Trưởng thôn vốn định quát lên để dọa bọn trộm, nhưng vừa nhìn kỹ thì sửng sốt—chẳng phải là cha con nhà Dương Phát đó sao!
"Cha con mấy người đang làm cái gì thế hả?!"
Vừa nãy nghe thấy bọn họ nói chuyện, lại nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng là bắt được tại trận rồi còn gì.
Dương Khánh Sinh đứng đực mặt ra, Dương Phát thì đang cầm liềm, ôm mấy tấm vải, cũng ngẩn người.
Hai cha con đã theo dõi từ mấy hôm nay, định nhân lúc Dương Hoa không có ở nhà mà lẻn vào trộm ít bạc trả nợ. Hôm nay thấy Vu Kiều lên núi, nhà lại không có ai, trời lại sắp tối—thiên thời, địa lợi, nhân hòa đủ cả—liền vác liềm vào nhà hành sự.
Tưởng rằng làm việc kín đáo sẽ không ai biết, ai ngờ lại chẳng trộm được đồng nào, ra khỏi cửa đã bị bao nhiêu người chặn lại ngay tại chỗ.
Sắc mặt trưởng thôn tối sầm, nhìn chằm chằm hai người, dứt khoát quát lớn: "Dương Hoa không ở nhà, mà hai người mang theo cả dao vào nhà người ta ăn trộm, không biết xấu hổ à?!"
Lần trước là người khác xông vào nhà Dương Phát, lần này thì chính lão ta lại đi trộm nhà Vu Kiều, cái nhà này rốt cuộc muốn gây rối bao nhiêu lần nữa cho ông đây?
"Chúng ta... chúng ta chỉ vào xem chút thôi, lấy ít đồ họ không dùng, dù sao cũng là người một nhà, làm gì to tát thế." Dương Phát cố giả vờ bình tĩnh, gượng gạo chống chế.
Lúc này Liễu Mãn Pha đã mất kiên nhẫn, kéo Vu Kiều ra phía trước, chỉ thẳng vào mặt hai người: "Đã là người một nhà thì càng phải nói rõ, bao nhiêu đôi mắt đang nhìn đấy! Họ làm ra chuyện thế này thì xử lý sao đây, ta nghe ngươi quyết định!"
Vu Kiều liếc cha con họ một cái, trong lòng cũng đắn đo. Dù gì thì Dương Phát cũng là cha ruột của Dương Hoa, nếu báo quan, nhất định sẽ mang tiếng bất hiếu, có khi còn ảnh hưởng đến việc thi cử. Nhưng nếu cứ thế mà bỏ qua, ai dám chắc hai người này không lén quay lại lần nữa?
Nghĩ một lát, cậu hỏi: "Đã biết rõ trong nhà không có ai, sao còn phải cạy khóa vào? Với lại, mấy món đang cầm trên tay đều là sách vở bút mực mà phu quân ta ngày ngày phải dùng để đọc sách, sao lại bảo là đồ không dùng nữa?"
Dương Khánh Sinh ôm chặt đống đồ không chịu buông, còn né người sang một bên: "Ta cũng là người đọc sách, huynh đệ chia sẻ với nhau là chuyện thường. Trong thôn ai chẳng biết hai người có tiền, ta cầm mấy thứ này chả nhẽ còn phải trả bạc à? Truyền ra ngoài còn không bị chê cười sao?"
"Ngươi!" Vu Kiều cũng coi như đã được mở rộng tầm mắt với cái kiểu lật trắng thành đen của gã, liền lớn tiếng mắng: "Không xin mà lấy là ăn trộm! Đạo lý này ngươi không hiểu sao? Vậy mà còn xưng là người đọc sách!"
Dứt lời, cậu không buồn để ý đến hắn nữa, xoay người xin lỗi trưởng thôn: "Phu quân ta chắc tối nay sẽ về, chuyện này vẫn nên để hắn quyết định. Thật sự làm phiền trưởng thôn rồi."
"Khách sáo gì!" Trưởng thôn nói.
Dù sao chuyện này cũng là việc nhà của họ, hơn nữa Dương Hoa là người đi thi, không thể để điều tiếng ảnh hưởng. Chuyện nhà nên để người nhà tự giải quyết, có khi ý của Vu Kiều là muốn đợi Dương Hoa về rồi cho qua chuyện.
Liễu Mãn Pha thở dài một hơi, sắc mặt cũng dịu lại, giơ tay chỉ cha con Dương Phát: "Còn không mau đặt mấy thứ đó xuống! Vu Kiều đã nói là còn dùng!"
Dương Phát lập tức kéo tay áo Dương Khánh Sinh mấy cái, gã tuy không cam tâm nhưng vẫn bị cha kéo về nhà để đặt lại đồ vào trong.
"Còn đứng đực ra đó làm gì, mau về đi, chờ Dương Hoa về rồi nói sau." Trưởng thôn ra lệnh, cha con họ hừ một tiếng rồi quay người đi, lúc đi ngang qua Vu Kiều còn trừng mắt nhìn cậu một cái.
Vu Kiều nhìn bóng lưng hai người, chỉ thấy lòng ngổn ngang, càng nhớ Dương Hoa hơn.
Mấy người trong thôn đứng xem nãy giờ mới bắt đầu xì xào:
"Dương Phát bị ma nhập rồi chắc! Sao làm ra chuyện thế được!"
"Trưởng thôn à, ta nghĩ nhà họ cũng hết đường rồi, hôm đó bọn lưu manh đi còn dọa vài hôm nữa quay lại. Cả thôn ai cũng nghe thấy, nếu chúng cứ quay lại thật, chúng ta đều gặp nguy hiểm."
"Đúng vậy, Vu Kiều à, người ta nói không sợ trộm cướp, chỉ sợ bị để mắt. Nhà ngươi có bạc thì cũng phải cẩn thận, cứ đi bán hàng suốt, nhỡ đâu hôm nào chúng nó lại vào thì sao?"
Liễu thẩm cũng lo lắng thay: "Dương Hoa dính phải loại cha như vậy, đúng là khổ. Hôm nay mà không có trưởng thôn ở đây, mấy món trong nhà ngươi sớm bị chúng lấy sạch rồi."
Vu Kiều sao lại không nghĩ tới, xem ra phải sớm tìm chỗ giấu bạc cho kỹ hơn mới được.
"Chuyện vừa nãy xảy ra đột ngột, ta cũng hoảng loạn. Nếu không có các vị đứng ra giúp đỡ, ta chỉ là một ca nhi thì chẳng thể làm gì được bọn họ. Dù gì cũng là người một nhà, ta xin đa tạ mọi người, trời cũng tối rồi, phiền mọi người về nghỉ ngơi thôi."
Mọi người chào hỏi vài câu rồi cũng lục tục về hết, trưởng thôn giữ Vu Kiều lại dặn thêm mấy câu.
Vu Kiều gật đầu, đóng cửa viện gài then trong, rồi mới châm đèn.
Nhìn quanh phòng bị lục lọi nhưng cũng không quá loạn, trên mái không bị động đến, tiền chắc vẫn an toàn.
Cậu sắp xếp lại bàn học của Dương Hoa, rồi ngồi xuống mép giường thẫn thờ. Dù trời đã tối hẳn nhưng lòng cậu vẫn còn hoảng loạn, chẳng thể nào ngủ được.
Chuyện đêm nay chắc chắn sẽ lan khắp thôn, cha đi trộm nhà con, nhà họ Dương rồi sẽ bị thiên hạ nhổ nước bọt mà chết. Nhưng cùng lắm cũng chỉ bị xem là trộm bất thành, mà nếu không truy cứu thì sẽ là họa ngầm về sau.
Nghĩ tới nghĩ lui, Vu Kiều bỗng rùng mình—trong nhà chỉ còn mỗi cậu, bên ngoài dù nóng đến chảy mồ hôi mà lòng cậu lại lạnh ngắt, không ấm lên nổi. Lúc thì nghĩ đến vụ trộm, lúc thì lại lo không biết Dương Hoa đã về tới đâu rồi.
Cậu co người lại trong chăn, dựa lưng vào tường, cứ thế nghĩ ngợi vẩn vơ.
Không biết bao lâu sau, trong mơ hồ nghe thấy một tiếng "cạch", then cửa vừa được mở ra.
Vu Kiều giật mình, cảnh giác nhìn ra cửa, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào.
"Ngươi về rồi!"
Vu Kiều lập tức tung chăn chạy xuống đất, nhào vào lòng người đó, ôm chặt lấy eo hắn, chỉ khi ngửi được mùi hương quen thuộc của Dương Hoa thì lòng mới yên tâm lại.
Dương Hoa ôm chặt lấy cậu, tay vỗ nhè nhẹ lưng cậu, dịu giọng nói: "Sao còn chưa ngủ? Không phải bảo rồi là không cần đợi ta sao? Đừng lo, kỳ thi rất suôn sẻ."
Hắn nói xong thấy cậu vẫn không ngẩng đầu lên, người còn hơi run rẩy.
"Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?"
Dương Hoa nhận ra có điều bất thường, cẩn thận ôm cậu về giường, nâng mặt cậu lên, thấy rõ nỗi lo lắng trong mắt và vệt nước mắt còn chưa khô.
Hắn đau lòng ôm chặt lại, hạ giọng hỏi: "Tiểu Kiều, mấy hôm nay ta không ở nhà có chuyện gì xảy ra sao? Nói cho ta biết được không?"
Lúc chưa thấy Dương Hoa về, Vu Kiều chỉ cảm thấy giận dữ. Nhưng giờ được ôm trong vòng tay dịu dàng của hắn, cậu thấy sống mũi cay xè, nước mắt rơi lã chã.
Cậu dụi dụi mắt, chậm rãi kể chuyện Dương Phát và Dương Khánh Sinh đến trộm đồ.
Dương Hoa im lặng—đúng như cậu dự đoán.
Một lúc sau, hắn siết chặt môi, giọng khàn đi: "Chúng thật quá đáng. Nếu ta không phải là người đọc sách, dù bị chửi là bất hiếu ta cũng muốn báo quan! Nhưng Tiểu Kiều, giờ ta..."
Hắn chưa kịp nói xong, đầu Vu Kiều gối trên vai hắn đã khẽ gật: "Ta hiểu mà, Hoa ca, ta sao lại không biết ngươi nghĩ gì. Lỡ ầm ĩ ra, người bị ảnh hưởng nhất chính là ngươi. Nhưng nợ của Dương Khánh Sinh càng kéo dài thì lãi càng lớn, giờ không biết đã thành bao nhiêu lượng rồi. Nhà ta lại bị họ để mắt tới, nếu tìm Dương Phát tính sổ, thì họ liệu có chịu nói lý không? Ta nghĩ, chi bằng thử ra tay từ Dương Khánh Sinh."
"Ý của Tiểu Kiều là..."
Vu Kiều cũng đã nghĩ rất lâu mới nghĩ ra cách này, tuy chẳng hẳn là cách hay.
Nếu tiền trang không buông tha cho Dương Khánh Sinh, sẽ còn sai người tới đòi nợ. Đám vô lại đó ra tay chẳng có chừng mực, lỡ đánh người hay gây án mạng thì gay go. So với sống trong lo sợ, chẳng bằng chuồn sớm, ai cũng tìm không ra, không trả nợ cũng chẳng bị bắt.
Mắt Dương Hoa lóe lên ánh lạnh: "Để gã đi như thế lại tiện cho gã quá."
"Cũng là bất đắc dĩ thôi, nhưng gốc nhà họ Dương vẫn ở đây, Dương Phát có chịu đi cùng không thì ta không dám chắc."
"Chuyện này để ta, sáng mai ta sang đó một chuyến."
Giờ đã là nửa đêm, Dương Hoa vì vội về nên mệt nhoài, ôm Vu Kiều vào chăn nghỉ ngơi, mọi chuyện để mai tính.
Sáng sớm hôm sau, Dương Hoa đến nhà Dương Phát.
Lúc này, cả nhà họ Dương đang ngồi trong phòng, không khí rất u ám.
"Nương ơi, khoản nợ kia làm sao bây giờ, mấy ngày nữa chúng lại tới đòi!"
"Con à, con gây ra chuyện này đúng là muốn lấy mạng cả nhà rồi, dù có bán sạch đồ cũng không đủ trả!" Trương Tiểu Mạn ngồi trên giường khóc lóc, "Cha con cũng vô dụng, đi trộm nhà Dương Hoa mà chẳng lấy được gì, còn bị bắt quả tang!"
Dương Khánh Sinh ôm đầu, thất thần như trời sắp sập.
Dương Phát khẽ ho một tiếng cho đỡ ngượng: "Lần này bị phát hiện rồi, sau này muốn quay lại cũng khó. Cha con ta tìm cả buổi cũng không biết tiền giấu ở đâu."
Trương Tiểu Mạn mắng: "Chẳng phải tại ngươi vô dụng sao! Đưa Khánh Sinh đi làm trò cười! Người trong thôn chắc đang bàn tán tơi bời. Còn Vương Tiểu Mai nữa, sao giờ vẫn chưa về?"
"Nó về nhà mẹ đẻ rồi, chắc cha nương nó không cho quay lại."
"Phì!" Trương Tiểu Mạn giận dữ, "Trước thì nằng nặc đòi cưới cho bằng được, giờ gặp chuyện thì trốn, vợ chồng là cùng nhau chịu, mau đi đón nó về, bắt Vương lão ngũ nôn tiền ra mà trả nợ!"
Dương Phát nghe xong lắc đầu, cũng còn chút lương tâm: "Đồ cưới của Tiểu Mai đã bị Khánh Sinh đem đi lấp nợ, nhà họ còn dám đưa thêm tiền sao?"
"Nếu không đưa, Khánh Sinh sẽ bị đánh chết! Chẳng lẽ Vương lão ngũ muốn con gái mình góa bụa à?!"
"Nhưng bốn, năm chục lượng bạc đâu phải số nhỏ, nhà họ Dương ta chỉ có mỗi Dương Hoa là có tiền, nhưng thằng con bất hiếu ấy một đồng cũng không cho! Ngoài trộm thì còn cách nào khác đâu..." Dương Phát than vãn rồi lại nhìn Khánh Sinh.
Dù sống với đứa con riêng này nhiều năm đã có tình cảm, nhưng giờ tình thế quá khó khăn. Cả nhà không những không sống yên ổn mà còn có thể mất mạng. Một nhà nông bình thường làm sao chống lại được sổ nợ từ tiền trang?
Ánh mắt Trương Tiểu Mạn quét qua hai cha con, chợt lóe lên tia độc ác. Mụ nghiến răng: "Bắt nhà họ Vương lục túi đưa tiền! Còn mấy người, lại sang nhà Dương Hoa trộm tiếp! Nếu không được thì bắt trói cả hai đứa nó, phải ép cho ra bạc mới thôi!"

