Thật đúng như Dương Hoa nói, Khang Trí đúng là quý nhân của nhà bọn họ.
Cửa hàng thử buôn bán 10 ngày, khách đến càng lúc càng đông. Ban đầu, mọi người đi ngang qua chỉ nghĩ đây là tiệm điểm tâm bình thường, nhưng sau nhìn thấy trước cửa dán những bức tranh mô tả điểm tâm, tất cả đều chưa từng gặp qua, ai nấy đều tò mò vào nếm thử. Ai ngờ nếm một lần, tự nhiên liền trở thành khách quen của cửa hàng.
Cửa hàng cần nhân thủ, Dương Hoa đi mua người cũng cẩn thận lựa chọn, đều là những kẻ thành thật, biết bổn phận. Vu Kiều kiên nhẫn dạy bọn họ một thời gian mới yên tâm giao việc làm điểm tâm cho họ.
Khai trương vài ngày, nhìn dáng vẻ thì thậm chí sinh ý cửa hàng ở kinh thành còn tốt hơn cửa hàng ở phủ thành. Sau khi tính toán sổ sách, Dương Hoa cũng chỉ ra, trong tiệm còn phải mướn thêm người trông coi thu chi, lại thuê người chạy việc, qua một thời gian chắc chắn hai người lo liệu không xuể.
Vu Kiều cũng thấy có chút cuống tay chân, vốn không nghĩ tới rằng mới khai trương đã có nhiều người như vậy, xem ra cần phải nhanh chóng thuê thêm nhân thủ.
Sau khi vượt qua thời kỳ thích ứng ban đầu, một tháng sau, việc buôn bán của cửa hàng cũng dần ổn định, Vu Kiều rảnh rang hơn, Dương Hoa ban ngày cũng không cần trông coi cửa hàng nữa, liền ở phía sau chuyên tâm ôn tập.
Thi đình sắp tới, hắn đứng thứ ba, tất nhiên phải chuẩn bị thật tốt. Nếu trong trường thi bị người khác qua mặt, truyền ra ngoài chính là mất thể diện lớn.
Vu Kiều cười an ủi: "Hoa ca, ta không cầu huynh nhất định phải đỗ Trạng Nguyên, nhị giáp hay tam giáp cũng đều được, đừng tự tạo áp lực quá lớn. Huynh thi được thành tích thế nào, ta vẫn luôn ở bên cạnh huynh, cùng huynh trải qua ngày tháng thật tốt là được."
Nghe được phu lang nói những lời ấm lòng như vậy, nét lo âu hiện rõ trên mặt Dương Hoa mấy ngày nay mới dịu xuống. Hắn khẽ nắm ngón tay Vu Kiều, đưa lên môi hôn một cái.
Ngày thi đình, trăm thí sinh đồng thời tiến vào hoàng thành. Trên đường có người khẩn trương đến mức hai chân run rẩy, bước đi không vững. Phương Tử Minh ba ngày trước mới từ nhà chạy tới, cũng không đến nỗi căng thẳng như vậy. Mọi người không dám nhìn nhiều, chỉ nhanh chóng đi vào chỗ ngồi.
Nói là thi đình do hoàng đế đích thân khảo sát, nhưng thực ra cũng có phần thi viết, giám khảo đều là đại học sĩ và quan viên Lễ Bộ, còn chưa thấy thân ảnh Hoàng thượng đâu.
Các thí sinh vào trường thi, đi đến chỗ ngồi của mình. Khi giải đề, chung quanh đều có thị vệ hoàng cung canh giữ, vô hình tạo nên một loại áp lực nặng nề.
Dương Hoa tĩnh tâm, lặng lẽ giảm bớt cảm xúc khẩn trương, lúc này mới cầm bút làm bài.
Thi đình khác hẳn các kỳ thi khác, thí sinh làm bài xong phải thống nhất giao cho thư ký sao chép lại một lần, còn bỏ hết tên họ thí sinh để tránh bị nhận ra bút tích. Giám khảo chấm thi cũng phải tập trung trong một chỗ, cấm liên hệ với bên ngoài. Khi hoàng đế khảo thi phú và sách luận, còn thường thay đổi đề ngay tại chỗ. Tất cả những điều này đều là để nghiêm phòng gian lận, khảo sát chính là thực lực thật của tiến sĩ.
Lịch sử, chính luận, kinh điển sách cổ đều là sở trường của Dương Hoa, hắn làm bài vô cùng thuận tay. Nhưng đề thi rất nhiều, mãi đến chiều muộn, các thí sinh mới lần lượt làm xong, rồi được thị vệ dẫn ra khỏi hoàng cung.
Cửa cung hôm nay khác với thường ngày, người không liên quan không được phép ở lại. Dương Hoa ra khỏi trường thi, thở dài một hơi thật sâu, lập tức về nhà tìm Vu Kiều.
Về đến nhà thì trời đã tối đen, trước cửa hàng vẫn còn hơn 10 người xếp hàng. Vu Kiều đang ở phía trước tiếp khách, bận rộn tối tăm mặt mũi, nhưng tâm tư lại vẫn hướng về ngoài cửa.
Vừa liếc thấy bóng dáng hắn, cậu lập tức bỏ dở việc trong tay mà chạy đến, kéo Dương Hoa ngó trái ngó phải, lo lắng hỏi: "Sao giờ này huynh mới về, có phải đề quá khó không? Hay là giám khảo làm khó các huynh?"
Trên chóp mũi Vu Kiều lấm tấm mồ hôi, mày vô thức nhíu lại, Dương Hoa vỗ vỗ lưng cậu, trấn an: "Đừng lo, mọi người đều phải làm xong mới có thể cùng nhau nộp, ta cảm thấy làm cũng không tệ lắm, kết quả thế nào còn xem giám khảo quyết định."
"Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi." Vu Kiều kéo tay hắn đi vào hậu viện, chờ xung quanh không có người mới thở phào: "Cả ngày nay lòng ta cứ treo ngược trên không, chỉ sợ trong hoàng cung có biến số. Giờ thấy huynh bình an trở về, ta mới yên tâm. Hoa ca, huynh có nhìn thấy Hoàng thượng không?"
Dương Hoa lắc đầu, hai người về phòng nhỏ giọng nói: "Nghe nói giám khảo đều là đại học sĩ trong kinh thành, còn có quan viên Lễ Bộ. Hình như có người nhắc, năm nay trong giám khảo có vị Tề đại học sĩ mà ta từng gặp ở phủ thành khi tham gia thi hương, còn lại những người khác ta nghe tên đã thấy xa lạ. Nhưng đám học sinh kinh thành bàn luận thì lại rất quen, hẳn đều là đại nho có danh tiếng."
"Chúng ta ở đây, sau này tất sẽ có cơ hội kết giao, Hoa ca không cần lo lắng."
Dương Hoa kể hết chuyện thi cử và những suy nghĩ trong lòng cho Vu Kiều, nói xong lại nghe tiếng tiền viện náo nhiệt, lúc này mới nhớ ra hỏi: "Đã tối thế này, sao cửa hàng còn nhiều người như vậy? Điểm tâm trong nhà chưa bán hết sao?"
Nhắc tới chuyện này, Vu Kiều cũng vui vẻ: từ ngày khai trương, lượng khách quả thực không ít, nhưng cũng chưa từng đến mức phải xếp hàng. Vậy mà hai ngày nay không biết sao, thường xuyên phải xếp hàng dài. Ban đầu còn gắng gượng cung ứng, sau có người mua không được điểm tâm thì quay ra mua nước đường, ngồi trong cửa hàng ăn xong mới về. Dần dà, lại có nhiều người tới đặt mua điểm tâm làm quà, còn dặn phải gói thật đẹp để mang đi cho có thể diện.
Những việc tinh tế này Vu Kiều làm rất khéo, cậu còn chuyên môn phụ trách gói hộp quà. Chỉ hôm nay đã bán ra hơn 30 hộp điểm tâm, ngày mai còn có khách đặt trước.
Vu Kiều khi nói đến những việc này, mặt mày đều giãn ra, đôi mắt sáng long lanh. Dương Hoa thấy phu lang hân hoan như thế thì trong lòng cũng vui vẻ, khóe môi cong cong, thuận thế đề nghị: "Chờ có thành tích thi đình, chúng ta ra ngoài thành dạo một vòng được không? Nghe người ta nói thời tiết này cảnh sắc nơi đó rất đẹp, còn có một tòa miếu, hương khói cực thịnh, chúng ta cũng đi cúng bái một lần."
"Vậy thì tốt quá! Huynh nói rồi đấy, không được gạt ta nhé."
Có thể đi ra ngoài chơi tất nhiên là vui vẻ. Mấy ngày nay hai người ai nấy đều bận rộn, quả thật nên thả lỏng tâm trí.
Chớp mắt đã đến ngày yết bảng thi đình. Đương kim hoàng đế vì nước cầu hiền tài, vô cùng coi trọng sách luận và quan điểm chính luận của thí sinh, đều muốn tuyển chọn một ít có tài năng thực dụng.
Năm nay Hoàng thượng lệnh cho Tề học sĩ làm chủ giám khảo. Khi ông đọc xong một thiên chính luận văn chương, không khỏi gật gù, nội dung và phong cách đều khiến ông rất tán thưởng, thầm cho người đó thứ hạng tốt. Lại xem thi văn, ca phú cùng sách luận của một người khác, không chỉ bất phân cao thấp mà văn chương còn xuất sắc hơn.
Tề học sĩ vui mừng khôn xiết, năm nay thí sinh thật đúng là nhân tài kiệt xuất, đều là rường cột cả!
Rất nhanh, kết quả thi đình được công bố. Các thí sinh cùng ngày tiến cung, do Hoàng đế đích thân tuyên đọc thứ tự, đây có thể nói là vinh dự to lớn.
Trăm thí sinh cùng chờ trong điện, sau một phen tuyên cáo, bắt đầu đọc danh sách nhất giáp, nhị giáp, tam giáp. Tim Dương Hoa thoáng chốc treo ngược, liền nghe trên đài niệm đến: "Hạng thứ nhất của nhất giáp, Tống Lâm, người kinh thành. Hạng thứ hai của nhất giáp, Dương Hoa, người Thanh huyện......"
Sau đó, âm thanh liền mơ hồ, bên tai Dương Hoa chỉ còn lại tiếng tim đập dồn dập vì quá căng thẳng. Hắn không nghe lầm — chính là hạng thứ hai của nhất giáp, Bảng Nhãn!
Tuy trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng cũng không ngờ có thể thi tốt đến thế. Hắn đang điều chỉnh tâm tình thì nghe đến tên Khang Trí và Phương Tử Minh, cả hai đều ở bảng nhị giáp.
Ba người bạn thân, cùng học ở huyện học Thanh huyện, cùng nhau dự thi, nay ở thi đình đều đạt thứ hạng tốt, thật là chuyện vui lớn!
Sau khi đọc bảng xong, mọi người vẫn còn choáng váng, rồi theo trình tự làm xong thủ tục, ba người đỗ nhất giáp liền được theo lệ thường cưỡi ngựa dạo phố, để dân chúng được chiêm ngưỡng phong thái.
Trong cung nhiều quy củ, thật vất vả lắm mới có cơ hội trước khi xuất cung được nói mấy câu. Phương Tử Minh lập tức tóm lấy Dương Hoa và Khang Trí, đấm mình một quyền, cứ thấy như đang mơ, không chân thật chút nào.
Khang Trí cười đến lưng cũng không thẳng nổi, nhéo cánh tay cậu chàng hỏi đau không, có thật không.
Phương Tử Minh nhăn mặt, cười gật đầu liên tục: "Quá thật, ta quá lợi hại! Nhưng Dương huynh còn lợi hại hơn, Bảng Nhãn đấy! Lần này ngươi về thôn, không thể không nâng ngươi lên tận trời là không được!"
Dương Hoa cũng cười, thành thật nói: "Ta cũng không dám nghĩ rằng mình lại có thể thi tốt như vậy. Coi như không phụ bao năm vất vả, càng không phụ Tiểu Kiều."
"Đương nhiên rồi. Từ khi ngươi cưới vợ, vận thế liền tốt, ngày tháng càng lúc càng rực rỡ, việc làm ăn cũng càng lúc càng lớn. Ta thấy phong thuỷ kinh thành thật tốt, các ngươi mở tiệm điểm tâm, mới khai trương mà đã hưng vượng như thế, sau này không chừng mở thêm 10 tiệm 8 tiệm, mở thành hiệu lâu đời. Đến lúc đó Dương huynh làm quan, tẩu tử mở cửa hàng, phu phu hai người sống thật mỹ mãn."
Phương Tử Minh càng nói càng hâm mộ. Khang Trí thấy thế liền nhéo cánh tay cậu chàng cho tỉnh, trêu chọc: "Ngươi hâm mộ sao? Đừng vội. Qua mấy ngày dự yến hội, ngươi cứ chờ xem, nhất định sẽ có người muốn làm mai cho ngươi. Nếu lúc đó không có, trong gia tộc ta còn vài cô nương và ca nhi vừa tuổi, đến lúc đó ta giới thiệu cho!"
"Ta chỉ nói chơi thôi, ối, đừng nhéo ta! Mau ra cung đi, kẻo chút nữa Dương huynh không đuổi kịp Trạng Nguyên để dạo phố!"
Khang Trí chợt nói: "Dương huynh chưa lấy được danh hiệu Trạng Nguyên, không ngờ lại bị tiểu tử kia đoạt mất."
"Người đó ngươi quen à?" Dương Hoa hỏi.
Khang Trí ậm ờ đáp: "Hồi nhỏ chúng ta cùng đến học đường, cũng coi như đồng môn. Tiểu tử này ở kinh thành có danh tiếng rất lớn, ai cũng gọi là thần đồng. Nhà đối phương làm sinh ý đồ cổ, đồ ngọc, bạc nhiều đến dọa người. Chỉ là, ta với người ta không hợp, không ưa đối phương."
"Xem ra danh hiệu Trạng Nguyên này của người ta cũng coi như xứng đáng."
"Ôi trời, đừng nhắc đến hắn nữa. Trong lòng ta, Dương huynh mới là Trạng Nguyên!" Khang Trí lập tức chuyển đề tài, cùng Phương Tử Minh ôm lấy Dương Hoa rồi ra khỏi hoàng cung.
Tam giáp dạo phố chính là cảnh tượng náo nhiệt nhất, ba người mặc hồng y, cưỡi tuấn mã cao đầu, đi ngang qua phố lớn. Hai bên đường chen chúc người xem náo nhiệt, nhiều nhất là những cô nương và tiểu ca nhi chưa gả, ai nấy đều cầm khăn tay, túi hương muốn ném lên.
Vu Kiều nghe tin Dương Hoa đỗ Bảng Nhãn, vui sướng đến mức không biết nói gì cho phải, dứt khoát vung tay, hôm nay tất cả điểm tâm đều miễn phí, phát cho khách xong mới thôi. Đến lúc khách nhân biết được thì mới rõ, hóa ra lão bản cửa tiệm này lại là tân khoa Bảng Nhãn!
Vu Kiều không chậm trễ, vội vàng ra phố, sắp đến đoạn phố trước cửa hàng. Vừa mới ra khỏi cửa chính, cậu đã thấy Khang Trí và Phương Tử Minh đi tới, hai người đồng loạt chắp tay hành lễ, cất tiếng: "Chúc mừng chúc mừng!"
"Hai người các ngươi cũng khảo được rất tốt, mấy năm nay đọc sách cực khổ coi như không uổng phí, thật đáng mừng, thật đáng mừng!"
Đang nói, đoàn người mênh mông đã đi tới. Đi đầu chính là Trạng Nguyên lang, mày kiếm mắt sáng, dung mạo tuấn lãng, ngồi trên lưng ngựa cũng thấy rõ dáng người cao lớn. Vu Kiều chỉ liếc nhìn một cái rồi dồn hết thảy ánh mắt lên người Dương Hoa.
Cậu chưa từng thấy Dương Hoa mặc hồng y, lúc này xuân phong đắc ý lại càng làm nổi bật khuôn mặt tuấn tú, phong thái ôn hòa lễ độ, khiến người không thể rời mắt.
Dương Hoa tất nhiên cũng chú ý tới bóng dáng Vu Kiều, từ xa đã nở nụ cười ôn hòa. Một bên có tiểu cô nương kêu lên: "Ngươi mau xem kìa, hắn đang nhìn ai đó, có phải đang cười với ta không!"
Vu Kiều vừa nghe liền hơi thẹn thùng, khẽ chớp mắt với hắn, ngụ ý bảo thu liễm lại, đừng nhìn rõ ràng như vậy, nếu muốn nhìn thì buổi tối về nhà hẵng nhìn.
Khu phố này vốn nhiều cửa hàng, người lại càng đông, nháy mắt chen chúc chật như nêm. Trên đường, các cô nương thấy tam giáp đều không đón lấy khăn tay hay túi thơm, chỉ đơn giản dồn ánh mắt vào đám đông hai bên, tìm kiếm ý trung nhân.
Ba người Vu Kiều bọn họ cùng đứng chung một chỗ liền đặc biệt nổi bật, nhất là Khang Trí trong một thân hoa phục, vừa nhìn đã biết là công tử nhà giàu. Có cô nương gan lớn, đưa cho hắn một cái túi thơm rồi xấu hổ xoay người bỏ chạy.
Khang Trí thoáng chốc bị dọa sững, mãi mới nhận ra trong tay mình có thêm một cái túi hương. Vừa định giơ lên định trả lại thì đã bị người khác đón lấy.
Khang Trí ngẩng đầu, thấy Trạng Nguyên lang Tống Lâm ngồi trên ngựa, khóe môi nhếch lên cười mà nhìn mình. Tống Lâm lắc lắc túi hương trong tay, nói: "Khang thiếu gia đã đưa, vậy ta liền nhận lấy, coi như hạ lễ chúc mừng ta đỗ Trạng Nguyên."
Nói xong đã thúc ngựa đi thẳng, để lại Khang Trí đứng đó trừng mắt, tức giận đến nỗi chỉ biết hừ mạnh.
Một màn này đều rơi vào trong mắt Dương Hoa, hắn chỉ cười bông đùa mà chớp chớp mắt với Vu Kiều, rồi cũng theo đoàn người đi tiếp.
Thấy hết thảy, Phương Tử Minh không nhịn được cảm thán: "Khang huynh, ta xem ra hai người các ngươi quả thật không hợp nhau."
Khang Trí hừ lạnh một tiếng: "Đừng để ý đến hắn, đầu óc hắn vốn không bình thường!"

