Tiểu Phu Lang Của Thư Sinh Chất Phác

Chương 34: Từ chối bái sư




Nội dung chương đang bị khóa. Vui lòng mở lại quảng cáo
để tiếp tục ủng hộ dịch giả và đọc Chương 34 miễn phí!

Trong lòng Dương Hoa chấn động, còn chưa kịp tỏ thái độ thì Khâu học chính lại nói tiếp: "Ngươi chưa cần vội đồng ý, vị tiên sinh mà ta nói đến chính là Chu Tước lão tiên sinh. Ngươi đã thi qua đồng sinh, hẳn cũng từng nghe danh hiệu của Chu lão tiên sinh. Trước khi cáo lão, ông ấy chính là Thái sư, hiện tại về quê an dưỡng nhưng không chịu ngồi yên. Gần đây ông ấy bảo chúng ta đi khắp nơi tìm nhân tài tốt, nhất định muốn thu một học trò, dạy chữ, dạy cách tu tâm. Hiện giờ ông ấy đang ở trong huyện, nếu ngươi thi đỗ tú tài, chẳng phải cũng sẽ phải vào huyện học đó sao?"

Không thể nghi ngờ gì, đây là một cơ hội hiếm có. Được học cùng tiên sinh của Thái tử – nói ra thì nghe có phần đại nghịch bất đạo – nhưng quả thực là như vậy. Bao người nằm mơ cũng không có nổi cơ hội này, mà bây giờ nó lại được đặt trước mặt Dương Hoa.

Nhưng hắn trầm mặc một lát, âm thầm thở ra một hơi, rồi đứng dậy chắp tay nói: "Nếu đỗ Viện thí, điều kiện thích hợp thì sẽ nhập học huyện học. Nhưng về chuyện bái sư..."

Dương Hoa vẫn đang nghĩ cách từ chối sao cho hợp tình hợp lý, cẩn trọng đáp: "Học sinh xin tạ ơn học chính đại nhân đã coi trọng. Nhưng tiểu sinh vốn là người thôn Dương Liễu, phu lang của học sinh mỗi ngày vẫn còn phải bày sạp bán hàng ở trấn. Nếu hai chúng ta cùng lên huyện thì học sinh cũng phải cùng người nhà lo liệu kế sinh nhai. Đại nhân có điều không biết, học sinh gia cảnh nghèo khó, từ sau khi thành thân đến giờ đều nhờ vào phu lang nghĩ cách kiếm tiền, học sinh mới có tiền mua sách bút mà tiếp tục học hành thi cử. Nếu như mỗi ngày chỉ lo cho việc học, mà không thể đỡ đần việc nhà, học sinh thật sự không thể yên lòng. Vì vậy, e là sẽ phụ lòng tốt của đại nhân rồi."

Từng lời của Dương Hoa đều là tâm ý thật lòng. Hắn cũng từng nghe qua danh tiếng của Chu Tước lão tiên sinh từ Vạn Bảo, bạn thân của Phương tiên sinh. Không chỉ học vấn uyên bác, còn viết chữ rất giỏi, có danh xưng là "Hành thư đệ nhất kinh thành". Học trò của ông cũng đều là những người đang đảm nhiệm chức vụ trong triều đình, sau lưng ông lại còn có thế lực, dù hiện tại đã cáo lão về quê nhưng ảnh hưởng vẫn còn.

Một nhân vật lớn như vậy mà muốn thu đồ đệ, tuyệt không phải chuyện đơn giản. Chắc chắn sẽ dính dáng đến đủ loại thế lực địa phương, người được giới thiệu e là cũng không ít. Nếu học trò nào có thể lọt vào mắt Chu lão tiên sinh thì ngay cả người giới thiệu cũng có lợi. Mà nếu bị Chu tiên sinh từ chối, e là lại mang tiếng trách móc, thành ra còn rắc rối hơn.

Dương Hoa không có bối cảnh, cũng không có tiền tài. Tuy rằng kết giao với người quyền quý sẽ có ích cho tương lai, nhưng tình cảnh hiện tại không hề đơn giản như nghĩ. Hắn càng không muốn sớm trở thành công cụ cho người ta mượn để giao tế chốn quan trường.

Nghĩ tới đó, hắn mới quyết định từ chối. Huống hồ nếu có thời gian, hắn thật lòng muốn ở bên cạnh Vu Kiều nhiều hơn, giúp đỡ việc nhà nhiều hơn, chứ chẳng mặn mà chuyện luyện chữ này nọ.

Khâu học chính mặt nghiêm giọng lạnh, nhíu mày hỏi lại: "Đây là suy nghĩ thật lòng của ngươi? Ngươi phải biết không phải ai cũng có cơ hội bái nhập môn hạ Chu lão tiên sinh. Ngươi đã tham gia khoa cử, sau này biết đâu còn có thể lưu lại kinh thành. Đến lúc đó nếu có hậu thuẫn của Chu lão tiên sinh, sẽ thuận lợi hơn rất nhiều chuyện."

Ông nghĩ Dương Hoa là người ít nói, sợ rằng không nhìn ra được lợi ích trong đó nên mới lên tiếng nhắc nhở đôi câu.

Dương Hoa lại gật đầu kiên quyết, một lần nữa cúi người bái tạ lòng tốt của học chính đại nhân, rồi kiên định từ chối.

Thiếu niên trước mắt, thái độ không hèn mọn, ánh mắt sáng trong, không giống những kẻ ham danh cầu lợi, ánh mắt tràn đầy d*c v*ng và tham lam. Khâu học chính hơi nheo mắt, lặng im nhìn hắn một lát, trong vô hình tạo ra áp lực.

Nhưng Dương Hoa vẫn bình thản, không bị lay động.

Khâu học chính thu hồi ánh nhìn, bật cười sang sảng, nâng chén trà nhấp một ngụm, rồi thong thả nói: "Thôi thôi, hậu sinh như ngươi thật là điềm đạm, nay tâm ý đã vững vàng như vậy, mong sau này cũng đừng quên lòng ban đầu."

Dương Hoa vái chào, nhận lời dạy. Không khí có chút ngưng trệ ban nãy cũng dần hóa giải, Khâu học chính chủ động hỏi hắn có chỗ nào không hiểu trong việc đọc sách thi cử, còn thật lòng chỉ điểm vài điều cần chú ý lúc đi thi.

Buổi trưa qua đi, Dương Hoa rời khỏi Khâu phủ. Quản gia trong phủ nhìn theo, lẩm bẩm với Khâu học chính: "Đại nhân đích thân tiến cử, vậy mà tên học sinh kia lại không biết điều, chẳng biết là thật thà hay ngốc nghếch nữa."

"Ngươi thì biết gì. Hắn chẳng để tâm chuyện đó, biết đâu tương lai lại có thành tựu riêng." Khâu học chính ho một tiếng, chắp tay sau lưng bước vào hậu viện. "Đi thôi, vào nếm thử mấy cái điểm tâm hắn mang tới, không khéo lại bị Dao nhi ăn sạch mất rồi."

Dương Hoa đi đến đầu phố, phía trước chính là tiệm thuốc An Hòa Đường. Hắn định bụng sau khi thu sạp xong thì đưa Vu Kiều tới bắt mạch, vừa định nhấc chân bước qua, đã bị Tiểu Lưu gọi giật lại: "Dương đại ca, ngươi nổi tiếng rồi đó nha, mấy hôm nay toàn truyền chuyện về ngươi không à! Có điều người ta chỉ biết tên Dương Hoa, chứ không biết Dương Hoa là ai nha!"

"Đừng trêu ta nữa." Dương Hoa hơi đỏ tai, xưa nay hắn nghe mấy lời này là ngại nhất, hỏi Tiểu Lưu gọi mình có việc gì.

Tiểu Lưu lúc này mới thu lại dáng vẻ lêu lổng, nghiêm túc nói: "Sáng nay ta thấy cha ngươi đến hiệu thuốc bốc thuốc. Sau khi ông ấy đi rồi, ta hỏi thử thì biết là thuốc trị thương, hoạt huyết hóa ứ. Nhìn đơn thuốc không giống để uống, chắc không phải dùng cho ông ấy. Chưởng quầy nhớ ngươi có ơn, nên cũng tính giá rẻ hơn đấy. Ngươi xem có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

Dương Hoa chắp tay cảm tạ, nói sẽ về thôn hỏi thử.

Hai chậu bánh lạnh và chè ngọt của Vu Kiều sớm đã bán hết, cậu đang ngồi trên cái ghế con, chống cằm đợi người về.

Thấy hắn vừa về liền nở nụ cười tươi, chạy ra đón: "Hoa ca, thế nào rồi? Khâu học chính có làm khó ngươi không?"

Chung quanh còn nhiều người, lời ra tiếng vào không tiện nói rõ, Dương Hoa vỗ nhẹ vai cậu, trấn an: "Mọi chuyện đều ổn cả, về nhà rồi nói tiếp."

Trên đường về sau giờ trưa người không đông, ven đường có bóng râm, ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu lên người, vừa ấm áp lại không chói. Xe bò cũng đi chậm lại, như đang hưởng thụ sự thư thái này.

Vu Kiều trong lòng vẫn tò mò, nhưng cũng không hỏi, chỉ đổi sang chuyện khác: "Hoa ca, hôm nay có hai ca nhi trong thôn mình tới mua chè, vừa ngồi xuống đã tám chuyện trong làng. Ta với Tiểu Đông nghe hết trơn luôn. Ngươi đoán xem có chuyện gì?"

Dương Hoa đoán: "Không lẽ lại có liên quan đến nhà họ Dương?"

"Đúng là Dương Khánh Sinh đấy. Nghe nói tối qua trời đã tối đen rồi mới bị hai gã làm thuê trong trấn cõng về, nói là bị người ta đánh xong vứt bên đường, chẳng ai đoái hoài. Nhìn mặt mũi là đồng hương nên mới đưa về tận nhà." Vu Kiều tì mặt vào bả vai Dương Hoa, Nghe nói tức phụ gã – Vương Tiểu Mai – sợ tới phát khóc, còn định gọi cha nàng đến. May mà Trương Tiểu Mạn giữ lại không cho, ngươi nói xem sao gã lại bị đánh? Lấy vợ rồi chẳng lẽ vẫn chưa trả hết nợ à?"

Câu này khiến Dương Hoa bất giác nhớ lại cảnh ở Mai viên hôm đó, Dương Khánh Sinh làm tay sai cho Chu Văn Thụy, lẽ ra không phải lo tiền nong nữa. Nhưng hôm đó...

Kết hợp với vẻ mặt lúc tan cuộc và dáng đi cà nhắc của Dương Khánh Sinh hôm ấy, rất có khả năng là mối quan hệ giữa hai người đã rạn nứt rồi.

Lý do thì, e là vì mục đích khiến hắn mất mặt đã không đạt được.

Dương Hoa nói ra suy đoán trong lòng, bảo Vu Kiều cùng phân tích.

"Hoa ca, rất có thể là vậy thật đó! Bị báo ứng là đáng đời!" Vu Kiều ánh mắt ngạc nhiên, lộ ra vẻ tức giận, "Tên Dương Khánh Sinh này đúng là thứ vong ân bội nghĩa, ngươi dù sao cũng là người thân, thế mà lại cùng người ngoài tính kế hãm hại ngươi. Bị đánh cũng chẳng oan uổng gì!"

Đoán được Vu Kiều sẽ giận, hôm trước Dương Hoa kể chuyện ở hội thơ cũng đã cố ý lược bớt đoạn có mặt hai người kia, kết quả vẫn bị biết.

Dương Hoa nắm tay cậu, ánh mắt dịu dàng, an ủi: "Đừng giận nữa, chẳng phải ta cũng không bị thiệt gì đâu. Nếu Dương Khánh Sinh không bị nguy hiểm đến tính mạng, thì bị đánh một trận cũng coi như may rồi."

Vu Kiều vẫn không phục, trên đường về cứ bô bô nói xấu Dương Khánh Sinh cho hả giận, đến khi chọc Dương Hoa cười phá lên mới chịu thôi.

Về thôn, vừa tiễn Dương Tiểu Đông về nhà xong thì gặp ngay trưởng thôn. Liễu Mãn Pha đã lâu không thấy hai người, nghe người trong thôn đồn rằng họ bày sạp bán hàng ở trấn rất phát đạt.

"Dương Hoa à, ngươi có biết nhà cha ngươi xảy ra chuyện rồi không? Khánh Sinh bị người ta bắt nạt đấy."

Dương Hoa gật đầu, nói cũng vừa nghe nói chút ít ở trấn.

Liễu Mãn Pha khuyên: "Dù gì cũng là người một nhà, tuy đã phân gia nhưng máu mủ tình thâm. Nghe nói lần này Khánh Sinh bị thương không nhẹ, ta đang định tới thăm đây, ngươi có muốn đi cùng không?"

Lúc đó xe bò thuê vẫn chưa trả, mỗi ngày đều phải đưa về cho người ta chăm. Vu Kiều chưa từng đánh xe, Dương Hoa không yên tâm, bèn nói sẽ đưa người về nhà, trả xe xong rồi mới sang thăm.

Liễu Mãn Pha xua tay, bảo cứ làm việc trước, rồi tự mình vòng qua đi về hướng nhà Dương Phát.

Dương Phát đang ngồi dưới mái hiên đan giỏ, Dương Khánh Nhạc cũng ngoan ngoãn học theo bên cạnh. Trong gian phòng bên kia thi thoảng vang lên tiếng khóc của Trương Tiểu Mạn và Vương Tiểu Mai, xen lẫn tiếng Dương Khánh Sinh tức giận.

Dương Phát thở dài một tiếng, kéo mạnh sợi liễu, tay khô nứt rớm máu cũng không buông.

Dương Khánh Nhạc nhỏ giọng hỏi: "Cha, ca con không sao chứ? Ai đánh ca vậy? Mấy thẩm trong thôn bảo sao nhà mình không báo quan?"

"Con nít biết gì, không thể báo quan được!"

Nếu báo quan, chuyện Dương Khánh Sinh cờ bạc mắc nợ sẽ bị truyền khắp nơi, thanh danh đọc sách của gã cũng tiêu tan, sau này sao đi thi nữa!

"Vậy chẳng phải ca con chịu thiệt rồi sao!"

Dương Phát nổi giận đùng đùng, "bộp" một tiếng ném cái giỏ đang làm dở xuống đất, mắt liếc về phía phòng bên, giọng trầm khàn gằn ra từng chữ: "Nó chịu thiệt? Nếu ăn đòn mà giải quyết được việc thì còn đỡ! Nhưng chuyện này nào có dễ vậy!"

Dương Khánh Nhạc chưa từng thấy cha mình âm trầm như vậy, trong lòng dâng lên một cơn sợ hãi không nói thành lời, đang muốn tránh đi thì thấy cửa lớn mở ra.

Liễu Mãn Pha bước vào sân, cất tiếng hỏi: "Khánh Sinh thế nào rồi? Thân thể còn ổn chứ?"

Dương Phát vội đổi sắc mặt, cứng ngắc đứng dậy: "Trưởng thôn tới rồi à, mời vào nhà ngồi. Nhạc ca nhi, rót nước!"

"Thôi khỏi, ta nghe nói Khánh Sinh bị bắt nạt, đến hỏi xem sao. Nếu ta giúp được gì thì nhất định sẽ giúp."

Dù thật lòng hay không, nghe vậy cũng thấy thoải mái. Dương Phát thở dài, đem lý do đã chuẩn bị sẵn nói ra: "Khánh Sinh với mấy thư sinh ở trấn có chút hiểu lầm. Họ ghen tỵ con ta học giỏi, gọi đám lưu manh tới dọa, còn đòi tiền. Khánh Sinh không đồng ý nên mới bị đánh."

Trưởng thôn nghe xong đập bàn tức giận: "Chuyện bất công thế này phải báo quan chứ, phải đòi lại công đạo cho Khánh Sinh!"

Dương Phát làm bộ ngăn lại: "Đều là người đọc sách, phải giữ lấy thanh danh, làm to chuyện cũng không hay. Hơn nữa Khánh Sinh chỉ bị thương ngoài da, đại phu bảo nghỉ ngơi một tháng sẽ ổn. Với lại không có nhân chứng, có báo cũng chẳng bắt được mấy tên đó, thôi bỏ đi."

"Chà, nhà các ngươi hiền quá rồi." Liễu Mãn Pha xoa tay, sực nghĩ ra gì đó, vội nói, "Nhà ngươi không phải còn lão đại cũng ở trấn sao? Sạp hàng của họ làm ăn tốt, người đến người đi, hẳn quen biết nhiều. Sao không nhờ nó hỏi thăm thử?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.