9
Trước khi rời khỏi bãi tuyết ngắm cảnh, Tiết Thần gọi tôi lại.
Anh hỏi:
“Có muốn hợp tác không? Ít nhất cũng trả đũa bọn họ một chút.”
Tôi không hề dừng bước.
“Không cần thiết, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian vì anh ta rồi. Nếu còn tiếp tục tiêu tốn thêm tâm sức cho những chuyện đó thì càng không đáng, bọn họ không xứng.”
Tiết Thần khẽ thở dài.
“Cô nói đúng.”
…
Lúc quay về khách sạn, tôi chạm mặt Tần Húc ngay trước cửa, vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức chạy tới.
“Tuế Tuế, anh gọi điện cho em không được, cũng không biết em ở phòng nào, anh…”
Ánh mắt anh lướt qua phía sau tôi, sắc mặt đột nhiên trắng bệch.
“Đây là cách em trả thù anh sao?”
Tôi quay đầu lại, Tiết Thần đang đuổi theo, đưa cho tôi một túi chườm nóng.
“Vết bầm trên mặt cô vẫn chưa tan hẳn, về nhớ chườm nóng sẽ đỡ hơn.”
Anh lạnh nhạt liếc Tần Húc một cái.
“Đơn xin nghỉ việc cậu tự nộp đi, sau khi về nước, tiền lương và tiền thưởng sẽ được thanh toán đầy đủ. Yên tâm, tôi luôn công tư phân minh.”
Tần Húc đứng yên tại chỗ, giọng điệu phức tạp:
“Công tư phân minh sao? Sa thải tôi cũng được nhưng đừng dây dưa với bạn gái tôi. Cô ấy là người đơn thuần, không giống các người.”
Tôi thật sự không hiểu nổi, rõ ràng người dây dưa với người khác là anh, người thay lòng đổi dạ từ lâu cũng là anh. Vậy mà anh vẫn có thể đường hoàng bày ra dáng vẻ như đang nghĩ cho tôi.
“Tôi sẽ không làm chuyện giống anh đâu, vì tôi thấy ghê tởm.”
Tôi lạnh lùng nói:
“Đừng phát điên nữa, Tần Húc. Là anh phản bội tôi trước. Là anh dây dưa với Đàm Vy trước. Giờ lại giả bộ si tình cái gì?”
Nói xong, tôi lướt qua anh, bước vào thang máy nhưng Tần Húc vẫn đi theo. Bên ngoài tuyết phủ mờ trời, ánh đèn hành lang lờ mờ tối tăm, tôi dừng trước cửa phòng, quay đầu nhìn anh.
“Đi thêm bước nữa thì năm mới này anh sẽ đón giao thừa trong đồn cảnh sát Iceland đấy.”
Anh nhìn chằm chằm vào má tôi, khẽ hỏi:
“Lại là mẹ em đánh sao?”
“Liên quan gì đến anh?”
Tôi lạnh nhạt nhìn anh.
“Quên nói cho anh biết, Tiết Thần và Đàm Vy đã chia tay rồi. Giờ hai người cũng tự do rồi đấy, mau đi tìm cô ta đi.”
“...Tuế Tuế.”
Anh ngập ngừng một chút.
Trong giọng nói là tiếng nghẹn ngào bị cố nén xuống.
“Anh không muốn chia tay em.”
Tôi nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, tầm nhìn chuyển từ bóng tối sang ánh sáng khiến tôi hơi choáng váng.
Tuyết ngoài cửa sổ hấp thụ mọi âm thanh ồn ào, cả thế giới yên tĩnh đến lạ, trong cơn choáng váng ấy, tôi nghe thấy giọng mình bình tĩnh đến tê dại.
“Tần Húc, tôi đã cho anh rất nhiều cơ hội, nhiều lần như vậy, tôi hỏi anh rốt cuộc giữa anh và Đàm Vy là thế nào. Anh không nói thật với tôi cũng không chấm dứt với cô ta. Anh tặng cô ta hoa hồng, dùng những lá thư tình tôi viết cho anh để theo đuổi cô ta. Chuyển tiếp tin nhắn của tôi cho cô ta cười nhạo, kể cho cô ta nghe những chuyện đau đớn nhất trong đời tôi, mặc cho cô ta bóp méo sự thật để sỉ nhục tôi. Vậy mà bây giờ anh nói với tôi rằng anh không muốn chia tay á?”
Lần này, anh im lặng rất lâu.
Rất lâu.
“Anh với Đàm Vy… Không phải vì thích cô ấy.”
Tần Húc nói.
“Tuế Tuế, chúng ta quen nhau quá sớm, ở bên nhau quá lâu nhưng cuộc sống lại quá bình lặng. Ngày qua ngày đều lặp lại những điều cũ kỹ, anh chỉ cảm thấy nhàm chán. Đúng lúc đó cô ấy xuất hiện, mới mẻ và thú vị, anh chỉ muốn thử nhìn xem thôi, tạm thời rời đi một chút rồi sẽ quay về.”
“Hôm đó anh uống rượu, lại nhìn thấy cực quang, bầu không khí đưa đẩy đến mức đó… Tuế Tuế, anh chưa từng nghĩ đến tương lai với cô ấy, người anh muốn cưới là em.”
Anh nói rất nhiều.
Thật ra, với tính cách lạnh nhạt của Tần Húc, dù đã yêu nhau tám năm, anh vẫn luôn là người ít nói trước mặt tôi.
Tôi nhìn anh.
“Bầu không khí đưa đẩy nên anh hôn cô ta? Thế nếu tối hôm đó tôi đến muộn thêm một chút… Có phải hai người sẽ trực tiếp lên giường luôn không?”
Nhìn người đàn ông trước mặt, tôi bỗng thấy anh xa lạ đến vậy, như thể chàng thiếu niên ngồi cuối lớp năm nào, vẻ mặt lạnh nhạt, đọc thư tình của tôi rồi cẩn thận gấp lại cất đi chỉ là một giấc mộng hư ảo.
Không.
Không phải giống như.
Vốn dĩ anh chỉ là một người bình thường.
Chỉ là năm đó, tình yêu của tôi đã tự khoác cho anh một lớp hào quang mà thôi.
“Nói dối nhiều đến mức chính mình cũng tin là thật rồi sao? Tần Húc, đừng tự tô son trát phấn cho bản thân nữa.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Năm đó anh rời xa tôi vì cảm giác mới lạ, còn bây giờ muốn quay lại theo đuổi tôi… Chẳng qua là vì đã quá quen với dáng vẻ tôi yêu anh nên bỗng nhiên thấy dáng vẻ tôi không còn yêu anh nữa trở nên mới mẻ mà thôi.”
Tần Húc há miệng như muốn phản bác.
Nhưng cuối cùng...
Anh không nói được lời nào.
10
Sau khi về nước, tôi chặn toàn bộ phương thức liên lạc của Tần Húc.
Chẳng bao lâu sau đã đến sinh nhật tôi, trước khi đi Iceland, tôi từng tưởng tượng vô số lần xem sẽ đón sinh nhật này như thế nào.
Thậm chí còn ôm một tia hy vọng mơ hồ rằng, liệu có phải lời cầu hôn Tần Húc chưa kịp nói ra vào dịp kỷ niệm tám năm yêu nhau….được anh cố tình giữ lại đến ngày sinh nhật tôi?
Xét trên một khía cạnh nào đó, tôi thật sự nên cảm ơn Tiết Thần.
Nếu không phải nhờ cú đánh thức ấy, có lẽ đến tận bây giờ tôi vẫn đang cố chấp níu lấy chút cứu rỗi ít ỏi đến đáng thương trong quá khứ.
Dù sự cứu rỗi đó vốn chẳng hề tồn tại.
Chỉ là do tôi tự tưởng tượng ra mà thôi.
…
Ngày sinh nhật, lúc tan làm trở về, tôi nhìn thấy Tần Húc đang đứng dưới lầu, trong tay anh còn xách một hộp bánh kem rất lớn.
Ánh mắt tôi lướt qua anh rồi nhanh chóng dời đi, nhưng ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, anh khẽ gọi:
“Tuế Tuế, sinh nhật vui vẻ.”
Tôi ghét bỏ quay mặt đi.
“Đừng gọi thân mật như thế, tôi thấy ghê tởm lắm.”
Tần Húc cứng người, nỗi đau hiện rõ trong mắt anh, một lúc lâu sau, anh mới miễn cưỡng cong môi cười.
“Anh biết em rất ghét anh, không sao cả, nhưng ít nhất hãy nhận chiếc bánh này. Em từng nói mà, dù nhỏ đến đâu, sinh nhật năm nào cũng phải có bánh kem.”
“Không cần anh bận tâm.”
Tôi đáp.
“Trước khi về tôi đã ăn rồi.”
Tôi đi được vài bước thì nghe anh hỏi phía sau:
“Là Tiết Thần tặng em sao?”
Tôi lười trả lời.
Trời tối hẳn, bên ngoài lại bắt đầu mưa, mưa mùa đông lạnh buốt thấu xương, bị gió cuốn xoáy rồi tạt tới.
Tôi cầm cốc cacao nóng đứng ngoài ban công, thất thần nhớ lại mùa hè sáu năm trước.
Khi ấy tôi quần áo xộc xệch chạy khỏi nhà, mang theo nỗi tuyệt vọng và đau đớn đến cực điểm, thậm chí không dám nhớ lại cái tát mẹ giáng xuống mặt mình. Đến lúc Tần Húc vất vả tìm được tôi rồi đưa tôi về, cả người tôi đã ướt sũng.
Còn bây giờ...
Tôi đứng trên ban công nhìn xuống, giữa mưa gió mịt mùng, anh vẫn xách chiếc bánh kem đứng nguyên tại chỗ như đang tự hành hạ bản thân chưa từng dịch chuyển.
“Đúng là bị bệnh.”
Tôi uống hết cốc cacao nóng rồi quay vào ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy, Tần Húc đã không còn ở đó.
Ban đầu tôi tưởng cuối cùng anh cũng từ bỏ, nhưng đến thứ hai, công ty tổ chức khám sức khỏe định kỳ. Vì bấm nhầm tầng thang máy, tôi lại tình cờ gặp anh trong bệnh viện.
Sau một đêm dầm mưa, anh sốt cao, đang truyền nước. Vừa thấy tôi quay người bỏ đi, anh lập tức rút kim truyền trên mu bàn tay rồi đuổi theo.
“Tuế Tuế!”
Bệnh viện người qua người lại, không ít người tò mò nhìn về phía này.
Tôi mím môi, dẫn anh đến góc khuất cạnh cửa sổ.
“Có gì thì nói nhanh đi, đồng nghiệp tôi còn đang đợi ở trên lầu.”
Tôi mất kiên nhẫn nói:
“Đừng mong tôi mềm lòng hay cảm thấy áy náy, tự anh đứng dầm mưa. Tần Húc, anh thật đáng đời.”
Tần Húc gầy đi rất nhiều, khuôn mặt vốn rất đẹp giờ phủ đầy vẻ tiều tụy, anh nhìn tôi, dè dặt nói:
“Anh chỉ muốn trải nghiệm lại cảm giác của em năm đó, khi tìm thấy em trong cơn mưa, anh đã nghĩ rằng mình nhất định phải bảo vệ em thật tốt. Tương lai của anh sẽ mãi mãi gắn liền với em nhưng thời gian trôi quá lâu. Mọi thứ trở nên bình lặng, cuối cùng anh vẫn quên mất điều đó rồi đánh mất em. Tất cả đều là anh tự làm tự chịu.”
Cánh tay vừa rút kim truyền buông thõng bên người, máu từng giọt từng giọt rơi xuống, trên nền gạch sáng bóng dần tụ lại thành một dòng nhỏ ngoằn ngoèo nhưng Tần Húc như không hề cảm thấy đau, chỉ chăm chú nhìn tôi, giọng khàn đặc:
“Tuế Tuế… Chúng ta có thể bắt đầu lại không? Lần này để anh theo đuổi em, để anh viết thư tình cho em…”
Anh còn chưa nói hết thì đột nhiên nhắm mắt lại.
Ngất xỉu.
Cơ thể ngã xuống nền hành lang, phát ra một tiếng động nặng nề.
Tôi chỉ lạnh nhạt nhìn chứ không hề động đậy.
Thật kỳ lạ.
Ba tháng trước, Tần Húc cũng từng sốt một lần, khi đó tôi thật lòng yêu anh, lo lắng đến mức đứng ngồi không yên.
Ngay cả lúc đi làm cũng không quên nhắn tin nhắc anh uống thuốc, tan làm xong, tôi lập tức chạy đến công ty anh, mang theo mấy hộp thuốc lớn.
Tần Húc chỉ chịu gặp tôi dưới lầu một lát, nhận thuốc xong liền nói còn phải tăng ca, bảo tôi về trước.
Tôi nhìn gương mặt đỏ bừng vì sốt của anh.
“Đã bệnh thế này rồi sao còn phải tăng ca? Sếp các anh là quỷ à? Nếu không em lên xin nghỉ giúp anh, để em nói với họ…”
“Chu Thanh Tuế!”
Anh đột ngột cao giọng, giọng điệu lạnh hẳn xuống.
“Anh đang bệnh, còn phải làm việc. Em có thể đừng làm loạn nữa được không? Đừng gây thêm phiền phức cho anh.”
Khi ấy tôi tủi thân muốn ch/ết nhưng vẫn cố nén cảm xúc, chỉ đau lòng vì anh đang ốm mà vẫn phải tăng ca.
Còn bây giờ tôi nhìn anh ngất trước mặt mình, nhìn bác sĩ và y tá hốt hoảng đẩy anh vào phòng khám, trong lòng lại không có bất kỳ cảm giác nào.
Y tá đi được vài bước rồi do dự quay lại.
“Cô là người nhà bệnh nhân sao? Tình trạng anh ấy khá nghiêm trọng, cô có muốn…”
Tôi mỉm cười.
“À, không phải đâu. Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi.”
11
Sau khi khỏi bệnh, Tần Húc bắt đầu viết thư tình cho tôi, đổi hết số này đến số khác để gửi những tin nhắn dài dằng dặc, hèn mọn và cầu xin như chính tôi của ngày trước.
Tôi không trả lời, anh ta liền đuổi đến dưới công ty tôi, lặng lẽ đứng đó như một bức tượng câm.
“Đừng nhắn tin nữa, cũng đừng bám theo tôi.”
Tôi bước tới, lạnh lùng nhìn anh ta.
“Phiền lắm. Anh và mấy bài tiểu luận tình cảm của anh đều phiền như nhau.”
Mọi chuyện đã xảy ra rồi, không thể cứu vãn nữa. Bây giờ làm những việc này thì còn ý nghĩa gì?
“Tuế Tuế, anh chẳng còn gì cả, chỉ có em. Trước giờ vẫn luôn như vậy.”
Giọng Tần Húc như thể đang chịu đựng nỗi đau vô cùng lớn.
“Là anh đã quên mất điều đó, cứ ngỡ cảm giác mới mẻ nhất thời còn đáng giá hơn sự bình yên lâu dài. Bây giờ anh biết mình sai rồi. Em muốn thế nào mới chịu tha thứ cho anh?”
“Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh đâu, Tần Húc.”
Tôi lạnh lùng đáp.
“Bởi vì thứ anh phụ bạc không chỉ là tình cảm của tôi, mà còn là sự tin tưởng của tôi. Đêm hôm đó, khi gọi điện cho anh, tôi đã đặt hy vọng cuối cùng của mình lên người anh. Tôi biết ơn anh, cũng thật lòng thật dạ yêu anh. Thế nhưng để đáp lại, anh lại đem chuyện đó kể cho Đàm Vy nghe như một trò cười. Anh thật sự khiến tôi thấy ghê tởm.”
Tôi không nhìn sắc mặt trắng bệch của anh ta nữa, quay đầu bỏ đi.
Kể từ ngày đó, Tần Húc hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của tôi, nhưng tôi vẫn thỉnh thoảng nghe được tin tức về anh ta từ Tiết Thần.
Anh nói, sau khi bị sa thải, sự nghiệp của Tần Húc vô cùng trắc trở. Hết lần này đến lần khác không tìm được công việc như ý.
Sau này khó khăn lắm mới vào được một công ty, lại vì để lộ phương án mà khiến công ty tổn thất nặng nề, phải bồi thường một khoản tiền lớn.
Hơn nữa, thời đại internet, chuyện này lan truyền rất nhanh. Uy tín của anh ta bị ảnh hưởng nghiêm trọng, về sau e rằng khó mà tìm được công việc tử tế nữa.
Tôi lặng lẽ nghe hết rồi hỏi:
“Có liên quan đến anh không?”
Tiết Thần cười cười, đáp nước đôi:
“Khó nói lắm.”
Nhưng tôi đã hiểu.
Có lẽ tôi thật sự quá thù dai hoặc cũng có thể thời gian chia tay còn quá ngắn, những tổn thương trong lòng vẫn chưa thể buông xuống.
Nghe tin Tần Húc sa sút thảm hại, trong lòng tôi chỉ thấy vô cùng hả dạ.
“Cô cũng không cần cảm thấy mình nhỏ nhen.”
Tiết Thần uống chút rượu, kể cho tôi nghe chuyện giữa anh và Đàm Vy ngày trước.
Cuối cùng, anh ngà ngà say hỏi:
“Nếu ngay từ đầu người cô gặp là tôi thì sao?”
Tôi nghe ra hàm ý trong câu nói đó, im lặng một lúc, tôi xoay xoay ly rượu trong tay rồi khẽ đáp:
“Tôi đổi việc rồi, tháng sau sẽ chuyển đến Thượng Hải.”
Tiết Thần ngước mắt nhìn tôi.
“Đừng bảo là vì tránh tôi nhé. Tôi thấy mình chưa đến mức có sức ảnh hưởng lớn vậy đâu.”
“Tất nhiên không phải.”
Tôi lắc đầu.
“Chỉ là muốn đổi một nơi khác, cách xa những chuyện trong quá khứ một chút.”
Mẹ tôi vô tình biết được chuyện tôi và Tần Húc chia tay, còn cố ý gọi điện tới mỉa mai:
“Mẹ đã bảo rồi mà. Theo cái thằng Tần Húc đó, một tên nghèo rớt mồng tơi, thì làm nên trò trống gì? Chu Thanh Tuế, mẹ sẽ không hại con đâu. Ngoan ngoãn về nhà đi, mẹ sắp xếp xem mắt cho con.”
“Tôi sẽ không về nữa.”
Tôi cụp mắt, nói với đầu dây bên kia.
“Sau này cũng sẽ không quay về nữa. Nếu mẹ đã không yêu tôi thì ngay từ đầu không nên sinh tôi ra.”
“Mày nói cái gì vậy hả? Chu Thanh Tuế, mày còn lương tâm không…”
Trước khi mẹ tôi kịp tiếp tục mắng chửi, tôi đã cúp máy rồi chặn số bà.
Năm thứ năm làm việc ở Thượng Hải, tôi được thăng chức.
Năm đó tôi ba mươi tuổi.
Trong tưởng tượng của Chu Thanh Tuế ngày xưa, ở tuổi này, cô ấy hẳn đã kết hôn với Tần Húc, bắt đầu một cuộc sống mới tốt đẹp và hạnh phúc.
Cô ấy nắm chặt thứ tình yêu giả dối ấy, dùng nó để đổi lấy chút cảm giác an toàn ít ỏi cho bản thân nhưng tất cả chỉ là công cốc.
Mùa xuân năm ấy, tôi nhận được một lá thư nặc danh.
Mở ra, bên trong có vài cánh hoa hồng khô, cùng một bản chép tay bài thơ “Đóa Hồng Cuối Cùng” của Neruda.
Nhiều năm trước, tôi cũng từng viết một lá thư giống hệt như thế, nhân lúc hội trường trường học tổ chức đại hội, tôi lén nhét nó vào ngăn bàn của người ấy.
Tôi biết người gửi thư là ai.
Đó là tâm sự thiếu nữ không thể nói thành lời của Chu Thanh Tuế năm mười sáu tuổi, là giấc mộng viển vông kéo dài suốt tám năm.
Khi ấy, tôi quá khao khát được yêu thương, nhất định phải nhận được thứ gì đó từ một ai đó, mới có thể chứng minh một vài điều.
Còn bây giờ, tôi đang một mình bước trên con đường hoàn toàn khác với những gì mình từng tưởng tượng.
Con đường ấy không được xây dựng bằng thứ tình yêu hư vô và mong manh nhưng lại tồn tại theo một cách khác, vững chắc hơn rất nhiều.
Tôi hoàn hồn lại, tiện tay xé lá thư rồi ném vào thùng rác.
Quãng đời sau này, không cần gặp lại nữa.
Kết thúc truyện.

