài thuê phòng ở một đêm, tìm chút hơi ấm ngắn ngủi giữa khoảng thời gian riêng tư ấy.
Vì chuyện xảy ra với dượng vào mùa hè năm đó, tôi rất bài xích những tiếp xúc thân mật, Tần Húc cũng chưa từng ép buộc tôi.
Cho nên chúng tôi chỉ nằm cạnh nhau trên chiếc giường lớn của khách sạn giá rẻ, cùng tưởng tượng về tương lai.
Tôi nói mình rất muốn đi biển, rất muốn đến Iceland ngắm cực quang, rất muốn có một cuộc sống không còn túng thiếu chật vật.
Tần Húc sẽ nắm lấy tay tôi, dùng giọng điệu gần như trang trọng để hứa hẹn:
“Tuế Tuế, chúng ta nhất định sẽ có một tương lai thật tốt.”
Tôi vẫn luôn tin anh.
Cho dù lúc này tôi đã nhận ra những dòng nước ngầm đang âm thầm chảy giữa anh và Đàm Vy.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, có lẽ vì chúng tôi đã cùng nhau đi qua tám năm thanh xuân, cũng có lẽ trong tiềm thức của tôi, ngoài Tần Húc ra thì trên đời này sẽ không còn ai yêu mình nhiều đến thế nữa.
Vì vậy, tôi giống như người sắp ch/ết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, cố chấp nắm chặt lấy anh.
Như thể chỉ cần tôi chậm hiểu thêm một chút, chỉ cần giả vờ không nhìn thấy bầu không khí mập mờ giữa anh và Đàm Vy thì tất cả mọi chuyện đều có thể xem như chưa từng xảy ra.
6
Mùa đông năm ấy, Tần Húc đột nhiên nói với tôi:
“Dự án thành công rồi, công ty tổ chức team building ở Iceland, được phép dẫn người nhà theo. Tuế Tuế, em có muốn đi cùng anh không?”
Không biết có phải do tôi đa tâm hay không, nhưng giọng điệu của anh có chút kỳ lạ.
Tôi ngẩn người một thoáng rồi đáp:
“Có chứ.”
Nhưng cuối cùng tôi lại không đi được.
Bởi vì chỉ khi còn một ngày nữa là khởi hành, mẹ tôi đột nhiên gọi điện tới nói bà bị bệnh rất nặng, bảo tôi về nhà gặp mặt, nếu không có lẽ sẽ là lần cuối cùng.
Bà nói nghiêm trọng đến mức khiến cả tôi và Tần Húc đều im lặng sau khi cuộc gọi kết thúc.
Một lúc lâu sau, tôi mới khẽ nói:
“Em về nhà một chuyến, chắc không đi cùng anh được nữa rồi.”
Tần Húc chỉ nhàn nhạt đáp:
“Được.”
Có lẽ tôi quá ích kỷ.
Khoảnh khắc ấy, tôi thật sự rất mong anh sẽ nói một câu rằng anh cũng không đi nữa, rằng anh sẽ cùng tôi về nhà thăm mẹ, nhưng cuối cùng anh chẳng nói gì cả.
Trước khi lên máy bay, Tần Húc gửi cho tôi một tin nhắn:
[Sắp cất cánh rồi, không được đi cùng em, vẫn thấy hơi tiếc.]
Tôi nhìn khung cảnh ngoài cửa xe đang lùi lại phía sau, cố gắng đè nén cảm giác mất mát trong lòng.
[Không sao đâu. Nếu nhìn thấy cực quang, nhớ chụp vài tấm cho em nhé.]
Thật ra sau hai năm đi làm, tôi và Tần Húc tiết kiệm từng đồng, cũng tích cóp được một khoản không nhỏ, ít nhất thì đi du lịch nước ngoài một chuyến không phải vấn đề gì.
Chỉ là tôi không nỡ.
Bởi tôi muốn để dành tiền mua nhà, muốn định cư lâu dài ở thành phố này, muốn có một tương lai thật dài cùng anh.
Cho nên những phong cảnh đẹp đẽ ấy, những giấc mộng ấy, chỉ cần được cùng anh ngắm nhìn, muộn một chút cũng chẳng sao.
Tôi đã nghĩ như vậy.
Nhưng sau khi về nhà, tôi mới phát hiện mẹ tôi hoàn toàn không hề bị bệnh, bà lừa tôi trở về chỉ để ép tôi đi xem mắt.
Đối tượng là con trai của đối tác làm ăn với dượng tôi, ngoại hình khó coi, lại đầy thói hư tật xấu.
Sau khi tôi từ chối, sắc mặt mẹ lập tức sa sầm.
“Con theo cái thằng Tần Húc đó bao năm nay rồi, có được sống sung sướng hơn chưa? Nhà nó có điều kiện gì đâu, người mẹ giới thiệu cho con tốt hơn nó gấp mấy lần. Chu Thanh Tuế, mẹ là mẹ con, chẳng lẽ mẹ lại hại con sao?”
Tôi nhìn gương mặt không hề có chút áy náy nào của bà, đột nhiên bật cười.
“Những lần mẹ hại con còn ít sao?”
Chát!
Một cái tát giáng mạnh lên mặt tôi.
“Tao rốt cuộc đã tạo nghiệp gì vậy hả? Sao lại sinh ra đứa con gái như mày? Mày sinh ra là để đòi nợ tao đúng không?”
Bà dùng lực rất mạnh, mặt tôi bị đánh lệch sang một bên, bên tai ù đi.
Tôi dùng đầu lưỡi chạm vào phần thịt mềm trong miệng, khẽ nói:
“Nếu được lựa chọn, con cũng không muốn sinh ra từ bụng mẹ đâu.”
“Nếu mày đã không biết nghe lời như vậy, thì coi như tao không có đứa con gái này. Hôm nay cút ra ngoài cho tao! Sau này đừng bao giờ quay về nữa!”
Mẹ tôi xách vali hành lý của tôi ném thẳng ra cửa, rồi đuổi tôi ra ngoài cùng nó.
Thật nực cười.
Đến tận giây phút ấy tôi mới nhận ra, dù đã bị đối xử như vậy không biết bao nhiêu lần, thì khi đồng ý trở về nhà, tôi vẫn hy vọng bà sẽ yêu thương mình.
Suy cho cùng, đó chỉ là ảo tưởng của riêng tôi.
Tôi kéo chiếc vali, thất thần đi trên đường phố rồi lấy điện thoại gọi cho Tần Húc, giống như đêm mưa năm đó, khi bị dượng quấy rối rồi chạy khỏi nhà trong tuyệt vọng.
Giờ phút này, tôi vô cùng cần một lời hồi đáp từ anh, nhưng điện thoại đổ chuông rất lâu vẫn không có ai bắt máy.
Cuối cùng, tôi đứng dưới ngọn đèn đường, mờ mịt nhìn dòng người qua lại, trong đầu dường như đã linh cảm được điều gì đó, tim đập liên hồi.
Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên, tôi mở ra, là một tin nhắn từ số lạ.
Một bức ảnh và một câu nói lạnh băng:
[Quản cho tốt bạn trai của cô đi.]
Trong ảnh là cực quang đẹp đến nghẹt thở và dưới màn cực quang ấy là một đôi nam nữ đang hôn nhau.
Tần Húc và Đàm Vy.
Điện thoại rơi xuống đất, một tiếng động thật lớn vang lên, cũng vang lên trong tận đáy lòng tôi.
Đêm đó, tôi cãi nhau long trời lở đất với mẹ, bị đuổi khỏi nhà, lang thang không nơi nương tựa.
Còn anh thì ở Iceland, dưới màn cực quang huyền ảo và rực rỡ nhất thế gian, hôn một người phụ nữ khác.
Tương lai mà chúng tôi từng cùng nhau tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, anh đã đến đó trước.
Chỉ là….người đi cùng anh không phải tôi.
Tôi từng xem anh là sự cứu rỗi duy nhất trong cuộc đời mình, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, tằn tiện từng đồng, thậm chí thuê khách sạn cũng không nỡ chọn nơi tốt hơn, suốt tám năm trời.
Rốt cuộc anh cũng nhìn thấy ánh sáng.
Rốt cuộc cũng có thể chạm tay vào thế giới tốt đẹp hơn mà chúng tôi từng mơ ước.
Thật ra mọi chuyện đã sớm có dấu hiệu từ trước, tôi cứ ngỡ anh đang cân nhắc chuyện cầu hôn mình.
Nhưng hóa ra...
Anh đang cân nhắc xem có nên rời bỏ tôi hay không.

