Đây là lần đầu tiên Vu Kiều thấy hắn viết chữ, cảm thấy rất mới lạ, chủ động ngồi bên cạnh giúp mài mực.
Khảo đồng sinh tương đối dễ, nhưng đến Viện thí thì nội dung lại uyên thâm hơn, nhưng bất kể thi gì, viết được chữ đẹp là điều bắt buộc.
Dương Hoa đang viết lại đoạn trong Thánh dụ quảng huấn, nét chữ của hắn có đầu bút mềm mại, thiếu đi vài phần sắc sảo, lại thêm vài phần dẻo dai, thoạt nhìn không giống nét chữ của nam tử, nhưng ai nhìn thấy cũng phải khen một tiếng chữ đẹp.
Hắn viết ngay ngắn chỉnh tề, chữ to nhỏ đều nhau, quả thật rất nổi bật trong bài thi.
Vu Kiều trước đây từng làm thầy giáo, thích nhất là học trò viết chữ đẹp. Bản thân cậu cũng luyện chữ, chủ yếu viết Khải thư, Hành thư, thỉnh thoảng còn mô phỏng nét bút của người khác.
Ngắm Dương Hoa viết chữ một lúc, vốn định nhận xét vài câu nhưng lại sợ ảnh hưởng tâm trạng hắn, bèn chống cằm im lặng nhìn.
Dương Hoa chăm chú viết suốt nửa canh giờ, đến khi cổ tay mỏi nhừ mới dừng lại. Trong lúc đó, Vu Kiều đã đứng dậy châm thêm dầu đèn một lần.
"Hoa ca, nghỉ một chút đi, ban ngày nhổ cỏ, buổi tối lại luyện chữ lâu như vậy, sáng mai dậy thế nào tay cũng đau cho xem." Vu Kiều vừa ngáp vừa trải chăn.
"Là do ta viết chữ là quên cả thời gian. Tiểu Kiều không cần đợi ta, lần sau cứ ngủ trước đi."
Vu Kiều nằm xuống gối trước, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh ra hiệu hắn nằm xuống, "Để ta xoa cổ tay cho huynh."
Hai người mặc áo lót, da thịt kề sát, ngón tay Vu Kiều nhẹ nhàng xoa bóp, đến khi chỗ cổ tay ấm lên mới từ từ dừng lại.
Vu Kiều không tiếp tục xoa nữa nhưng cũng không buông tay, hàng mi khẽ rủ xuống, cứ thế nằm nghiêng, hơi thở đều đều phả lên vai Dương Hoa, vừa ấm áp vừa nhồn nhột.
"Tiểu Kiều, ngươi ngủ rồi sao?" Dương Hoa nằm ngửa cảm thấy cả người căng cứng, đặc biệt là cặp chân thon trắng của người bên gối đang dán sát vào đùi hắn, rõ ràng trong phòng không nóng lắm, mà tóc mai hắn đã thấm mồ hôi.
Không thấy Vu Kiều trả lời, Dương Hoa thử nhúc nhích cánh tay, nhưng vừa động thì lập tức bị ôm trọn.
Lần này không chỉ có cặp chân mà cả người của Kiều ca nhi cũng dán sát vào, mái tóc xõa quấn lấy nhau, đầu mũi thoảng mùi xà phòng, bên tai là tiếng thở đều đều, Dương Hoa khẽ hỏi: "Tiểu Kiều, ngươi muốn ta... muốn ta ôm ngươi ngủ sao?"
Nghe một tiếng ừ khẽ mang theo mũi, Dương Hoa mặc định Tiểu Kiều đã đồng ý, bèn nghiêng người, cằm đặt l*n đ*nh đầu cậu, vòng tay ôm lấy bờ vai mảnh mai, vỗ nhẹ vài cái.
Thỏa mãn thở dài: "Ngủ đi."
Cái đầu nhỏ mềm mại trong ngực cọ cọ coi như đáp lại.
Một đêm ngủ ngon. Nghe tiếng gà gáy là Vu Kiều tỉnh dậy, nhưng trên giường chỉ còn lại mình cậu.
Kéo rèm ra nhìn, bên ngoài sương mù lãng đãng, cổng sân mở rộng, Dương Hoa đi vào, tay xách một con thỏ và một con gà rừng.
Vu Kiều kinh ngạc qua cửa sổ hỏi hắn lấy đâu ra vậy?
"Chúng ta về thăm nhà không thể tay không được, ta tới nhà thợ săn trong thôn mua ít đặc sản, coi như là lòng thành của ngươi."
Dương Hoa chu toàn, Vu Kiều cũng nhàn hơn, hít một hơi khí trời trong lành, duỗi người rồi bắt đầu rửa mặt, lúc ra ngoài tiện tay xách theo tấm ván giặt đồ, thứ này đem tặng cũng khá lạ mắt.
Vừa hay Vương thẩm trong thôn cũng muốn về nhà mẹ đẻ, đi ngang qua thôn Thanh Sơn bên cạnh. Con trai bà là Nhị Ngưu lái xe bò đưa bà đi, có thể tiện đường cho mấy người trong thôn đi nhờ, kiếm ít tiền chở khách.
Xe bò nhỏ, mọi người ngồi sát nhau, lắc lư khoảng một canh giờ thì đến cổng thôn Thanh Sơn.
Vu Kiều đưa Nhị Ngưu ba văn tiền rồi cùng Dương Hoa xuống xe.
Trên đường, trong đầu Vu Kiều cứ hiện lên hồi ức cha mẹ ở Vu gia.
Vu Kiều là con thứ trong nhà, trên còn có một ca ca. Năm xưa khi mẹ Dư – Kiều Quế Chi – sinh cậu thì bị khó sinh, đau suốt một ngày cũng chưa sinh được, suýt nữa mẹ con cùng mất, cuối cùng là bị tiếng hét chói tai của một bà tử đứng ngoài xem náo nhiệt dọa cho sinh ra được.
Có được đứa con này không dễ dàng, Kiều Quế Chi yêu thương vô cùng, dù là ca nhi nhưng vẫn được nuôi nấng cẩn thận, việc nặng nhọc trong nhà đều là cha và lão đại gánh vác, còn Vu Kiều chỉ làm việc nhẹ một chút cũng đã được khen cả buổi.
Lão đại không hợp đường học hành, ngược lại Vu Kiều cứ nằng nặc đòi theo lên thị trấn học, nhờ vậy mà biết chữ.
Cũng vì biết chữ, mới có những chuyện sau này.
Không hiểu vì sao, vốn là đứa ngoan ngoãn, nhưng sau cơn sốt cao năm ngoái, tính cách Vu Kiều thay đổi, cứ khăng khăng nói mình quen một tú tài, đợi người đó đỗ cử nhân sẽ tới cưới mình, sau này sẽ làm phu lang cử nhân.
Tên tú tài đó thực sự từng tới hai lần, đều bị ca ca đuổi đi. Tuy bề ngoài khá ổn, nhưng ăn nói thì trơn tru khéo léo, ánh mắt ngạo mạn, lời lẽ xem thường dân quê, Kiều ca nhi sao lại có thể mê người như vậy chứ?
Thấy trong thôn đã bắt đầu có lời ra tiếng vào, cha mẹ Vu Kiều lo lắng, cả nhà bàn bạc, nhất trí quyết định gả Vu Kiều đi. Vừa hay Trương Tiểu Mạn nhờ người hỏi cưới, nghe nói cũng là người có học, lại là đồng sinh, chắc cũng không tệ, nhân cơ hội đó không cần sính lễ, liền gả con đi luôn.
Thông thường ba ngày sau khi cưới sẽ về thăm nhà, vậy mà đã hơn ba tháng chưa thấy quay lại, Kiều Quế Chi lo sốt vó, trong nhà lại xảy ra chút chuyện, không tiện đi được, may sao gặp được người nhắn tin, liền bảo người gọi Vu Kiều về một chuyến.
Sống ở nhà chồng tốt hay không, trong lòng cũng phải rõ ràng.
Cha mẹ Vu Kiều đúng là tốt hơn hai vợ chồng nhà họ Dương nhiều, họ thật lòng thương con.
Suy nghĩ một chút, Vu Kiều cũng thấy hợp lý, giờ cậu là Vu Kiều của Vu gia thì cha mẹ nhà họ Vu cũng là cha mẹ mình, nên hiếu thuận.
Nhớ lại đường cũ đi đến cổng nhà, trong sân rào sạch sẽ rộng rãi, một nam tử trẻ tuổi đang mặc áo ngắn chẻ củi.
"Đại ca."
Vu Kiều đứng ở cổng gọi. Nam tử chính là lão đại ca Vu – Vu Chính, nghe thấy tiếng liền nghiêng đầu, sương mù dày không thấy rõ, đi vài bước mới nhận ra đó là Kiều ca nhi và phu quân đã về!
"Mau vào mau vào!" Đại ca vui mừng ném rìu, gọi vào nhà, "Cha mẹ ơi, Kiều ca nhi trở về rồi!"
Kiều Quế Chi chân tay nhanh nhẹn, chạy từ bếp ra, thấy đứa con mấy tháng không gặp, mặt mày rạng rỡ, kéo tay Vu Kiều mời hai người vào trong nhà.
"Kiều ca nhi à, mấy tháng này ở nhà trượng phu thế nào? Con không ở nhà, cha con với đại ca con cứ nhớ mãi."
Vào nhà, Dương Hoa đưa gà rừng và thỏ rừng ra, cung kính nói: "Cha mẹ, đây là Tiểu Kiều mang về biếu hai người, mong hai người đừng chê."
Kiều mẫu vừa nhận vừa nhìn con rể bà. Trước khi cưới từng gặp hai lần, giờ nhìn cũng không khác, trông như người hiền lành điềm đạm.
Bà trách yêu: "Hai đứa về là được rồi, mang gì cho tốn kém. Con trai ta thật hiểu chuyện, biết hiếu thuận cha mẹ rồi."
Vu Kiều còn chưa hết ngượng vì sự nhiệt tình của Kiều mẫu, chỉ biết mỉm cười, thì đã nghe bà tiếp lời: "Còn con nữa, có trượng phu là quên cha mẹ rồi, ba tháng rồi không thấy về, con không nhớ chúng ta, chúng ta thì lo chết đi được!"
"Thôi thôi, con về rồi không phải tốt rồi sao, bớt nói đi." Vu lão cha chống nạng ra, đi chậm tới trước mặt Vu Kiều, nhìn ngắm một hồi, lại kéo tay áo con trai xem trái phải, thấy con không gầy không xanh mới yên tâm.
Vu Kiều và Dương Hoa nhìn nhau dở khóc dở cười, cha sợ cậu bị nhà trượng phu bạo hành sao?
"Cha, chân cha sao vậy, sao còn phải chống gậy?"
Kiều mẫu lườm trượng phu một cái, tức giận kéo tay con nói: "Đừng nhắc nữa, sau khi con gả đi, cha con với ca con đi thiến heo cho người ta, gặp đúng lúc con lừa nhà đó sinh con, hai người lại đi giúp, kết quả bị lừa mẹ đá một phát gãy chân, tới giờ mới đi lại được. Thật là không đáng!"
Chuyện nghe có vẻ buồn cười, Vu cha xua tay ho khụ khụ, cảm thấy mất mặt trước mặt con nên quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Người trong phòng đều nhịn không được mà cười, chỉ có Dương Hoa tinh ý hỏi: "Gần đây có mời lang trung xem lại chưa? Con thấy cha đi vẫn còn chậm, xương đã liền hẳn chưa?"
"Liền rồi, không đau nữa, chỉ là chưa dám dùng sức, đi vài hôm nữa là ổn thôi."
Vu Kiều cũng lo lắng: "Thương gân động cốt trăm ngày, cha lớn tuổi rồi, phải dưỡng cho tốt. Nương, nương hầm gà rừng mà Dương Hoa mang về cho cha tẩm bổ đi."
Dương Hoa cũng gật đầu: "Tiểu Kiều nói đúng, nếu không dưỡng kỹ dễ để lại di chứng."
Kiều mẫu nghe xong, nhìn kỹ lại đứa con út, làn da trắng, mắt to sáng, má hồng, trông vẫn là đứa con trai nhỏ xinh đẹp ấy, nhưng lấy chồng rồi như trở lại thành đứa con ngoan ngoãn ngày xưa, không còn điên cuồng như trước.
Rồi lại nhìn con rể, không chỉ tuấn tú mà còn là đồng sinh, tính tình tốt, lại chu đáo, rất hợp với Kiều ca nhi, càng nhìn càng hài lòng.
"Hai đứa có lòng. Chủ nhân con lừa kia cũng biết điều, không chỉ bồi thường thuốc cho cha con, còn mang quà, trứng gà tới, mấy hôm trước lại đưa cả một ổ gà con. Nhà mình cũng không phải hạng vặt vãnh, thôi thì dưỡng cho tốt là được."
Kiều mẫu nói nhiều, thấy hai phu phu trẻ liền muốn nói chuyện gia đình, vẫn là Vu Chính nhắc bà đi nấu cơm, hôm nay đệ đệ và đệ phu về, nhà đông vui, phải làm nhiều món hơn.
"Thấy chưa, nói chuyện mãi quên cả bếp, nồi bánh bao còn đang hấp! Hai đứa ở lại đây một đêm, mai ca con sẽ đưa về." Bà ra hiệu cho Vu Kiều đi theo ra ngoài.
Hai mẹ con muốn nói chuyện riêng, Vu Kiều tự nhiên theo.
Kiều mẫu vớt bánh bao ra rổ, thêm nước vào nồi, cầm dao đi sau nhà làm thịt gà.
Động tác thuần thục, cắt tiết, nhổ lông, mổ bụng, vừa làm vừa hỏi: "Kiều ca nhi, con nói thật với nương đi, Dương Hoa đối xử với con có tốt không? Bên nhà chồng có dễ sống không? Có bị ức h**p không?"
Nào chỉ là không bị ức h**p, ba tháng sau khi thành thân có thể nói là "chiến lực cực mạnh".
Chuyện cũ thì Vu Kiều không dám kể thật, chỉ chọn những điểm chính mà nói, Dương Hoa đẹp, tính tình hiền lành, chưa từng bắt nạt cậu
Còn nhà chồng thì... đã phân gia rồi.
Kiều mẫu biết bây giờ nhiều cặp phu thê phu phu trẻ không sống được với cha mẹ chồng, nhất là gặp phải bà mẹ chồng khó ở, cuộc sống sẽ rối loạn. Ở riêng cũng tốt, hai người sống với nhau tự do hơn.
Hai mẹ con tiếp tục tâm sự, Vu Kiều kiên nhẫn đáp lại. Trong bếp là mùi nước nóng và lông gà, cậu cũng không chê, tiện tay lấy cái bánh bao ăn đỡ đói rồi vừa ăn vừa chuyện trò với mẹ.
Kiều mẫu làm nhanh, gà rừng xử lý xong bỏ vào nồi, còn cho thêm một nắm nấm khô vào hầm, đậy nắp xong bảo Vu Kiều thêm củi.
Nồi lớn sôi ùng ục, một lúc sau, bà đứng thẳng người, nhìn quanh không thấy ai, liền lau tay vào tạp dề.
Cúi xuống nhìn Kiều ca nhi một tay cầm bánh bao, một tay nhóm lửa, động tác thuần thục, làm việc trông cũng giống người lớn rồi, không còn dè dặt như lúc ở nhà, khiến bà yên tâm.
Con cái lấy chồng rồi mới thật sự trưởng thành.
Chợt nhớ ra điều gì đó, Kiều mẫu liếc ra ngoài, do dự một lúc rồi ghé sát tai Vu Kiều hỏi khẽ: "Kiều ca nhi, hai đứa đã viên phòng chưa, có bị thương chỗ nào không? Mấy tháng rồi, bụng có động tĩnh gì chưa?"

